Chương 17


Chương 17

Monkey ngóc đầu nhoẻn miệng nhìn Phượng khoe: “Em bé bảo hết đau rồi cô ạ!”

Phượng bật cười xoa đầu nó, rồi đưa tay kéo cả Bát nhỏ lại gần. Cô bảo với Tuấn Trung mình không sao, nhờ anh lúc ra về thì đóng cổng giúp.

Anh khom người bế Pi, nhưng mắt vẫn chưa rời khỏi ba cô cháu Phượng. Tuấn Trung làm việc ở nơi đầy rẫy thị phi và tiếp xúc với vô số loại người, nên khả năng nhìn người của anh tương đối tốt. Ngay từ lần đầu khi Phượng mới đến nhà anh vợ làm giúp việc, anh đã có thiện cảm với người phụ nữ kém may mắn về nhan sắc này. Giờ nhìn cách cô đối xử với bọn trẻ và ngược lại, càng khiến Tuấn Trung tin vào mắt nhìn của mình.

“Phượng!”

“Dạ!”

“Thời gian này nhờ em chăm sóc bọn trẻ giúp Hoàng Bách, có lẽ sẽ hơi vất vả với thằng nhóc con này đấy.”

“Vâng, Bát nhỏ tuy hơi cứng đầu và liều mạng nhưng rất ngoan và thông minh, lại còn tình cảm nữa. Chắc sau này sẽ không tự ý bỏ đi để cô “không được đẹp lắm” phải ôm bụng bầu to tướng đi tìm đâu nhỉ?”

Cô cố ý nói cho cả Bát nhỏ nghe, nó chầm chậm gật đầu. Phượng lại nói lời an ủi: “Mà biết đâu, mai kia mẹ Ngỗng về rồi, Bát nhỏ sẽ không phải đi tìm nữa, cô cũng nhàn.”

Lời của cô khiến cả hai đứa trẻ cùng sáng mắt mà ngước nhìn Phượng. Cô âu yếm nhìn lại bọn chúng: “Phải không?”

“Vâng!” Bát nhỏ nhanh miệng đáp lời.

Sau khi cho bọn trẻ ăn bữa trưa muộn, Phượng lại lùa tất cả lên phòng ngủ trưa. Lúc ở trên phòng, cô mới sực nhớ ra Hoàng Bách. Phượng muốn nhắn tin hỏi Hoàng Bách một câu, nhưng nghĩ lại lại cảm thấy mình không cần thiết phải làm như vậy.

Cô cứ mải suy nghĩ mông lung rồi ngủ thiếp đi cùng bọn trẻ từ lúc nào không biết.

Lúc Phượng tỉnh giấc cũng là khi Monkey lục cục trở mình rồi tỉnh giấc. Con bé ngồi bên cạnh nhìn cô và anh trai. Phượng còn ngái ngủ, tuy hơi mệt trong người nhưng vẫn mỉm cười với con bé: “Monkey dậy rồi à?”

Nó vừa gật đầu vừa dụi mắt, cái má phúng phính hơi ửng hồng vì thời tiết khô hanh.

Phượng chậm chạp ngồi dậy, cố gắng nhất có thể để không làm Bát nhỏ thức giấc. Cô xoay người ngắm nhìn thằng bé hồi lâu rồi mới quay sang nói nhỏ với Monkey: “Xuống nhà đi Monkey cho anh Bát ngủ thêm một lúc nữa.”

“Vâng!”

Con bé ôm cổ Phượng, để cô bế ra khỏi giường.

Xuống đến nhà, Monkey lại kêu đói, Phượng mở tủ lạnh xem còn gì để cho nó ăn không. Mắt Monkey sáng quắc nhìn vào miếng bánh kem còn thừa ở trong ấy, rồi chỉ tay: “Ăn bánh kem.”

“Oke, mà đợi cô bỏ ra cho bớt lạnh rồi ăn không viêm họng nhé!”

