Chương 18
Hoàng Bách mệt mỏi lê thân lên phòng, nhưng bước chân chợt khựng lại khi Phượng bước xuống. Cô không nhìn anh mà đi ngang qua, Hoàng Bách bối rối ngoảnh mặt lại.
Phượng cũng dừng chân, cô cố kìm chế sự tức giận của mình xuống, rồi gằn giọng thông báo với anh: “Tôi ra ngoài, đêm nay không về. Mai anh trông hai đứa.”
Bước chân trần mỗi lúc một xa rồi biến mất sau cửa chính. Hoàng Bách thẫn thờ bước vào phòng rồi đi thẳng vào nhà vệ sinh. Anh táp nước lên mặt, tay không ngừng vỗ bồm bộp vào mặt mình hòng khiến bản thân tỉnh táo lại.
Nước lạnh buốt thấm vào da thịt đến tê bì đỏ ửng, tự nhìn mình trong gương, Hoàng Bách cảm thấy bản thân mình thật tệ hại.
Anh thẫn thờ lùi người ngồi phịch xuống nền nhà tắm ướt lạnh. Hoàng Bách siết chặt tay bưng mặt, nước mắt ân hận và tội lỗi len qua kẽ tay, không ngừng rơi xuống.
Anh lúc này thật sự đã rũ bỏ tất cả mạnh mẽ mà bật khóc thành lời, Hoàng Bách nghẹn ngào cất tiếng: “Ami anh xin lỗi, anh xin lỗi…”
…
Ra khỏi nhà Hoàng Bách, Phượng cứ lang thang trên vỉa hè như người không phương hướng mặc cho gió lạnh và mưa phùn táp vào mặt, ngấm ướt đẫm mái đầu, đóng băng cả cơ mặt mà cô chẳng buồn đưa tay vuốt đi.
Trong lòng Phượng lúc này chỉ toàn là sự hổ thẹn bởi chuyện trái với luân thường đạo lý bản thân vừa làm ra. Rõ ràng cô không có ý như vậy với Hoàng Bách, nhưng cái gì đã khiến cô trở nên buông thả mà ngã vào lòng anh?
Phải chăng cô thật sự tệ hại như vậy, thật sự vì gương mặt đẹp đẽ và sự ân cần vô tình như cố ý đó của Hoàng Bách làm cho dao động, nên mới dễ dàng quên mất người chồng đang ngày đêm vất vả lao động chân tay kia mà khao khát anh?
Phượng không chấp nhận, cô tự ghét bỏ chính mình, tự dằn vặt bản thân mà âm thầm chửi rủa, sao cô dám quên mất hoàn cảnh và sự tự ti của bản thân để với cao đến như vậy. Để anh ta đem mình ra làm trò đùa, để lấp chỗ trống trong lúc thiếu vắng vợ được chứ?
Cô lắc đầu thật mạnh cố xua đi tất cả, thật sự muốn quên hơi thở nồng nàn, nụ hôn cuồng nhiệt và vòng tay ấm áp chỉ vừa mới đây thôi đã siết chặt lấy mình.
..
Phan mãi mới thiu thiu ngủ được lại giật thót mình vì tiếng chuông điện thoại vang lên giữa đêm.
Anh ta bàng hoàng bật dậy, vội vã chộp lấy cái điện thoại cục gạch của mình. Hai mắt Phan đỏ sọng vì dở giấc, đăm đăm nhìn vào màn hình. Đầu mày anh ta cau chặt, mà tim trong lồng ngực theo sự bất an cứ liên tục đập dồn. Phan tự hỏi sao Phượng lại gọi cho mình vào giờ này. Có lẽ nào cô xảy ra chuyện?
Phan vội vàng bắt máy, tiếng Phượng khàn khàn vọng vào màng nhĩ làm tim chồng cô rơi cái thịch.
