CHỌN CHỒNG


Quý sợ lấy chồng lắm!

Quý sợ lấy chồng như con chim sợ cành cây cong. Vì một lần Quý là chim đã đậu phải cành cây cong. Vì một lần trong đời, lúc mười tám tuổi, Quý đã tự chọn chồng.

Đam mê tình ái của tuổi trẻ là ngọn lửa không thể dập tắt nổi. Bố mẹ bảo: Con gái phải cửa cài then đóng, con à. Quý mặc, học ít, chơi bời đàn đúm nhiều. Bố mẹ Quý gàn: Chưa chi nó đã rủ mày vào công viên chơi đêm và đi Chùa Hương cách đêm là thế nào? Nó lấc cấc, bơ biếng chứ không phải con nhà gia giáo! Mày để ý tinh tướng nó mà xem, tệ nhất là cách đi vặn mình xà, như rắn uốn, gian lắm! Ban đầu ngoài sân, sau lân vào bếp. Tao sợ rồi mày hối không kịp. Lấy chồng cũng như việc đại sự khác, chỉ được chọn một lần thôi, không đổi được đâu. Nghe bố mẹ nói vậy, Quý nghĩ bụng: Đúng là ông bà Khốt dở hơi! Rồi bỏ ra ngoài tai tất.

Kiến to con, tóc rễ tre, mặt thịt nùng nục, lồ lộ nét trần tục, ria con kiến đen rậm kiểu dân ăn chơi đàng điếm, mắt thô lố, môi mỏng dính lúc nào cũng mim mím lạnh băng. Vai lệch, đi vặn vẹo thân mình như rắn trườn. Thì có hề gì. Ừ thì Kiến sấn sổ đấy, nhưng thế mới là yêu, yêu hiện đại thì sao nào! Vừa gặp nhau lần đầu, Kiến đã giật tay Quý: Đưa anh xem tay. Bàn tay gà bới thì khó, bàn tay chó bới thì giàu. Em sẽ giàu. Quý thích chí, cười tít mắt. Đi chơi lần đầu Kiến đã khoác tay, ôm vai kéo Quý vào công viên, bất thình lình ghì đầu ngấu nghiến hôn Quý. Bị đẩy ra, Kiến không chịu thua. Thôi thì giời không chịu đất thì đất phải chịu giời, chứ sao!

Nhưng mà khiếp quá, hôn môi mà thọc cả lưỡi vào miệng người ta. Kiến cười: Thế mới gọi là hôn. Lần thứ hai đi chơi, Kiến rủ Quý vào sâu trong công viên, tỉ tê, rồi luồn tay vào sườn Quý, lần lên ngực Quý. Tí em cứng nhỉ! Kiến kêu. Quý bủn rủn. Kiến chẳng dừng ở đó. Kiến sờ đùi rồi lần mần kéo cạp quần Quý. Quý oằn oại đu đẩy Kiến. Kiến cứ lì ra, càng ôm riết, lại còn giở bài cùn: Cho anh một tí. Không anh kêu lên bây giờ. Quý phì cười. Rồi đúng hôm mẹ Quý đi họp tổ hưu, Quý đang làm cơm, Kiến xộc vào đóng cửa bếp, giật đôi đũa cả trong tay Quý, rồi đè nghiến Quý ngay xuống nền bếp. Quý giãy, đạp, cào cấu, chống cự. Nhưng Kiến biết là Quý nửa vời, như bao lần trước. Quý vừa sợ vừa thích, vừa tức vừa háo nên Kiến cứ lấn tới.

Cuối cùng Kiến nằn nì, cầu xin, thế là Quý bùi tai, mủi lòng. Không được phản bội. Cấm được yêu ai nữa đấy nhé! Chỉ nói được như vậy là Quý đã đê mê, mặc Kiến xoay vần. Kiến chồm chồm như thú dữ bắt được mồi. Kiến vục mặt vào ngực Quý phanh trần, ngoạm vú Quý, rên hừ hừ. Tỉnh dậy Quý trách yêu Kiến: Sao mà tợn thế! Kiến đáp lại: Thế mới là thằng đàn ông hiện đại. Với lại, em ngon lành thế!

Thằng đàn ông hiện đại ấy, cái thằng có dáng đi vặn mình xà ấy nó không phản bội Quý thật. Nó xin cưới Quý. Có lễ ăn hỏi. Có lễ cưới thật. Chỉ có một điều rất bất như ý là bố mẹ Quý phải tiếp một bà xưng là mẹ Kiến, nhưng từ dáng điệu đến lời nói đều rất đáng nghi ngại. Khoảng bốn mươi hai. Má hây hây. Mắt lá răm đa tình, nhưng vừa nói chuyện vừa đảo thiên đảo địa dò xét gia cảnh. Và cái mồm cái miệng mới khiếp làm sao. Cứ là liến thoắng liên hồi. Dạ, hai cụ dạy chí phải. Thời buổi kinh tế thị trường, cưới vợ là cưới liền tay ạ! Dạ, con gái chửa hoang, các vàng chẳng lấy. Ngộ nhỡ em đây nó vác cái trống về thì hai cụ mệt lắm đấy ạ! Dạ, sòng phẳng, bình đẳng, cứ mỗi bên góp một nửa chi phí cho đám cưới là đẹp ạ! Dạ, đúng thế, chả cứ tuổi trẻ, tuổi già cũng thế, không yêu, không có ái tình nó phí đi. Phí lắm!

