-
Chương 15
Chương 15 Sau khi đã điểm qua hết các thông tin quan trọng, Giám đốc bệnh viện mới lên tiếng: “Về vị trí Trưởng khoa sản…” ông ấy ngập ngừng trong giây lát, mắt đã dim lại tập trung tầm nhìn, rồi điểm mặt từng người có mặt trong phòng họp. “Tạm thời anh Khải…
-
Chương 17
Chương 17 Monkey ngóc đầu nhoẻn miệng nhìn Phượng khoe: “Em bé bảo hết đau rồi cô ạ!” Phượng bật cười xoa đầu nó, rồi đưa tay kéo cả Bát nhỏ lại gần. Cô bảo với Tuấn Trung mình không sao, nhờ anh lúc ra về thì đóng cổng giúp. Anh khom người bế Pi,…
-
Chương 18
Chương 18 Hoàng Bách mệt mỏi lê thân lên phòng, nhưng bước chân chợt khựng lại khi Phượng bước xuống. Cô không nhìn anh mà đi ngang qua, Hoàng Bách bối rối ngoảnh mặt lại. Phượng cũng dừng chân, cô cố kìm chế sự tức giận của mình xuống, rồi gằn giọng thông báo với…
-
Chương 19
Chương 19 “Monkey ơi! Monkey em có làm sao không?” Bát nhỏ thất kinh gào lên khi thấy chiếc xe máy vừa đụng phải em nó đang quay cu đơ trên đường. “Cô ơi em có sao không?” Bát nhỏ mếu máo quỳ sụp xuống bên cạnh Phượng và Monkey, thật may mắn là cô…
-
Chương 20
Chương 20 Monkey ra viện, Nam My cũng trở về khiến mọi người đều mừng thay cho gia đình Hoàng Bách. Buổi tối hôm ấy tất cả bạn bè thân thiết của hai vợ chồng cùng đến nhà Hoàng Bách để chúc mừng. Mấy người chị em thân thiết của Nam My cứ quấn lấy…
-
Chương 1
Chương 1 Monkey mới được mấy tháng tuổi, đang lúc cái gì cũng đòi ăn, cứ thấy người ta ăn là nhao tới. Mẹ không có nhà, trong lúc bà nội đang nấu bột cho em, nhờ Bát nhỏ trông hộ. Nó đang chơi điện thoại, ngoảnh mặt nhìn em rồi tặc lưỡi một cái.…
-
ĐẤT MÀU
Thật tình là, thoạt đầu Dự nhận ra ngực mình dội lên từng cơn đau tức rất khó chịu; hai bầu vú mẩy mang của nàng như hai sinh vật nhỏ đeo bám nàng cứ rung nảy theo mỗi nhịp cuốc hạ xuống nhấc lên. Sau thì quen. Sau thì mộng ước đắm chìm trong…
-
SAN CHA CHẢI
Muốn biết thế nào là San Cha Chải, mình phải leo dốc cật lực một ngày trời. Một ngày ròng gánh cực lên non nhưng lên tới nơi mình cảm thấy ngay là được đền bù. Trời mở toang tám cánh cửa cho mình phóng tầm mắt thỏa sức. Mình nhìn thấy sông Hồng một…
-
DAO SẮC NHỜ CÁN
Nhấc cặp kính khỏi vòm mắt, bàn tay xương xẩu đập đánh chạt một cái xuống bàn, nhìn tôi, ông Thực bật reo khoái trá: – Truyện này cậu viết được lắm. Một người con gái đẹp lấy chồng, đi khỏi chốn ấy thì đến cây cỏ cũng héo tàn chứ đâu chỉ có đàn…
-
CUỘC ĐẤU CỦA GÀ CHỌI
Tom, người Mỹ, ở bang Ohio, mười tám tuổi, sang Việt Nam học tiếng Việt, qua năm thứ hai, dấn vốn ngôn ngữ nước này đã đủ giao du, thường hay la cà phố xóm Hà Nội. Bữa ấy, sau khi đi thăm Văn Miếu. Quốc Tử Giám, một trường đại học cổ xưa nhất…