Chương 11
Dù đã tin tưởng giao con cho Phượng nhưng Hoàng Bách ở bệnh viện, rảnh ra là sẽ check camera để kiểm tra. Lúc ở nhà, ba cô cháu bọn họ rất hòa thuận, mặc dù nhiều lúc Phượng cũng bị thằng nhóc con kia chọc điên không ít. Nhưng cô ấy còn điên hơn nó, nên xem chừng Bát nhỏ không thắng nổi người phụ nữ này, mà ngược lại còn bị cô ấy trêu cho tức điên.
Câu cửa miệng của nó luôn là, “Cô là đồ ghê gớm”. Phượng sẽ đáp trả lại rằng, “Không ghê gớm để bị cháu bắt nạt à?” Khiến Bát nhỏ tức lắm mà không làm gì được.
“Bát nhỏ đi dọn cơm phụ cô đi.”
“Không, cô tự đi mà làm. Ở nhà cháu chẳng bao giờ phải dọn.”
“Vậy bây giờ dọn đi cho nó quen, có làm thì mới có ăn chứ.”
“Ai bảo thế?”
“Còn cãi à? Cháu có thấy ai chỉ ăn không rồi ngồi mà đồ ăn tự đổ vào miệng không?”
Nó hất hàm khinh khỉnh nhìn về phía em gái: “Kia kìa, Monkey kia kìa, có phải làm gì đâu, chỉ ngồi yên một chỗ, tí lại có người đút cho ăn.”
Phượng phì cười ký đầu nó, khó thế mà thằng ranh này cũng nghĩ ra được. Cô vừa dọn cơm, vừa nói: “Từ bây giờ ai cũng phải tự ăn hết, Monkey từ hôm nay cũng tự xúc ăn, không ai xúc cho cả.”
“Thật không cô?”
“Thật!”
Bát nhỏ sung sướng, cười toét miệng vì sự công bằng này, chỉ có Monkey là chưa biết gì vẫn hớn hở ngồi xem tivi.
Cơm dọn xong, Bát nhỏ ngồi vào bàn rồi, nó gọi mấy câu mà em gái vẫn chưa xuất hiện.
Monkey không chịu ăn cơm, gan lỳ ngồi xem hoạt hình. Bát nhỏ không làm sao được liền tức tốc chạy lên phòng, một lát sau đi xuống với cái cặp đi học của em gái.
“Lấy cặp của em làm gì đấy Bát? Lại định bỏ nhà đi hử?” Phượng cau mày hỏi.
“Cháu dọa Monkey tí”, nó thì thầm nói với cô, rồi cao giọng nói rõ to:
“Con này hư quá rồi phải đuổi nó ra khỏi nhà thôi. Đây Monkey, hai bộ quần áo, sữa đây, để sẵn trong balo rồi, em đi ra khỏi nhà đi.”
Monkey nghe thấy nói bị đuổi ra khỏi nhà thì quay ngoắt về phía anh trai, nhưng đang dở đoạn hoạt hình gay cấn, nó vẫn cố nấn ná thêm một phút.
Màn hình vừa hiện kết thúc, con bé mới mon men tụt xuống khỏi sofa.
Nó ngẩng mặt nhìn Bát nhỏ, tỉnh queo hỏi: “Ơ anh không yêu em nữa à?”
“Yêu mà hư, ai nói cũng không nghe, không chịu ăn cơm. Cho đi ra khỏi nhà luôn.”
“Em yêu anh thế mà anh lại đuổi em đi à? Nhỡ người ta bắt cóc em đi thì làm sao?” Lời nó véo von, cái mặt thì cứ tỉnh bơ đi.
Bát nhỏ và Phượng bất lực nhìn nhau, cô hẩy hẩy đầu ra hiệu cho thằng bé xử lý tiếp.
Bát nó trầm mặt hỏi: “Thế có ăn cơm không?”
Bát nhỏ dấm dứ cái balo trên tay. Monkey giương mắt nhìn anh trai rồi gật đầu cái rụp.
Thằng anh hài lòng liền quẳng luôn balo rồi khom người cho em gái bám vào cổ, đu lên.