Bố Quý không chịu nổi, bỏ vào buồng, để mặc mẹ Quý. Bố Quý đau uất quá. Thế là bao hy vọng đặt ra cho hai con gái nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa từ buổi ấu sinh đến nay đã tan tành. Chị Quý, nhân viên nhà thuốc hẳn hoi, chẳng hiểu ăn phải bùa mê thuốc lú gì mà bỗng dưng đùng đùng xin ra khỏi biên chế, cắp túi quần áo chạy theo một thằng bộ đội đào ngũ ra tù, đi đào vàng ở Bắc Thái. Bây giờ đến lượt Quý, con thứ hai của ông, một cán bộ đoàn thể sau hơn bốn mươi năm công tác tận tụy, còn mấy tháng nữa về hưu mới được đề bạt vụ phó, nghĩa là đã cố leo và chân đã đặt mớm được vào thang bậc lớp thượng lưu trong tòa tháp giai tầng của xã hội. Quý, con gái út của một người cha như thế, đang học dở năm thứ nhất Đại học Sư phạm cũng lại bỏ học, lấy một thằng chồng đến lúc cưới cũng chẳng hiểu gia đình, bản quán, nghề ngỗng như thế nào, còn tư cách thì chẳng có gì đảm bảo là con nhà tử tế.

Con gái là con người ta, ông ơi! Bà mẹ Quý ứa nước mắt, an ủi chồng. Ông gằm mặt tủi hổ. Vẫn biết rằng con gái chẳng bao giờ là con cái, chúng chỉ là ước mơ của cha mẹ thôi. Nhưng mà đau lắm, bà ạ. Trước khi tham gia cách mạng, tôi chỉ là anh cố nông mù chữ. Mấy chục năm phấn đấu cố thoát khỏi thân phận. Cứ nghĩ rằng con cái phải có danh phận đàng hoàng.

Bà mẹ Quý còn gần với tự nhiên, không có mặc cảm phân chia danh phận, thực tế hơn, tiếp tục khuyên giải chồng: Thôi thì mỗi thời mỗi khác, giờ khuyên giải cũng chẳng được đâu. Buồn khổ chỉ khổ thân mình thôi. Bụng Quý to dần. Thấy mặt bố vẫn rầu rĩ, Quý đành nhờ bác Hộ, anh trai bố. Bác Hộ là ông thợ rèn, bốn con trai đều theo nghiệp bố, đến gặp bố Quý, nốc một trận rượu, rồi cười bả lả, vỗ vai ông em: Ôi dào, đứa nào có thân nó khắc lo. Lo hộ nó, có chết. Con cái không giống bố mẹ thì giống ai!

Kết cục ông bác lại khới thêm vào vết đau của ông em xuất thân cố nông mù chữ, ở lời khuyên giải cuối cùng. Bố Quý đành ngậm bồ hòn làm ngọt, đổi mặt làm vui, vồn vã bắt tay khách đến dự đám cưới của con gái út. Thậm chí cũng đành giả cười, giả tươi nét mặt đón tiếp đám nhà trai đến đón dâu đi toàn xe DM đỏ chót, đồng loạt mặc com lê đen, thắt cà vạt tím, tóc lợp gáy, ria vểnh đen sì, mặt nhâng nháo rõ đồ hợm của học làm sang, và nói tục ghê người.

Lễ cưới tan, đêm tân hôn diễn ra ở đâu không biết, chỉ thấy Quý hôm sau lếch thếch trở về. Tối đến thì tới lượt Kiến. Chẳng một lời thưa gửi, chúng ngự ngay trên chiếc giường của bố mẹ, bật hai ông bà ra gian ngoài.

Sao Dục Môn cư ở mệnh nên khoản đàn ông của Kiến mạnh quá! Vào cuộc nó thật là một hung thần quái dị! Quý phờ phạc xanh rớt vì mất ngủ, vì hai lần sảy thai. Lần thứ ba, cái thai đậu, nhưng nó vẫn là một đám cháy rừng rực thâu đêm. Quý phải dùng cách tự vệ. May mắn đúng ngày đúng tháng, Quý sổ ra một thằng cu bụ bẫm, lạy trời, nét nào cũng hao hao Quý, đẹp như thiên thần. Thằng bé được đặt tên là Giảng, là cái lãi lớn nhất trong đoạn đời vừa qua của Quý. Nó là niềm an ủi, niềm vui sống, quà tặng của ông trời để Quý vượt qua những cay đắng cực nhọc dần dần mới thấm thía.

