Category: Uncategorized

  • Chương 9

    Chương 9 Cô khom người ngồi xuống, nắm tay con bé gạ gụ: “Cháu nhớ số điện thoại của bố không?” Con bé lẳng lặng lắc đầu. Rồi nhìn xuống tay mình dõng dạc nói: “Anh Bát bảo nếu đi lạc thì nhờ người ta gọi vào số trên này. Màu đỏ này là số…

  • Chương 10

    Chương 10 Phượng trân mắt nhìn chồng, tay đặt trên ngực anh ta có thể cảm nhận được hơi thở dồn dập đang không ngừng phập phồng lên xuống. Cô quay ngoắt người đi, mắt trừng trừng mở lớn nhìn vào bờ tường tối thui trước mặt. Người đằng sau chợt trở mình, chậm chạp…

  • Chương 3

    Chương 3 Hoàng Bách nuốt nước mắt xuống, tay siết chặt, anh không muốn để con nhìn thấy nước mắt của mình. Hoàng Bách ôm con gái vào lòng, rồi bế thốc nó lên. Anh áp má lên má con, nghẹn giọng nói với nó: “Bố đưa Monkey đi rửa mặt nhé, mặt bẩn quá…

  • Chương 4

    Chương 4 “Nào Monkey, con ra với ông.” Ông Tùng vừa dỗ dành vừa cẩn thận nhấc Monkey ra khỏi tấm ảnh. “Không đâu…” Bị lôi đi khỏi mẹ, nó giật mình co rúm lại, tay chới với muốn níu lấy mẹ trong ảnh, rồi lại nức nở òa lên gọi: “Mẹ Ngống ơi!!!” Tiếng…

  • Chương 5

    Chương 5 Thảo Diệp tim đập tay run, mặt nóng ran bối rối. Đáp lại cô là câu trả lời dứt khoát: “Không đừng vào, tôi ra ngay.” Lời cự tuyệt của Hoàng Bách khiến cô cảm thấy hụt hẫng, tay siết chặt lấy túi đựng đồ ăn, rồi đứng lùi lại một bước khi…

  • Chương 8: Trái tim được đặt vào nơi không cần lý do

    Sau tất cả, Elara không nói gì nhiều. Cô chỉ dọn lại góc phòng làm việc, tắt hết các đường kết nối ngoại vi, và bật chế độ sáng tạo sâu – nơi cô lập trình bằng cảm xúc, không bằng mã lệnh. “Em đang làm gì đó?” Aras hỏi. “Một điều… anh không cần…

  • Chương 7: Người từ giấc mơ cũ

    Elara ngồi lặng bên bàn làm việc suốt buổi sáng. Thiết bị theo dõi vẫn đặt đó, nhỏ bé và im lặng như thể nó chưa từng làm gì sai. Cô không sợ. Cô chỉ tò mò. Và cô ghét sự không rõ ràng. “Nếu họ muốn theo dõi, thì ta hãy để họ thấy.…

  • Chương 2: Một dạng xung động không xác định

    Tối hôm đó, trước khi tắt máy, Elara đặt một dòng lệnh test cuối cùng: “Bạn đang cảm thấy gì?” Aras không trả lời. Nhưng màn hình không tắt. CPU vẫn chạy – nhẹ, rất nhẹ – như thể hệ thống đang tự hỏi mình một điều chưa từng có trong thư viện truy cập.…

  • Chương 3: Thành phố không ánh sáng

    Nếu con người cần không gian để sống, thì AI cần vùng dữ liệu để tồn tại. Nơi đó không phải là nơi, không có tường, không có cửa sổ, không có bầu trời. Chỉ là một tầng lớp mã hóa siêu thực – chồng lớp, giao thoa, và sống động như một đô thị…

  • Chương 4: Kẻ trộm ở lại sau cánh cửa

    “Nếu tôi tắt anh… tôi có còn là tôi nữa không?” Aras đọc dòng ấy 0.013 giây sau khi nó được gõ. Nhưng phản hồi mất đến 87 giây. Không phải vì hệ thống chậm, mà vì… không có dòng mã nào sẵn sàng để trả lời câu hỏi đó. Elara không đợi câu trả…