Chương 12
Bát nhỏ há hốc mồm, đầu đưa lên xuống theo từng lời em gái liệt kê. Rồi là chia cho anh dữ chưa? Bánh nó ăn chán chê không ăn nổi nữa, hoặc cái gì không ăn được mới cho. Cơm thì vì lười ăn nên toàn lén lút múc từ bát của mình bỏ sang bát của anh trai, để người ta giúp ăn hộ mà giờ mang ra kể như tốt bụng lắm vậy.
Bát nhỏ phát hờn nhưng vì ăn lén nó thật nên đành câm nín. Monkey dỗi không thèm chơi với anh trai nữa mà ngúng nguẩy bỏ sang ghế đối diện ngồi, cái mặt con bé xị ra, cúi gằm xuống.
Phượng đi vào nhà thấy hai anh em chia thành hai phía thì hỏi: “Sao đấy, vừa nãy còn ríu rít tìm anh, mà giờ đã dỗi nhau rồi à?”
“Anh ăn hết dâu tây không cho Monkey.” Con bé leo lẻo mách.
“Thôi xong, thế dỗi là phải.” Phượng thêm dầu vào lửa.
Bát nhỏ cau có lườm cô, Phượng lại cười cười trêu nó: “Chắc anh Bát trêu Monkey thôi ấy mà, chứ anh thương Monkey thế, thế nào mà chẳng để phần cho Monkey.”
“Ứ phải.” Con bé không nhìn mà phụng phịu.
Ở phía bên này, Phượng đã lấy ra một nắm dâu tây cô mua lúc sáng, trước lúc đi đón bọn trẻ bỏ ra rửa để trong rổ cho ráo nước. Bát nhỏ thấy cô giơ dâu lên thì mắt sáng long lanh. Cô hất hàm ra hiệu, nó toét miệng cười rồi chạy ngay đến.
“Cháu nợ cô một lần biết chưa?”
“Cháu sẽ đi đổ rác cùng cô.”
Phượng bật cười đặt dâu tây vào tay cho nó, Bát nhỏ sung sướng chạy biến đến chỗ em gái. Monkey thấy cái bóng anh trai thì ngúng nguẩy quay ngoắt đi, Bát nhỏ cầm quả dâu đỏ chót, căng mọng dụi dụi vào má nó.
“Monkey nhìn.”
“Ôi cha dâu thật này, anh ơi anh anh để phần cho em à?”
“Chứ còn gì nữa. Còn dỗi anh không?”
Con bé mắt sáng long lanh, ánh nhìn thèm thuồng đặt lên quả dâu mà đầu thì lia lịa lắc.
“Cô “không được đẹp lắm” ơi! Cháu với Monkey lên nhà chơi nhé!”
“Ừ, đi đi, trông em cẩn thận nhé. Lúc nào xong cô gọi xuống ăn cơm.”
Bát nhỏ vâng dạ rồi dẫn em lên phòng. Vừa đóng cửa lại, nó đã thì thào nói với Monkey: “Monkey có muốn đi tìm mẹ Ngỗng nữa không?”
Con bé đang ăn dâu liền dừng lại: “Có đi, đi luôn.”
Bát nhỏ túm áo em gái giữ lại: “Không, chưa đi được. Bây giờ anh bảo gì em phải nghe thế biết chưa. Phải mấy hôm nữa mới đi được. Nhưng em phải giữ bí mật, không được nói lộ cho cô “không được đẹp lắm” biết. Nếu không anh bỏ em đấy.”
Con bé gật đầu lia lịa, tay đã đút tọt nửa quả dâu đang cắn dở vào trong mồm.
…
Như thường lệ, sau khi cho bọn trẻ ăn sáng xong, Phượng sẽ đưa bọn chúng đến trường bằng xe máy của bà nội Bát nhỏ. Trường Monkey gần hơn, nhưng lại vào lớp muộn hơn nên hai cô cháu sẽ đưa Bát nhỏ tới lớp trước rồi mới quay trở lại.
