Chương 15


Chương 15

Sau khi đã điểm qua hết các thông tin quan trọng, Giám đốc bệnh viện mới lên tiếng: “Về vị trí Trưởng khoa sản…” ông ấy ngập ngừng trong giây lát, mắt đã dim lại tập trung tầm nhìn, rồi điểm mặt từng người có mặt trong phòng họp.

“Tạm thời anh Khải sẽ tiếp tục giữ vị trí Trưởng khoa Sản thêm một thời gian nữa. Anh Khải là một bác sĩ có chuyên môn cao và tâm huyết với nghề, để một nhân tài như vậy về hưu sớm quá quả là tổn thất to lớn của viện chúng ta. Bởi vậy tôi đã ra sức thuyết phục và giữ được bác sĩ Khải tiếp tục công tác thêm một năm nữa.”

“Ồ Trưởng khoa không nghỉ hưu nữa.”

“Vậy thì…”

Trong phòng họp bắt đầu rộ lên tiếng xì xào.

Hoàng Bách không quá bất ngờ với quyết định này, ngược lại anh lại thấy an tâm khi ông Khải tiếp tục giữ vị trí Trưởng khoa. Chỉ có người nào đó không được như ý muốn thì tỏ ra hậm hực, tức tối. Nhưng giữa cả hội đồng người, Tuấn Đức không dám thể hiện ra mặt, hắn chỉ có thể giữ nó ở trong lòng mà cố gượng cười chúc mừng ông Khải mà thôi.

Ái Liên lúc này cũng mới biết bố mình tạm thời không về hưu nữa, cô không biết nên vui hay buồn mà nhìn sang Hoàng Bách. Nhưng thấy anh bình thản như vậy, Ái Liên cũng nhẹ lòng hơn.

“Còn nữa, có một việc quan trọng nhân cuộc họp này tôi cũng muốn thông báo luôn.”

Tất cả mọi người cùng hướng mắt về phía Giám đốc bệnh viện chờ đợi.

“Sau khi bàn bạc kỹ lưỡng, với sứ mệnh “Biến giấc mơ sinh con của các gia đình hiếm muộn thành sự thật”, thay mặt Ban lãnh đạo bệnh viện tôi thông báo quyết định thành lập Đơn vị Hỗ trợ Sinh sản – IVF.”

“Ồ!”

Phòng họp lại một lần nữa được dịp xôn xao, người đoán già đoán non về vị trí quản lý Đơn vị mới được thành lập, có kẻ xu nịnh thì nói như đinh đóng cột rằng Phó khoa sẽ được điều sang đó. Có người còn rủ rỉ rù rì với nhau rằng bên đó kiếm được nhiều hơn này kia.

Tuấn Đức vẫn im lặng, hắn giễu mắt nhìn qua một lượt rồi chợt cong môi tự đắc vì cho rằng cơ hội của mình vẫn còn.

Lúc này Giám đốc bệnh viện lại nhường lời cho ông Khải nói tiếp:

“Đơn vị hỗ trợ sinh sản vẫn trực thuộc Khoa sản Bệnh viện Đa khoa Thành phố Biển. Chúng tôi thiết nghĩ cần phải tìm ra một người có tài đức để quản lý và chịu trách nhiệm vận hành Đơn vị Hỗ trợ sinh sản. Vì vậy, sau khi cùng với Ban lãnh đạo bàn bạc kỹ lưỡng và đưa ra quyết định bổ nhiệm bác sĩ Vũ Hoàng Bách làm Trưởng đơn vị Hỗ trợ sinh sản. Bác sĩ Bách là Chuyên gia điều trị những ca sinh khó, những ca sản bệnh lý (sản phụ mắc các bệnh nội khoa như chạy thận nhân tạo, nhau cài răng lược, tim mạch…) và có kinh nghiệm thực hiện các kỹ thuật tiến bộ trong điều trị vô sinh – hiếm muộn như IVF, ICSI, PESA, nuôi cấy phôi ngày 5, hỗ trợ thai thoát màng,…”

Ông khải hướng mắt về phía Hoàng Bách đang còn bàng hoàng kinh ngạc ở kia rồi nói tiếp: “ Hi vọng cậu không phụ sự tin tưởng của Ban lãnh đạo bệnh viện và những gia đình hiếm muộn mong muốn được sinh con đã gửi gắm niềm tin vào chúng ta.”