…
Phan rụt cổ giấu mặt xuống cổ áo né tránh cái lạnh buốt giá của Thành phố Biển về đêm. Cái lạnh ở vùng biên viễn đã tê tái, cái lạnh ở thành phố này còn vừa ẩm ướt vừa buốt như dao lam muốn cứa sâu vào da thịt, không chỉ giá lạnh ngoài da mà còn thấm vào tận xương tuỷ.
Phan giật mình khi thấy bóng vợ lầm lũi bước về phía mình, anh ta giương mắt nhìn nét tàn tạ từ cô.
“Sao em lại ở đây?”
“Em nhớ anh!” Miệng Phượng cứng đờ, gắng mãi mới thốt ra lời, rồi cứ thế đổ gục vào lòng chồng.
Hai tay cô đỏ ửng như bị đông thành đá mà run rẩy bấu víu vào tấm áo khoác của chồng. Phan không hỏi nhiều mà vội vã ôm Phượng về phía nhà nghỉ lần trước cô đến đây, hai người đã thuê ở qua đêm.
Không biết Phượng đã đi bộ dưới mưa bao lâu trong cái tiết trời đến trâu bò cũng khó lòng trụ nổi này, mà cả người cô dù đã được ủ ấm trong chăn vẫn run lên cầm cập. Phan đứng bên giường, từ trên cao nhìn xuống mái tóc rũ rượi đã phủ kín gương mặt không lành lặn lại tái mét đi của vợ.
Anh ta xoay người đi vào nhà vệ sinh, khi trở ra cầm theo một cốc nước nóng. Phan ngồi xuống bên cạnh, lẳng lặng lấy tay của Phượng ra, rồi đặt cốc nước vào giữa hai tay để cho cô ôm lấy. Còn mình vẫn giữ nguyên tay, bao lấy bàn tay gầy guộc, lạnh ngắt của vợ.
Phượng run run ngước mắt nhìn chồng, nhìn nét mặt khắc khổ và già hẳn đi so với tuổi thực của Phan mà lòng cô chợt thắt lại. Cảm giác tội lỗi và ăn năn lại một lần nữa trỗi dậy trong tâm khảm của người phụ nữ tội nghiệp.
Nằm trong vòng tay chồng mà Phượng vẫn không thôi run rẩy, không biết có phải vì bị ngấm nước mưa hay không nhưng dù đã ở trong phòng kín gần một tiếng đồng hồ mà cô cũng chẳng thấy ấm.
Đèn điện trong phòng tắt tối om, đến ánh sáng của đèn đường bên ngoài cũng vô cùng yếu ớt, khi hắt được vào chỉ còn là thứ ánh sáng nhờ nhờ, nhạt nhoà và lạnh lẽo.
Lúc này Phan mới lên tiếng hỏi han: “Sao em lại ở đây vào giờ này?”
Phượng nuốt khan thật mạnh mà cổ họng lại đau rát như bị viêm. Cô khẽ đằng hắng cố nuốt đờm xuống rồi nói: “Em xin lỗi vì đã giấu anh, em không về nhà.”
“Vậy em đã ở đâu suốt gần một tháng qua?” Phan khẽ gắt, người ở trong chăn cũng nhổm dậy, muốn nhìn mặt vợ.
“Em tìm được việc làm nên ở lại.”
Tiếng Phượng nhỏ hẳn, cô biết chồng đang vô cùng giận, giờ cũng rất mệt nên không muốn mạnh miệng với anh.
Phượng xoay người ôm vai chồng muốn anh ta nằm lại, Phan không nói, nhưng nét mặt vẫn giữ nguyên sự cau có khó chịu mà hạ thấp thân mình. Phượng ngước mắt chăm chăm nhìn chồng, mà vành tai nóng đỏ bởi sự hổ thẹn vì những gì đã gây ra.
Nhưng cô lại chẳng dám thú nhận, mặc Phan hỏi lý do dầm mưa đến tìm chồng là gì, Phượng vẫn một mực nói là nhớ anh ta.
