Chương 4:
Đứng ở cửa nhà vệ sinh, Trần Minh lúc này thò cổ ra nhìn ngó xung quanh. Thấy trong trường không một bóng người, bấy giờ hắn mới len lén cùng với cô robot nhỏ chuồn ra phía sân sau trường. Hắn phải cẩn thận như vậy vì hắn sợ nếu có ai nhìn thấy hình dạng kì lạ của hắn bây giờ chắc sẽ gọi điện báo công an mất. Đằng sau tòa nhà có lớp học của Trần Minh là một khoảng sân được lát gạch đỏ rộng trăm mét. Vào giờ ra chơi nơi đây sẽ đầy ắp học sinh đổ ra chơi đùa, nhưng vào tầm tối muộn thế này hiển nhiên ngoài hắn ra không còn người nào khác. Trần Minh bước ra đứng giữa sân, hít một hơi thật sâu. Luồng không khí mát lạnh của buổi đêm tràn vào khoang mũi của hắn khiến tâm trí vô cùng tỉnh táo. Trong đầu Trần Minh hình dung lại một lượt bộ kĩ năng của vị tướng Shendo Yatsuka. Tuyệt chiêu thứ hai của anh ta có tên là “Nguyệt bộ thiên không”. Khi sử dụng kĩ năng này Yatsuka liền vận dụng sức mạnh của phong thuộc tính, trong thời gian ngắn khiến thân thể trở nên nhẹ nhàng tựa như một làn gió. Đây là kỹ năng giúp Yatsuka có thể vượt qua địa hình hiểm trở, đi trên tường như đi trên đất bằng, trở nên cực kì cơ động. Trần Minh vừa nhìn về phía tòa nhà trước mặt. Đó là một trong ba tòa nhà lớn nằm trong trường học của hắn. Tòa nhà được quét vôi trắng, cao mười tầng và cũng là tòa nhà cao nhất ở đây. Nhìn bức tường cao lớn dựng đứng trước mặt Trần Minh không khỏi toát mồ hôi lạnh. Hắn quay sang hỏi nhỏ Lily:
– Cô có chắc là kĩ năng của nhân vật sẽ hoạt động bình thường đấy chứ?
Cô robot nhỏ lém lỉnh đáp lời:
– Yên tâm đi chủ nhân, Nguyệt bộ thiên không chắc chắn sẽ hoạt động tốt mà, rủi cho chủ nhân có bị ngã đi chăng nữa thì em cũng sẽ ở dưới để đỡ chủ nhân.
Trần Minh nhíu mày cười khổ. Hắn thầm nghĩ một con robot nhỏ chỉ bằng trái bóng làm sao mà đỡ nổi trọng lượng của hắn kia chứ. Nhưng nếu hắn cứ đứng chần chừ ở đây mãi thì ba tên cướp kia sẽ nhanh chóng cao chạy xa bay mất, đến lúc đấy thì biết đi đâu mà tìm bọn chúng bây giờ. Hít một hơi thật sâu, Trần Minh đánh bạo làm liều. Hắn lùi lại vài bước để lấy đà, sau đó chạy thật nhanh về phía bức tường cao ngất phía trước. Trần Minh hét lớn, giọng như muốn lạc đi: “Nguyệt bộ thiên không g g…”. Cùng với tiếng thét của hắn, hai luồng gió lốc bỗng chốc xuất hiện dưới hai chân hắn, mạnh mẽ xoáy tròn phát ra những âm thanh vù vù trầm thấp. Cùng với sự xuất hiện của hai luồng gió lốc ấy, Trần Minh cảm thấy thân thể hắn lúc này nhẹ nhàng như một chiếc lông chim. Hai chân hắn giẫm lên vách tường rồi chạy như bay trên bức tường thẳng đứng cứ như không phải chịu chút tác động nào của trọng lực. Tiếng gió rít vù vù bên tai khiến Trần Minh không khỏi rùng mình lạnh sống lưng. Hắn không dám ngoảnh đầu nhìn lại mà cắm đầu chạy thẳng một mạch về phía trước. Lúc này Trần Minh đã vượt qua tầng năm của tòa nhà cao tầng, rồi đến tầng sáu, tầng bảy, tầng tám… Khoảng cách của hắn với sân thượng tòa nhà đã càng lúc càng gần. Rồi bằng một cú nhảy vọt thật mạnh, hai chân hắn đã vững vàng đáp lên sân thượng của tòa nhà cao mười tầng. Trần Minh chống hai tay lên gối, thở hồng hộc. Tim hắn lúc này vẫn còn đang đập thình thịch vì sợ hãi và hưng phấn. Lần đầu tiên trong đời hắn làm một trò mạo hiểm như vậy. Hắn bỗng lạnh gáy khi nghĩ đến cảnh lỡ trong lúc chạy mà hai lốc xoáy dưới chân hắn biến mất thì hậu quả sẽ ra sao. Lily cũng đã bay đến sau lưng hắn, mỉm cười khích lệ:
– Em đã bảo mà, anh cứ vững tin tiến về phía trước thì sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu. Tuy nhiên có điểm này em cần phải lưu ý vơi chủ nhân. Anh hãy nhìn lên mặt đồng hồ đi.