Ái Liên tuy bất ngờ nhưng không sốc như Hoàng Bách, thấy anh cứ ngơ ra đó, cô liền khều khều tay nhắc nhở: “Hoàng Bách, Trưởng khoa đang nói với anh kìa.”

Hoàng Bách lúc này mới bàng hoàng bừng tỉnh, anh vội vã đứng dậy, nghiêm trang cúi đầu đáp lại: “Vâng, cảm ơn sự tin tưởng của Ban lãnh đạo bệnh viện và Trưởng khoa, cảm ơn mọi người đã cho tôi cơ hội. Tôi hứa sẽ không phụ sự tin tưởng của mọi người.”

Tiếp sau lời hứa của Hoàng Bách là một tràng pháo tay giòn giã cùng với lời chúc tụng của mọi người dành cho anh. Chỉ có người nào đó nãy giờ vẫn ngồi đơ bất động vì thông tin quá sốc mà ông Khải vừa thông báo. Hai tai Tuấn Đức ù đi, mắt long lên đỏ sọng vì thất vọng và ghen tị với Hoàng Bách.

Còn anh, sau phút mừng vui và xúc động vì sự tin tưởng của lãnh đạo bệnh viện dành cho mình thì âm thầm lặng lẽ đưa tay vào túi áo, nắm lấy biển tên của vợ mà thầm nói [Ami, chồng em giỏi chưa này, khen anh đi.]

Ra khỏi phòng họp rồi nhưng những lời chúc mừng dành cho Hoàng Bách vẫn chưa ngớt, tuy vậy anh vẫn vô cùng khiêm tốn và nhã nhặn mỉm cười rồi cúi đầu thật khẽ cảm ơn mọi người.

Hoàng Bách sực nhớ ra cuộc điện thoại gọi nhỡ của Phượng, anh liền gọi lại.

Điện thoại trong tay chợt rung lên khiến Phượng hốt hoảng giật mình, cô vội vã nhấn nút nghe.

“Anh Bác sĩ!”

“Lúc nãy gọi tôi có việc gì thế?”

Phượng như mắc nghẹn bởi câu hỏi của Hoàng Bách, đã nửa tiếng đồng hồ trôi qua mà chưa có chút thông tin nào về tung tích của bọn trẻ từ Tuấn Trung. Cô nuốt khan nhấp giọng rồi hỏi anh: “Anh họp xong chưa ạ?”

“Vừa ra khỏi phòng họp là gọi lại luôn cho cô đây, có chuyện gì vậy? Bọn trẻ đâu?”

Phượng giật thót mình khi Hoàng Bách hỏi đến bọn trẻ. Thấy cô im bặt, Hoàng Bách chợt nóng ruột mà sốt sắng hỏi lại: “Hai đứa trẻ đâu?”

Phượng rành rọt trả lời: “Hai đứa dắt nhau ra nhà văn hoá chơi, lúc tôi ra đón thì không thấy đâu cả.”

“Cái gì? Sao lại không thấy? Sao không nói với tôi sớm hơn?”

“Tại… tại anh đang họp…”

“Cô đang ở đâu?”

“Tôi ở nhà, tôi đã nhờ anh Trung…”

Cô còn chưa nói hết câu, điện thoại đã bị ngắt ngang. Hoàng Bách vội vã trở về nhà tìm con.

Lúc này ở Đài truyền hình Thành phố. Tầng tám, trường quay B1, phía sau cánh gà.

Hai đứa trẻ nắm tay nhau ngồi yên một chỗ, tách biệt với những đứa trẻ khác để chờ đợi đến số báo danh của mình được MC bên ngoài xướng lên.

Monkey nãy giờ đều chăm chú nhìn người ta đang trang điểm cho nhau, con bé chợt giật áo anh trai hỏi: “Anh ơi anh, sao không ai bôi son trát phấn cho chúng mình thế?”

Bát nhỏ hồi hộp nãy giờ, trong đầu chỉ lẩm nhẩm lời bài hát mà không để ý nhiều như em gái, giờ Monkey hỏi nó mới nhìn sang, đúng là các bạn khác đều được phụ huynh trang điểm cho.

Monkey thấy anh trai không nói gì lại thắc mắc: “Anh ơi anh! Thế người ta đẹp hơn mình à?”