Con bé gật đầu cái rụp đồng ý.

Đợi một lát bánh kem bớt lạnh Phượng mới lấy ra cho Monkey tự xúc ăn, còn cô thì lấy rau ra nhặt, chuẩn bị nấu bữa tối.

Nghe tiếng bước chân huỳnh huỵch từ trên tầng đi xuống, Monkey đang ăn bánh vội vàng nhét tất vào miệng.

Bát nhỏ thấy cái mồm dính kem ngoen ngoét của em gái liền hét lên hỏi: “Ăn cái gì kia Monkey?”

Con bé vừa móm mém nhai, vừa lắc đầu ráo hoảnh. Bát nhỏ đi vào tủ lạnh tìm bánh, chẳng thấy bánh đâu nữa thì quay ngoắt về phía em gái chất vấn:

“Monkey ăn hết bánh kem một mình à?”

Monkey không đáp, chỉ liếm mép. Bát nhỏ dỗi hờn ngồi phịch xuống ghế, mà làu bàu: “Lúc đi hát đã bảo để dành tối về cùng ăn, thế mà còn ăn một mình hết bánh.”

Monkey mon men bám tay anh, thấy cái mặt vừa ngủ dậy của anh trai bí xị ra, con bé nuốt nuốt nước bọt nhấp giọng, rồi ngó đầu nhìn Bát nhỏ thỏ thẻ:

“Anh ơi anh!”

“Cái gì?”

“Anh buồn à?”

Thằng bé không trả lời chỉ lừ lừ lườm em gái rồi gật đầu.

Monkey hấp háy mắt, toe toét cười với anh trai rồi mách nước: “Vậy thì anh cười cái, cho đỡ buồn đi anh.”

“Cười này thì cười này.”

Bát nhỏ tức tiếc bẹo hai má em, mà lắc qua lắc lại. Vì chỉ muốn trêu chọc em cho bõ tức nên lực bẹo của thằng bé rất nhẹ, chỉ khiến Monkey thích thú mà khanh khách cười chứ không hề đau.

Lúc này ở bệnh viện, Hoàng Bách cũng vừa hoàn thành một ca cấp cứu sản phụ sinh non. Khi tìm thấy con, Hoàng Bách đã vội đến bệnh viện tiếp tục công việc. Anh vừa nhận chức xong, không thể vô kỷ luật bỏ bê công việc, dù lãnh đạo có thông cảm với hoàn cảnh của Hoàng Bách, thì vẫn có những con mắt khác của đồng nghiệp trông vào, đặc biệt là kẻ ganh ghét anh.

Chuyện hai đứa trẻ lên truyền hình nhờ cộng đồng mạng tìm mẹ đã nhanh chóng trở thành đề tài bàn tán của cả viện. Ai đi qua gặp Hoàng Bách cũng đều hỏi thăm và khen ngợi hai đứa con của anh, nhưng họ không biết điều đó vô hình trung đã tạo áp lực cho Hoàng Bách, càng khiến anh tự trách bản thân mình hơn.

Hoàng Bách trở về phòng làm việc, vừa ngồi xuống đã mở điện thoại lên kiểm tra xem có cuộc gọi nhỡ hay tin nhắn nào từ người giúp việc gửi đến không. Chưa bao giờ việc không nhận được cuộc gọi từ cô ấy, lại khiến anh nhẹ nhõm đến như vậy. Nhưng chưa được bao lâu, tin nhắn từ số điện thoại của Phượng đã gửi đến, khiến tim Hoàng Bách như vừa rơi cái thịch, anh vội vã mở ra xem. Chỉ là tin nhắn cô hỏi anh có về nhà ăn cơm tối không, lúc này Hoàng Bách mới dám thở phào thật nhẹ.

Anh nhắn tin trả lời là có, rồi hỏi han về hai đứa trẻ. Phượng không nhắn tin nữa mà gọi điện rồi mở loa ngoài cho ba bố con nói chuyện với nhau.

