CHƠI TRỐN TÌM


Mùi thơm âm trầm của trám đen cuối vụ giữ chân bất cứ ai thăm rừng cuối thu. Một vài quả trám chín, lác đác rụng trên đất, nứt ra kèm theo một mùi hương bùi béo mà không ngấy, tựa như lớp cơm cháy đáy nồi bọc quanh hạt dẻ nướng, bay nhẹ vào không gian. Nếu may mắn được đến thăm rừng vào đầu thu, tầm chính vụ, sẽ hít được một thứ hương ngào ngạt nức mũi, xa cả khúc đường rừng hơi thở vẫn ngập hương thơm lừng ấy. Ngoài rừng, trái trám đen chín tới, vị bùi ngọt đầy lưu luyến níu chân người đi rừng, còn trong nhà thì trám đen đồ xôi nếp nương bùi thơm khiến cho người xa xứ phải bùi ngùi. Mùa đông năm nay đến sớm trên vùng núi, mở màn những đợt rét ngọt, gió lạnh làm cho hương trám đen như se lại, chìm sâu, phảng phất dưới tán cây rừng như chút hơi ấm cuối cùng.

Dáng người Linh dong dỏng cao đứng bên cạnh gốc trám đen bên bờ suối, khuôn mặt tròn đầy đặn quay hướng vào thân cây, đôi tay nhỏ nhắn che lên đôi mắt bồ câu to tròn. Miệng cười chúm chím, Linh đếm lớn tiếng: “5… 10… 15…20…” Tóc Linh thả dài sau lưng, một chiếc bờm hồng vắt ngang qua đỉnh đầu tạo nên nét rất dịu dàng, dễ mến. Một vài chú chim lượn qua rồi đậu trên những cành cây cao, kín đáo nghiêng mắt ngó xuống mái đầu mấy cô bé.

Đếm liền một lúc hết chuỗi số, Linh từ từ mở mắt, hô lên:

– … 95… 100! Mình bắt đầu đi tìm đây!

Trong lúc Linh bịt mắt đếm số, nhóm năm bạn còn lại nhanh chóng tản ra hòa vào cây cối, tìm nơi ẩn nấp. Sắc đỏ trắng cùng hoạ tiết chữ V đặc trưng của áo khoác đồng phục len lỏi giữa những thân cây bụi cỏ trong rừng, khăn quàng đỏ rung rinh trong gió. Mấy quả trám căng tròn rụng trên đất bị những đôi chân nhỏ giẫm qua, nứt vỡ, lại thả thêm chút mùi thơm nhẹ ra bờ suối. Có quả lọt trong hốc cây, hay ẩn mình giữa những mớ lá mục và rêu mốc như cũng muốn chơi trốn tìm cùng những cô đội viên nhỏ.

Linh rời gốc trám đen, bắt đầu đi tìm từng bạn, từng bước chân nhẹ nhàng, đưa mắt dò qua từng bụi rậm, gốc cây, những góc ẩn nấp tiềm năng. Thấp thoáng một mái tóc ngắn ôm trọn lấy khuôn mặt trái xoan tới tận chiếc cằm bé xíu, Linh nhận ngay ra bóng dáng quen thuộc sau gốc cây, cất tiếng gọi bạn:

– Ú òa, Vy ở đây!

Với thân người nhỏ nhắn, Vy đang nép mình sau một gốc cây sao khá to, giật mình khi thấy Linh gọi tên. Vy bước ra, miệng cười tẽn tò, đưa tay lên vén vén lọn tóc mai, đôi mắt hơi trùng xuống, bối rối vì bị tìm thấy đầu tiên.

Sau khi tìm được Vy, Linh lại đi vòng vòng, xa dần gốc trám đen để tìm những bạn tiếp theo. Mất thêm một lúc, Linh lần lượt tìm thấy Lan và Mai trốn chung trong một bụi cây rậm rạp, còn Hà bị tìm thấy khi đang luồn sau một gò đất gần gốc trám đen, chuẩn bị “chạm gốc”:

– Lan và Mai, mình thấy trong bụi rồi. Hà, đằng sau chỗ kia nhé.

Năm bạn đi trốn, Linh đã tìm được bốn. Chỉ còn Hương vẫn đang trốn, chưa bị phát hiện. Bốn bạn bị Linh tìm thấy trở về quanh gốc cây trám, thấp thỏm chờ một cú “chạm gốc” của Hương, vậy thì Linh sẽ lại phải đi tìm ở lượt chơi tiếp theo. Nhất là Vy, nếu Linh tìm được nốt cả Hương nữa thì chính Vy sẽ là người phải đi tìm ở lượt chơi kế tiếp.

Linh rảo bước, mắt dáo dác tìm xung quanh, kiểm tra kỹ từng chỗ nấp kín, từng góc lẩn khuất trong rừng. Khoảnh rừng quanh gốc trám đen bên bờ suối chẳng xa lạ gì với mấy cô bé, đã biết bao lần chơi trốn tìm ở đây, các cô bạn thuộc từng chỗ trốn quanh các bụi cây, gò đất hay những gốc cổ thụ gần đấy, và thường đi tìm không mấy khó khăn. Vậy nên mãi chưa tìm thấy Hương khiến cho Linh vừa sốt ruột, vừa khó hiểu.

Thêm một hồi đi tìm mà vẫn không thấy, Linh bắt đầu lo lắng:

– Hương! Hương đâu rồi? Trốn đâu mà kỹ vậy nhỉ?

Mai bối rối:

– Không biết nữa, bạn ấy đã trốn đi đâu rồi? Hay là Hương lại phát hiện được chỗ trốn mới nhỉ?

Tìm kỹ lại một vòng nữa vẫn không thấy, Linh bắt đầu la to:

– Hương về đây đi, bạn thắng rồi. Mình không thể tìm được chỗ bạn trốn nữa.

Cả bốn bạn còn lại cũng gọi lớn:

– Hương ơi, chúng mình thắng rồi. Về gốc trám đen đi, để chúng mình lại bắt đầu lượt trốn mới.

Không thấy Hương trả lời. Chỉ có tiếng rì rầm của dòng suối, tiếng rì rào của tán cây và thi thoảng là tiếng rơi trầm đục gọn ghẽ mỗi khi có quả trám đen rụng xuống lớp thảm mục dày xốp. Cả nhóm năm bạn nhanh chóng nhận ra sự bất thường, có vẻ như lần ẩn nấp này của Hương đã vượt ra khỏi phạm vi trò chơi. Năm bạn nhỏ tụ tập lại quanh gốc trám, rồi quyết định chia nhau ra đi tìm Hương. Thoáng nhìn gương mặt ai cũng có vẻ sốt sắng, chỉ mong rằng Hương đang trốn kỹ ở một góc nào đó, hoặc đang mải ngồi mơ mộng đâu đây mà đầu óc mơ màng lơ đễnh, không để ý đến những tiếng la gọi vừa rồi.