Category: Uncategorized

  • LÀM TỔ

    Thuận rồi đấy! Phải, nếu thời gian còn giữ được cái nhịp thường của nó thì về rầy đêm dài, ngày ngắn, ban đêm đã có sương, người ta đắp một cái chăn đơn vừa dễ chịu, ban ngày thì mát mẻ, trời rất xanh, không khí trong veo, nắng dịu, heo may dãi đồng.…

  • CÁI MẶT KHÔNG CHƠI ĐƯỢC

    Sáng hôm nay đang ngồi viết với nhau, chẳng biết cái ý nghĩ lan man nào đã xui anh Sen đột ngột bảo tôi: Này! Tri ạ, cái mặt anh trông thế nào ấy. Quả thực không chơi được! Tôi ngẩng đầu lên. Anh đang cười mủm mỉm nhìn tôi. Tôi cười gượng. Và tự…

  • CON MÈO

    Đầu đuôi tại con mèo. Nhưng cũng tại trời bức nữa. Bức không chịu được. Chị cu vừa ở khung cửi xuống. Anh cu vừa ở ruộng về. Hai người cùng mỏi mệt. Hai người cùng bứt rứt. Một người ngồi quạt phành phạch. Một người ngồi gãi cái đầu tổ quạ đến mấy tháng…

  • NHÌN NGƯỜI TA SUNG SƯỚNG

    Ngạn đã cố không nghĩ nữa. Nhưng ý nghĩ cứ tự nhiên trở lại. Nó trở lại với Ngạn khi Ngạn không còn phải chen chúc trên xe lửa. Ngạn đã ngồi thư thái trên một chiếc xe kéo bon bon về làng. Cảnh rất tươi vui. Ngạn cũng ép lòng mà nghĩ thế. Bởi…

  • ĐÒN CHỒNG

    Khôn đòn quan, gái ngoan đòn chồng. Việc ấy đã xẩy ra giữa chợ, có bao nhiêu người biết. Bao nhiêu người ấy là đàn bà cả. Bà thì lắc đầu, bà thì chép miệng. Có những bà cẩn thận với tai tiếng quá, rụt cổ lại, làm cái điệu bộ của một người khi…

  • GIĂNG SÁNG

    Điền có bốn cái ghế mây. Tất cả đồ đạc trong nhà, chỉ có bốn cái ghế mây này là có giá. Không phải Điền mua. Tính Điền rất ghét mua. Từ ngày ra ở riêng đến giờ, Điền mới mua có một lần. Ấy là một cái giường bằng gỗ bưởi của một người…

  • NGHÈO

    Bu ơi con đói. Lần này có lẽ là lần thứ mười, thằng cu Bé chạy về đòi ăn, chị đĩ Chuột đang quấy một nồi gì trong bếp, cáu tiết chạy ra mắng át nó đi: Đã bảo hết cơm rồi, tí nữa chè chín thì ăn chè mà. Thấy mẹ gắt, thằng cu…

  • CÁI CHẾT CỦA CON MỰC

    Người ta định giết Mực đã lâu rồi. Mực là con già hơn trong hai con chó của nhà. Nhưng cũng là con nhiều nết xấu. Nó tục ăn: đó là thường. Nó nhiều vắt: cái ấy đủ khổ cho nó. Nó hay cắn càn: ấy là cái khó chịu cho bọn ăn mày. Nhưng…

  • VI. BAN “ĐỘI CON GÁI”

    Người gác cổng phúc đường, hay còn gọi là Ðis-pen-sê-r, sau khi nhìn qua cái cửa tròn nhỏ một cách nghi hoặc, đã mở rộng một cánh cửa lớn cho tôi… Lúc ấy vào tám giờ sáng một ngày thứ ba. Không phải ngày khám bệnh nhưng trong phòng giấy ông Mas, thanh tra ngạch…

  • IX. HỌC TRÒ VÀ CÔ GIÁO

    Hôm 2 Đécămbrơ 1933, quan Toàn quyền ký nghị định đặt cho Đông Dương một Ủy ban bài trừ bệnh hoa liễu. Hôm 2 Mai 1934, theo lời đề nghị của ông Đốc lý Virgitti, Nhà nước lập một Hội gọi là Li-kơ Prô-phai-lac-tik, mục đích là khảo cứu cái vấn đề rắc rối trong…