Qua cuộc trò chuyện của bố con Hoàng Bách, cô biết được vì lý do công việc nên lúc đưa bọn họ về anh mới phải vội vã đi ngay.

Nghe lời Hoàng Bách dặn dò các con, cách cư xử nhẹ nhàng của anh khi Bát nhỏ mắc lỗi khiến Phượng luôn có cái nhìn thiện cảm với người chủ nhà này.

Không phải cô có tình cảm sai lệch hay suy nghĩ quá phận, trái luân thường nào với anh, chỉ là sự đồng cảm và ngưỡng mộ mà thôi.

Sau khi cuộc gọi kết thúc, Phượng lấy lại điện thoại, cô vô tình lướt qua lướt lại nhật ký cuộc gọi, hầu hết toàn là số của Hoàng Bách hoặc người nhà anh. Không có một cuộc gọi nào từ Phan cả. Phượng đắn đo suy nghĩ có nên gọi cho chồng một cuộc không. Nhưng nhìn lại đồng hồ, cô chắc mẩm giờ chắc Phan vẫn đang ở trong hầm lò. Phượng khẽ thở dài, tay đặt lên bụng bầu rồi lẳng lặng ngồi xuống.

Cô tự nhiên nhớ chồng quá, nhưng lại không dám gọi điện cho anh, Phan sẽ chất vấn tại sao lại gọi điện được, Phượng lại mất công nói dối. Cô đành nén lại đợi lúc ổn định và nhận được tháng lương đầu tiên sẽ đến tìm chồng, khoe với anh, chắc Phan sẽ đỡ giận mình hơn.

Trời lạnh lẽo, thỉnh thoảng lại lất phất mưa phùn nên chẳng đi đâu được, đám đàn ông làm công ở mỏ than thổ phỉ ở trong lán bài bạc với nhau. Phan chỉ ngồi chầu rìa xem người ta đánh chứ không chơi.

Một người trong đám bài đó vừa liếc nhìn xuống sấp bài dưới lọc, vừa liếc nhìn vào bài trên tay của mình, tay phải thì vò nát cái vỏ túi đựng thuốc lào mà càu nhàu: “Hết mẹ thuốc rồi.”

“Mày cầm bài hộ tao cái, tao đi mua bao thuốc.” Anh ta quay sang Phan nhờ vả.

Phan vừa lắc đầu vừa xua tay từ chối: “Thôi thôi em không biết đâu, lỡ thua anh lại trách.”

Người kia chép miệng, trong khi ấy lại bị giục bốc bài, anh ta nhanh tay lấy một lá, rồi chẳng ngần ngại bỏ xuống chiếu một con hai rô.

“Đánh rắn nhỉ?” Người chân dưới xuýt xoa chép miệng.

“Vậy thôi mày cầm tiền chạy ra mua hộ tao gói thuốc, chứ bài tao đang đỏ mà sang tay khéo mất trắng.”

Người đó lật lật đống tiền lẻ kẹp dưới mắt cá chân rồi rút ra mấy tờ đưa cho Phan. Trước khi Phan đi, anh ta còn dặn phải ra hẳn đầu đường, vào cửa hàng lớn mua cho thuốc nó mới.

Phan ậm ừ gật đầu rồi túm cái áo khoác cũ mèm, khoác lên người, đi ra khỏi lán.

Cửa hàng tiện lợi ở ngoài mặt đường lớn, do trời lạnh nên cũng không đông khách lắm, nhân viên bán hàng còn rảnh rang ngồi xem chương trình “Lời nguyện cầu từ trái tim” được phát lại trên truyền hình.

Phần dự thi của anh em Bát nhỏ hấp dẫn và xúc động quá khiến cô ấy cứ nghển cổ, dán mắt vào cái màn hình tinh thể lỏng to đùng treo ở trên tường đối diện quầy thanh toán, mà chẳng để tâm đến khách hàng đang chọn đồ trong cửa hàng.