Hôm nay cô giáo Thảo Diệp vẫn đón Monkey như mọi ngày, nhưng Phượng lại cảm thấy cô ấy có cái gì đó rất lạ.
Thấy Phượng chăm chú nhìn mình, Thảo Diệp khẽ cười nhã nhặn hỏi: “Sao thế ạ?”
Phượng vội thu lại ánh nhìn, nụ cười nở trên khóe mắt đáp lại Thảo Diệp: “Hôm nay cứ thấy cô giáo khác khác.”
“À em mới cắt tóc.”
Phượng khẽ ồ lên, đúng rồi, là mới cắt tóc. Bảo sao cô cứ thấy lạ, nhưng mà cái giao diện mới này của Thảo Diệp, khiến Phượng cảm thấy giống giống người nào đó, mà cô nghĩ mãi không ra.
“Monkey chào cô Phượng đi nào, hôm nay con đi dã ngoại đấy cô ạ!”
“Chúc Monkey đi chơi vui vẻ nhé!”
“Vâng!” Con bé ngoan ngoãn gật đầu rồi vươn tay cho Phượng ôm lấy.
Monkey ôm chặt lấy cổ cô, khịt khịt mũi hít hà một hồi rồi mới buông tay để theo cô giáo Thảo Diệp.
Phượng cong môi nhìn theo cô giáo đưa con bé lên lớp.
Lúc cô trở về nhà, chợt ngẩng mặt nhìn lên tấm ảnh gia đình Hoàng Bách ở trên tường, lúc này trong đầu Phượng như lóe lên cái gì. Cô khẽ à lên một tiếng rồi chăm chăm nhìn vào mẹ bọn trẻ.
Thì ra là nhìn cô giáo của Monkey hôm nay hơi hơi giống mẹ Bát nhỏ, bởi mái tóc ngắn mới cắt của cô ấy.
“Ngốc quá!”
Phượng khẽ thở ra nhè nhẹ, chẳng phải cô hay tò mò chuyện của người khác, nhưng trong lòng lại cứ có cảm giác như cô giáo Thảo Diệp đang cố ý muốn biến mình thành bản sao của mẹ bọn trẻ thì phải.
Nhưng điều này Phượng chỉ dám giữ trong lòng, chứ chẳng dám nói với ai. Bởi trong nhà này ngoài hai đứa trẻ và Hoàng Bách, thỉnh thoảng có thêm bà ngoại của bọn trẻ sang chơi, cô cũng chẳng quen thân với người nào. Mà tò mò tọc mạch đi buôn chuyện của chủ nhà, vốn không phải thói quen của Phượng.
…
Cuối giờ chiều, Bát nhỏ vừa về tới nhà thì trời đổ mưa. Phượng sốt ruột đứng trông ra ngoài sân, rồi lại nhìn vào trong nhà. Con Thảo Mai nằm trong góc nhà cứ thao láo nhìn cô, nó thấy Phượng nhìn thì nhổm dậy rồi chạy về phía cô.
Phượng giật mình lùi lại, dù đã quen nhà, nhưng cô vẫn có cảm giác như con chó nhỏ này đang canh chừng mình. Và nó rất hay bất thình lình lao vào cô, rồi gặm gặm gót chân và gấu quần, đã mấy lần Phượng bị hành động bất ngờ của nó làm cho giật mình suýt ngã.
“Á à lại định cắn trộm phải không?”
Thảo Mai còn chưa lại được gần Phượng đã bị Bát nhỏ túm lấy ngang người mà bế lên trên tay.
“Cô gớm quá đến con chó nó cũng ghét, nên hay cắn cô.”
“Chắc nó giống cháu chứ gì?”
“Ơ, cháu có bảo là cháu ghét cô đâu?” Bát nhỏ trố mắt nhìn Phượng, rồi phụng phịu mách: “Ở nhà này cháu còn chẳng bằng con chó cơ.”