Làm theo lời Lily nói, Trần Minh nhìn thấy trên mặt chiếc đồng hồ của hiện lên hai cái thanh nhỏ, thanh ở trên có màu xanh lục, thanh ở dưới lại có màu xanh dương.
Lily liền từ tốn giải thích cho hắn nghe:
– Thanh màu xanh lục ở phía trên đại diện cho lượng máu của chủ nhân, gọi là thanh HP. Lượng máu hiện tại đang là 750 điểm, nếu chủ nhân nhận phải sát thương thì lượng máu này sẽ giảm dần. Khi lượng máu trở về 0 thì trạng thái chuyển đổi cơ thể sẽ bị giải trừ, chủ nhân sẽ quay lại với cơ thể cũ của mình. Nói nôm na là anh sẽ không thể biến hình thành các vị tướng nữa đấy. Tuy cơ thể gốc của chủ nhân không bị ảnh hưởng gì nhưng nếu điều này xảy ra trong khi đang chiến đấu thì đây là nguy hiểm chí mạng đấy. Và cũng sẽ mất một khoảng thời gian dài để chủ nhân có thể sử dụng tiếp vị tướng Yatsuka. Do vậy nên anh phải chú ý đề phòng nha.
Ngừng một lát để Trần Minh có thể tiếp thu, cô robot nhỏ nói tiếp:
– Còn thanh màu xanh dương bên dưới thanh máu của chủ nhân gọi là thanh năng lượng (Mana). Mỗi lần chủ nhân sử dụng kỹ năng sẽ tiêu tốn một lượng năng lượng nhất định, nếu như không đủ năng lượng chủ nhân sẽ không thể sử dụng kỹ năng được nữa. Năng lượng sẽ tự động hồi lại theo thời gian cũng giống như trong game vậy. Năng lượng của chủ nhân là hiện giờ là 500 điểm, sử dụng chiêu Nguyệt bộ thiên không vừa rồi đã tốn của anh 30 điểm năng lượng đó.
Trần Minh gật gù ra chiều đã hiểu. Vậy thì xem ra hắn không thể thoải mái thi triển các kỹ năng của mình được rồi. Nhưng giờ không phải lúc suy nghĩ nhiều, hắn cần phải nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ của mình. Đứng trên sân thượng tòa nhà, gió lạnh thổi tung những lọn tóc lòa xòa trước mặt hắn. Trần Minh hít một hơi thật sâu. Hắn phóng tầm mắt ra xa cố gắng tìm kiếm một lúc, nhưng chỉ thấy bên dưới chân hắn là những con phố đông đúc xe cộ và bóng người qua lại. Tung tích của chiếc xe van trắng không còn thấy đâu nữa. Trần Minh lắc đầu bất lực quay sang cầu cứu Lily:
– Quái lạ, mới chỉ tầm hai mươi phút trôi qua từ lúc tôi bị tông, chắc là mấy tên cướp còn chưa đi xa được chứ nhỉ? Cô có cách nào xác định được vị trí của bọn chúng không?
– Vụ này cứ để em lo- Lily tinh nghịch nháy mắt.
Nói rồi nó bay vút lên cao. Trần Minh nghe giọng nói lảnh lót của con robot nhỏ vọng đến từ phía trên: “Mở chức năng rađa tìm kiếm”. Cùng với đó một chiếc chảo vệ tinh xuất hiện trên đỉnh đầu Lily, lặng lẽ xoay tròn khuếch tán các luồng sóng vô tuyến ra xung quanh. Sau một lát dò tìm thì Lily vội vàng bay xuống nói:
– Chủ nhân, em đã tìm ra vị trí mấy tên cướp rồi! Bọn chúng đang phóng xe đi về hướng tây bắc, cách đây hơn chục dãy nhà, chủ nhân mau đuổi theo không chúng chạy mất.
