Category: Uncategorized

  • Bóng Tối Đêm Trăng

    Đêm thu trăng đã tròn chưa? Gần đây chắc có cây hoa nhài bông trắng nào đó đã nở rộ, gió thu đưa hương hoa nồng nàn len vào cửa sổ. Trời hôm nay chắc là trong trẻo lắm. Văng vẳng đâu đây tiếng trống lân rộn rã. Có lẽ đoàn lân nào đó đang…

  • PHÒNG QUAN SÁT

    Không ai bảo tụi tôi đi theo lối đó. Hành lang hẹp, ánh đèn vàng nhạt, trông giống như một đoạn nối phụ mà người ta quên ghi vào bản đồ. Nếu không phải vì Mi đột nhiên dừng lại, có lẽ chúng tôi đã đi ngang qua mà không hề biết. — Linh. —…

  • KHO BANNER BỊ BỎ QUÊN

    Tụi tôi đi tìm một thứ đã biến mất bằng cách… mở nhầm cửa. Minh là người mở. — Ủa. Cửa mở ra. Minh đứng im ba giây. — …Ủa??? Mi nhìn qua vai Minh. — Trời ơi. — Cái gì đây? Tôi bước vào sau cùng và hiểu ngay vì sao căn phòng này……

  • THÔNG BÁO ĐẾN QUÁ MUỘN

    Tụi tôi dừng lại ở hành lang vì không biết nên rẽ trái hay rẽ phải. Mi nhìn bản đồ treo trên tường, cau mày. — Linh. — Bản đồ này là mới hay cũ vậy? Tôi còn chưa kịp trả lời thì một giọng quen quen vang lên phía sau. — Câu hỏi rất…

  • REACTO KHÔNG HỀ MUỐN GÂY RỐI

    Sau khi Reacto được dạy “bấm đúng chỗ”, nó đứng yên hơn hẳn. Không còn phản ứng bừa. Không còn chọn đại thứ làm người ta ồn ào. Minh nhìn nó một lúc rồi nói: — Linh. — Tự nhiên tớ thấy nó giống… tụi mình ghê. Tôi quay sang. — Giống chỗ nào? Minh…

  • MỘT CÁI TIM ĐẶT SAI CHỖ

    Rời Phòng Comment xong, tôi tự nhủ: Thôi, chắc hết trò rồi. Markétia không thể nào nhẹ nhàng hơn được nữa. Markétia nghe xong câu đó và nói: “Không. Còn.” Mi dừng lại, chỉ tay. — Linh. Nhìn kìa. Tôi quay sang. Một bức tường. Sáng. Rất sáng. Trên đó là hàng trăm cái tim.…

  • PHÒNG COMMENT KHÔNG BAO GIỜ NGỦ

    Sau buổi dạy Reacto, tôi tưởng mọi chuyện đã xong. Kiểu như học xong một bài khó, đầu còn nóng, nhưng ít nhất biết mình vừa học cái gì. Mi thì trông có vẻ yên tâm hơn. Minh thì… yên tâm quá mức. — Vậy là ổn rồi hả? Minh hỏi. — Reacto giờ biết…

  • MINH VÀ BIỂU ĐỒ KHÔNG CHỊU IM LẶNG

    Sau khi Algo xuất hiện, tôi bắt đầu thấy Markétia… khó ở. Không phải kiểu sợ hãi. Mà là kiểu ngồi yên cũng thấy căng. Mọi thứ xung quanh đều hoạt động bình thường. Quá bình thường. Minh là người phá vỡ bầu không khí đó. — Linh. — Gì? Minh nhìn tôi, giọng nghiêm…

  • BA GIÂY TRƯỚC KHI CÁNH CỔNG ĐÓNG LẠI

    Cánh cổng Markétia mở ra rất bình thường. Không tiếng động. Không ánh sáng chói. Không có cảm giác “mình sắp bước vào một nơi ghê gớm”. Minh vừa đi vừa nói: — Ủa, vậy là vô học viện thiệt rồi hả? — Tớ tưởng phải có hiệu ứng gì đó hoành tráng hơn chứ.…

  • MI NGHE THẤY MỘT THỨ KHÔNG AI NÓI

    Sau cú sốc đầu tiên, tôi nhận ra một điều rất buồn cười. Markétia không hề rối như tôi tưởng. Hành lang vẫn sáng. Bảng hướng dẫn vẫn chạy. Mọi người vẫn đi qua đi lại, trông ai cũng bận rộn và… ổn. Kiểu “ổn” mà marketing hay có. Minh là người nói ra trước:…