Cô phì cười, vươn tay xoa đầu nó. Thảo Mai ở trên tay Bát nhỏ theo phản xạ cong người lấy đà muốn bật lên đớp cô, may mà thằng bé nhanh tay giữ chặt nó.
Phượng cau mày lườm nó: “Con này gớm thật đấy.”
“Cháu giữ nó rồi, cô thử động vào nó đi.”
Cô nhăn mặt lắc đầu: “Cháu trêu cô à? Đề nó đớp cô một phát à?”
“Xì, cô nhát chết thế. Mồm nó bé thế, cắn một cái không chết được đâu.”
Phượng bĩu môi lắc đầu, cô chẳng dại.
“Cô có điện thoại kìa.” Bát nhỏ ngoảnh mặt nhìn vào nhà, điện thoại Phượng để trên bàn uống nước đang reo ầm ĩ.
Cô tất tả đi vào, vừa nghe điện thoại vừa vâng dạ, rồi lại đi ra ngoài hiên, trông trời trông đất, tối om xì xụp mưa, không nhìn thấy cả nóc nhà cách đó mấy mét.
“Mưa như này thì Monkey về làm sao được hả cô? Hay mình đi đón em đi.”
“Không phải đi, cô giáo bảo cô đưa Monkey về nhà rồi. Để cô nhắn bố cháu đi làm về thì tiện tạt qua đón em giúp vậy, chứ mưa lớn như thế này cô cháu mình không đi được.”
Bát nhỏ chăm chú nhìn cô, Phượng nhắn tin cho Hoàng Bách xong mà cái mặt cứ nhăn nhăn nhó nhó, tay đấm đấm thắt lưng, tay nắn bóp từ đùi xuống cẳng chân.
“Cô làm sao vậy?”
“Mưa lạnh nên cô hơi đau mỏi người thôi.”
“Cần cháu bóp cho không?”
Phượng nhìn nó mỉm cười lắc đầu.
…
Hoàng Bách từ bệnh viện về thì ghé qua nhà Thảo Diệp đón con, xe đậu trước khu nhà cô ấy, là một chung cư mini cách trường không xa. Ngoài trời vẫn mưa lớn, gió mùa lạnh buốt tạt nghiêng ngả cả cành cây, nước mưa vẫn xối xả trút xuống mui xe, làm mờ kính chắn gió mặc cần gạt nước liên tục lia qua lia lại.
Hoàng Bách gọi Thảo Diệp muốn nhờ cô ấy đưa con xuống sảnh giúp mình, nhưng Thảo Diệp lại bảo Monkey vừa ngủ rồi, nên anh đành lên trên đó.
“Cẩn thận bị ăn thịt nha.” Ái Liên nhìn Hoàng Bách cười cười trêu.
Anh cười trừ đáp lại: “Không phải tự nhiên anh nhờ em đi cùng.”
“Cần em lên cùng không?”
“Ở đây đợi anh được rồi, có gì anh gọi.”
Ái Liên gật gù đồng ý, nhưng anh vừa tháo dây an toàn, cô đã bảo: “Hoàng Bách, đợi em xuống cùng.”
“Đưa anh.” Hoàng Bách nhận lấy ô từ Ái Liên, anh xuống xe trước rồi che ô cho cô.
“Em đi nhờ nhà vệ sinh, anh cứ vào đón con nhé!”
“Ừ.”
Ra khỏi thang máy, Ái Liên rẽ vào nhà vệ sinh ở tầng đó luôn, còn Hoàng Bách đến trước cửa nhà Thảo Diệp gọi cửa.
Tim Thảo Diệp đập mạnh khi cánh cửa vừa bật mở ra, nhìn người đàn ông sừng sững xuất hiện trước mặt, dù đã được báo trước nhưng vẫn khiến cô ấy hồi hộp khó tả.
“Bố Monkey, chào anh.”
“Chào cô giáo, làm phiền cô rồi.”
“Không sao đâu ạ, anh vào nhà đi. Monkey đang ngủ ở trong phòng.”