Tay nó bám chặt cổ anh trai, hai cái chân co quắp đeo đu sợ ngã, cái miệng leo lẻo hét lên: “Anh Bát bế em vào không em ngã bây giờ!”
Bát nhỏ lại đùa dai cứ dấm dứ dọa làm ngã em gái mấy lần.
“Từ giờ phải nghe lời anh biết chưa?”
“Biết.”
“Ai biết?”
Monkey chu mỏ đáp: “Em. Hề!”
…
Monkey phải tự xúc ăn, mọi lần bà ngoại hay chiều nên xúc cho nó, chứ bình thường bà nội ở nhà chỉ xúc tượng trưng còn lại đều bắt tự ăn. Hôm nay Phượng lập lại trật tự để con bé tự ăn từ đầu đến cuối, nhưng nó quen thành thói cứ chọc chọc mãi bát cơm, không chịu ăn. Hai cô cháu ăn xong, mà bát cơm của Monkey vẫn còn nguyên. Phượng đứng dậy dọn bát, thấy bát của mình bị bê đi con bé vội nhìn theo: “Ơ, đã ăn đâu.”
“Ai bảo không ăn thì cho nhịn.” Bát nhỏ lè lưỡi trêu.
“Ơ để em chết đói à?”
“Cô bảo gì rồi, lúc mọi người cùng ăn, ai không ăn nhanh thì nhịn đói, không thì phải tự dọn bát của mình. Giờ ăn hay nhịn?”
Monkey nhăn mặt nhìn cô, cái mặt xị xuống như muốn mếu, Bát nhỏ lại chêm vào: “Lại khóc.”
“Khóc đâu mà khóc, em đang buồn đấy.”
“Làm sao mà buồn.”
“Ai cũng bắt nạt em.”
“Thế lại đi nhé, balo kia kìa, ra khỏi nhà đến nhà cô giáo của em ấy. Bảo cô ấy đút cho.”
Phượng đăm chiêu nhìn con bé, xem phản ứng tiếp theo, nó cũng giương mắt nhìn cô cầu cứu. Cô rủ mắt nhìn vào bát cơm, Monkey tự động ôm bát kéo lại gần, cơm chan nước mắt đến nơi, mà không dám khóc to.
Phượng thương tình kéo ghế, bảo Bát nhỏ ngồi xuống cùng: “Ơ còn ăn tráng miệng nữa, cả nhà chưa ăn xong. Đợi Monkey ăn cùng nhé!”
Cô nháy mắt với Bát nhỏ, nó tỏ ra hiểu chuyện thì chạy ra tủ lạnh lấy nho.
Monkey sụt sùi nhìn Phượng, cô vừa lau nước mắt cho nó vừa kéo bát cơm đã đóng bánh nguội lạnh của con bé, trút ra một cái bát khác rồi đơm cơm mới cho nó.
“Rồi giờ tự ăn hay…”
“Ăn!” Con bé nhanh nhảu gật đầu, rồi tự kéo bát cơm về phía mình.
“Ăn giỏi như thế này, lúc mẹ Ngỗng trở về thế nào cũng ngạc nhiên há hốc miệng ra cho mà xem.”
“Thật á cô?”
“Thật chứ, nên là Monkey ăn nhanh nào.” Phượng mỉm cười xoa đầu nó rồi cùng Bát nhỏ ngồi chờ.
Sau bữa tối, Phượng lùa bọn trẻ lên phòng học bài, còn mình ở dưới nhà dọn dẹp, cô tiện thể nướng bồ kết để gội đầu.
Hoàng Bách vừa về tới cổng, đã ngửi thấy mùi từ trong sân bốc ra.
Phượng nghe tiếng mở cổng, ngóc đầu nhìn ra, cô dim mắt thấy bóng Hoàng Bách thì không ra nữa mà tiếp tục nướng nốt mấy quả bồ kết cho xong.
Trời lạnh, gió cứ tạt lửa thành ra mất thời gian.
“Làm gì vậy?”
“À tôi nướng mấy quả bồ kết gội đầu.”
