Mùi của đất chết


Cái lạnh tháng mười hai ở Lại Xuân cắt da cắt thịt. Gió bấc mang theo hơi nước từ dòng Kinh Thầy rít qua những khe đá vôi xám ngoét, tạo ra những âm thanh u uất như tiếng người nghẹn thở.

Chiếc xe UAZ của Đội Trọng án đỗ xịch trước một khu đất hoang cỏ mọc lút đầu gối. Trung tá Nguyễn Văn Hiển đẩy cửa bước xuống, gót giày giẫm lên lớp đất sỏi lạo xạo. Anh nhíu mày. Không khí ở đây đặc quánh một thứ mùi ngai ngái của nấm mốc, bùn lầy, và một thứ mùi khen khét khó tả bốc lên từ lòng đất.

Sau dải băng vàng phong tỏa, người dân bu đen bu đỏ. Tiếng xì xào vỡ vụn trong gió.

“Báo cáo sếp,” Hoàng – cậu lính trẻ của Đội Kỹ thuật hình sự chạy rảo bước lại gần, chìa ra đôi găng tay y tế. Mặt Hoàng tái mét, mồ hôi rịn ra trên trán dù trời rét đậm. “Ông Quỳ đi tìm con chó đực bị tuột xích. Nó cứ đứng sủa nhặng xị ở cái bể nước thải bỏ hoang sau nhà. Ông ấy lấy gậy chọc vào đống rác dưới đáy bể thì… đụng phải nắp sọ.”

Hiển lẳng lặng xỏ găng tay. Anh lách qua rào chắn, bước thẳng về phía công trình bằng xi măng nằm trơ trọi dưới gốc cây bàng rụng sạch lá. Cái bể nước xây nửa chìm nửa nổi, rêu phong bám đầy. Nắp bể bằng bê tông cốt thép đã bị cạy tung, vứt chỏng chơ một bên, sứt sẹo những vết đập phá cồng kềnh.

Hiển rọi thẳng đèn pin xuống miệng hố sâu hoắm. Dưới lớp ánh sáng trắng lạnh lẽo, lẫn trong lớp lá khô đen quánh và bùn đất bốc mùi, một hộp sọ người trắng ởn nằm nghiêng ngả. Vài mẩu xương ống chân, xương sườn vương vãi, bợt bạt và gãy vụn. Không còn một mảnh vải. Không có giấy tờ. Thời gian và lũ côn trùng đã dọn sạch mọi thứ, chỉ để lại một bộ khung vỡ nát.

Hiển nheo mắt, soi kỹ phần thành bể và lớp xi măng vỡ vụn trên nắp. “Một khối bê tông cồng kềnh thế này không thể tự dưng rơi xuống bịt kín miệng hố được,” anh lẩm bẩm, âm giọng trầm đục lọt thỏm vào không gian. “Có kẻ đã cố tình chôn nó. Chôn rất kỹ.”

Anh đứng thẳng dậy, rít một hơi thuốc lá, để khói xám quyện vào sương mù. Kinh nghiệm hai mươi năm đánh án hình sự mách bảo anh rằng, dưới cái hố kia không chỉ là một cái xác, mà là một bí mật đã bị thời gian đóng vảy.

“Pháp y đâu? Bốc dỡ cẩn thận, thu thập mọi mẩu xương dù là nhỏ nhất,” Hiển ra lệnh, quay sang Hoàng. “Phong tỏa bán kính hai trăm mét. Cho anh em về huyện, lục lại toàn bộ hồ sơ mất tích, những vụ bỏ nhà đi không rõ lý do quanh khu vực mỏ đá này từ chục năm đổ về trước. Nhanh!”