Chương 1: Con gái hai mươi tám tuổi thì thành đồ bỏ đi rồi sao?


Giữa trưa, trong căn phòng nhỏ, Mai Ngọc Chi nằm dài trên giường xếp, miệng không ngừng cằn nhằn. Lòng cô vừa chua xót vừa tủi thân khi nghĩ về mẹ của mình. Có ai làm mẹ giống như mẹ của Mai Ngọc Chi không?! Tại sao bà ấy lại nôn nóng muốn đẩy con gái nhà mình sang làm dâu gia đình khác như thế? Chẳng lẽ trong lòng của bà ấy, đứa con gái mà bà ấy đã từng xem như công chúa, như thiên thần nhỏ, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa từ khi vừa mới sinh ra,… chỉ mới có hai mươi tám năm đã trở thành đống rác rồi sao? Con gái hai mươi tám tuổi thì thành đồ bỏ đi rồi sao?

Ngọc Chi thở dài hậm hực. Mẹ của cô, mỗi ngày, đều gọi điện đến giục cô lấy chồng. Sáng nay, bà mới vừa gọi lần nữa, mặc cho Ngọc Chi bảo là sắp đến giờ làm việc, bà ấy vẫn kì kèo đến hơn nửa tiếng, vừa mắng vừa dọa vừa nài vừa ép, bảo Ngọc Chi đi lấy chồng. Chồng đấy! Không phải là bó rau hay con cá đâu mà muốn có là có sẵn để mà lựa mà chọn! Ngọc Chi hết thở dài rồi lại thở dài.

Nhưng cô nói một hơi dài ơi là dài mà người bạn thân thiết nhất, đối tượng được cô chọn lựa kỹ nhất để trút bầu tâm sự, Lê Diễm Lệ, vẫn không có chút phản ứng gì. Ngọc Chi có chút bực mình, cầm cái gối ném vào lưng bạn, gầm gừ:

– Này! Mày có còn là bạn thân của tao nữa không đấy? Mày không thấy đứa bạn nhỏ nhắn, xinh xắn, đáng yêu của mày đang đau lòng xót dạ hay sao? Nước mắt của tao sắp chảy thành sông rồi đây này! Sao mày lại tỉnh như không thế? Đúng là vô lương tâm mà! Lại còn ăn nữa! Ăn, ăn, ăn! Ăn cho lắm vào! Rồi lại béo trục béo tròn, rồi lại ép tao đi tập giảm cân cùng với mày nữa hay sao?

Lê Diễm Lệ mặc kệ cái gối đập vào lưng, mặc kệ con “sư tử nhỏ” đang gầm gừ kế bên, cô vẫn điềm nhiên cắn một miếng xoài chua chấm mắm ruốc, mặt nhăn lại đầy thỏa mãn. Nhai chóp chép vài cái, nuốt ực miếng xoài xong, Diễm Lệ mới từ từ quay lại, nhướng nhướng mày, chậm rãi đáp lời Ngọc Chi:

– Ừ! Mày có biết là trong mấy tháng này, cứ vài ngày là mày lại đến tìm tao, lôi đầu tao dậy, bắt tao phải nghe mày ca bài ca con cá về đứa con gái hai mươi tám tuổi bất hạnh tên là Mai Ngọc Chi bị mẹ già hắt hủi,… mày ca đến mức cả hai tai tao sắp bị chai luôn rồi nè!

– Thì tại tao bị ấm ức chứ bộ! Mày không biết là mẹ tao đối xử với tao tàn nhẫn như thế nào đâu! Tao đau lòng tủi phận lắm, mày có biết hay không?

Ngọc Chi mếu máo, than thở. Cô sống cũng đâu có dễ dàng gì! Cứ vài ngày là mẹ cô lại gọi điện lên, rồi cái điệp khúc “gái ế”, “mất giá”, cứ đay đi đay lại mãi… khiến cõi lòng Ngọc Chi đã sắp nát nhừ như tương rồi. Để biểu lộ cho nỗi lòng đau thương vô hạn, Ngọc Chi cong tay, làm ra một bộ dáng chấm chấm nước mắt vô cùng điệu nghệ, vô cùng buồn cười. Nhưng Diễm Lệ không cười nổi. Để miếng xoài xuống dĩa, Diễm Lệ quay lại, nhìn thẳng vào mắt Ngọc Chi, nghiêm túc nói:

– Mai Ngọc Chi! Mày đừng bày trò với tao! Mày nói thật với tao đi: mày muốn lấy chồng, có khó tới như vậy không?