Phan lúc này đang bị một thứ đáng sợ khác làm cho quẫn trí nên cũng không quá để tâm đến lời nói dối đó của vợ. Nhưng ngay lúc này cô tự nhiên xuất hiện khiến anh ta càng cảm thấy bất an.
Phan thấp giọng bảo vợ: “Em về nhà đi.”
“Không được, em mới nhận việc. Sao có thể bỏ ngang được. Hay anh về với em?”
Phan âm trầm lắc đầu, vì công an bắt đầu tìm kiếm người cảnh sát bị mất tích ở quanh khu vực bọn họ ở nên anh ta mới phải lặn lội xuống tận dưới này, rồi trốn vào làm việc cho mỏ than thổ phỉ nơi mà ít phải gặp người ngoài nhất, cũng được anh ta cho là nơi an toàn nhất làm sao có thể quay lại.
Nhưng ngày hôm nay Phan mới phát hiện ra rằng dường như số phận đang trêu đùa bọn họ thì phải, thế quái nào mà chạy đông chạy tây, lại chạy đến đúng thành phố của nữ cảnh sát đó. Anh chợt trừng mắt nhìn vợ, hình ảnh người phụ nữ hôm nay ở trong siêu thị lại một lần nữa choán lấy tâm trí Phan.
Mồ hôi lạnh từ lúc nào đã ứa ướt đẫm gáy anh ta mà Phan không để ý thấy.
“Phan! Phan! Anh làm sao vậy?” Phượng thấy chồng không động đậy, cả người còn gồng cứng lên thì liên tục lay gọi.
Phan giật thót mình chớp mắt, điều chỉnh tầm nhìn rồi khe khẽ thở ra.
Anh ta một lần nữa dỗ vợ: “Em về nhà trước, một hai tháng nữa dồn được lương nhiều nhiều rồi anh về.”
“Em cũng chỉ làm cố hết tháng thôi, rồi sẽ xin nghỉ việc.” Phượng cố chấp.
Cảm thấy chồng lại sắp cáu cô liền trấn an: “Nghỉ giờ là mất toi công sức của em gần một tháng nay đấy, anh biết không em siêu chăm chỉ luôn.”
Phượng mím môi nhìn anh ta chờ đợi, Phan im không nói nữa cô mới dám thả lỏng người. Lúc này trong đầu Phan đang bận nghĩ đến chuyện khác.
Còn Phượng không phải tiếc công việc, thật sự là từ lúc xảy ra chuyện với chủ nhà cô đã rất quyết tâm một đi không trở lại, nhưng lại nghĩ đến hai đứa trẻ nhỏ nhà đó thì đành lòng không nổi. Phượng cứ thương hai đứa nhóc đó, những đứa trẻ không có mẹ ở bên cạnh, cô sợ Monkey nửa đêm tìm không thấy mẹ lại khóc, sợ Bát nhỏ lại dẫn em đi lang thang ngoài đường để tìm mẹ. Cô thích cảm giác bế con khỉ con ấy ở trong lòng, thích cái cách nó rúc vào ngực mình hít hà, rồi cả bàn tay bé xíu ấy bám chặt lưng cô tìm kiếm sự chở che.
Phượng cứ nhớ bọn trẻ rồi ngủ lúc nào không hay, cũng chẳng để tâm chuyện chồng không ôm mình mà nằm cách hẳn ra một chỗ.
Sáng hôm sau Phan phải xuống hầm mỏ nên Phượng cũng chuẩn bị trở về nhà Hoàng Bách.
Người cô lúc này cứ gai gai muốn sốt. Phượng vừa bước ra đến cửa đã choáng váng như muốn gục xuống đến nơi, Phan đi ngay phía sau thấy vậy thì vội vàng đưa tay giữ cô lại.
“Sao thế?”
“Không.” Phượng thu tay về, rồi mỉm cười thật tươi, tỏ ra mình rất khỏe cho Phan thấy, “anh kiếm cái gì ăn sáng rồi hãy đi làm. Em về đây.”
