Category: Uncategorized

  • HAI CÁI XÁC

    Khang đang ngồi thừ người, khuỷu tay tì trên đầu gối, hai bàn tay ôm má, bỗng ngẩng phắt mặt lên nhìn bạn:  Đến lượt anh rồi đấy. Tôi đã bảo rằng tôi mệt. Anh không biết bảo thằng Sáu nó thay tôi một chút hay sao? Còn đứng làm gì đấy? Nhưng chẳng bao…

  • QUÊN ĐIỀU ĐỘ

    Đây không phải là một người điều độ vì điều độ. Hài điều độ vì bắt buộc. Hắn không có sức dư để bứa bừa. Hắn cũng không có tiền. Hắn mới hăm nhăm. Cái tuổi đương xuân, các mạch máu đầy căng. Ngực phồng lên. Đôi môi chẳng chán cười. Bắp thịt dẻo nên…

  • LANG RẬN

    Ông cựu Đẩu chả lẩn thẩn mà lại thế! Tự nhiên đi rước cái anh cu lang Rận ấy về! Rận không phải là tên thật của lang ta. Đó là tên của bà cựu đặt cho anh. Nhưng tại sao bà lại đặt cho anh cái tên khổ sở ấy? Rồi chúng ta sẽ…

  • MỘT ĐÁM CƯỚI

    Dần thức dậy thì trong nhà còn tối om om. Đêm tháng Chạp, trời lâu sáng. Thật ra thì gà gáy đã lâu. Tiếng gà gáy xôn xao. Và óc Dần có lưởng vưởng một ý nhớ mơ hồ, giống như khi người ta nhớ lại những chốn mình đã qua trong một giấc chiêm…

  • ĐIẾU VĂN

    Thế là xong. Anh chết rồi đấy nhỉ? Không lẽ tôi lại vui khi được một cái tin như thế. Nhưng thật tôi cũng không biết có nên buồn không đấy. Có người bảo: Sống khổ đến đâu, cũng còn hơn chết; cái tâm lý chung của người đời như vậy. Tuy vậy, tôi đã…

  • LÃO HẠC

    Lão Hạc thổi cái mồi rơm, châm đóm. Tôi đã thông điếu và bỏ thuốc rồi. Tôi mời lão hút trước. Nhưng lão không nghe. Ông giáo hút trước đi. Lão đưa đóm cho tôi. Tôi xin cụ. Và tôi cầm lấy đóm. Lão thong thả giở gói thuốc lào của lão, vo viên một…

  • ĐỜI THỪA

    Từ ngửng mặt lên nhìn Hộ ba lần. Ba lần, Từ muốn nói, nhưng lại không dám nói. Hắn đang đọc chăm chú quá. Đôi lông mày rậm của hắn châu đầu lại với nhau và hơi xếch lên một chút. Đôi mắt sáng quắc có vẻ lồi ra. Cái trán rộng hơi nhăn. Đôi…

  • QUÁI DỊ

    Năm ấy mất mùa. Lúa làng xấu lắm. Chúng tôi gặt ruộng nhà xong, mới đi gặt thuê được mỗi người vài ba buổi mà lúa làng đã vãn. Chúng tôi bàn nhau ra Đông gặt. Bọn chúng tôi có bốn người. Trong số ấy, có ông Nhiêu Tiêm đã đi gặt xa nhiều lắm;…

  • LÀM TỔ

    Thuận rồi đấy! Phải, nếu thời gian còn giữ được cái nhịp thường của nó thì về rầy đêm dài, ngày ngắn, ban đêm đã có sương, người ta đắp một cái chăn đơn vừa dễ chịu, ban ngày thì mát mẻ, trời rất xanh, không khí trong veo, nắng dịu, heo may dãi đồng.…

  • TRUYỆN TÌNH

    Buổi sáng sướng nhất của một cậu học trò có lẽ là buổi sáng đầu tiên trong vụ nghỉ hè. Tối hôm trước, người ta không thắp đèn, đi chơi thật khuya mới chịu về. Người ta lên giường nằm, hơi mỏi chân và hơi mệt trong người, nhưng cái đầu nhẹ thênh thênh. Bao…