– Cảm ơn Lily nhé, cô rất được việc đấy- Trần Minh mặt mày hớn hở. Hắn dừng lại một chút để xác định rõ phương hướng rồi lao vọt đi. Sau một tiếng hét lớn: “Nguyệt bộ thiên không!” thân thể hắn đã lao ra khỏi sân thượng tòa nhà cao tầng . Hai luồng gió lốc một lần nữa xuất hiện dưới hai bàn chân hắn, giúp hắn trụ vững thân hình giữa không trung. Lily bay bên cạnh hắn, nhắc nhở:
– Chủ nhân đừng có dừng lại, anh cứ tiếp tục tăng tốc tiến về phía trước đi. Chỉ khi không ngừng di chuyển thì hai lốc xoáy dưới chân anh mới tiếp tục được duy trì.
– Ừm- Trần Minh khẽ gật đầu, tập trung tinh thần cố gắng không nhìn xuống khoảng không sâu hút dưới chân, mạnh mẽ chạy về phía nóc nhà đối diện. Hắn lướt đi trên không như một cánh én ngày xuân, cảm nhận từng luồng gió mát lạnh thổi táp vào mặt. Trong lòng Trần Minh tuy vẫn còn hơi sợ hãi nhưng đồng thời cũng tràn ngập một cảm giác sảng khoái. Từ khi còn bé hắn vẫn luôn mơ ước có một ngày được đằng vân giá vũ, bay bổng trên không trung giống như siêu nhân. Nay hắn đã được thỏa lòng mong ước. Tuy độ cao này khiến Trần Minh phải rợn tóc gáy nhưng dần dà hắn cũng thích ứng để không còn để tâm đến phía dưới chân. Băng qua liền một lúc hơn chục dãy nhà lúc này hắn đã đáp xuống mái nhà gạch ngói của một nhà dân. Trần Minh nhẹ nhàng bước trên mái ngói, nheo mắt nhìn xuống con đường bên dưới. Đó là con đường mới mở vừa được xây xong gần đây, đèn điện còn chưa lắp đặt hết, tối tăm và vắng bóng người qua lại. Cùng lúc Trần Minh còn đang quan sát, từ góc đường tối tăm phía đằng xa, một chiếc xe van màu trắng xuất hiện trong tầm mắt đang phóng như bay về phía hắn đang đứng. Lily vội vàng nói:
– Kia kìa chính là chiếc xe đó thưa chủ nhân!
– Ừ tôi nhận ra rồi- Trần Minh gật gù nói- Không thấy mấy chiếc xe cảnh sát đuổi theo bọn chúng nữa, có vẻ họ đã bị bọn chúng cắt đuôi rồi, vừa hay lại đỡ phiền phức cho chúng ta.
Trần Minh tính toán đường đi nước bước tiếp theo. Rồi hắn đột nhiên nghĩ ra một ý tưởng khá liều lĩnh. Đợi chiếc xe tiến lại gần Trần Minh liền nhanh chóng thi triển Nguyệt bộ thiên không, từ trên mái nhà đạp không lao về phía nóc của chiếc xe van trắng. Bịch một tiếng, hai chân của Trần Minh đã đáp được lên nóc của chiếc xe van, chiếc xe đang di chuyển làm hắn lảo đảo mất một lúc mới trụ vững được thân hình. Tiếng động lớn hắn gây ra khi đáp lên nóc xe dường như đã đánh động đến ba kẻ ngồi bên trong. Hắn nghe thấy một giọng già nua hung dữ quát lên:
– Quái, cái tiếng động gì thế?
– Hình như nó phát ra từ trên nóc xe đấy đại ca.
– Để tao ra nhìn xem sao!
Cùng lúc đó một khuôn mặt dữ tợn râu ria xồm xoàm, đội mũ Bê-rê màu đen thò ra từ cửa sổ xe, quay đầu nhìn lên. Gã nhìn chằm chằm vào Trần Minh với khuôn mặt vô cùng sửng sốt. Bốn mắt nhìn nhau đông cứng mất vài giây. Rồi lão già râu ria nhanh chóng rụt đầu vào trong xe, hét lên thất thanh:
– Chúng mày ơi, có một thằng cha ăn mặc quái dị đang bám trên nóc !
