-
Chương 9: Chuẩn bị lễ vật
“Oa, cuối cùng cũng thi xong rồi!” Lê Thanh Nhã vươn vai, thả lỏng tinh thần. “Xuống căng tin làm bữa liên hoan đi!” Vũ Nguyệt Linh đề nghị cả nhóm. Trần Mỹ Hạnh từ chối:“Nay tao hết tiền rồi.” Lúc này, ba ánh mắt đổ dồn vào đứa con trai duy nhất. Trần Thiên…
-
Chương 10: Con bò biết bay
Màn đêm một lần nữa buông xuống thành phố này, tại nhà, Lê Thanh Nhã đang nhắn tin với Trần Minh Triết. [Ứng dụng Messenger: Minh Triết] [Thanh Nhã: quá đáng hết sức, thầy gọi tần suất quá cao! Minh Triết:Công nhận Thanh Nhã: tớ còn chx kịp hiểu bài hỏi gì đã bị gọi!…
-
Chương 11: Về thăm ‘nhà’ cũ
Chiều ngày hôm sau. TÙNG! TÙNG! TÙNG! Tiếng trống tan học vang lên, học sinh ùa ra khỏi lớp học, vừa cười vừa nói. Lê Thanh Nhã men theo hành lang đến trước cửa lớp 10C2. Cùng lúc đó, Trần Mỹ Hạnh cầm điện thoại bước ra, thấy Nhã liền nói: “Đi thôi, sang chờ…
-
Chương 12: Buổi học nhóm nhà Linh-Sự quyết tâm của Nhã
Một ngày chủ nhật rất bình thường, thời gian từ lúc thi giữa học kì đã qua 3 tuần. Trong khoảng thời gian này, thanh xuân của nhóm bạn trẻ đã xảy ra rất nhiều chuyện. Lớp học chung của Triết, chuyến đến thăm cô Hải Anh, và cả những buổi buôn chuyện xuyên biên…
-
Chương 13: Khoảng lặng trước lời nói
Những ngày sau đó trôi qua rất bình thường. Điều duy nhất nổi bật chính là các bạn học sinh tập trung vào lễ kỷ niệm trường sắp tới. Trên bảng thông báo gần văn phòng giáo viên, danh sách phân công lao động được dán ngay ngắn từ sớm. Mực đỏ, mực xanh xen…
-
Chương XIX, Ánh sáng sau bức màn
Chương XIX, Ánh sáng sau bức màn * * “Yêu không phải là giữ, mà là cùng chuyển động.” Câu ấy nàng từng đọc trong một quyển sách cũ đặt bên bàn trà nhà một người bạn múa đã sang Pháp định cư. Khi ấy, nàng chỉ gật nhẹ như một lời khen văn hay.…
-
Chương XX, Điệu múa không khán giả
Chương XX, Điệu múa không khán giả * * Sáng hôm ấy, Yangon tỉnh dậy với thứ ánh sáng mỏng như tơ sương. Trời không quá trong, cũng không mờ. Chỉ là, khung trời ấy vừa đủ để người ta biết hôm nay sẽ không có mưa, nhưng cũng chưa hẳn là một ngày nắng…
-
Chương XV, Đêm không có kinh kệ
Chương XV, Đêm không có kinh kệ * * Đêm ấy, trong căn phòng nhỏ khuất sau tán sala cuối sân vườn, nàng Thek Myat ấy không thắp nhang như thường lệ. Nàng cũng không bật đèn. Nàng chỉ ngồi yên bên chiếc bàn gỗ đã bạc màu, nơi từng bao đêm được sưởi ấm…
-
Phần IV, Trái tim không cần dây dẫn – Chương XVI, Lời mời thứ hai
Phần IV, Trái tim không cần dây dẫn Chương XVI, Lời mời thứ hai * * Trên tầng cao của ngôi chùa Sulamani cổ kính, buổi chiều trôi xuống như một giấc thiền câm lặng. Ánh nắng cuối ngày rớt lại thành từng sợi mỏng xuyên qua rặng cột đá, in hình đức Phật ngồi…
-
Chương XVII, Khi đất rung dưới chân
Chương XVII, Khi đất rung dưới chân * * Sáng hôm ấy, trời không quá nắng. Sương mỏng như lụa cũ phủ mờ mặt hồ Kandawgyi, để Cung điện Karaweik hiện ra như một ảo ảnh trong tranh thủy mặc với màu vàng son. Khung cảnh ngày hôm ấy mờ tỏ, vừa có thật, vừa…