Phan bước vào, cô ấy cũng chỉ liếc mắt một cái rồi lại dán vào màn hình. Anh ta hỏi thuốc lào ở đâu, nhân viên còn chẳng nhìn mà chỉ vào kệ ở bên tay phải của mình, để Phan tự đến tìm.

Phan vừa đi vào trong, thì phía dưới có một người xách theo giỏ đồ đã chọn đến quầy thanh toán. Thấy nhân viên quầy chăm chú như vậy, cô ấy cũng tò mò nhìn lên rồi thuận miệng lẩm nhẩm theo lời của Mc: “Bát nhỏ, Monkey?”

“Của chị hết hai trăm chín ba nghìn, thanh toán tiền mặt hay chuyển khoản?”

Lời của nhân viên khiến cô ấy giật mình quay lại: “À! Quét QR đi.”

Cùng lúc ấy cái tên “Lê Hải Nam My” được đứa bé trong chương trình đang phát lại xướng lên, khiến Phan đang hớn hở vì tìm thấy gói thuốc lào chợt khựng lại. Đồng tử đen láy đứng yên không động đậy, bàn tay đen đúa thô kệch theo đó cũng siết chặt lấy gói thuốc ở trong tay.

Phan lạnh người quay lại, anh ta tự nhủ bản thân rằng mình chỉ vừa nghe nhầm mà thôi. Nhưng cái tên ấy lại một lần nữa được Mc của chương trình nhắc lại, khiến bước chân của Phan chợt trở nên nặng nề. Anh ta bần thần bước lại gần quầy, đứng kế bên người phụ nữ vừa quét mã thanh toán xong.

Nhân viên quầy nhanh miệng hỏi: “Anh thanh toán ạ?”

Phan như một cỗ máy không chút biểu cảm mà đặt gói thuốc lên mặt quầy. Người phụ nữ đứng kế bên chợt thốt lên: “Lại mưa hay sao ấy nhỉ? Có ô bán không?”

“Bên này, chị sang lấy hộ em cái.”

Nhân viên quầy chỉ chỗ cho cô ấy, rồi mới vào máy gói thuốc của Phan. Nhưng vì Phan đứng chắn chỗ trưng bày ô và áo mưa nên cô gái kia không chọn được. Cô ấy khẽ cau mày nhìn anh ta, nhưng dường như Phan lại chẳng hề để tâm đến.

“Này anh!”

Phan giật mình ngước mắt.

“Anh đứng sang bên này thanh toán để tôi chọn đồ được không?”

Đáp lại lời của cô ấy là đôi con ngươi trắng dã như muốn nhảy ra ngoài của người đàn ông. Bị anh ta nhìn chòng chọc một cách bất lịch sự như vậy khiến cô kia cảm thấy khó chịu, khuôn mày gọn gàng sắc nét theo đó cũng cau chặt lại. Cô gái bặm môi nhìn Phan, nhưng dường như biểu cảm khó coi đó của cô ấy không làm anh ta thức tỉnh.

“Năm mươi nghìn của anh.”

Phan sực tỉnh, cái mặt anh ta cứng đơ tái đi trông thấy. Phan chậm chạp đưa mắt nhìn nhân viên cửa hàng, bàn tay run rẩy đặt nắm tiền mà người nhờ mua thuốc đưa cho lên mặt quầy, rồi chộp lấy túi thuốc lào vội lao một mạch ra cửa.

Hành động bất thường, động thái thảng thốt như gặp phải ma của anh ta khiến cả nhân viên bán hàng lẫn người khách đang đứng ở đó cùng lấy làm khó hiểu.

Ra đến cửa rồi, Phan vẫn chưa đi mà lén lút quay đầu nhìn cô khách hàng kia một lần nữa.

Ma, thật sự là anh ta đã gặp phải ma rồi.