– Cái gì cơ?-
Hai gã còn lại cũng kinh ngạc không kém.
– Thằng đó là thằng nào vậy đại ca?
– Làm sao tao biết được, nhìn nó ăn mặc lố lăng như phường diễn kịch ấy!
– Chả lẽ nó là một tên cớm đã lén bám theo xe của chúng ta à?
Lái xe là tên béo ục ịch đầu húi cua có khuôn mặt đờ đẫn, hắn hét lớn:
– Sếp yên tâm, để em hất cẳng nó xuống đất!
Nói rồi hắn tăng tốc cho chiếc xe phóng đi như bay. Chiếc xe gầm lên rồi lao vút đi như một con quái thú hung dữ, tốc độ đạt đến 120 cây số một giờ. Trần Minh hốt hoảng vội vã nằm rạp xuống, hai tay bám chặt lấy gờ trên nóc chiếc xe, chỉ sợ buông tay ra là sẽ ngay lập tức bị văng khỏi nóc xe. Giọng gã mập mạp vang lên lẫn trong tiếng gió rít:
– Đại ca à cái thằng quái dị ấy đã bị hất xuống chưa?
– Chưa đâu, tao còn chưa thấy nó bị văng ra phía sau. Chắc là nó vẫn còn đang bám ở trên nóc xe của chúng ta đấy.
– Thằng khốn này dai quá nhỉ? Đại ca bám chắc vào nhé!
Nói rồi gã mập đạp chân phanh, chiếc xe đang lao nhanh liền đột ngột giảm tốc độ, trượt lên trên mặt đường. Đuôi xe văng sang một bên. Trần Minh theo quán tính liền bắn về phía trước. Hắn lao sầm xuống đất văng ra xa hàng chục mét, dư lực còn lại khiến hắn lộn đi vài vòng rồi mới dừng lại, nằm sóng xoài trên mặt đất. Cả người hắn đau nhức ê ẩm. Hắn lồm cồm bò dậy, cú ngã đau điếng vừa rồi làm thanh máu hắn tụt xuống chỉ còn 200 HP. Lily bay đến bên hắn, lo lắng hỏi:
– Chủ nhân không sao chứ? Cũng may là chủ nhân đang ở trong cơ thể của vị tướng Yatsuka, chứ nếu là cơ thể thật của anh thì khéo đã mất mạng rồi. Lần sau anh đừng liều lĩnh như vậy nữa.
Trần Minh xoa xoa cái mông đang đau đớn vì bị đập mạnh xuống mặt đường. Hắn nghe thấy giọng tên mập lái xe vang lên đầy vẻ ngạc nhiên:
– Đại ca ơi cái thằng ăn mặc quái dị kia vẫn còn ngồi dậy được kìa? Khó tin thật đấy, em tưởng xương cốt toàn thân hắn phải nát bét rồi chứ?
– Hắn có phải là con người không vậy? Hay là chạy đi đại ca ơi em cảm giác có điềm không lành- Tên cướp răng hô buộc tóc đuôi ngựa sợ hãi bàn lùi.
Tên đại ca râu ria đội mũ đen gầm gừ:
– Ê Tư mập, mày tăng ga lên cán chết nó đi! Nhanh không bọn cớm đuổi đến đây bây giờ, chúng ta vừa gây ra động tĩnh lớn quá!
Nghe gã râu ria nói vậy, tên mập liền gật đầu rồi đạp mạnh chân ga, chiếc xe van gầm lên rồi lao về phía Trần Minh như một con bò mộng giận dữ điên cuồng. Trần Minh sợ đến toát mồ hôi, vội vàng cố nén cơn đau, gượng đứng dậy xoay lưng bỏ chạy về hướng ngược lại. Tuy nhiên tốc độ của hắn sao nhanh bằng chiếc xe đang phóng tới đằng sau lưng được. Khi chiếc xe phóng tới càng lúc càng gần, Lily bay sát sau lưng hắn vội vã kêu lên:
– Chủ nhân đừng chạy nữa, anh hãy mau sử dụng kĩ năng tấn công kẻ địch đi!
