-
THẦY PHÙNG KỲ QUẶC KHÁC NGƯỜI
Thầy Phùng kỳ quặc và vẻ như xoàng xĩnh từ sức vóc tới dáng hình. Bẩm sinh thầy như hạt lạc kẹ, tầm vóc bé nhỏ, chiều cao chỉ xuýt xoát mét rưỡi, trọng lượng chưa đầy bốn mươi ki lô. Đã thế cái đầu hơi to của thầy lại hay sùm sụp cái mũ…
-
MÈO CON NGHỊCH NGỢM
Thực tình là nó từ đâu lạc đến, Đoan cũng không biết. Chỉ biết là đêm ấy lạnh, quận mình trong cái chăn len, gần sáng bỗng thấy nóng sực bên sườn, đưa tay xuống sờ thì thấy một túm lông nhặm nhuội phát ra những tiếng rên gừ gừ. Lôi ra thì là nó.…
-
MẤY LỜI NGỎ
Trong hơn 60 năm hoạt động văn học, tôi viết được khoảng gần 300 truyện ngắn. Chúng được in rải rác trên các báo chí và trong khoảng trên 30 tập truyện. May mắn, các truyện ngắn ấy đã được nhiều nhà xuất bản trong nước tập hợp, chọn lựa và in thành các tập…
-
BÃI VÀNG
Thị Nhi quen nhóc Giẳng ở bãi vàng Nà Rì. Thị, ba mươi bảy. Nhóc Giẳng, mười bảy. Trai mười bảy bẻ gẫy sừng trâu. Gái ba mươi bảy đang thì hồi xuân. Ấy là nói đại đởn vậy thôi. Chứ nhóc Giẳng đang tuổi dậy thì vậy mà còi cõm như cái cọc rào.…
-
I
Cô giáo Lẫm bị chồng bỏ! Cái chuyện chồng bỏ, bỏ chồng trong cái thế giới hiện đại vận hành theo cơ chế thị trường thuận mua vừa bán, trong sự giải phóng tối đa con người về mọi tầm kích của dục vọng, thì có gì là lạ mà phải kháo nhau ầm ĩ?…
-
II
Đoàn tầu chở gạo bị trật bánh, bị đổ, bị cướp hay bị rơi xuống biển Đông hay sao mà hơn nửa năm sau, kể từ ngày Mại bay Đà Nẵng, vẫn chưa về đến ga Pho. Mại bặt vô âm tín! Uất căm, tủi hổ dâng đầy mắt đỏ, tất cả những kẻ bị…
-
CHƯƠNG 1. LẠC HƯƠNG
Tướng quân và Trần Xương dừng lại bên lối mòn. Chúng ta đi sai rồi, Trần Xương nói. Trần Xương khẽ cau mày: Tướng quân gật đầu. Ông đã đi qua không biết bao nhiêu cánh rừng, ngủ dưới bao nhiêu mái trời. Mùi hương này không thuộc về những nơi ông từng biết. Họ…
-
HƯƠNG 2. DỊ HƯƠNG
Mùi hương lại dâng lên, bắt đầu len lỏi nhẹ. Có lẽ, nó đã vương vào giấc ngủ người khác. Bất chợt, tiếng đàn từ đâu vọng lại. Lúc thì nhẹ nhàng như nước mạch ngầm, chầm chậm khơi gợi vết thương lòng của quá khứ, lúc lại vút cao như sóng trào, cuồn cuộn…
-
CHƯƠNG 2: ĐẤT THỨC
Đêm ở cù lao Minh không còn tiếng dế mèn nỉ non như những ngày Vĩnh còn thơ dại. Thay vào đó là tiếng gió lùa qua những tán lá dừa khô, nghe sàn sạt, khô khốc như tiếng những tờ giấy nhám chà xát vào nhau. Vĩnh nằm trên chiếc phản gỗ ở nhà…
-
CHƯƠNG 3: BẢN ÁN DƯỚI ĐÁY BA LÔ
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên chưa kịp làm khô lớp sương muối mỏng tang đọng trên lá bần, Vĩnh đã có mặt ở ruộng ông Sáu. Anh mang theo chiếc máy tính bảng và một bộ cảm biến cắm sâu xuống tầng đất mặt. Dữ liệu trả về ứng dụng trên…