“Không, không cần trang điểm, anh em mình đẹp sẵn rồi không cần phải bôi cái gì hết. Lát lên sân khấu, em nhớ là không được khóc nhè thì người ta mới không chê. Phải hát thật hay vào, người ta mới thích, mới chia sẻ nhiều cho anh em mình, rồi mẹ mình mới nhìn thấy cái mặt anh em mình, mới biết đường mà về với chúng mình. Nhớ chưa?”

“Em biết rồi.”

Các bạn còn lại đã lần lượt được gọi ra thể hiện phần thi của mình hết, cứ mỗi lượt người đi ra, Bát nhỏ lại đau đáu dõi theo mà tim trong lồng ngực nó thì uỳnh uỵch đập loạn như thể muốn nhảy phọt ra đến nơi.

“Em nhớ số báo danh của chúng mình chưa?”

Monkey gật đầu cái rụp, rồi lại hỏi: “Là gì hả anh?”

“102!” Bát nhỏ bất lực đáp.

Một lát sau, Bát nhỏ vẫn đang lẩm nhẩm theo lời bài hát sẽ đã đăng ký với chương trình. Ở bên ngoài Mc chợt gọi: “Mời thí sinh 102 ra sân khấu thể hiện phần thi của mình.”

“Anh ơi anh, người ta bảo 102 kìa.” Monkey sốt sắng giật giật áo anh trai.

Bát nhỏ vội vàng đứng phắt dậy, nó không quên túm chặt tay em gái dắt ra khỏi cánh gà.

Đứng trước một đống người khiến bọn trẻ hơi hoảng. Monkey rùng mình bám chặt tay anh trai. Bát nhỏ cũng sợ nhưng lại cố tỏ vẻ anh hùng, nó nghiêng đầu trấn an em gái: “Monkey đừng sợ, cứ đi theo anh là được, những người dưới kia sẽ giúp chúng ta nhanh tìm được mẹ.”

“Thật hả anh?”

“Ừ, đi theo anh.”

Hai đứa trẻ dẫn nhau ra đứng giữa sân khấu trước ánh nhìn đầy thích thú và tò mò của khán giả bởi chúng ăn mặc rất bình thường, còn chẳng được trang điểm lộng lẫy như những bạn thí sinh trước đó.

Chương trình bọn trẻ tham gia là một cuộc thi năng khiếu được Đài truyền hình Thành phố tổ chức mang tên “Lời nguyện cầu từ trái tim”. Chương trình được tổ chức nhằm khơi gợi tình yêu, bồi đắp sự hiếu thảo và muốn nghe những lời nhắn nhủ từ trái tim của các con đến với đấng sinh thành.

Thấy bọn trẻ có vẻ bỡ ngỡ, để hai đứa đỡ hồi hộp, nữ Mc hoạt bát liền bước lại gần, trò chuyện với chúng: “Chào hai bạn nhỏ, cảm ơn các con đã đăng ký tham gia chương trình “Lời nguyện cầu từ trái tim”. Trước khi bắt đầu phần biểu diễn của mình, các con có thể giới thiệu cho các cô các bác đang lắng nghe và cổ vũ cho mình ở dưới kia biết các con tên là gì? Nhà ở đâu? Tham gia chương trình với mục đích gì được không?”

Bát nhỏ khẽ gật đầu, cô Mc lại hỏi trước nó một câu: “Hôm nay con đến đây với ai?”

Cả hai anh em cùng lắc đầu, cô ấy tỏ ra kinh ngạc thốt lên: “Là hai anh em tự đến sao?”

“Vâng!” Bát nhỏ gật đầu đáp lại.

“Giỏi quá, hai bạn nhỏ tự dẫn nhau đến tham dự cả nhà ạ! Chúng ta tiếc gì mà không cho một tràng pháo tay cho sự tự tin của hai bạn nhỏ đáng yêu này nhỉ?”

Sau lời đề nghị của cô ấy là một tràng pháo tay khích lệ giòn giã từ phía khán đài nổ ra.

Cô Mc thu lại ánh nhìn đặt lên hai đứa trẻ rồi nói tiếp: “Hai con giỏi quá, giờ các con giới thiệu tên tuổi, nhà ở đâu cho các cô các bác cùng biết nhé!”

Monkey háo hức gật đầu, cô Mc có vẻ thích thú với nó thì chìa mic về phía con bé. Bát nhỏ vẫn nắm chặt tay em gái, Monkey được anh trai khích lệ thì dí sát miệng vào mic để nói: “Alo!”