Phan ậm ừ gật đầu, rồi cùng vợ đi ra đường lớn, sau khi bắt xe ôm cho vợ, anh ta mới xoay người đi.
Phượng trở về nhà khi ba bố con Hoàng Bách đang ăn sáng, hôm nay cuối tuần anh không đến viện.
Hai đứa vừa thấy cô đã hớn hở hỏi: “Cô “không được đẹp lắm”, cô đi đâu về đấy?”
“Cô đi có việc.” Phượng cười cười đáp lại bọn trẻ, mà môi khô căng như muốn nứt ra đến nơi, cổ họng cô lúc này càng lúc càng đau rát.
Phượng vừa bước đến cầu thang thì trước mặt chợt tối sầm lại, cả người lúc này cứ như không có sức mà muốn lả cả đi.
Monkey thấy cô suýt ngã thì reo lên: “Ơ cô!”
Hoàng Bách nhìn sang, thấy Phượng có biểu hiện lạ thì vội đẩy ghế bước nhanh lại gần.
“Sao vậy?”
Phượng quờ quạng muốn bám cầu thang nhưng lại bám phải cánh tay Hoàng Bách, cô giật mình buông vội tay ra, nhưng lại bị anh giữ lấy. Bàn tay Phượng nóng sực.
“Sao lại nóng thế này?”
“Không sao.”
Mặc kệ Phượng cứng đầu, Hoàng Bách cứ vậy đưa tay đặt lên trán cô kiểm tra. Đúng như anh đoán, trán Phượng cũng nóng sốt. Bát nhỏ đứng ở bên cạnh, nãy giờ vẫn nghển cổ nhìn hai người, nó thấy sắc mặt bố không tốt, thì hỏi han: “Cô ấy bị làm sao thế bố?”
“Cô ấy bị sốt rồi.”
“Tôi tự đi được.”
“Đừng bướng, nào bám vào tôi.”
Mặc Phượng chối từ, Hoàng Bách vẫn một mực ôm cô đưa lên phòng. Vừa thả được người xuống nệm mà Phượng cảm thấy như trút được gánh nặng ngàn cân. Cô chậm chạp kéo chăn đắp lên người mình.
Hoàng Bách và hai đứa trẻ vẫn đứng bên giường trông vào người đang nằm yên ở trên đó.
Hai mắt cô nặng trĩu, nhưng vẫn cố rướn lên, Phượng mệt nhọc bảo Hoàng Bách: “Tôi muốn ngủ một chút, anh đưa bọn trẻ ra ngoài đi.”
Hoàng Bách đưa mắt nhìn con, rồi lẳng lặng dắt bọn trẻ đi.
Cửa vừa đóng lại, Bát nhỏ đã giật tay bố hỏi: “Cô ấy có chết không hả bố?”
“Sao mà chết được, cô ấy chỉ bị ốm thôi mà.”
“Sao nhìn cô ấy như sắp chết đến nơi thế bố?”
Anh không trả lời thằng bé, chỉ mỉm cười với nó. Hoàng Bách đưa con xuống nhà cho chúng ăn nốt bữa sáng. Một lát sau anh mới lại lên phòng kiểm tra tình trạng của Phượng.
Cô đang mang thai, lại bị sốt như thế anh không yên tâm, sợ Phượng sốt cao quá có thể lên cơn co giật.
Hoàng Bách kiểm tra nhiệt độ, Phượng mỗi lúc một sốt cao. Anh lấy nước ấm đắp cho cô, rồi dùng cả lòng trắng trứng gà giúp cô hạ sốt.
Hồi trước Nam My mang thai Bát nhỏ cũng từng sốt li bì, anh cũng dùng cách này giúp cô hạ sốt.
Hoàng Bách ngồi thừ ra đó, đăm đăm nhìn người đang nằm thiếp đi ở trên giường mà trong lòng không thôi áy náy. Cô bị sốt như thế này một phần cũng là do lỗi của anh, nếu anh không hành sự lỗ mãng, Phượng cũng không tức giận mà bỏ ra ngoài giữa đêm khuya lạnh lẽo.