Bởi dần dần Quý mới thấy Kiến là thằng đàn ông quá tồi tệ. Chả hiểu nó làm nghề gì mà toàn đi đêm về hôm, quan hệ với toàn những kẻ mặt mày dữ tợn, mở mồm là nói tiếng lóng, là nói tục. Nó có cả tá nhân tình. Nó cặp bồ với cả ả đàn bà xưng là mẹ nó, khi đi hỏi Quý làm vợ cho nó. Hai đứa lột quần áo nhau, đú đởn đủ trò bẩn thỉu ở ngay nhà Quý. Quý bắt được, chỉ mặt nó: Bà là mẹ chồng tôi hay là con đĩ? Nó cười: Là cả hai, con ạ.

Hóa ra cùng loại mèo mả gà đồng, cùng phường buôn lậu, ma cô đĩ điếm, quái kiệt về lừa bịp và tình dục. Tới khi công an vào nhà, đọc lệnh khám xét lôi ra từ gầm giường, góc bếp, xó tủ một đống sách báo, băng hình và mấy cái bọc báo nằng nặng mùi hôi ngái; Quý còn ngơ ngác: Dạ, em nghỉ đẻ sáu, bảy tháng nay, em không biết những thứ đó là cái gì, anh Kiến anh ấy mang ở đâu về ạ.

Người công an mở mấy bọc giấy báo, mở mấy tập sách nhỏ. Mặt Quý tối sầm. Mấy bánh thuốc phiện đen ánh và rặt đàn bà cởi truồng cùng ảnh đàn ông đàn bà làm tình, cái ríu đôi, cái ríu ba.

Kiến cùng dây làm ăn, chơi bời bị bắt.

Bây giờ Quý mới nhận được mặt Kiến. Kiến là thằng lưu manh chuyên nghiệp bị truy nã từ miền Trung chạy ra đây, móc nối với ả Tú Bà nọ vừa ở tù ra, lập thành dây buôn lậu thuốc phiện qua biên giới, lừa lọc không ít đàn bà con gái nhẹ dạ.

Nói không sợ thất đức, Kiến bị tù sáu năm hóa ra Quý lại như thoát nợ. Nghĩ lại Quý mới nhận ra mình đã lầm lẫn không thể tha thứ được, nhất là từ khi bố mẹ Quý lần lượt quy tiên.

Thôi thì con có lớn mà không có khôn. Bố mẹ xá tội cho con. Con đã nông nổi chọn chồng. Nay hiểu được lòng bố mẹ thì bố mẹ chẳng còn nữa.

Ngày giỗ, ngày Tết, thắp hương trên bàn thờ bố mẹ, Quý lầm rầm khấn khứa. Từ trên cao, bố mẹ Quý nhìn xuống. Thương Quý lắm và chắc cũng sẵn sàng tha thứ cho Quý thôi.

Nhưng xem ý hai ông bà vẫn buồn! Nhất là bố Quý. Đôi mắt ông quym quýp, đôi mắt khía một vệt sâu mang nỗi sầu cổ độ. Buồn quá! Cách mạng làm được những việc long trời lở đất, vậy mà không thắng được sự an bài của số phận. Rốt cuộc, ý chí con người xem ra cũng chẳng đáng là bao lăm.

Kiến đi tù rồi, Quý có vẻ rảnh rang. Nhưng rảnh rang không có nghĩa là đã yên ổn mọi bề. Mới ba mươi tuổi, đàn bà con gái vắng chồng, dẫu thế nào thì cũng thấy đời chông chênh như qua cầu treo không có tay vịn. Huống hồ là Quý không hoa khôi hoa hậu gì cũng mẩy mang, ăm ắp đường nét nữ tính. Mặt tròn phính, mắt đen, sáng rỡ, cằm chẻ, ngực bụ, vai hẹp, hông nở, chân cao. Bọn đàn ông ngồi ở quán chè mỗi khi Quý từ ngõ đi ra, trăm gã thì một trăm linh một gã hau háu nhìn theo: Lưng gù chữ cụ. Vú lồi chữ tâm thế kia là mắn lắm đấy. Hà, cằm chẻ, môi hở, của hiếm, bất tri lao là cái chắc! Rồi chẳng cần đưa mắt, ngỏ lời mời mọc, bọn họ cứ ùn ùn kéo đến như ong như ruồi. Xe Dream II và Toyota đời mới xịch tận cửa: Đi Ao Vua với anh đi, em!, Quý ơi, cho anh diễm phúc mời em một chuyến đi nghỉ hè ở bãi biển Trà Cổ nào!…

Quý bồn chồn, nhộn nhạo. Tình ái bừng thức. Đêm nào ngủ cũng mơ thấy chuyện chăn gối tình tự. Sáng nào trở dậy cũng phải thay quần lót. Nhưng mà Quý sợ. Sợ lắm. Thứ nhất là Quý chưa ly dị được với thằng Kiến. Thủ tục lằng nhằng mà thằng Kiến nhắn ra: Nếu tự ý ly dị, nó sẽ giết! Thằng ấy nó dám liều lắm. Tất nhiên không phải hễ nó định là được. Nhưng Quý cũng vẫn sợ. Sợ đàn ông là cái sợ thứ hai của Quý. Đàn ông nó nghĩ ra hôn nhân để thỏa mãn tính đắm dục của nó một cách hợp pháp, để tận dụng đàn bà, để biến đàn bà tự do thành vật phụ thuộc vào nó. Tất nhiên trong cuộc giao tình này, đàn bà cũng được thủ lợi, nhưng ký kết xong thì linh hồn đàn bà coi như giao gởi toàn bộ cho thằng đàn ông và biến thành nô lệ của thằng đàn ông rồi.