Nó chợt rụt cổ vì chính tiếng vọng của mình trong loa, biểu cảm và sự hồn nhiên của con bé khiến tất cả mọi người cùng thích thú mà ồ lên cười.

“Bạn nhỏ thử mic của cô luôn này!” Mc chêm lời, rồi nhắc: “Thử mic xong rồi, thì mình bắt đầu giới thiệu nhé!”

Monkey ngượng ngùng gật đầu, rồi bắt đầu nói: “Con… con là Vũ Hoàng Hải Monkey bốn tuổi, đây là… là anh Vũ Hải Hoàng Bát nhỏ, anh trai của con… chín tuổi ạ!”

Con bé lại một lần nữa khiến cả khán đài xôn xao vì lời giới thiệu đáng yêu của mình.

“Ôi Bát nhỏ và Monkey à? Đáng yêu quá! Vậy Monkey có thể nói cho cô biết tên đi học của hai anh em là gì không?”

Con bé gật đầu, rón rén nhích lại gần cái mic: “Anh là Hoàng Nam, em là Hải Hạnh ạ!”

Giọng nó kéo dài thật dài, ngọt thật ngọt.

“À, Hoàng Nam và Hải Hạnh, vậy nhà các con ở đâu nhỉ?”

“Nhà con ở Thành phố Biển.”

Monkey như sợ cô Mc chen lời thì vội chộp tay cô ấy ghì giữ không cho thu về mà tiếp tục nói: “Bố con là Vũ Hoàng Bát bố, mẹ là Lê Hải Nam mẹ Ngỗng…”

Môi con bé chợt rung lên khi nhắc đến mẹ, nhưng không ai nhận ra sự thay đổi đó của nó, họ vẫn tỏ ra thích thú về phần giới thiệu ngộ nghĩnh đáng yêu của nó.

“Vậy Monkey có thể nói cho cô biết sở thích của con là gì không?”

Con bé khó hiểu nhìn cô ấy, rồi lại ngước mắt nhìn anh trai hỏi: “Anh ơi anh sở thích là cái gì?”

“Em thích cái gì thì bảo với người ta cái đó.”

“Vậy em thích ngủ.” 

Monkey nhìn cô Mc rồi kéo mic lại gần nói tiếp: “Con thích nhất là ngủ ạ!”

Mc bật cười, âu yếm nhìn đứa trẻ thật thà. Nó lại nói tiếp: “Ngủ để được gặp mẹ ở trong giấc mơ.”

Nghe con bé nói, tất cả mọi người đều như chợt lặng đi, mà lòng thì nhói lên một nhịp như dự cảm có điềm gì đó ở hai đứa trẻ này.

Bát nhỏ giành mic, tiếp lời em gái: “Bọn con tham gia chương trình không phải để nhận giải đâu.”

“Vậy các con tham gia với mục đích gì?” Mc tò mò chờ đợi.

“Mẹ của bọn con đi làm nhiệm vụ bị mất tích, lâu rồi không về với bọn con. Em của con chỉ thích ngủ để được gặp mẹ con ở trong giấc mơ thôi. Các cô, các bác xem bọn con xong thì có thể chia sẻ phần biểu diễn của anh em con nhiều nhiều trên mạng xã hội để mẹ của bọn con ở đâu… nhìn thấy thì… sẽ về với bọn con…được không…”

Thằng bé chưa nói được hết lời thì cả người nó đã chợt rung lên, nước mắt cố kìm nãy giờ cứ thế ào ạt ứa ra, khiến tất thảy mọi người có mặt ở trường quay lúc này cũng rơi nước mắt theo.

Lúc này ở bên ngoài kia, Hoàng Bách và Phượng thì đang lo sốt vó lên mà đi lang thang tìm kiếm hai đứa, từ trường học đến cơ quan Nam My, bến xe, cả nơi mà lần đầu tiên Phượng gặp hai đứa trẻ cũng đã đến.

Phượng thẫn thờ bước đi sau khi tìm mãi không được, cô chợt giật mình nhìn lên tấm biển quảng cáo điện tử cỡ lớn đang phát trực tiếp chương trình “Lời nguyện cầu từ trái tim.”

Vừa nhìn thấy hình ảnh hai đứa nhỏ ở trên đó, nhìn Bát nhỏ nước mắt ngắn nước mắt dài mà hô hấp của cô chợt dồn dập. Phượng mừng quýnh gào to: “Anh Bác sĩ!”