“Sao không dùng dầu gội?”
“Tôi dùng bồ kết quen rồi. Anh về muộn thế à? Đã ăn tối chưa để tôi…”
Hoàng Bách cắt lời: “Không cần đâu, cô cứ làm việc của mình đi.”
Anh đi thẳng vào nhà, trong phòng khách cũng quẩn đầy mùi bồ kết nướng. Hoàng Bách khịt khịt mũi rồi ngoảnh mặt nhìn ra, thấy bóng Phượng lúi húi góc sân, anh khẽ chép miệng rồi đi lên phòng tìm con.
Hai đứa trẻ thấy bố về thì nhào ra đón, Monkey còn ríu rít khoe hôm nay bị anh Bát dọa đuổi ra khỏi nhà vì tội không chịu ăn. Còn mách là bị cô Phượng bắt tự xúc.
Bát nhỏ cười khì đắc ý, Hoàng Bách nựng má khen con: “Giỏi thế, tự xúc ăn luôn cơ à?”
Monkey gật đầu cái rụp, bố nó lại khẽ hắt hơi mấy lần. Hoàng Bách khịt khịt mũi hắng giọng: “Monkey ra chơi để bố đi tắm cái đã nhé!”
Con bé tụt xuống khỏi người bố, lại mượn được cả điện thoại để xem. Hai anh em cùng xem chương trình Thế giới động vật.
Lúc này Phượng cũng tắm rửa gội đầu xong từ phòng bên đi sang, cô ở phòng cũ của Hoàng An ngay bên cạnh.
Cửa phòng không đóng, nhưng Phượng theo phép lịch sự vẫn khẽ hỏi: “Tôi vào nhé!”
“Bố cháu đi tắm rồi, cô cứ vào đi.” Bát nhỏ ngoảnh mặt nói vọng ra.
Phượng vừa vào, Monkey đã bảo: “Cô ơi, rắn là một loài bò.”
“Hả?” Phượng kinh ngạc nhìn nó.
“…sát không chân” Monkey nói nốt câu.
Bát nhỏ thay lời cho đúng nghĩa: “Rắn là một loài bò sát không chân.”
Phượng phì cười nựng má con bé, tầm mắt cô rơi vào tấm ảnh để bàn của gia đình nó. Phượng dim mắt nhìn vào gia đình bốn người hạnh phúc, nhìn thì thấy mẹ bọn trẻ rất xinh đẹp và năng động.
Bát nhỏ chợt nói: “Mẹ của cháu đấy, ngày xưa mẹ cháu tưởng mình là ngỗng, nên gọi là mẹ Ngỗng cô ạ!”
“Sao lại tưởng mình là ngỗng thế, ngốc thật.”
“Ơ, bà cháu bảo là tại người lớn bảo phải ăn thật nhiều mới có lá gan to như con ngỗng để hiến cho bố cháu, nên mẹ cháu mới ăn nhiều ơi là nhiều xong béo quay béo cút như con ngỗng ấy.”
Nó hào hứng kể, Phượng chỉ khẽ cười, lại đăm chiêu nhìn vào người phụ nữ với nét mặt rạng ngời ở trong ảnh, lòng tự nhủ rằng cô ấy thật là ngốc nghếch và cả tin.
“Ami không ngốc, chỉ dễ tin người thôi. Cô ấy rất lương thiện và tốt bụng.”
Giọng đàn ông trầm trầm từ tốn khiến Phượng giật mình.
Hoàng Bách đi đến bên, vươn tay lấy tấm ảnh của gia đình mình, trìu mến ngắm nhìn vợ, rồi khẽ nở nụ cười.
Phượng đứng như phỗng, trân mắt nhìn anh. Lần đầu tiên cô nhìn thấy nụ cười và nét dịu dàng khi chú tâm nhìn một ai đó của Hoàng Bách. Ánh nhìn này của anh, khác hẳn lúc đặt lên cô giáo kia của Monkey, đây mới thật sự là ánh nhìn của người yêu dành cho nhau.