Gần mười một giờ đêm, Phượng ra khỏi phòng định xuống dưới lấy nước ấm để uống. Cô nghiêng đầu nhìn sang phòng đối diện thấy cửa đang đóng im lìm, Phượng không nghe thấy tiếng bọn trẻ nữa, chắc chúng đã ngủ rồi.

Vừa lò dò xuống đến bậc thang gần cuối cô chợt giật mình vì cái bóng người đang lù lù ngồi bên sofa ngoài phòng khách. Phượng dim mắt nhíu mày nhìn cho thật rõ từng động tác nâng tay lên rồi lại đặt xuống của người ngồi quay lưng lại kia.

Nghe tiếng bước chân, anh chợt ngoảnh mặt lại. 

Phượng khe khẽ hỏi: “Anh Bác sĩ?”

“Chưa ngủ à?”

“Tôi xuống lấy cốc nước ấm. Anh đang làm gì vậy?”

Phượng rót nước xong thì cầm về phía Hoàng Bách, qua ánh sáng từ màn hình tivi để âm lượng rất nhỏ, cô nhìn thấy một chai rượu và một cái cốc thuỷ tinh.

“Anh uống rượu sao?”

“Một chút.”

“Anh không được uống rượu mà.”

Phượng ngồi xuống bên cạnh, đăm đăm nhìn vào chai rượu trên bàn. Phòng khách hơi tối, ánh sáng trên tivi lại cứ thay đổi liên tục theo cảnh chuyển động, nên cô không thấy được lượng rượu còn lại trong chai là bao nhiêu.

Hoàng Bách không trả lời, chỉ lẳng lặng nhìn vào khoảng không gian mờ tối ở trước mắt.

Dù anh đã rất cố gắng nhưng vẫn không thể không suy nghĩ tiêu cực. Anh tự cảm thấy bản thân mình không bằng hai đứa trẻ, không thật sự cố gắng đi tìm vợ nên lâu vậy mới chẳng có chút tung tích nào của Nam My.

Hoàng Bách định rót thêm, nhưng tay còn chưa chạm được vào chai rượu đã bị Phượng đoạt lấy mất. Anh quắc mắt nhìn cô, Phượng vội vàng giấu nhẹm nó về phía sau lưng rồi ưỡn ngực thẳng lưng nhắc nhở:

“Gan của anh có vấn đề, không được uống rượu. Anh đã uống thuốc chưa thế?”

“Đừng quấy, tôi là bác sĩ, tôi tự biết chừng mực. Cô đưa trả đây rồi lên ngủ đi.”

Phượng cố chấp lắc đầu, Hoàng Bách không muốn đôi co, chỉ khẽ thở hắt ra, rồi khom người chống gối. Hai mắt anh đỏ ngầu trừng trừng nhìn lên mặt bàn sáng lóa bởi ánh sáng từ màn hình tinh thể lỏng hắt xuống.

“Nếu anh cố chấp muốn uống thì tôi sẽ uống với anh.”

Phượng với tay lấy ly của Hoàng Bách định rót rượu. Anh lại bất thình lình ngoảnh mặt về phía cô nhắc nhở: “Cô đang mang bầu đấy.”

“Anh dễ chết hơn còn chẳng sợ, tôi uống một hai ly có là gì.”

Hoàng Bách khẽ lắc đầu bất lực. Anh nhanh chóng đoạt lại chai đựng rượu, cũng lấy luôn cả ly vừa được cô rót đầy. Phượng thảng thốt nhìn theo, tiếng ly thuỷ tinh đặt lên mặt bàn đã phát ra cái cạnh.

“Không uống nữa.”

Phượng nhún vai đồng thuận, trong lòng cũng như đang cười vì Hoàng Bách chịu thỏa hiệp. Cô đưa tay ra trước mặt anh, Hoàng Bách chủ động giao chai rượu cho Phượng.