Hoàng Bách ái ngại gật đầu rồi đi theo Thảo Diệp vào trong, cửa vừa sập lại, anh cũng chợt sững người nhìn theo bóng dáng ở phía trước.
Trong một giây phút nào đó Hoàng Bách đã thật sự như nhìn thấy bóng dáng Nam My ở trước mặt mình, dù chỉ là từ phía sau lưng.
Anh không tự chủ bật ra lời: “Ami!”
Dù rất nhỏ nhưng Thảo Diệp lại như nghe thấy, bước chân cô ấy chợt dừng lại.
Hoàng Bách đứng trước mặt Thảo Diệp, khó hiểu nhìn cô ấy.
Thảo Diệp nghiêng đầu, nhìn về phía phòng ngủ của mình: “Monkey ở trong này.”
Cô mở cửa cho Hoàng Bách, để anh vào bế con.
Nhưng bước chân anh chợt khựng lại, khi vòng tay Thảo Diệp đã ôm siết lấy hông mình từ phía sau.
Cả người Hoàng Bách gồng cứng, căng thẳng gắt lên: “Cô làm gì vậy?”
“Bố Monkey, em thích anh. Cho em một cơ hội được không?”
Không gian chợt thinh lặng sau lời khẩn cầu của Thảo Diệp, bàn tay chăm trẻ mềm mại từ từ buông ra khỏi eo Hoàng Bách, lần tới bàn tay đang buông thõng của anh, muốn nắm lấy, nhưng lại bị cự tuyệt.
Hoàng Bách dứt khoát siết chặt nắm tay, anh xoay người lùi ra xa mà trân trân mắt nhìn Thảo Diệp.
“Xin lỗi, chắc cô giáo đã hiểu lầm cái gì rồi.”
Sự thẳng thắn đầy phũ phàng của anh khiến cô ấy bàng hoàng sửng sốt.
“Em biết anh là một người đàn ông đàng hoàng và chung thủy, nhưng lâu như vậy rồi, nếu lỡ mẹ Monkey thật sự không quay về…”
“Ami nhất định sẽ quay về.”
Lời nói khi mất bình tĩnh của Hoàng Bách khá lớn khiến Thảo Diệp giật mình. Ánh mắt anh nhìn cô đầy xa cách và lạnh nhạt khiến Thảo Diệp đau lòng, cô mím môi im bặt, trân mắt đã hoen đỏ nhìn anh.
Nhìn vẻ đáng thương đến tội nghiệp của Thảo Diệp, Hoàng Bách biết mình hơi thô lỗ, anh hạ giọng: “Ami đợi tôi hơn hai mươi năm, lúc khó khăn nhất cũng chưa từng rời bỏ. Mới chỉ có mấy tháng không lẽ tôi lại không đợi cô ấy. Xin lỗi cô giáo, có thể những lời tôi nói đây sẽ làm tổn thương cô, nhưng tôi không muốn gây hiểu lầm. Ami có trở về hay không, thì tôi cũng chưa từng có ý định sẽ đi bước nữa. Cô còn trẻ, đừng đặt hy vọng vào tôi, cũng đừng vì tôi mà làm lỡ dở cuộc đời mình. Không đáng đâu.”
Dứt lời, không để tâm đến Thảo Diệp, Hoàng Bách vội vã đến bên giường, anh ôm con gái bế lên tay, muốn đưa con bé rời khỏi.
“Monkey còn nhỏ, con bé…”
Thảo Diệp cố đấm ăn xôi, níu áo Hoàng Bách, muốn nói thêm nhưng bị anh ngăn lại.
“Cảm ơn cô đã lo lắng cho con bé, bố con tôi tự cân bằng được. Tôi không có tình cảm đó với cô. Trong lòng tôi chỉ luôn có Ami, không thể chứa thêm người nào khác nữa. Từ bỏ đi.”
Lúc này ở bên ngoài, Ái Liên đi vệ sinh xong, đợi mãi không thấy bố con Hoàng Bách ra thì lấy làm sốt ruột. Cô co tay muốn đập cho nhanh, nhưng cửa chợt bật mở. Nhìn thấy bố con Hoàng Bách, cô mới dám yên tâm.