Hoàng Bách khẽ hắng giọng đánh động khi người giúp việc cứ chăm chăm nhìn mình không chớp mắt. Phượng lúc này mới ý thức được hành động vô ý đó của mình, cô vội rủ mắt, hai tay thừa thãi vô thức xoắn lấy nhau mà vành tai đã bừng bừng nóng đỏ.
Cô tự trách mình ham trai đẹp, mới mấy phút đồng hồ lơ đễnh đã khiến bản thân rơi vào thế ngượng ngùng.
Nhưng cứ nhìn bố con họ, Phượng lại cảm thấy nhói nhói trong lòng, cảm giác như mắc nợ gia đình này cái gì đó.
“Tìm tôi có việc gì không?”
“À, không. À có.”
Hoàn Bách khẽ cau mày. Phượng nuốt khan chỉnh giọng: “Cô giáo của Monkey báo cuối tuần tới sẽ có chuyến dã ngoại. Nhắc anh đóng tiền cho con bé tham gia cùng bạn bè.”
Anh khẽ gật gù, tỏ ý đã hiểu rồi đưa cho cô một cái thẻ. Phượng nhíu mày nhìn theo, Hoàng Bách lại bảo: “Tiền đi chợ, chi tiêu ở trong này. Cô cần gì thì hãy dùng thẻ này để thanh toán. Mật khẩu là từ một đến sáu.”
“Anh không sợ tôi lạm dụng sao?”
“Không tin sẽ không dùng, tin sẽ không nghi ngờ. Thứ quý giá nhất tôi còn dám giao cho cô, mấy đồng bạc ấy có đáng không?”
Anh đưa mắt nhìn hai đứa trẻ rồi lại nhìn Phượng, cô khẽ gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu rồi nhận lấy thẻ rút tiền từ tay của Hoàng Bách.
Trước lúc Phượng ra khỏi phòng, Hoàng Bách vẫn hắt hơi mấy lần, cô lo lắng anh bị cảm thì quay lại nhắc nhở: “Hình như anh cảm cúm rồi.”
“Tôi không sao.”
“Nhưng có thể lây cho Monkey và Bát nhỏ.”
Hoàng Bách chưng hửng nhìn Phượng rồi nhìn bọn trẻ: “Vậy để bọn chúng ngủ cùng cô đi.”
“Được.” Cô khẽ đáp rồi vỗ vỗ tay gây sự chú ý với hai anh em Bát nhỏ: “Hai đứa sang phòng với cô đi, bố ốm rồi sẽ lây đấy.”
“Đi luôn, ốm thì sợ lắm.” Monkey tụt xuống khỏi ghế chạy đến bám chân Phượng.
Hoàng Bách lại thêm một lần kinh ngạc, con gái anh thế mà lại dễ dàng bám theo người khác. Phượng thì không để tâm đến ánh mắt của chủ nhà nhìn mình, mà chăm chú vào đứa trẻ trên tay mình, nhéo mũi nhéo má, cười đùa với nó rồi bế ra khỏi phòng. Ra rồi cô lại ngó đầu vào lần nữa nói ráo: “Bát nhỏ đi không?”
“Đợi cháu tí, cháu xem nốt đã. Cô để cửa cho cháu, nếu đọc truyện thì đợi cháu sang mới được đọc, cháu nhớ hôm qua đọc đến trang bao nhiêu rồi đấy.”
Hai đứa nhỏ và cô giúp việc có vẻ hòa thuận với nhau, khiến Hoàng Bách khá yên tâm. Thời gian ở đây Phượng cũng không có dấu hiệu khả nghi gì nên anh cũng không quá đề phòng với cô.
…
Nửa đêm, Hoàng Bách phát sốt, cả người anh nóng bừng bừng, nhưng lại gai lạnh, cứ liên tục co quắp tìm hơi ấm. Hơi thở nặng nề dồn dập trong khoảng không tĩnh lặng.
“Hoàng Bách, Hoàng Bách! Anh sốt rồi!”
“Ami! Anh lạnh!”
“Để em lấy thuốc cho anh nhé!”