Thân là bạn chí cốt lâu năm, Diễm Lệ tự hào rằng có thể hiểu rõ Ngọc Chi đến tận chân tơ kẽ tóc. Mấy trò vặt vãnh này của Ngọc Chi căn bản không qua mắt được Diễm Lệ! Mai Ngọc Chi mà khó kiếm chồng? Một cô gái vừa xinh đẹp, lại vừa tài giòi, còn có “bản lĩnh biến thân” siêu hạn mà lại bảo là khó kiếm chồng? Đúng vậy, Ngọc Chi có một bản lĩnh “biến thân” vô cùng đặc biệt. 

Dĩ nhiên, Mai Ngọc Chi không phải là siêu nhân! Mà “biến thân” đây chính là khả năng thay đổi phong thái cũng ngữ điệu cùng phong cách ấy. Khi Ngọc Chi muốn, cô có thể làm chị đại cũng được, làm công chúa cũng được, làm bà nội trợ cũng được,… Có kiểu đàn ông nào mà Ngọc Chi không thể thu phục được chứ? Trước ánh mắt như hỏa nhãn kim tinh của bạn, Ngọc Chi bĩu môi:

– Nhưng quan trọng là… tao không muốn!

– Cái đó mới chính là vấn đề đó! Mày còn nhung nhớ cái thằng khốn nạn đó, đúng không? Mày đừng nói với tao là mày vẫn còn mong chờ nó sẽ trở lại tìm mày rồi cái gì mà lãng tử hồi đầu, cái gì mà gương vỡ lại lành, cái gì mà nối lại tình xưa,… nhé!?!

– Tao… đâu có!…

Ngọc Chi phản bác một cách yếu ớt. Thái độ của cô đã là lời khai rõ ràng nhất. Diễm Lệ suýt chút thì nhảy dựng lên, gầm gừ:

– Tao nói cho mày biết! Mai Ngọc Chi! Chuyện đó! Không! Có! Cửa! Đâu!

– Mày… mày làm gì… hung dữ vậy?!?… 

Ngọc Chi rụt cổ, bộ dáng vừa chột dạ vừa sợ hãi có thể làm nao lòng bất cứ ai, kể cả Diễm Lệ biết rõ khả năng “biến thân” của Ngọc Chi nhất, cũng không ngoại lệ. Diễm Lệ thở dài, không phải cô hung dữ với bạn. Nhưng cứ nghĩ tới thằng người yêu cũ của Ngọc Chi thì cô lại tức đến không kềm chế nổi. Thằng khốn ấy! Dám vứt bỏ Ngọc Chi! Vậy mà con bạn dở dở ương ương của cô lại vẫn còn vương vấn trông chờ nó. Thế có tức không cơ chứ? Diễm Lệ nghiến răng ken két. Đừng nói thằng khốn đó không có khả năng quay trở lại tìm Ngọc Chi! Dù cho nó có mặt dày mày dạn tới làm phiền Ngọc Chi, thì chắc chắn là có âm mưu thâm độc nào đó! Nó đã từng có thể vứt bỏ người yêu một lần, thì chắc chắn sẽ có thể vứt bỏ lần thứ hai! Diễm Lệ xắn tay áo lên, hầm hừ:

– Mày đừng có mơ mộng viển vông nữa! Thằng khốn đó còn dám ló mặt ra, tao mà không lột của nó một lớp da, tao không phải là Lê Diễm Lệ! 

Ngọc Chi không bất ngờ trước sự hung hăng của Diễm Lệ. Cô hiểu rõ lý do Diễm Lệ tức giận như thế. Còn không phải là vì lo nghĩ cho cô hay sao? Ngọc Chi cảm động cười cười, dụi đầu vào cái bụng mềm của Diễm Lệ, sụt sịt thỏ thẻ:

– Được rồi! Mày đừng hùng hổ thế! Một lát nữa tao tới công ty, trên đường sẽ vớ đại một tên nào đấy, lôi về ra mắt mẹ tao, thế là xong!

– Ừ, mày thì giỏi lắm! Cho nên đến bây giờ vẫn còn ế sưng ế sỉa ra đấy!

– Cái con này! Cạnh khóe tao đấy à?

Ngọc Chi vơ cái gối, vung lên đập. Diễm Lệ vừa đỡ, vừa chạy tung tóe khắp phòng. Hai cô gái còn đang chí chóe đùa giỡn thì tiếng chuông điện thoại reo lên inh ỏi. Điện thoại của Ngọc Chi.