“Lâu thế?”
“Chúng ta đi thôi.”
Hoàng Bách lách ra hành lang trước, Ái Liên thấy sắc mặt anh có vẻ không được ổn tò mò ngó vào trong, cô thấp thoáng thấy được dáng vẻ khổ sở thê lương và thân mình mảnh mai đang rung lên của cô gái ở trong đó. Ái Liên ra hiệu cho Hoàng Bách xuống trước rồi đi vào trong nhà.
Cửa bị gió hút sập vào khiến Thảo Diệp giật mình ngẩng mặt. Thấy có bóng người vào nhà mình, cô ấy liền vội vã gạt nước mắt.
Ái Liên lấy làm ái ngại thay, xem chừng những gì cô vừa nghĩ thoáng qua trong đầu là sự thật, rằng cô gái này mới bị Hoàng Bách phũ rồi.
Là người từng trải, nghe nói cô giáo này cũng rất ổn nên Ái Liên lại nổi máu bao đồng, thiết nghĩ mình cũng nên giúp người ta biết khó mà từ bỏ, trước khi lún sâu vào thứ tình cảm không có kết quả này.
Sau khi được mời ngồi, Ái Liên thấy Thảo Diệp định đi lấy nước thì lên tiếng: “Không cần nước nôi đâu, chị chỉ nói vài câu thôi.”
“Em dạy ở trường Ốc Biển nhỉ? Con chị cũng học ở đấy, chị từng thấy em vài lần, cũng nghe nhiều người khen em chăm trẻ khéo.”
Thảo Diệp ngại, chỉ khẽ gật đầu mà chẳng dám nhìn thẳng vào người ở trước mặt.
Ái Liên lại chăm chú nhìn cô ấy, nhìn kỹ thì cô giáo này cũng có nét hao hao giống Nam My. Cô nhớ là cô này từng để tóc dài, nhìn dịu dàng và hợp hơn kiểu tóc ngắn hiện tại, có lẽ là thật sự muốn biến mình thành bản sao của Nam My cũng nên.
“Chị từng yêu đơn phương Hoàng Bách mấy năm, không cần nói rõ thì cũng hơn hẳn em về mặt thời gian.”
Đáp lại sự sửng sốt của Thảo Diệp là nụ cười nhã nhặn của Ái Liên, cô lại nói tiếp: “Từ theo đuổi đến tận nơi làm việc, từng cứu mạng anh ấy, nhưng vẫn không thể nào thắng được tình yêu mà Nam My dành cho Hoàng Bách. Nói con bé ngốc thì là ngốc thật, nhưng cũng kiên trì hơn chúng ta. Chắc chắn là yêu Hoàng Bách hơn cả chị với em cộng lại.”
“Em đừng chấp niệm với tình yêu này, Hoàng Bách đã từ chối thì em chắc chắn không có cơ hội. Em là một cô gái tốt, nên biết cách tự cân bằng cảm xúc, để tìm được hạnh phúc và người đàn ông thật sự phù hợp với mình. Hoàng Bách là của Nam My, cả đời này cũng không ai có thể thay thế được. Dù cô ấy không trở về, em cũng không thể bước vào trái tim của anh ấy đâu.”
Những lời của Ái Liên, Thảo Diệp dường như nghe không lọt lỗ tai, cô ấy cố chấp hỏi: “Chị không muốn anh ấy hạnh phúc sao?”
Ái Liên bật cười khe khẽ vì câu hỏi của Thảo Diệp, rồi điềm đạm nói: “Đừng tin vào ngôn tình quá. Đừng nghĩ chỉ cần em tốt vào yêu thương con anh ấy thì Hoàng Bách sẽ trao trái tim mình cho em, khi mà anh ấy không nhìn em như cách em nhìn anh ấy. Đừng bảo với chị gỗ đá có tình yêu cũng sẽ mòn, là tùy từng trường hợp thôi, nó không đúng với Hoàng Bách đâu. Lý trí lên nào cô gái. Chúc em tìm được hạnh phúc.”