Bàn tay mát lạnh chạm vào trán anh, vuốt ve khắp gương mặt khiến Hoàng Bách cảm thấy thoải mái vô cùng. Cô chợt thu tay về, anh lại vô thức chộp lấy, tham lam níu giữ, muốn ấp ôm mãi trong lòng. Nam My dần ngả người, vòng tay ôm lấy đầu Hoàng Bách, để cho anh dựa dẫm vào mình mà nhẹ nhàng vỗ về: “Hoàng Bách, anh ốm rồi, anh là bác sĩ cơ mà, sao lại để bản thân phát sốt mà không biết thế hả?”
Lời cô nhẹ nhàng, thủ thỉ bên tai, nửa như dỗ dành nửa như trách móc, nghẹn ngào khó tả. Anh muốn mở mắt nhìn vợ nhưng hai mí mắt cứ dính chặt lấy nhau, không tài nào nhích lên được.
Miệng Hoàng Bách không thôi lẩm bẩm: “Ami, em đừng đi đâu cả, đừng bỏ bố con anh được không?”
Anh cứ hỏi, nhưng không có lời đáp trả, vòng tay ấm áp đang siết lấy mình cứ thế lỏng ra, dần dần rồi biến mất, chỉ còn lại sự lạnh lẽo và trống vắng.
“Ami! Ami!…” Hoàng Bách ú ớ liên hồi, thái dương giật lên đùng đùng, mi mắt cũng động loạn mà chẳng thế nào mở ra.
Mồ hôi từ trán túa ra nhễ nhại hòa cùng nước từ khóe mắt không ngừng ứa ướt gương mặt đầy đau đớn và khổ sở của anh.
Trên chiếc giường rộng rãi, lẻ độc một bóng hình, cao lớn nhưng co quắp, chịu đựng sự thống khổ, nhớ nhung không tài nào buông bỏ đang bị cơn sốt cao hành hạ.
Sáng ngày hôm sau.
Bàn tay mềm mại vừa định thu lại đã bất thình lình bị chộp lấy.
Hoàng Bách trừng trừng mở mắt nhìn người đang thảng thốt nhìn mình.
“Anh hạ sốt rồi.” Phượng nuốt khan nhìn anh mà lắp bắp thông báo.
Hoàng Bách uể oải nâng người, nhưng đầu vẫn còn đau và choáng váng do cơn sốt hành hạ. Anh đưa tay đỡ trán muốn ngồi dậy, nhưng lại cảm thấy có cái gì đó không đúng thì rủ mắt nhìn. Phượng đang cố giằng tay ra khỏi bàn tay to lớn đang vô thức siết chặt lấy tay của cô. Hoàng Bách bàng hoàng, ngỡ ngàng buông vội tay ra, làm Phượng mất đà ngã cái uỵch xuống đất.
“Ối rồi ôi!” Bát nhỏ chợt thốt lên, bọn trẻ cũng ở trong phòng từ lúc nào mà Hoàng Bách không biết.
“Dập mông rồi.” Monkey gào tướng lên.
Phượng nhăn nhó mặt mày, tay xoa mông, tay bám thành giường lồm cồm đứng dậy. Hoàng Bách đưa tay muốn đỡ cô: “Không sao chứ?”
Nhìn bàn tay to lớn, với những lóng dài và đẹp đẽ, Phượng khẽ nguýt: “Anh ác thật sự, tôi đang mang thai đấy.”
“Tôi xin lỗi.”
Cô cáu kỉnh lắc đầu, đời quả thật khác xa trong phim, Phượng dẹp chiếc ghế ở bên vào đúng vị trí của nó rồi hất hàm ra hiệu cho Hoàng Bách: “Cháo hành tía tô giải cảm tôi đã nấu để sẵn kia cùng thuốc. Lúc sáng Bát nhỏ sang thấy anh mê man sốt nên gọi, tôi mới sang xem thế nào, chứ không có tự ý vào phòng của anh.”
Hoàng Bách đưa mắt nhìn nhanh sang bàn bên cạnh, bát cháo hành vẫn đang tỏa ra làn khói mỏng.
“Bố khỏi chưa cô?” Monkey tay che miệng hỏi.