Hoàng Bách ngoảnh đầu, cô ấy lại nhoẻn miệng cười mà hai mắt nhòa lệ.

“Anh nhìn xem.” Tay Phượng liên tục chỉ chỉ lên tấm biển quảng cáo điện tử. Đồng tử anh chợt giãn nở cực đại khi nhìn thấy hai đứa trẻ nhà mình.

Phượng bước thật nhanh về phía Hoàng Bách, cùng ngẩng mặt nhìn về phía đó mà thắc mắc: “Hai đứa đang làm gì ở đây vậy?”

“Tôi không biết, đây là đâu vậy?” Hoàng Bách chợt hỏi.

“Anh xem thử xem.”

Lúc này ở trên sân khấu, Monkey thấy anh trai khóc cũng khóc theo, nữ Mc vừa thương vừa dỗ dành hai đứa: “Thương quá, khóc đến đỏ cả mắt lên rồi. Thôi không khóc nữa nhé, không là khản giọng hát không hay đâu. Bây giờ mình bắt đầu thể hiện phần thi nhé!”

Monkey vừa gạt nước mắt vừa nức nở bảo: “Anh… anh con bảo… lên đây thì không được khóc, người ta chê. Phải ngoan thì các cô chú mới chia sẻ cho nhiều, nhưng mà con nhớ mẹ con lắm. Cô chú đợi con khóc xong… đã… rồi con… hát.”

Cả Mc lẫn mọi người đều vừa thương vừa phải bật cười vì lời của con bé. 

Hoàng Bách và Phượng ở bên này cũng khó cầm lòng được, anh không biết mục đích lên truyền hình của con là gì, nhưng sự tức giận vì thằng bé lại tự ý dắt em đi đã gần như nguôi xuống.

Hoàng Bách vội gọi điện cho Hoàng An, bảo cô kiểm tra chương trình đang phát trên bảng quảng cáo điện tử của quảng trường Thành phố là chương trình gì và được quay trực tiếp ở đâu.

Hoàng An chẳng kịp hỏi anh trai cần để làm gì, mà cứ thế kiểm tra luôn. Lúc nhận được thông tin và nhìn thấy hai đứa trẻ đang hát ở trên đó, cô cũng sửng sốt vô cùng.

“Ôi!” Hoàng An kinh ngạc thốt lên.

“An!” Khánh Huy từ cửa đi vào, mang theo điện thoại của mình muốn cho cô xem, nhưng Hoàng An đã nhanh tay quay máy tính cá nhân lại cho anh ấy xem.

“Anh xem cháu em này.”

“Anh cũng mới thấy đây. Hai đứa nhóc trốn đi là để tham gia cái này.”

Cả hai cùng tập trung nhìn vào đó, xem hai anh em Bát nhỏ hát bài “Gặp mẹ trong mơ” (*) trên màn hình.

Dù chỉ là nhạc dạo thôi cũng khiến lòng người ta não nề thổn thức, lại cộng thêm giọng hát và tâm trạng cùng hoàn cảnh của hai đứa trẻ càng khiến khán thính giả đồng cảm và xót thương.

Bát nhỏ rất say sưa thể hiện phần thi của mình, thằng bé lúc này không để tâm đến những người ở dưới kia đang nhìn mình, cả những giọt nước mắt vô thức không ngừng ứa ra trên mặt nó.

“Mẹ giờ này ở chốn rất xa, trong mơ con đã thấy mẹ

Mẹ dịu dàng hát khúc ca, sao con thấy mẹ buồn

Nhìn cánh đồng xa xanh, con nhớ mong về mẹ

Mẹ trở về với con ấm áp bên mái nhà…”

Monkey chợt ngừng lại, Bát nhỏ biết em gái lại nhớ mẹ sắp khóc thì tự mình hát tiếp. Con bé ở bên cạnh, nức nở nói với anh trai: “Anh ơi anh, em nhớ mẹ quá!”

Bát nhỏ cố gồng lên, siết tay em gái thật chặt, giọng nó hơi nghẹn nhưng vẫn thể hiện đúng ca từ của bài hát. Vẫn khiến toàn bộ những người có mặt trong trường quay, từ khán thính giả cho đến ekip thực hiện chương trình đều rơi nước mắt thương cảm.

“Mẹ thằng bé thật may mắn khi đẻ được những đứa con như thế này.”

“Không biết là con nhà ai nữa, tự đến tham dự chương trình một mình để tìm mẹ.”