Thế là Quý rơi vào trạng thái lưỡng phân. Quý vừa sợ đàn ông vừa cần đàn ông. Tùy lúc, có lúc mặt này trội hơn mặt kia, hoặc ngược lại. Chẳng hạn như lúc này, thật tình có lúc Quý định nhắm mắt làm liều, vơ váo vơ vào được thằng đàn ông nào cũng xong, miễn là được coi nó là chồng. Bởi vì khi thằng Giảng con Quý đã lên sáu, thấy Quý vẫn bơ vơ không chồng, không bồ bịch, bọn đàn ông đàng điếm lồng lên như chó đói thấy mồi. Chúng tìm mọi cách để bắt tình. Bắt tình không được thì chúng gây sự. Chúng đặt quán lấn ra vỉa hè trước nhà Quý. Chúng cắt điện nhà Quý. Chúng xui trẻ con bắt nạt thằng Giảng.

Thằng Giảng đã vào học lớp một. Trời đền bù thiệt thòi cho Quý, cho Quý một đứa con trai sáu tuổi mà lớn bằng con người ta chín, mười tuổi. Từ lúc sơ sinh đến nay, nó chẳng biết ốm đau, sài đẹn gì. Đã mạnh khỏe, nó lại gan lì, đôi khi đến mức khó hiểu và nghiễm nhiên đã trở thành một nhân vật có can hệ tới đời Quý. Quý nhận ra điều này, đặc biệt từ hôm ả đàn bà tự xưng là mẹ Kiến đến. Biến đi đâu mất tháng trời, nay ả đột ngột đến. Đến là túm lấy thằng Giảng, đặt tay lên vai nó, lắc thật lực, rồi dằn: Thế nào, mày còn nhớ tao không, thằng Kiến con? Không thấy thằng bé trả lời, người đàn bà gào to: A, thằng này gan nhỉ! Mày có biết bố mày đâu không? Thằng Giảng cựa động, lui lại, ra khỏi tay ả đàn bà, mặt vẫn lầm lì, đột nhiên xì qua vành môi lợt một câu ngắn ngủi, chắc nịch: Bố tôi sắp về. Ôi trời! Người đàn bà lập tức cười rú lên. Ả kéo thằng bé lại gần và âu yếm khác thường, nhả miếng trầu từ trong miệng ra day vào huyệt khí xá ở cổ họng nó, như bà đồng ban lộc, rồi nhe răng: Tiên sư bố anh Kiến con! Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh. Bố tôi sắp về! Có mà đến Tết Tây đen! Bố mày giết quản giáo, thêm hai mươi năm tù nữa! Ông lỏi này rồi còn gấp mười bố ông! Không tin cứ chờ xem.

Người đàn bà dứt lời, phắt dậy, phủi đít đi. Quý ôm chầm thằng Giảng, xoa mặt nó, vuốt vai nó, run lẩy bẩy: Giảng, làm sao con biết là bố con sắp về?

Thằng Giảng gỡ khỏi tay mẹ, chụp cái mũ lưới lên đầu, không nói không rằng, xách cặp đi. Quý nhìn theo nó, bàng hoàng. Ả đàn bà nọ là ma quỷ hiện hình, làm lễ nhập thần cho thằng Giảng hay sao? Thằng Giảng đi, vai trái hơi lệch, mỗi bước đi thoang thoáng nét oằn oại, kiểu vặn mình xà, hệt bố nó. Trước đây nó có vậy đâu!

Thằng Giảng qua lớp một, lên lớp hai, rồi lớp ba, bỗng nổi lên hiện tượng xuất sắc về trí tuệ. Những đứa trẻ như thế thường kéo về nó sự chăm sóc đặc biệt của thầy giáo.

Anh giáo Tốn, bốn mươi tuổi, chưa vợ, dạy Toán cho Giảng đến nhà Quý.

– Chào chị. Cháu Giảng học giỏi, thông minh, có cá tính và có nhiều triển vọng. Tôi muốn tìm hiểu hoàn cảnh gia đình và giúp đỡ cháu.. Anh giáo trình bày mục đích yêu cầu của việc viếng thăm.

Lịch sử một đứa trẻ, sơ qua vài câu của mẹ nó, là đủ. Thời gian dư thừa anh giáo dùng để hỏi han công việc, đời sống mẹ đứa trẻ, xem góc học tập của nó, ngắm cả cái bể cá của nó. Nghe giọng nói, nhìn ánh mắt, xem cách trò chuyện, cũng biết đây là con người nhiệt tâm, đứng đắn và có thiện cảm kín đáo với mẹ Giảng.