“Hết sốt rồi, mà vẫn lây đấy.” Phượng nhìn bố con bé đáp.
Nó liền nguẩy mông quay đi: “Vậy thôi bố nhanh khỏi đi, Monkey đi đây không bị lây ốm sợ lắm.”
Hoàng Bách thộn mặt nhìn con, Phượng cũng phì cười vì sự phũ phàng của con bé. Nó thật sự rất sợ lây ốm thì phải.
Cô khẽ lắc đầu thương cảm cho ông bố hai con bị hắt hủi, Hoàng Bách lại đau đáu nhìn cô. Phượng giật mình nhìn lại, rồi hất hàm hỏi: “Anh cần gì nữa?”
“Không.”
“Vậy tôi đi đây, tôi đang có bầu cũng sợ lây ốm lắm. Bát nhỏ đi thôi, xuống nhà ăn sáng còn đến lớp.”
Bát nhỏ trân trối nhìn bố rồi lẳng lặng đi theo Phượng, anh không biết cô đã tiêm nhiễm vào đầu bọn trẻ cái gì mà chúng nó lại kỳ thị mình như hủi vậy? Anh chợt cười khổ rồi đưa tay đỡ đầu, miệng lẩm nhẩm: “Ami, em về mà xem con em kìa.”
Hoàng Bách lười biếng nằm chợp mắt thêm một lát, nhưng khi tỉnh giấc đã là hơn một tiếng sau. Lúc anh xuống nhà, Phượng đang lau dọn, cô giật mình ngoảnh mặt vì nghe tiếng bước chân.
“Sao không gọi tôi dậy?”
“Anh có nhờ tôi đâu.” Cô thản nhiên đáp.
Hoàng Bách trố mắt nhìn, đúng là anh không có nhờ, người ta cũng không có nghĩa vụ phải gọi giúp thật.
“Nhà tôi mới lau, anh cẩn…”
Cô còn chưa nói xong thì đã uỵch một cái, Hoàng Bách đau chết điếng vì lưng đập vào bậc cầu thang. Phượng xuýt xoa chép miệng, tự cảm thấy đau thay anh.
Cô giương mắt nhìn Hoàng Bách bám cầu thang ngồi dậy, anh nhăn mày đỡ lưng.
“Tôi đã bảo mà, sao anh lại bất cẩn như vậy chứ?”
“Ai bảo cô sáng ra đã lau nhà làm cái gì? Còn không lau khô đi.”
“Trời ẩm rì, nó lâu khô đâu phải lỗi tại tôi. Anh không sao chứ?”
“Cô thử ngã đi.”
“Tôi mà ngã thì tuột cả con ra ấy chứ anh lại còn quở.”
Hoàng Bách im lặng, mím môi nhìn Phượng. Cô nhắc thì anh mới nhớ là người giúp việc nhà mình đang mang thai. Nhưng hình như Hoàng Bách không thấy cô dùng thuốc mà mình đã kê cho thì phải.
“Cô không uống thuốc tôi bảo à?”
Phượng chợt khựng lại, khó xử nhìn anh, rồi cố ý lái sang chuyện khác: “Hôm nay anh có phải đến bệnh viện không?”
“Có một lát nữa sẽ đến, nếu dậy muộn một chút nữa là bị trừ lương rồi.”
Phượng ậm ừ cho qua chuyện rồi lảng đi làm việc khác, cô không muốn nhắc tới chuyện thuốc thang với Hoàng Bách. Thuốc anh kê cho phải tốn đến cả triệu bạc chứ không ít ỏi gì, nên cô chưa có điều kiện mua được. Phượng tính để đợi lấy lương tháng đầu tiên rồi mua cũng chưa muộn.
Hoàng Bách vừa đến viện, đã gặp Ái Liên. Cô ấy túm được anh liền hỏi han tình hình bọn trẻ. Hoàng Bách tường thuật lại một hồi, Ái Liên mới tạm yên tâm. Cô lại bảo với anh: “Để xem nào, từ giờ đến cuộc họp định kỳ còn nửa tháng nữa. Giờ có người chăm sóc bọn trẻ rồi, anh phải chuyên tâm vào công việc nhé!”