Cô định mang chai rượu đi cất, nhưng sực nhớ ra chuyện gì đó thì lại ngồi trở lại ghế, rượu cũng đặt lên bàn rồi hỏi: “Kết quả hôm nay thế nào ạ?” sợ Hoàng Bách không hiểu ý của mình Phượng lại thêm lời: “Cuộc họp quyết định thăng chức của anh.”

“Trưởng khoa tạm thời không nghỉ hưu nữa, vẫn tiếp tục vị trí đó, không ai được bổ nhiệm cả. Nhưng bệnh viện mở thêm một đơn vị chuyên biệt để hỗ trợ cho những gia đình hiếm muộn muốn sinh con, tôi được bổ nhiệm vị trí Trưởng đơn vị đó.”

“Cũng là được thăng chức đúng không ạ?”

Phượng hồi hộp chờ đợi.

“Ừ!”

Mắt cô chợt sáng lên khi Hoàng Bách gật đầu.

“Anh giỏi quá! Chúc mừng anh!” Phượng phấn khích bám lấy cẳng tay Hoàng Bách, khuôn miệng cô không ngừng động đậy, cong lên nở nụ cười chúc mừng anh.

Bóng tối che khuất nửa bên kia mấp mô sẹo trên khuôn mặt Phượng, chỉ còn lại thứ ánh sáng lấp lánh như sao trời ánh lên trong đáy mắt đen láy đầy nét vui tươi giống đang cười của cô, khiến Hoàng Bách chợt sững lại.

Vành môi Phượng vừa cong lên chợt thu lại vì sự bối rối khi bị người đàn ông đối diện chăm chăm nhìn vào. Bốn mắt giao nhau trong bóng tối nhập nhoạng, tiếng lào xào bé tí trên tivi không lớn bằng tiếng tim trong lồng ngực ai đang uỳnh uỳnh đập loạn, cũng chẳng biết là của ai nữa.

Gương mặt đàn ông đẹp đẽ bỗng chốc ở ngay sát gần, cùng với hơi thở vương vấn hương men nồng nàn khiến Phượng như muốn say theo đến nơi. Cô siết chặt tay đang đặt trên mặt đệm ghế da, tiết trời lạnh mà da mặt, tai và cổ Phượng chợt nóng ran như phát sốt.

Không biết là do tổ tiên mách bảo hay cô hồn dã quỷ xúi bẩy mà Phượng lúc này lại không né tránh Hoàng Bách mà cứ đực ra đó để mặc anh sáp lại gần, cực kỳ gần.

Phượng thì như vậy, còn Hoàng Bách thì sao? Hành động sỗ sàng không kiểm soát này của anh là sao? Là sự nhớ nhung vợ quá độ nên khi thấy hình bóng cô từ người phụ nữ này nên mới yếu lòng, hay do sẵn trong người có chút men say nên bản năng đàn ông lâu ngày bị bỏ đói ngay lúc này lại trỗi dậy mà muốn âu yếm đối phương?

Trong đầu anh chợt vang lên tiếng gọi: [Ami!]

Hoá ra là vậy, là sự hiểu lầm khi thấy hình bóng vợ nên mới lơ là cảnh giác mà sa ngã, là vì bức ảnh nửa gương mặt lành lặn của Phượng, là đôi mắt sáng long lanh như ánh sao trời, là những biểu cảm giống Nam My của Phượng đã khiến anh động lòng, khiến anh nhầm lẫn mà cho rằng cô đang ở ngay đây, ở trước mặt mình. Anh nhớ cô quá, nhớ đến phát khùng luôn rồi.