Quay đi quay lại, vào lúc hết cả chuyện để nói với Quý, anh giáo Tốn bỗng nhiên được thần linh trợ giúp. Thần hiện lên thành cuốn Tình sử Angélique, tập một nằm trên cái đi văng gỗ. Anh giáo liền sà xuống, cầm cuốn sách lên, hào hứng: Cuốn này hay lắm. Chị đã đọc hết tập một chưa? Quý đáp: Con bạn em có mỗi một tập này thôi. Anh giáo rạng rỡ mặt mày, nói: Bộ sách có tới mười hai tập, tôi sẽ đem đến lần lần cho chị đọc. Từ đó, mỗi tuần một tập đều đặn được mang đến. Tuần thứ mười hai, anh giáo đội mưa, ôm tập cuối bộ tình sử đến, vẻ hồi hộp khác thường. Hấp tấp, anh trượt chân, văng cả dép, may có Quý đỡ, nếu không đã ngã sấp mặt trước cửa nhà Quý. Chỉ có tập sách gặp số phận không may, tuột tay rơi xuống đất. Hốt hoảng, anh giáo ngồi xuống, quờ tay nhặt sách. Nhưng sách thì không thấy, tay anh giáo lại gặp tay Quý. Hai người không hẹn mà gặp, nắm tay nhau, đứng dậy, bất giác nức nở gọi tên nhau và ôm choàng lấy nhau.

Nhưng chưa kịp hôn nhau họ đã vội rời nhau. Mẹ ơi! Thằng Giảng bất ngờ cầm túi giun tơ từ ngoài mưa ập vào. Quý đưa hai tay vuốt mái tóc buột cặp, mắt long lanh sung sướng nhìn con: Con chào thầy chưa, con? Rồi nhìn người tình, tự nhiên: Anh ở đây ăn cơm với mẹ con em. Hôm nay em làm món chả giò Sài Gòn đãi anh. Và quay sang con: Giảng sang bác Thấu bên cạnh mượn cho mẹ cái cối xay thịt.

Cái hôn trao tình đã được thực hiện ngay sau đó với tiếng thổn thức xúc động của cả đôi bên, đánh dấu bước khởi đầu tuyệt hảo của cuộc tình.

Bây giờ thì hằng ngày, có thời gian là anh giáo Tốn đàng hoàng đến với Quý và họ có thể trò chuyện rất thành thật với nhau.

– Không nói giấu gì Quý, trước đây anh cũng có yêu hai, ba cô, nhưng đều không thành. Lỗi tất nhiên có cả phần anh. Tính anh thật thà, nhiều khi hóa vụng. Thôi, chuyện cũ bỏ đi. Còn bây giờ, anh rất quý cháu Giảng. Nói thật, cũng là duyên số thế nào mà anh lại đến thăm cháu và gặp em. Đừng cười anh, gặp em, phút đầu anh đã run hết người: Người phụ nữ bấy lâu anh tìm đây rồi!

Quý cúi mặt, lóng ngóng rót nước, hai má đỏ bừng. Sợi tóc bay theo hơi thở cồn cào của Tốn chạm vào má Quý lành lạnh. Tốn nắm tay Quý, ngực phập phồng, giọng nghẹn đắng:

– Anh muốn hỏi em làm vợ… Anh không biết nói dối đâu Quý ạ.

Quý nghĩ: Anh chưa lấy vợ. Thế thì được. Nhưng sẽ sàng rụt tay ra khỏi bàn tay Tốn, khe khẽ:

– Việc anh nói đột ngột quá. Anh để cho em có thời gian thu xếp, bởi vì…

Tốn vội nhấc bàn tay Quý, ấp vào tay mình, sôi nổi ngắt lời Quý:

– Đó là ý anh. Còn tùy em. Anh nào có đòi em trả lời ngay!

Hai người đi ăn hiệu, đi dạo phố, đi xem phim, đi xem kịch. Thời gian đầu bao giờ cũng có thằng Giảng, họp thành bộ ba không tách rời. Hai tháng sau, Quý bảo con: Con ở nhà học bài. Mẹ đi xem phim với bác Tốn.

Tan phim, hai người đi bộ về.

Đến giữa đường Trần Phú, Tốn cầm tay Quý. Không khí tỏa ra từ vòm cây xanh rười rượi mát và từ mặt đất bốc dậy hương thơm của loài hoa nhài rất tinh khiết. Đã tưởng sẽ không bao giờ Quý còn được thấy khung cảnh rạo rực âm thầm tỏa ra từ những vùng tối mờ trong công viên xinh xắn này, thế mà lúc này đây Quý còn được nép hẳn vào bờ vai người yêu. Chị sung sướng nhận ra nhịp đập của con tim khắc khoải, sau những đớn đau đang tái sinh trong sự trong sạch tuyệt đối. Đây mới thật sự là tình yêu của ta. Chị rên nho nhỏ và gần như ngả vào ngực Tốn, nhận ra vòng thít êm ái của đôi cánh tay người tình. Chị trương căng một cảm giác bùng nổ, rồi rũ rượi bám riết lấy Tốn, tiếp nhận bàn tay Tốn lần rờ, vuốt ve sống lưng, eo sườn.