Trần Minh giật mình chợt nhớ ra giờ hắn là một vị anh hùng mạnh mẽ chứ không còn là cậu học sinh cấp ba yếu đuối nữa. Hắn dừng cước bộ, xoay người đối mặt với chiếc xe tải đang hung hãn lao tới, tay phải đặt lên chuôi thanh Phong Vân Kiếm. Trần Minh hai mắt nhắm nghiền, tiến vào trạng thái tập trung cao độ. Một cơn gió lốc liền hình thành từ dưới chân hắn. Cơn gió xoay tròn càng lúc càng nhanh, cuốn cát bụi xung quanh bay lên mù mịt. Cơn gió cứ thế xoáy tròn, bao phủ cơ thể Trần Minh trong một cái vòi rồng nhỏ. Rồi vòi rồng đó bỗng dưng bị hút hết vào viên ngọc màu xanh lục trên thanh Phong Vân Kiếm. Cùng với năng lượng gió lốc bị hút vào ngày càng nhiều, viên ngọc trên khẩu kiếm cũng càng lúc càng lấp lánh rực rỡ, dần chuyển thành một sắc xanh trong như ngọc phỉ thúy. Một chữ Phong (風)hiện lên phía mặt ngoài viên ngọc, tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Cùng lúc đó Trần Minh mở bừng hai mắt, tay phải rút kiếm chém mạnh về phía trước, hét lên với khí thế ngút trời:
– PHONG VÂN TRẢM!
Cùng với tiếng thét của hắn, một lưỡi đao gió sắc lẻm được hình thành nơi đầu mũi kiếm được phóng ra lướt thật nhanh về chiếc xe đang lao tới. Lưỡi đao đón gió càng lúc càng lớn hơn, như một vầng trăng bạc phóng tới rồi cắt xuyên qua thân xe ngọt như mảnh dao lam sắc cắt vô miếng đậu phụ. Trần Minh kinh ngạc khi thấy chiếc xe van đã bị bổ dọc. Hai nửa của chiếc xe lao qua bên cạnh hắn rồi đâm sầm vào dải phân cách. Ngọn lửa liền bốc lên dữ dội, xăng xe chảy lênh láng lan đến đám cháy, rồi trước con mắt kinh hoàng của hắn, chiếc xe nổ tung. Trần Minh bấn loạn vò đầu bứt tai nói:
– Trời ơi, mình lỡ tay làm chết ba tên cướp kia rồi sao? Biết làm thế nào bây giờ? Mình chỉ định chặn chúng lại thôi mà, ai ngờ uy lực của chiêu thức này lại mạnh đến thế.
– Yên tâm đi chủ nhân, ba tên cướp không có việc gì đâu. – Lily tà tà bay đến bên cạnh hắn, hai cánh tay máy nhỏ xinh mọc ra từ bên dưới con robot đang nắm chặt cổ áo của ba tên cướp, kéo lê bọn chúng rồi quăng thành một đống trên mặt đất.
Trần Minh tròn mắt ngạc nhiên:
– Sao cô cứu được bọn chúng vậy, tôi thấy rõ ràng chiếc xe đã nổ tung rồi mà?
Lily nháy mắt tinh nghịch, nói:
– Lúc chiếc xe vừa mới bị anh chém làm đôi, em đã nhanh tay kéo bọn chúng ra khỏi đó trước lúc nó phát nổ, anh cần bọn chúng sống để giao nộp cho công an hoàn thành nhiệm vụ mà, đúng không? Chỉ tiếc là không kịp mang số tiền mà bọn chúng đã cướp ra ngoài. Nó đã bị cháy rụi cùng với chiếc xe rồi.
Trần Minh không khỏi kinh ngạc trước tốc độ thần sầu của cô robot nhỏ, nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm vì ba tên cướp còn chưa mất mạng. Hắn chưa từng hại tính mạng ai bao giờ, nếu có người chết trong tay hắn sẽ khiến hắn cảm thấy vô cùng day dứt hối hận mất. Hắn tự nhủ lần tới phải hỏi Lily cách khống chế sức mạnh để không làm hại đến tính mạng người khác. Ba tên cướp ngã sõng soài dưới đất lúc này đã hồi tỉnh. Tên râu ria thủ lĩnh của nhóm cướp nhìn Trần Minh như nhìn thấy quỷ, lắp bắp nói:
– Tao, tao thấy hết rồi nhé. Làm, làm sao mà mày có lại thể chẻ đôi chiếc xe của bọn tao như thế? Tao không có nằm mơ đấy chứ? Đúng là vô lý hết sức!