Hoàng Bách được Ban lãnh đạo tin tưởng giao cho nhiệm vụ cao cả như vậy, anh muốn được chia sẻ niềm vui này với Nam My, nhưng…

Cả hai cùng không làm chủ được cảm xúc mà vô ý quấn lấy nhau, Hoàng Bách vòng tay ôm trọn thân thể mỏng manh đang run lên từng nhịp của người ở đối diện vào lòng. Anh nhẹ nhàng âu yếm cô, đem hơi thở đàn ông nóng bỏng vờn trên mặt, trên da thịt Phượng rồi khẽ khàng ngậm môi hôn, nhẹ nhàng mút mát, coi cô ấy là Nam My mà ra sức yêu chiều. Cảm xúc và sự động chạm thân mật lúc này của hai người lại quá đỗi quen thuộc, khiến Hoàng Bách gần như mất đi sự tự chủ và lý trí của chính mình.

Mùi hương mộc mạc thanh sạch của người mà anh đang ôm ở trong lòng giống hệt Nam My, bảo sao Monkey cứ luôn nói cô ấy có mùi giống mẹ. Mùi hương mà phải ở thật gần, phải thường xuyên hít hà đến quen thuộc mới có thể ghi nhớ được.

Trong cơn mê man, bàn tay anh lần mò chuyển động từ vuốt ve gò má, sườn mặt trúc trắc không lành lặn đến cần cổ đang không ngừng di chuyển vừa để hô hấp vừa tiếp nhận nụ hôn triền miên chất ngất của anh. Bàn tay Hoàng Bách trượt thấp xuống, phủ lên nơi mềm mại trước ngực Phượng, cách một lớp áo len vẫn cảm nhận được sự đầy đặn.

Khuôn ngực cô không ngừng phập phồng gấp rút như đang cố đưa không khí vào tim để duy trì sự sống, môi hôn trượt sang gò má khi Phượng bị thiếu khí mà ngoảnh mặt né tránh.

Làn môi mềm ướt át chợt cong lên, cùng tiếng gọi dịu dàng ấm áp: “Ami!”

Tiếng gọi cùng lúc với lực nắm từ bàn tay rắn chắc dồn vào một bên mềm mại khiến Phượng bàng hoàng choàng tỉnh.

“Buông…”

Cô vội vã đưa tay chống chặt trên hai vai Hoàng Bách muốn né tránh, lại bị anh một lần nữa gắt gao hôn xuống khiến lời kháng cự bị chặn lại ngưỡng đôi môi đang dán chặt vào nhau.

Nhưng khi người ta thật sự muốn phản kháng thì không có loại cám dỗ nào có thể níu chân, Phượng dùng hết sức bình sinh đẩy mặt Hoàng Bách ra thật mạnh, rồi hét lên: “Anh bị điên rồi! Tôi không phải vợ anh.”

Tiếng quát đầy phẫn nộ khiến mọi động tác của Hoàng Bách chợt khựng lại, khi anh còn đang sững sờ thì đã hứng trọn một bạt tai cùng lời chửi bới thậm tệ đầy phẫn uất của Phượng: “Lăng nhăng, đê tiện.”

Phượng vội vã bỏ chạy lên phòng, cửa đóng lại rồi mà cô vẫn chưa hết sợ hãi, toàn thân không ngừng run lên bần bật. Phượng run rẩy đưa tay bịt chặt miệng mình, cố ngăn tiếng nức nở sắp bật ra đến nơi.

Cô tự dằn vặt, chửi rủa bản thân mình là loại người xấu xa tệ hại, có thể dễ dàng để bản thân bị người đàn ông kia mê hoặc mà quên mất mình là phụ nữ đã có chồng.

Phượng tự cảm thấy hổ thẹn với đứa con ở trong bụng và tội lỗi với chồng, cô tự nhủ với lòng không được để vẻ đáng thương và lịch thiệp bên ngoài của Hoàng Bách lừa gạt. Cô tự dặn lòng không được đặt niềm tin tuyệt đối vào Hoàng Bách.

Sao cô lại có thể quên mất việc từng nhìn thấy anh ôm người phụ nữ khác mà không phải vợ ở trong ô tô được ngay trước cổng nhà chứ?