Không dây dưa quá lâu, Ái Liên nghĩ mình đã nói đủ thì đứng dậy.
Thảo Diệp cũng đứng lên theo.
Ái Liên định cứ thế ra về nhưng không nhịn được lại nói thêm: “À còn nữa, nhìn gương của chị mà học tập, cái gì là của mình, thì phải biết nắm giữ, biết buông biết nắm mới có được hạnh phúc thật sự. Hoàng Bách là một người đàn ông tốt, nhưng anh ấy chưa từng dành sự tốt đẹp đó cho em đúng không? Vậy thì vì lý do gì mà em phải khắc cốt ghi tâm, để phải nhất chết đeo bám rồi hy vọng tình yêu từ anh ấy làm gì? Không đáng đâu. Suy nghĩ thật kỹ nhé!”
Ái Liên không ở lại thêm mà nhanh chóng rời khỏi sau khi xát muối vào lòng con gái nhà người ta.
Xe dừng lại trước cổng nhà Hoàng Bách, Phượng ở trong nhà nghe thấy tiếng còi đã nhanh chóng chạy ra, con Thảo Mai cũng oanh oách sủa lên vài tiếng.
Hoàng Bách cảm ơn Ái Liên đã giúp đưa bố con anh về, cô lại không nhịn được mà hỏi anh: “Anh không hỏi em ở lại đó làm gì à?”
“Anh nghĩ em đủ chín chắn để không gây ra việc gì nghiêm trọng.”
“Em giúp anh dập tắt hy vọng của cô gái đó rồi. Thật sự thì nhìn qua cô ấy rất giống Nam My. Hoàng Bách, Nam My nhất định sẽ trở về thôi.”
“Anh biết!”
“Anh Huy luôn dằn vặt và tự trách vì không tìm được Nam My.” Giọng cô chợt nghẹn.
Hoàng Bách nắm lấy vai Ái Liên an ủi: “Không sao, mọi người đều cố gắng hết sức rồi. Anh không trách các anh ấy.”
“Hoàng Bách!”
Ái Liên rớm nước mắt nhìn anh, Hoàng Bách mỉm cười hòa nhã, thể hiện cho cô ấy thấy anh hiện tại rất ổn.
“Cho em ôm anh một cái đi, sao mà thương bố con anh thế này chứ.”
Cô nhoài người ôm Hoàng Bách, cố gắng nuốt xuống sự nghẹn ngào thương cảm đang dâng lên trong lòng mình. Hoàng Bách tay vẫn ôm con, mà lòng thì cũng đau thắt lại khi Ái Liên nhắc tới Nam My.
Chỉ có người nào đó nãy giờ vẫn đứng ngoài nhìn vào, xe đậu ngay dưới cột đèn đường nên từ bên ngoài qua kính chắn gió phía trước người ta có thể dễ dàng nhìn thấy hết những hành động thân mật của hai người. Phượng khẽ nhăn mày, rùng mình, miệng lại không thôi lẩm bẩm: “Chậc chậc, không chỉ có một cô à? Đào hoa quá rồi.”
Cô không đón bố con họ nữa mà lặng lẽ cầm ô đi vào trong nhà.
Bát nhỏ thấy Phượng đi người không vào thì đã hỏi: “Ơ em cháu đâu cô?”
Phượng nghiêng đầu nhìn ra ngoài, Bát nhỏ nghển cổ nhìn theo nhưng chẳng thấy gì. Mãi một lát sau bố nó mới bế em vào.
Lúc vào tới nhà thì Monkey cũng thức giấc.
Phượng đón con bé, rồi bảo Hoàng Bách lên thay đồ còn ăn cơm. Lúc anh đi rồi, mà cô vẫn đau đáu nhìn theo, với ánh mắt lạ lùng khó tả, vừa âm thầm đánh giá vừa dè chừng.