“Con nhà mình chỉ biết ăn với nghịch thôi, không tình cảm như thế được.”

Dưới khán đài, không ít lời khen ngợi và ngưỡng mộ với người mẹ mà hai đứa trẻ đang tìm. Trên mạng xã hội, Tiktok, facebook đều đồng loạt phát trực tiếp phần thi của hai đứa cho tất cả mọi người cùng xem và chia sẻ như sự nhờ vả của bọn chúng.

Tài khoản Hoang Ngan bình luận:[Thương quá, hi vọng hai con sớm tìm được mẹ.]

Tài khoản Huynhmai Pham bình luận: [Trời ơi tui lau nước mắt ướt hết cả áo rồi Bát nhỏ, Monkey ơi!]

Tài khoản Tran Cam Tu bình luận: [Thương quá, hết nước mắt rồi Bát nhỏ, Monkey ơi! mẹ Ngỗng mau mau về với các con đi.]

Tài khoản Bodhi bình luận: [Cả nhà like, share thật nhiều trên các nền tảng xã hội để giúp các con mau tìm được mẹ nhé!]

“Mẹ nguyện cầu và ước mong, con sống trong yên lành

Mẹ hiền nào biết không con chỉ mong có mẹ (mong con luôn bình yên)

Và từ bầu trời rất cao, mong nhớ con mỗi ngày

Mẹ đừng buồn nhiều nữa nhé con đang đến, mẹ ơi”

Phần biểu diễn vừa kết thúc, dư âm của nó vẫn còn đọng lại trong cả người trình bày và khán thính giả. Ở dưới khán đài có người còn thấm nước mắt ướt cả tay áo, khóc đến hai mắt đỏ mờ hết cả đi vì thương hai đứa nhỏ.

“Anh ơi anh thế là xong rồi à? Vậy giờ mình về nhà là mẹ ở nhà rồi à anh?”

Bát nhỏ mím môi lắc lắc đầu: “Không, phải từ từ mẹ mới về được.”

“Bao giờ cơ?” Monkey sốt sắng hỏi.

“Suỵt, tí về anh nói cho. Giờ yên đã.”

Thằng bé nhỏ giọng dỗ dành em gái. Mc bị hai đứa trẻ làm cho xúc động phải mất một lúc mới chỉnh lại giọng mà tiếp tục dẫn chương trình. Cô ấy đến bên bọn trẻ, mỉm cười hiền hậu, vừa xoa đầu vừa chúc mừng hai đứa đã thể hiện xong phần thi của mình.

Cô ấy quay xuống phía khán giả, lên tiếng: “Các cô, các bác thấy phần trình diễn của hai anh em Bát nhỏ và Monkey rất xuất sắc và nhiều cảm xúc đúng không ạ?”

Đáp lại câu hỏi của cô ấy là tràng pháo tay giòn giã. Nữ Mc lại tiếp tục: “Vậy thì các bác hãy bình chọn và chia sẻ phần thi của các con thật nhiều để mẹ…”

Cô nghiêng đầu nhìn Bát nhỏ, nó dõng dạc nhắc: “Lê Hải Nam My ạ!”

“Các bác yêu thích phần biểu diễn của hai bạn nhỏ thì hãy bình chọn và chia sẻ phần thi của các con thật nhiều trên các nền tảng mạng xã hội, để mẹ Lê Hải Nam My thấy được và trở về với các con nhé! Số báo danh của các con là 102. Các bác nhớ nhé 102! Bát nhỏ và Monkey, 102!”

Sau khi nói với khán thính giả, Mc quay sang nói với anh em Bát nhỏ: “Các con cùng cảm ơn các bác, các cô đi nào.”

Bát nhỏ nắm tay em, bước lên một bước rồi cúi thấp đầu, tỏ ý cảm ơn tất cả mọi người.

Sau màn cảm ơn, Mc vẫn nấn ná giữ hai đứa trẻ lại, vì còn một phần quan trọng nữa của chương trình sau mỗi phần thể hiện của các thí sinh mà cô ấy chưa hoàn tất.

“Cảm ơn Bát nhỏ và Monkey đã đem đến chương trình một phần thi xuất sắc và đầy cảm xúc như vậy. Và theo như thông điệp của chương trình “Lời nguyện cầu từ trái tim” các con có lời nào muốn nhắn nhủ đến với cha mẹ, người thân của mình nào?”

“Được mấy lời hả cô?” Bát nhỏ chợt hỏi.