Ngất ngây, chị nhận ra một áp lực vừa êm ả vừa ép buộc trên hai bầu ngực căng nức của mình. Anh yêu em. Anh muốn có được em, Quý. Nghe giọng Tốn, nhìn thấy hai đốm sáng cháy lóe trong đáy mắt Tốn, Quý chồm lên, rối rít hôn tới tấp lên mặt anh. Chao ôi! Quý đã tự chọn chồng, nhưng chưa bao giờ yêu. Quý đã nhầm lẫn tai hại. Kiến chỉ là cơn hứng tình. Kiến chỉ là sự chiếm đoạt tàn bạo. Còn tình yêu là sự hòa nhập tâm hồn, bước khởi đầu và cũng là nền tảng của quan hệ. Tốn là tình yêu thật sự của Quý. Chị yêu anh. Và khi anh ghì riết lấy chị một lần nữa, thầm thì với chị rằng: anh muốn được yêu chị ngay đêm nay thì Quý liền gật đầu và vội vã đi theo anh.

Hai người cuống quýt trở về nhà. Quý rón rén mở cửa, dắt người yêu vào trong buồng ngủ. Họ trút quần áo, nồng nàn trao tặng nhau như sợ bỏ lỡ mất cơ hội ngàn năm, quên cả kỳ kinh nguyệt chưa mãn của Quý và thằng Giảng còn đang thức học bài, chờ mẹ về, ở buồng bên. Cuối cùng thì Tốn nằm xẹp như con gián bên cạnh Quý và áp vào tai chị, thì thào:

– Anh hơi ngại thằng Giảng. Nó có nói gì anh không?

– Nó ít nói lắm.

– Ở trong lớp, anh có cảm giác gần đây nó coi thường anh.

– Có một bận, sau khi anh ở đây về, nó bỗng dưng hỏi: Mẹ ơi, con có tội gì? Em nói: Con hỏi thế là thế nào? Nó không trả lời.

Tình yêu và tình dục, hai cái vòng tròn trùng khít nhau. Quý và Tốn, cả hai vừa tạo ra vừa cùng bị cuốn vào cuộc tình say đắm này. Trong âu yếm, Tốn hỏi: Anh hay đòi yêu, em có khinh anh không? Quý đáp: Em tự nguyện chọn anh cơ mà! Con tim đã hát khúc khải hoàn, còn gì vướng bận, cản trở họ nữa? Án tù của Kiến kéo dài thêm hai mươi năm. Vậy chứng chỉ ly dị chỉ còn là sự hợp pháp hóa có tính thủ tục, chính thức hóa một việc đã trở thành tất yếu, chứ gì!

Họ yêu nhau gần như công khai.

Tuần ấy, Tốn đèo xe máy đưa Quý về thăm bố mẹ anh ở ngoại thành. Ông cụ, bà cụ Tốn đã ngoại bảy mươi nhưng còn minh mẫn, nhạy cảm. Bao nhiêu phiền muộn về đường gia thất của Tốn khi gặp Quý được giải tỏa tắp lự. Hai cụ đón tiếp cô con dâu tương lai hết sức niềm nở, chân tình. Ăn uống xong, ngả chiều, lại sai con cháu ra vườn trẩy cả một làn hồng xiêm nặng, bắt Tốn đem về biếu hai mẹ con Quý. Quá mười giờ đêm Tốn và Quý mới về tới nhà. Họ nấu ăn, làm tình với nhau rồi nằm trò chuyện.

Tốn nói:

– Các cụ nhà anh sốt ruột lắm đấy, em có biết không? Các cụ bảo anh: Có sẵn hai con lợn trong chuồng rồi. Định ngày đi. Các cụ tính phải hơn một trăm mâm cơ.

– Gì mà ghê thế?

– Mừng anh lấy được nàng tiên, thế đã ăn thua gì. Sao hôm nay trông em đẹp thế!

Quý thở ra nhè nhẹ. Tốn cắp cánh tay, níu Quý lại gần, chờm môi lên má Quý:

– Sao lại thở dài thế, em? Tuần sau cho anh đi đăng ký nhé! Quý co người, nhắm mắt, rúc đầu vào ngực Tốn.

– Ngủ đi. Em mệt lắm.

– Chắc là trưa nay em không được ngủ.

– Ơ kìa!. Vừa thiu thiu, bất đồ, Quý chống tay nhổm dậy, hai mắt thao láo, ngơ ngác.. Thằng Giảng đâu nhỉ?

Bấy giờ cả Quý và Tốn mới nhớ đến thằng Giảng. Hai người vùng dậy, mặc quần áo, mở cửa buồng bên. Buồng trống không. Không có giấy tờ nhắn lại. Mười hai giờ, hai giờ, rồi sáng bạch. Giảng đi đâu cả đêm? Sáng sau, Quý hỏi bác Thấu hàng xóm thì được biết: Thằng Giảng bỏ nhà đi ngay lúc Tốn đèo Quý đi. Thằng Giảng đã mười ba tuổi.