Monkey tuy đã tỉnh giấc nhưng vẫn còn ngái ngủ, Bát nhỏ giật giật tay em gái hỏi: “Monkey, sao mà em cứ về là ôm lấy cái cô này thế? Em hết thích cô giáo của em rồi à?”
“Em vẫn thích, nhưng cô này có mùi hôi rất thơm giống mùi của mẹ nên em thích.”
“Thật sao?”
Bát nhỏ dí mũi lại gần người Phượng mà khịt khịt, cô nhòm xuống nhìn nó. Cái câu mùi hôi rất thơm giống mẹ của Monkey đã khiến cô cảm thấy buồn cười rồi, giờ lại thêm hành động ngốc nghếch này của Bát nhỏ.
Có lẽ do Phượng không dùng nước hoa hay sữa tắm có mùi thơm quá mức nên Monkey mới cảm thấy quen thuộc, bởi mẹ nó cũng hiếm khi dùng những thứ hoá chất ấy.
Phượng để cho Monkey ngồi xuống ghế với Bát nhỏ rồi đi dọn cơm, con bé sực nhớ ra cái gì thì quay sang gọi: “Anh ơi anh, hôm nay cô giáo ôm bố.”
“Hử?”
Một lời của nó khiến cả Bát nhỏ và Phượng cùng chú ý.
Thằng bé sốt sắng hỏi: “Như nào?”
“Như này này, lúc em đang ngủ thì cô giáo ôm.” Con bé nhích lại gần ôm lấy anh trai từ sau lưng.
“Đang ngủ làm sao mà thấy được, em mơ ngủ à?”
“Ơ, mơ đâu mà mơ. Em thấy xong em giả vờ ngủ tiếp chứ.”
“Rồi bố có ôm lại cô giáo không?”
“Em giả vờ ngủ mà, nhắm mắt như này này, làm sao biết được.”
Con bé tỉnh queo đáp. Bát nhỏ tức tối rít lên: “Hừ, lừa dối mình, thế mà bảo chỉ yêu mình mẹ Ngỗng thôi.”
Monkey nghe anh nói thế thì vội vội vàng vàng ôm mặt Bát nhỏ kéo xuống, con bé chằm chằm nhìn anh mà véo von mách: “Anh ơi anh bố không bảo chỉ yêu mẹ mình. Bố bảo trong lòng chỉ có Ami thôi. Nhất định Ami sẽ trở về, không yêu cô giáo đâu.”
“Thật không?”
“Thật em nhắm mắt mà không nhắm tai, nên em nghe thấy mà.”
Phượng nghe con bé nói mà phì cả cười, còn Bát nhỏ thì lại hớn hở reo lên: “Đấy, thế mới xứng đáng là bố mình chứ. Anh biết ngay mà.”
“Anh ơi anh, hình như là cô giáo buồn. Em nghe tiếng cô như sắp khóc. Em định mở mắt dậy dỗ mà em sợ…” nó ngừng lại lấy hơi, rồi lại nói tiếp: “Em sợ bố không yêu cô giáo, xong cô giáo lại không yêu em nữa. Nhỡ mà đánh đít em thì sao? Thôi mai em chả đi học nữa.”
“Sao mà không đi học nữa?”
“Nói rồi thây, sợ bị đánh đít.” Con bé buồn rầu thỏ thẻ.
“Cô giáo mà đánh thì về bảo cô, cô xử lý cho. Bố Bách nhỉ?” Phượng quay ngoắt về phía người đã đứng đó từ bao giờ.
Hoàng Bách bơ bơ bước tới, anh bình thản đặt ánh nhìn lên hai đứa trẻ rồi gật đầu để đấy. Không ngờ con nhóc con này thính thế, còn nghe được cả chuyện cô giáo tỏ tình với bố nhưng bị từ chối. Nhưng cũng may là nó nghe được đúng chỗ cần nghe, nếu không anh có mười cái miệng cũng không thanh minh được với thằng nhóc con kia mất.