“Con muốn nhắn nhủ bao nhiêu lời?”

“Con muốn nhắn nhủ cả bố và mẹ ạ!”

“Con nữa.” Monkey ngóc đầu nói chen vào.

“Được rồi, các con muốn nói bao nhiêu lời cũng được. Ôi, hai đứa trẻ làm tôi xúc động quá mọi người ạ!”

Nữ Mc cười mà mắt rớm nước khi nói với mọi người.

Cô ấy đưa mic về phía Bát nhỏ, cho thằng bé nói trước.

Nó nhìn lên máy quay, thỏ thẻ: “Bố ơi!”

Hoàng Bách đang lái xe đến Đài truyền hình, nghe tiếng con gọi mà giật mình nhìn sang màn hình hiển thị hệ thống thông tin giải trí ở trên xe đang được kết nối với điện thoại của mình.

Phượng nãy giờ vẫn chăm chú theo dõi phần trình bày bài hát và những lời đối đáp của bọn trẻ với Mc, mà hai mắt cô cũng sưng mọng lên theo vì không cầm lòng được.

Ở trên sân khấu, Bát nhỏ có lời gửi đến bố trước: “Bố ơi bố, con xin lỗi vì tự ý dẫn em đi mà không xin phép, nhưng mà con biết bố chỉ lo lắng chứ không giận con lắm đâu đúng không bố? Nếu bố mà đang xem hoặc các cô, các bác bạn của bố thấy thì bảo với bố hộ con là con đang ở Đài truyền hình thành phố mình, trường quay B1. Giờ con với em thi xong rồi, bố đến đón hai anh em về đi bố nhé. Đi bộ thì mỏi chân lắm, tiền của con đi tìm mẹ bố tịch thu hết rồi, mà ngày nào cô “không được đẹp lắm” cũng nấu ăn sáng cho ăn nên chẳng được cho nhiều tiền, lúc nãy con đi xe ôm hết mất rồi bố ạ!”

Lời nhắn nhủ đầu tiên khiến mọi người đã chuẩn bị sẵn nước mắt mà bị hụt nên bật cười sảng khoái.

Hoàng Bách ở bên này vừa tức vừa buồn cười, hai mắt đỏ hoe mà khoé miệng anh chợt đẩy cong lên.

Phượng thì tệ hơn một chút, cô cười mà không dừng lại được, quên luôn cả sợ hãi vì lỡ để bọn trẻ đi mất, cũng quên luôn phải giữ ý với người ở bên cạnh mình.

Bát nhỏ sau khi nhắn nhủ một đoạn dài thật dài, nó ngừng lại một chút để nhấp giọng và lấy hơi rồi mới nói tiếp: “Còn nữa, bố ơi bố! Bố đừng buồn bố nhé, con và Monkey sẽ ở bên cạnh bố cùng đợi mẹ về, không đi sang nhà ông bà ngoại ở đâu bố ạ! Với cả bố ơi! Bố đừng lấy vợ khác bố nhé, con chỉ thích mẹ thôi, không thích mẹ khác đâu.”

Nó nói rất nhanh để được nói tiếp: “Mẹ ơi mẹ! Bát nhỏ không cấm mẹ sinh em bé nữa đâu, hồi xưa con bảo con không thích em là nói lừa mẹ đấy. Tại mẹ sinh em làm mẹ đau nên con mới không thích thôi, giờ con yêu em Monkey lắm chứ không phải là ghét em đâu. Hôm ảnh của mẹ bị rơi vỡ, em tưởng là mẹ ở trong ấy, còn nằm lên kính vỡ ôm mẹ, bị rách mặt với tay chảy nhiều máu lắm…”

Người Bát nhỏ chợt rung lên, nó cúi gằm mặt, nghiến răng nghiến lợi, nhắm nghiền cả hai mắt để không phát ra tiếng khóc, mà nước mắt theo dòng đã lã chã rơi xuống thảm đỏ dưới chân, in thành vết sẫm màu. Mc dẫn chương trình là một người đa cảm, ngay từ khi thằng bé nhắn nhủ lời thứ hai cho bố, cô ấy đã rớm nước mắt, ngay lúc này lại không ngừng được mà rơi thành giọt khi nó gửi lời từ trong tim mình cho mẹ.

Chú thích:

* Gặp Mẹ Trong Mơ

Nhạc ngoại

Lời Việt: Lê Tự Minh