Rồi tên râu ria thọc tay ra sau quần, rút ra một khẩu súng lục, gạt chốt an toàn rồi giương súng về phía Trần Minh. Tên béo đầu húi cua và tên gầy răng hô thấy vậy cũng rút súng ra chĩa về phía hắn. Tên râu ria quát lớn:
– Nhất định là do hai thanh kiếm trong tay mày đúng không? Chúng chắc chắn là những báu vật vô giá mang sức mạnh kinh người rồi. Mau đưa hai thanh kiếm của mày ra đây cho tao thì tao sẽ thả mày đi. Còn không thì tụi tao sẽ đục mày thành tổ ong ngay bây giờ!
Lily nghe vậy thì bực tức nói:
– Đã cứu bọn chúng một mạng rồi mà chúng vẫn còn hung hăng như vậy! Biết thế ban nãy em đã trói chúng lại cho an toàn rồi, thật là sơ ý quá đi mất.
Trần Minh xoa đầu cô robot nhỏ, tự tin nói:
– Không sao đâu cứ để bọn chúng cho tôi đi.
Rồi hắn bước lên một bước, đối mặt với ba gã tội phạm đang lăm lăm khẩu súng, mỉm cười trêu tức:
– Hai thanh kiếm này không thể giao cho các ngươi được, nhưng mấy chiếc lắc bạc và bộ quần áo kẻ sọc thì ta có thể phân phát miễn phí cho các ngươi đó.
Tên râu ria nghe vậy thì sa sầm nét mặt, giận dữ quát:
– Tao đã cho mày một con đường sống rồi mà mày còn không biết điều, vậy bọn tao đành lấy hai cây kiếm đó từ trên xác mày vậy. Anh em đâu, bắn nó!
Vừa dứt lời ba tên cướp liền nổ súng, trút sạch cả băng đạn về phía Trần Minh. Khuôn mặt hắn lúc này cực kỳ tập trung, tay trái đã rút ra thanh Lôi Ảnh Kiếm, hai tay cầm chắc hai thanh kiếm, hắn hét lớn:
– TOÀN PHONG BÍCH!
Hai thanh kiếm trong tay hắn lập tức vũ động theo một quỹ tích huyền diệu, lúc thì vung ngang, lúc lại chém dọc, từng đường kiếm hài hòa đan xen vào nhau tạo thành một bức tường kiếm khí dày đặc không một kẽ hở. Loạt đạn của ba tên cướp va vào bức tường kiếm ấy vang lên những tiếng leng keng leng keng thanh thúy rồi bắn ngược trở ra rơi xuống đất lả tả. Sau một hồi điên cuồng xả đạn, khẩu súng của ba tên cướp vang lên tiếng lạch cạch rồi hết đạn gần như cùng lúc. Mấy tên cướp hoảng hốt mặt mày tái xanh tái xám như nhìn thấy quỷ. Bọn chúng vội vàng quăng mấy khẩu súng đã cạn sạch đạn xuống đất rồi nhanh chóng quay lưng tháo chạy. Trần Minh ngừng vũ động hai thanh kiếm, mỉm cười nói:
– Giờ này mới tính đến chuyện bỏ chạy, có phải là đã quá muộn rồi không?
Hắn liền sử dụng Nguyệt bộ thiên không, đạp gió mà lướt đi, trong chớp mắt đã đuổi đến sau lưng ba tên cướp, dùng chiêu Lôi điện trảm nhắm thẳng về phía ba kẻ địch đang điên cuồng bỏ chạy. Kĩ năng thứ nhất của hắn gồm hai thế kiếm là Phong vân trảm và Lôi điện trảm sử dụng đan xen với nhau, mỗi lần sử dụng xong Phong vân trảm thì lần tiếp theo sẽ là Lôi điện trảm. Phong vân trảm chém ra một lưỡi đao gió có thể xẻ đôi mục tiêu, trong khi đó Lôi điện trảm lại tấn công địch với một tốc độ cực nhanh khiến chúng không kịp phòng bị. Lần này hắn cố giảm uy lực của chiêu thức xuống mức thấp nhất.