Sáu tuổi, thằng Giảng không hiểu tiếp nhận thông tin từ đâu, trả lời người đàn bà vừa là bà nội nó vừa là đĩ, rằng bố nó đi tù sắp về. Mười tuổi, thấy mẹ có người tình, nó hỏi mẹ: Con có tội gì? Mười ba tuổi, thằng Giảng bỏ nhà đi, khi mẹ nó đi chơi với tình nhân. Mười lăm tuổi nó to lớn bằng thanh niên mười bảy, mười tám tuổi. Nó tập tạ, tập võ Thiếu Lâm, tập Karate, tập quyền Anh.

Một hôm Quý đi làm về, xuống xe đạp, đến cửa ngẩng lên, liền buông tay để cái xe đổ, suýt buột miệng kêu thất thanh. Trời, chả lẽ Kiến đã ra tù, đang đứng chờ chị ở cửa?

Sao mà thằng Giảng lại có thể giống Kiến đến thế! Cũng cao lớn. Cũng cái mặt nùng nục thịt. Cũng vạt tóc rễ tre in một vệt chéo qua cái trán ngắn. Cũng hàng ria mép lún phún và cũng đôi môi mỏng trề trễ thoắt mím lại thì lạnh băng và tàn nhẫn. Cũng đôi cánh tay gân guốc, cũng một bên vai lệch, cũng cái dáng đi vặn vẹo như rắn trườn.

Thằng Giảng là con đẻ của Kiến, là bản sao trung thành của Kiến. Không, nó không chỉ là sự nhân giống, kế thừa. Nó là Kiến cả hình nét và thần thái. Nó là Kiến chia đôi hoặc nhân hai. Và như vậy đã xảy ra phép lạ giữa đời thường. Kiến đã thực hiện thuật phù thủy, nhập vào thằng Giảng trọn vẹn, từ thể xác đến linh hồn. Hoặc nếu không thì đích thị Kiến là ma quỷ hiện hình cùng lúc ở hai nơi, trong nhà tù và ở nhà Quý. Kinh hoàng quá! Là bởi vì đã có lúc Quý giật thột mình, đánh rơi cả chồng bát trên tay vì thình lình trông thấy thằng Giảng, lại ngỡ là Kiến vừa ở đâu đó hiện về đang sắp hỏi tội mình. Có hôm chị buột miệng gọi lẫn tên nó với tên bố nó. Có phải anh ấy mới được tha về không? Nhiều người hàng xóm có lúc bỗng dưng hỏi chị vậy. Chị ngơ ngác đáp: Không phải. Người ta không tin, trách chị giấu họ một tin mừng. Chị thở sút cả lồng ngực.

Từ hôm ấy, trong giấc ngủ, Quý luôn mê thấy điều dị thường. Quý đi xem bói. Chị kể: Đêm nào cũng mê thấy một bóng đàn ông trắng phớ hiện về. Bóng trắng có hôm khóc lóc, kêu: Nhà tôi dột nát hết rồi. Quần áo tôi rách nát hết rồi. Có hôm than thở: Thế là tôi trắng tay. Còn nhiều hôm cứ đứng im, hai mắt trân trân. Chị sợ hãi, vùng dậy kêu cứu ầm nhà thì cái bóng ôm chầm lấy chị, dằn ngửa chị ra, cưỡng chiếm chị. Thầy bói phán: Có một cái vong nam nó ám cô. Cái vong nam đó nó ở dưới đất, trên là giường cô nằm. Cô phải chuyển giường đi nơi khác. Quý nghe lời thầy bói, cái bóng trắng vẫn không ra khỏi giấc mê của Quý.

Thằng Giảng ít nói hẳn đi, nó lạnh nhạt ra mặt với Tốn. Tốn đến là nó chụp cái mũ lên đầu, lẻn ra cửa sau, trèo qua hàng rào, đi. Nó nhất định không giáp mặt với ông giáo hằng ngày vẫn dạy nó. Quà cáp, đồ dùng, sách vở Tốn tặng nó, nó chất đầy bàn học, không dùng, cũng không cất đi, cứ như nó dụng ý phô bày chứng vật.

Một hôm thấy nó lục tủ, Quý gặng hỏi. Nó đáp: Tìm cái giấy giá thú của bố mẹ. Hỏi để làm gì, nó không nói. Nửa tháng sau, một buổi đang ngủ trưa, nghe thấy tiếng mài dao xoèn xoẹt ngoài bể nước, Quý dậy. Nó đang mài một con dao nhọn. Hỏi, nó bảo trong lớp có một thằng rất to con đang rêu rao nó là con một thằng tù. Nếu thằng ấy còn nói nữa thì con sẽ xử nó.