Sự ăn năn mỗi lúc một choán lấy tâm trí Hoàng Bách. Anh không chỉ có lỗi với vợ mà còn khiến phụ nữ mang thai bị ốm.
Tiếng mở cửa khe khẽ vọng vào khiến Hoàng Bách sực tỉnh, anh đưa mắt nhìn hai đứa trẻ nối đuôi nhau đi vào. Monkey định nói gì đó, lại bị anh trai ra hiệu giữ im lặng, con bé liền đưa tay bụm miệng, chỉ có hai cái mắt to tròn là cứ hấp ha hấp háy thay cho nụ cười.
“Cô ấy sao rồi hả bố?”
“Hạ sốt một chút rồi, sao hai anh em vào đây?”
“Con xem.”
Hai đứa trẻ mon men đứng lại gần giường. Monkey rụt rè đưa ngón trỏ chọt chọt vào má Phượng nhưng cô không hề nhúc nhích.
Bát nhỏ nhỏ tiếng thì thào: “Monkey nghịch.”
“Anh ơi anh, sao không động đậy, cô ấy chết rồi à?” Con bé ngây ngô thắc mắc.
“Chết đâu mà chết, vẫn thở phì phò kia thây, Monkey không thấy à?”
Con bé quay ngoắt lại, lần này nó nằm áp hẳn người lên giường, tay vươn ra rồi đưa lại gần mũi Phượng, hơi thở cô nóng bỏng đều đều phả vào tay con bé.
Monkey rụt tay lại, vừa hí hí cười vừa khoe với anh trai: “Còn thở thật.”
Cả người nó đã lân lân dần lên giường, còn chừa hai cái cẳng chân và bàn chân là đeo đu giữa không trung. Hoàng Bách vội đỡ con gái, nhỏ giọng bảo với con: “Monkey không sợ lây ốm à?”
Con bé nhìn anh lắc đầu: “Con nằm đây canh cô cho.”
“Lây ốm đấy.” Anh nhắc lại.
“Không sợ.”
Thoắt cái con bé đã nằm kềnh bên cạnh Phượng trước sự kinh ngạc của bố, Hoàng Bách sợ con bé làm phiền cô nghỉ ngơi thì dọa nạt: “Cô ấy bị ốm, nằm cạnh là lây ốm đấy, Monkey không sợ à?”
“Ơ em bé ở trong bụng cô ấy bé thế mà còn không sợ lây, sao mà con lây được.”
Hoàng Bách bất lực nhìn con, nó thế mà đã rúc vào chăn nằm sát cạnh Phượng. Cô bị làm phiền cũng mệt nhọc mở mắt, vừa nghiêng đầu sang bên phải đã thấy cái mặt bầu bĩnh đáng yêu cùng đôi mắt to tròn đen láy của Monkey, Phượng khẽ nhoẻn miệng cười.
“Monkey à?”
“Cô dậy rồi à? Cô bị ốm à? Em bé có ốm không cô?”
Nó liến thoắng một hồi, Phượng chỉ khẽ lắc đầu. Monkey lại leo lẻo cái miệng mách: “Bố thấy chưa, em bé có ốm đâu, sao mà Monkey ốm được.”
Nó vô tư nằm sát vào người Phượng, mắt hấp háy nhìn cô, bàn tay nhỏ xíu lần lần sờ mặt, sờ mũi cô. Phượng lại không hề tỏ ra khó chịu mà cứ nằm yên cho Monkey nghịch mình.
Hoàng Bách không ở lại thêm nữa, anh bảo Phượng tự cặp nhiệt độ, nếu cảm thấy không khỏe thì bảo mình, rồi ra khỏi phòng.
Hoàng Bách đi rồi, Phượng mới mệt nhọc thở hắt ra.
Cô xoay hẳn người lại, vòng tay ôm lấy Monkey, nó thì thích thú bật cười khanh khách trong lòng Phượng.