Lúc này đây chỉ thấy một ánh chớp tím lập lòe lóe lên. Thanh kiếm của Trần Minh lướt qua ba tên cướp vẫn còn đang kinh hoảng tháo chạy. Lập tức quần áo trên người chúng bị cắt vụn, khiến chúng tồng ngồng không một mảnh vải che thân, chạy loạn như mấy con heo trong chuồng vậy. Ba tên cướp còn chưa kịp kêu một tiếng nào đã bị Trần Minh dùng cán kiếm giáng mạnh vào gáy khiến cả ba lăn ra ngất xỉu ngay tắp lự. Trần Minh cười nói:
– May cho các ngươi là ta đã nương tay rồi đấy. Đi thôi nào Lily, tôi vừa nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát. Chắc là họ đã nghe thấy tiếng súng và đang chuẩn bị đến đây rồi. Cứ giao ba kẻ này lại cho cảnh sát là được, chúng ta mau chuồn đi thôi.
Nói rồi hắn liền một lần nữa sử dụng Nguyệt bộ thiên không, cùng với cô robot nhỏ lặng lẽ tan biến vào trong màn đêm tĩnh mịch. Chỉ vài phút sau, có hai chiếc xe cảnh sát rú còi inh ỏi đang phóng như bay về phía này. Khi đến nơi Trần Minh vừa rời đi thì chiếc xe dừng phắt lại. Từ trên xe, hai nam cảnh sát cầm súng thận trọng bước xuống. Quang cảnh bừa bộn trước mắt khiến bọn họ không khỏi kinh ngạc. Trên đường là ba tên cướp nguy hiểm mà họ đang truy đuổi, lúc này đang trần như nhộng mà nằm ngất xỉu không còn biết trời trăng gì. Cách đó không xa là chiếc xe bọn chúng dùng để tẩu thoát bị chém làm đôi, đang cháy trơ cả khung. Lúc này từ trên xe bước xuống một nữ cảnh sát trẻ tuổi tóc cắt ngang vai, mi thanh mục tú, tuổi ước chừng hai bảy, hai tám. Cô gỡ chiếc kính râm đang đeo xuống để lộ ra một đôi mắt đen láy sắc sảo khiến khuôn mặt xinh đẹp của cô toát ra nét lạnh lùng, nghiêm nghị. Viên cảnh sát cầm súng sau khi xem xét một vòng xung quanh lúc này đã trở lại bên cạnh nữ cảnh sát kia, nói:
– Báo cáo đội trưởng Dương, tôi đã khám xét xung quanh, không thấy có bóng dáng người nào khác. Không hiểu sao ba tên cướp này lại nằm ngất xỉu ở đây. Chiếc xe van màu trắng cùng số tiền ba tỷ đồng bọn chúng cướp được đã bị cháy rụi, thật là đáng tiếc.
Nữ cảnh sát tên Dương một tay chống cằm, đôi môi hoa anh đào khẽ cắn nhẹ lên gọng kính, ra chiều suy tư nói:
– Nhìn kiểu gì cũng không giống như vừa xảy ra một vụ tai nạn giao thông. Ba tên cướp kia giống như đã bị ai đó đánh ngất vậy. Mà từ lúc chúng ta nghe thấy tiếng súng đến lúc tiếp cận hiện trường cũng mới chỉ vài phút, kẻ gây ra chuyện này chắc chưa thể đi xa được chứ nhỉ?
Cô trầm ngâm một lúc, vừa đi vừa quan sát xung quanh. Một lúc sau, dường như phát hiện ra điều gì đó, nữ cảnh sát tên Dương lấy ra một đôi găng tay cao su, đeo vào rồi thận trọng nhặt lên vài đầu đạn đã bị cắt làm đôi nằm vương vãi dưới đất cùng một mảnh áo rách cho vào túi zip. Xong xuôi đâu đấy cô nhìn quanh như để chắc chắn mình không bỏ sót một chi tiết nào nữa rồi mới quay người bước lên xe, không quên ra lệnh:
– Đồng chí Trung và Huy, hai anh hãy còng tay ba tên cướp này lại rồi áp giải chúng về đồn. Đợi bọn chúng tỉnh lại chúng ta sẽ thẩm vấn chúng thật cặn kẽ. À quên phủ lên người chúng tấm chăn đi, để tồng ngồng thế này khó coi quá.
– Rõ!
Hai viên nam cảnh sát liền gật đầu, còng tay mấy tên cướp lại đưa lên xe. Chiếc xe cảnh sát rú còi inh ỏi, một lần nữa lao về phía màn đêm tối tăm.