-
IV. SỰ HẠI CẦN PHẢI CÓ
Từ khi người ta sống với nhau thành xã hội, có lẽ từ thời thượng cổ, nhân loại cũng đã đau đớn ê chề về nạn mại dâm, như đau một cái nhọt độc, như đau một cái ung thư, mặc lòng đã hết cách bài trừ mà nó vẫn cứ phải kéo lê nó…
-
II. NÀNG THƠ CỦA GÁI LỤC XÌ
Bác sĩ Gơ ye lại còn giữ cả chức Giám đốc ngạch Vệ sinh Thành phố. Phòng giấy của ông ở gác một tòa công sở thuộc quyền quan Đốc lý tòa nhà mà người dân Hà thành phải tới ít ra mỗi năm cũng một lần, khi họ đến lúc phải lấy thuế thân.…
-
III. VÀI CON SỐ VÀ MỘT ÍT LỊCH SỬ
Chúng ta phải hỏi các cụ già mới rõ xưa kia, nhà Lục xì ở đâu. Trước năm 1900, hình như Nhà nước đặt nó ở phố Hàng Cân. Một đạo nghị định của quan Toàn quyền Pôn Béc trong đó có nói rằng: Bọn gái mãi dâm xét ra có bệnh thì phải bắt…
-
I. CÁI XẤU CỦA THÀNH PHỐ
Một hôm, ông Đốc lý Ết vơ gít ti đã đáp cho phái viên báo La Pê ri A na mít trong một cuộc phỏng vấn về nạn hoa liễu: – Trong thành phố Hà Nội, ít ra cũng có năm nghìn gái sống về nghề mại dâm. Năm nghìn! Nhưng làm thế nào biết…
-
X. TÔI LÀ TÔI
Thưa các ngài, bây giờ thì tôi lại là tôi. Bỏ cái áo cánh màu hoa đào và cụt tay, bỏ cái quần lĩnh thâm, cái kính đen, đôi mái tóc gài tai, tôi đã dùng đến những quần áo của tôi và nay tôi có thể trò chuyện với các ngài bằng một người……
-
X. TÔI LÀ TÔI
Thưa các ngài, bây giờ thì tôi lại là tôi. Bỏ cái áo cánh màu hoa đào và cụt tay, bỏ cái quần lĩnh thâm, cái kính đen, đôi mái tóc gài tai, tôi đã dùng đến những quần áo của tôi và nay tôi có thể trò chuyện với các ngài bằng một người……
-
IX. ĐẦY TỚ NÓI XẤU CHỦ NHÀ
Việc một con sen ngu đần bị điện giật, rồi bị động kinh, rồi đánh vỡ lọ, rồi bị vu cho là ăn cắp, rồi bị bắt nữa, đã đánh mạnh vào bộ óc suy nghĩ của chúng tôi. Lúc ấy, có lẽ là những phút độc nhất vô nhị mà cái hạng con ong…
-
IV. CÁI GIÁ TRỊ LÀM NGƯỜI
…Nghĩa là có khi không bằng giá súc vật. Thật vậy, tôi thấy một vài con chó còn được chủ mua thịt bò cho ăn. Có khi con chó mỗi tháng khiến chủ tốn kém hơn một đứa tôi tớ trong nhà. Mười sáu người đủ hạng lớn, bé, trẻ già này, mỗi người chỉ…
-
V. CUỐN TIỂU THUYẾT CỦA CON SEN ĐŨI
Trong khi ngồi trước đèn để thuật lại câu chuyện này, tôi cũng muốn cho mơ màng để cái cuộc giãi bày tâm sự của con sen có được một chút thi vị. Khốn nạn thay, tên nó lại xấu xí như thế, mà những lời tâm sự ấy lại giãi bày trong một phong…
-
VI. SỰ CÁM DỖ VỚI MẢNH HỒN NGÂY THƠ
Đến bữa chiều, cái Đũi và tôi cùng đứng lên từ giã cái vỉa hè đường A mi ra cuốc bê rồi chia tay nhau. Vì chưng một con sen thất nghiệp không nhà muốn làm ả đào là tức khắc thành ngay ả đào, tôi đồ chừng nó còn đủ thì giờ để nóng…