Hoàng Bách nấu cháo, định mang lên cho Phượng thì Bát nhỏ lại tranh: “Bố để con mang đi cho.”
“Nóng con bê làm sao được?”
“Sao mà không được, bố cứ đưa đây cho con.”
Anh sợ con làm đổ cháo thì chia bớt ra bát nhỏ rồi để Bát nhỏ mang đi. Hoàng Bách vẫn chăm chú nhìn theo từng bước chậm chạp lên cầu thang của con trai. Lúc lên đến bậc cuối cùng, Bát nhỏ còn dừng lại trong giây lát, nó ngoảnh mặt nhìn xuống dưới, mắt vừa chạm mắt bố thì vội quay đi rồi rảo bước về phòng của Phượng.
Suốt ngày hôm ấy, Bát nhỏ rất được việc, từ lấy thuốc cho Phượng, rồi làm này làm kia không để bố phải cất công chăm sóc cho cô ấy.
Phượng thấy thằng bé tình cảm như vậy thì cảm kích vô cùng, cô lúc này đã khỏe hơn rất nhiều, có thể tự ngồi dậy, tự đi lại mà không còn choáng váng như lúc sáng nữa.
“Cảm ơn Bát nhỏ đã chăm sóc cô.”
“Cô cũng chăm sóc anh em cháu còn gì? Cô yên tâm cháu sẽ bảo vệ cô.”
Nó nói chắc như đinh đóng cột, lại khiến Phượng bật cười. Cô đơn thuần chỉ nghĩ thằng bé là trẻ con, chưa thật sự hiểu hết được những lời mình vừa nói mà không biết được rằng Bát nhỏ nói được làm được.
Cũng nhờ có thằng bé mà suốt cả một ngày Phượng không cần phải đối mặt với bố nó, cô luôn cảm thấy căng thẳng khi ở trước mặt Hoàng Bách. Còn anh thì rất muốn giải thích và nói lời xin lỗi vì hành động lỗ mãng của mình nhưng lại không có cơ hội.
Buổi tối, Bát nhỏ cũng ôm gối sang bên phòng của Phượng để ngủ. Monkey thấy anh trai đi thì cũng đi theo.
“Sao hai anh em lại sang đây?”
“Cháu sang ngủ với cô để trông cô còn gì nữa?”
“Sao phải trông?”
“Tại…” Bát nhỏ bon mồm định nói gì đó, nhưng nó chợt mím môi rồi lắc lắc đầu, “không ạ!”
Phượng khó hiểu đưa mắt nhìn theo thằng bé đã quẳng gối lên giường của cô, rồi trèo lên ngồi ngay ngắn trên đó.
“Bát nhỏ.”
“Sao cô?”
“Bà nội cháu bảo lúc nào sẽ về ấy nhỉ?”
“Bố cháu bảo là thứ tư ạ. Sao hả cô?”
“Không, thôi đi ngủ thôi.” Cô quay sang hỏi Monkey: “Thế Monkey nằm đâu?”
“Nằm ở đây, giữa anh Bát với cô.”
Con bé thoắt cái đã chui tọt vào giữa để nằm. Trước đây nó cũng hay nằm thế, nhất định là phải nằm giữa Bát nhỏ và mẹ mới chịu.
…
Sau buổi tối hôm qua, Phan cứ bị ám ảnh vì cô gái kia. Anh ta thế nào lại một lần nữa đi đến cửa hàng tiện lợi đó. Vừa đến trước cửa, Phan đã đứng sững người, đồng tử đen thui đơ ra dán lên người từ phía đối diện tiến lại.
Bị người đàn ông lao động nhếch nhác nhìn chằm chằm khiến cô ấy tỏ ra khó chịu, còn nguýt anh ta một cái. Bị người ta phát hiện, Phan giật thót mình, mắt đảo thật nhanh, rời tầm nhìn. Anh ta cúi đầu rúc mặt vào cổ áo khoác dựng cao, vội vã bước vào cửa hàng tiện lợi.