“Anh biết rồi, cảm ơn em.” Hoàng Bách mỉm cười đáp lại, rồi khẽ đưa tay vỗ vai Ái Liên đầy cảm kích.
Anh đi rồi mà cô vẫn đau đáu nhìn theo, tâm trạng thế nào cũng không tài nào kéo lên được. Trong lòng Ái Liên cứ luôn mang sự thương cảm đối với Hoàng Bách, với hai đứa trẻ nhà anh. Có thể do bọn họ quá thân thiết, nên thế nào cũng khó nguôi ngoai, mà đồng cảm với hoàn cảnh của đối phương.
Lúc này ở trường, Bát nhỏ đang xem báo cùng với bạn, nó chợt chộp lấy tờ báo giơ lên, rồi dán mắt vào một mẩu tin nổi bật.
“Cái gì thế Hoàng Nam.”
“Yên nào, để tớ xem cái này.”
Thằng bé tập trung cao độ, lẩm nhẩm đọc kỹ từng từ, như muốn ghi nhớ lại. Nó quay ngoắt sang bảo với bạn ngồi cùng bàn: “Đọc xong báo thì cho tớ mượn mang về nhà.”
“Báo của lớp cơ mà, phải hỏi cô giáo chứ.”
Bát nhỏ suy tư nhìn bạn, rồi lẳng lặng gật đầu. Nó đưa lại báo cho bạn, rồi rời khỏi chỗ ngồi chạy biến đi đâu đó.
Hôm nay Bát nhỏ được về sớm, Phượng đón nó xong, hai cô cháu tạt qua chợ mua rau rồi mới về nhà. Phượng dặn nó ở nhà trông nhà rồi đi đón Monkey.
Thằng bé vâng dạ rồi đi đến bên tủ lạnh tìm đồ ăn trong khi chờ đợi Phượng đi đón em về.
“Anh ơi anh em về rồi này!”
Bát nhỏ đang ăn dâu tây nghe thấy tiếng Monkey gọi và tiếng chạy bình bịch của nó ngày một gần, thằng bé liền vội vội vàng vàng nhét tất vào miệng. Dâu này tối qua con bé bảo để dành, tối nay đi học về ăn tiếp, mà thằng anh thèm quá nên lén lút lấy ra ăn.
Monkey đang hớn hở chạy vào, thấy anh trai đang nhồm nhoàm nhai cái gì, thì gào lên: “Anh Bát ăn vụng cái gì không cho em ăn đúng không?”
“Đâu.”
Bát nhỏ vẫn ngậm dâu trong miệng mà không dám nhai.
“Thế sao giọng anh lạ lạ?”
Bát nhỏ mím chặt môi lắc đầu.
“Đâu, mang mồm lại đây cho em ngửi thử” Monkey sáp lại gần, nghển cổ hít hít, nó nhăn mày reo lên: “Em ngửi thấy mùi hôi rất là thơm giống mùi dâu tây trong miệng anh. Anh há miệng ra cho em kiểm tra mau.”
Bát nhỏ trừng mắt nhìn em gái, cái mặt con bé đanh lại, nhất chết muốn kiểm tra. Thằng bé cũng nhất định cố thủ mà quay ngoắt đi, tệu tạo nhai thật nhanh rồi nuốt dâu xuống.
“Đây có gì đâu.” Nó há hoác cái miệng cho em gái kiểm tra.
Monkey trợn trừng mắt nhìn. Tuy dâu bị nuốt mất, mà cái mũi nó thính, cứ khịt khịt liên hồi, miệng anh trai toàn mùi dâu tây.
Con bé hờn dỗi lườm nguýt: “Đấy mà ăn hết dâu một mình không cho em ăn. Có cái gì em cũng cho anh mà.”
“Điêu, cho bao giờ?”
“Hôm rồi không ăn được hết bánh em cũng cho anh đấy thây.”
“???”
“Rồi em chia cả cơm cho anh đấy thây.”
“Cái gì không ăn được em cũng cho anh hết đấy thây.”