Thằng Giảng đã tách ra khỏi Quý. Giữa hai mẹ con là bầu không khí lạnh lùng, thậm chí đối nghịch ngấm ngầm. Một lần, nó đi đâu vắng biệt luôn hai ngày liền. Khác hẳn mọi lần về, lần này mặt mày nó hớn hở. Nó bảo nó cùng bạn bè trong lớp tổ chức đi thăm cố đô Hoa Lư. Và hỏi mẹ: Mẹ có biết bà Dương Vân Nga trước lấy vua Đinh Tiên Hoàng sau lại làm vợ vua Lê không? Quý chưa kịp trả lời, nó đã nhún vai: Người ta đặt tượng thờ bà hoàng hậu ở bên đền thờ vua Đinh. Nhưng đến ngày giỗ vua Lê, người ta nhấc tượng ấy xuống và buộc dây vào cổ, kéo lê trên đường, đưa đến đền thờ vua Lê. Kể ra thì cũng tội nghiệp, nhưng mà… Nó buông lửng nhếch mép, cái nhếch mép thật ác, thật hiểm.

Trời ơi, còn đâu hình ảnh thằng Giảng thời xa xưa ở tuổi ấu sinh, giống mẹ, đẹp thiên thần! Dường như nó được nuôi dưỡng từ một nguồn lực khác chứ không phải bằng nguồn sữa, tình thương yêu và hình ảnh của Quý. Có cái gì đó rất khó hiểu so với sự xét đoán thông lệ. Nghĩa là cuộc đời này thật là ẩn mật, nó giống như hình ảnh một dòng chảy ngầm không sao hiểu nổi ngọn nguồn tung tích. Nghĩa là các mối liên hệ, sự giao cảm, chi phối và ràng buộc còn rất tù mù và bí ẩn. Và như vậy thì con người thật sự là vô cùng bé nhỏ và hoàn toàn bất lực trước bản thân con người; vòng vây hãm của con người với con người là không thể thoát?

– Hay chúng mình chuyển vào Sài Gòn ở? Anh có ông chú làm ở Ủy ban Nhân dân thành phố, ông có thể giúp chúng mình các thủ tục.

Một hôm, hết sức nồng nàn, Tốn bàn với Quý như vậy. Quý đang có thai hai tháng với anh, sau sáu, bảy năm trời yêu nhau phải giữ gìn. Những tưởng cái thai hữu hình sẽ gia tăng được sự bền chặt của mối liên hệ tơ tình thì Quý cựa quậy, ra khỏi vòng tay Tốn, thở một hơi dài lạnh buốt.

– Sao em lại thở dài? Ý em như thế nào?

– Bố thằng Giảng sắp mãn hạn tù rồi.

Tốn bật dậy kinh hoàng khi biết rằng chính thằng Giảng thông báo điều này cho mẹ nó. Kiến được hưởng lượng khoan hồng, nhờ thành thật hối cải.

– Vô lý! Vô lý! Anh ta đã hủy hoại đời em và bây giờ trở về sẽ lại tiếp tục làm khổ em là thế nào? Em không thể tiếp tục hy sinh cho anh ta được!

Sau một hồi như điên như cuồng, Tốn ngồi xuống, kéo Quý vào lòng:

– Vả lại, bây giờ em không thể sống với anh ta được. Chúng mình sắp có con. Nghe anh bàn kế hoạch đi Sài Gòn đây, em.

Quý yên lặng nghe Tốn nói. Đúng hẹn, thứ Hai tuần sau nữa, Tốn đem vé máy bay đến cho chị và hẹn gặp nhau ở sân bay Nội Bài sáng ngày mai. Nhưng chuyến bay ấy chỉ có mình Tốn. Từ Sài Gòn, Tốn đánh điện ra, không có hồi âm.

Cuối năm ấy Quý đẻ một bé gái, giống mẹ như đúc, đẹp như thiên thần. Ả đàn bà vừa là bà nội vừa là con đĩ đến săn sóc Quý, bế ẵm cháu. Kiến ra tù. Thằng Giảng cao hơn bố năm xentimét. Đứng cạnh nhau, trông như hai anh em, giống nhau từ cái vai lệch đến dáng đi vặn mình xà. Kiến béo đỏ, má phúng phính, trông rất hiền. Nhưng hàng xóm ai cũng sợ, cả một năm trời chả một ai dám lai vãng. Quý bế đứa con gái đi chơi, tự giới thiệu: Em được cái hĩm này hồi lên thăm bố cháu ở trại trên Nghĩa Lộ đấy.

Năm sau Quý đẻ một con giai, ả đàn bà nọ nâng đứa trẻ trên tay, nắc nỏm: Thằng bé dài rộng quá, hệt bố nó, hệt thằng Giảng chưa! Thằng Giảng trượt đại học, đi gánh cát thuê, rồi làm chủ ba cái lò gạch kiểu Triều Tiên ở tận Quảng Ninh. Nhiều lúc Quý cứ nhầm, gọi nó là Kiến.

6/1993

Để giúp bạn hiểu rõ hơn về nội dung, sau đây là phần chú thích của chương CHỌN CHỒNG. Mời bạn nghe cùng BÚC CÁC:

Chú thích 1. Tình sử Angélique là Tiểu thuyết của nhà văn người Pháp Anne Golon.