Người kia cũng không để bụng, định rời đi nhưng mới bước được mấy bước đã nghe tiếng như nói với mình: “Này cô!”
…
Phượng nhẩm đếm từng ngày, đợi lúc lấy lương sẽ báo nghỉ việc với Hoàng Bách. Mẹ anh hai ngày nữa cũng trở về nên cô bớt áy náy với bọn trẻ hơn.
Suốt từ hôm xảy ra chuyện, Phượng rất giữ khoảng cách với Hoàng Bách, vô cùng kiệm lời và né tránh, nếu không phải việc gì cần thiết, sẽ không nói chuyện với nhau.
Hơn bốn giờ chiều, Phượng mặc thêm áo ấm rồi dắt xe ra đi đón bọn trẻ. Cô đến trường đón Bát nhỏ trước rồi mới quay lại đón Monkey, bình thường lớp con bé tan sớm hơn, nhưng đợt này nhiệt độ thấp, Phượng không muốn đem theo nó đi cùng mình vì sợ Monkey nhiễm lạnh rồi ốm, nên mới đón Bát nhỏ trước.
Lúc hai cô cháu đến, chỉ còn lại Monkey và ba bạn nữa là chưa có người đón. Con bé thấy cô và anh trai thì mừng quýnh chạy ra.
Cô giáo Thảo Diệp mỉm cười nhìn theo, rồi lấy cặp mang ra giúp cho con bé.
“Monkey ngóng anh Bát đến đón từ nãy giờ.”
Phượng đón lấy cặp, rồi nựng má Monkey: “Hôm nay đi học có ngoan không Monkey?”
“Có ạ!” Miệng nó dẻo quẹo đáp lại cô, rồi nhanh nhảu chào cô giáo để được đi về nhà.
Ba cô cháu dắt nhau ra cổng, Phượng để xe máy ở ngoài đó. Trong lúc cô dắt xe, Monkey và Bát nhỏ đứng đợi, con bé chợt thấy một quả bóng bay lạc ở đâu bị gió thổi đang nảy tưng tưng bên vệ đường thì lon ton chạy tới.
Bát nhỏ cũng hướng mắt nhìn theo để trông chừng em: “Monkey đừng chạy ra đường đấy.”
“Em bắt được quả bóng.”
Con bé khom người bắt bóng, nhưng nó lại bị một cơn gió thổi vụt đi, làm Monkey tóm hụt.
“Bát nhỏ gạt viên đá kia ra hộ cô.”
“Vâng!”
Bát nhỏ nhanh nhảu chạy đến nhặt viên đá chắn đường lùi xe của Phượng. Monkey cũng suýt tóm được quả bóng, nhưng lần này lại có người nhanh hơn nhặt giúp nó.
Con bé ngẩng mặt nhìn theo quả bóng bay trên tay người đó mà cái mặt nó cứ ngơ ra.
“Cho cháu này!”
Cô ấy dúi bóng vào tay con bé, còn nở một nụ cười ngọt ngào với nó trước khi quay người đi.
“Mẹ!”
Monkey tay siết chặt quả bóng, chân đã vô thức chạy theo người kia. Nhưng chân cô ấy dài nên bước đi rất nhanh mà không để ý thấy có đứa bé đang chạy theo mình.
“Mẹ Ngỗng ơi!”
“Monkey chạy đi đâu đấy?”
Con bé bị tiếng gọi của anh trai làm cho khựng lại, nó quay ngoắt đầu nhìn Bát nhỏ rồi sốt sắng gào lên: “Anh ơi anh mẹ Ngỗng.”
“Monkey!”
Bát nhỏ lao theo muốn giữ em gái lại, nhưng con bé đã phi thẳng sang đường theo bóng áo măng tô của người mà nó gọi là mẹ ở cách đó một khoảng không xa.
“Monkey!”
Tiếng thét chói tai của Phượng, cùng tiếng va chạm ầm ầm khiến mọi người đều giật mình ngoảnh lại.