Ta còn sống sao?


Chương 3:

Đợi một lúc lâu sau không thấy có động tĩnh gì nữa, Trần Minh mới chậm rãi he hé mở mắt. Đầu óc hắn vẫn còn đang quay cuồng váng vất sau chuyến hành trình kì lạ. Rồi hắn nhận ra mình đang nằm trên vỉa hè phía đối diện trường học. Bên cạnh hắn là hai người bạn thân Minh Đức và Diệu Linh đang vừa kêu khóc vừa gọi tên hắn:

– Trần Minh ơi cậu mau tỉnh lại đi.

– Hu hu tỉnh dậy đi Trần Minh ơi, cậu đừng dọa chúng tớ nữa. Cậu đi rồi biết ai chơi với tớ nữa đây

Trần Minh cảm động vì tấm chân tình của hai đứa bạn, nhưng cũng không khỏi cảm thấy buồn cười vì hắn vẫn còn đang sống sờ sờ ngay đây. Có vẻ như hai đứa bạn thân vẫn chưa nhận ra hắn vừa hé mở mắt. Trong đầu hắn liền xuất hiện một suy nghĩ tinh nghịch. Mắt vẫn nhắm nghiền, môi Trần Minh khẽ mấp máy:

– Đức à nếu cậu muốn tớ tỉnh lại thì cậu phải hứa từ giờ sẽ mua tướng và trang phục mới trong game cho tớ, nghe chưa?

Đức mếu máo sụt sịt:

– Tớ hứa mà, chỉ cần cậu tỉnh lại thì thích gì tớ cũng mua cho cậu hết.

– Còn Diệu Linh từ giờ không được cằn nhằn tớ nữa, không được giục tớ nộp bài tập, nghe chưa?

Diệu Linh gục đầu trên ngực hắn, khóc nói:

– Chỉ cần cậu tỉnh lại, tớ hứa sẽ không bắt cậu nộp bài tập nữa…

Bỗng cô nàng ngẩng phắt đầu dậy, trên mặt không dấu được vẻ mừng rỡ:

– Trần Minh, cậu tỉnh lại rồi đúng không? Đồ quỷ, cậu làm chúng tớ lo lắng muốn chết! Cậu có bị thương nặng lắm không?

Trần Minh mở bừng hai mắt, cười hì hì vì vừa thành công trêu đùa hai đứa bạn. Hắn từ từ ngồi dậy, thử co duỗi tay chân. Hắn ngạc nhiên vì cơ thể hắn vẫn bình thường, không thấy dấu vết nào cho thấy hắn vừa bị tông xe. Thậm chí cả vết thương lúc bị thằng Đại đánh cũng đã lành lại toàn bộ. Thằng Đức ôm chầm lấy hắn, nước mắt nước mũi tèm lem dính cả lên áo:

– Trần Minh ơi cậu không bị sao chứ, may quá tớ cứ tưởng rằng cậu bị chiếc xe đó tông trúng rồi cơ? Cậu có bị thương chỗ nào không?

Sau khi chắc chắn rằng cơ thể mình hoàn toàn khỏe mạnh, Trần Minh nhún vai, hắn biết là vị nữ thần xinh đẹp kia đã cứu hắn một mạng, nhưng nói ra thì cũng chẳng ai tin nên hắn phải tìm một lý do nào đó để chống chế:

– Tớ ổn, không bị làm sao cả. Chắc là do tớ đã nhanh trí nằm lọt giữa gầm chiếc xe van kia cho nên mới không bị gì.

Hắn giấu chuyện vừa được nữ thần kì lạ kia cứu mạng, vì hắn chắc rằng dù hắn có nói ra cũng chả ai tin.

Diệu Linh lau nước mắt trên khóe mi, mỉm cười nói:

– Cậu không bị gì thật là may quá. Cái xe lúc nãy chạy ẩu thật. Tớ còn thấy xe cảnh sát đang đuổi theo bọn chúng nữa, hình như là tội phạm truy nã thì phải.

Trần Minh đứng dậy, hắn phủi đi lớp đất cát đang bám trên quần áo. Cái mạng nhỏ của hắn còn có thể nhặt về được thật là quá sức may mắn. Bất chợt hắn nhớ lại trước lúc nữ thần đẩy hắn đi có nói sẽ tặng cho hắn một món quà nhỏ, không biết món quà mà nữ thần nói đó là gì nhỉ?

“ Đồng hồ chuyển đổi vật chất. Model: Heroes Legend

KÍCH HOẠT!

Chủ nhân Trần Minh, xin hãy đưa ra mệnh lệnh!”

Còn đang suy nghĩ mông lung thì bất chợt có một thanh âm lạ vang lên trong đầu hắn, hệt như lúc nữ thần truyền âm cho Trần Minh vậy. Âm thanh này vừa nghe giống giọng nói của một cô gái trẻ, lại giống âm thanh máy móc phát ra. Trần Minh hoảng hốt nhìn quanh, vội quát lên: “Ai đó?”. Hai người bạn hắn đứng bên cạnh thấy vậy thì giật mình, khó hiểu nhìn hắn. Trần Minh quay sang hỏi Đức:

– Vừa rồi cậu có nghe thấy giọng nói của ai đó không?

Minh Đức ngơ ngác hỏi lại:

– Giọng nói của ai cơ? Nãy giờ chỉ có cậu với bọn tớ đứng ở đây thôi mà. 

Diệu Linh nhìn hắn với vẻ nghi hoặc:

– Tớ cũng không nghe thấy gì cả. Hay là lúc nãy bị ngã làm tai cậu có vấn đề rồi, có cần bọn tớ đèo cậu đi bệnh viện kiểm tra không?

Trần Minh giật thót, bình sinh hắn sợ nhất là đến bệnh viện. Hắn vội xua tay, cười nói:

– Không sao đâu, tai tớ không bị gì cả, chắc là khi nãy tớ nghe nhầm thôi.

Rồi hắn giả vờ ôm bụng, mặt nhăn nhó:

– Ui da, sao tự dưng lại đau bụng quá vậy nè, chắc là do cái bánh mì buổi trưa ăn bị gì rồi. Thôi hai cậu về trước đi tớ vào nhà vệ sinh một lát rồi sẽ về sau.

Không đợi hai người kia kịp nói gì, hắn đã ôm bụng chạy một mạch vào nhà vệ sinh của trường. Nhà vệ sinh nam lúc này trừ hắn ra vắng tanh không có một ai. Trần Minh vặn vòi nước rửa mặt, trong lòng không khỏi thắc mắc. Chả lẽ lúc nãy là do hắn nghe nhầm? Bỗng Trần Minh giật mình nhận thấy chiếc đồng hồ đeo tay cũ kĩ mà hắn vẫn thường đeo ở tay trái lúc này bỗng dưng phát sinh hiện tượng lạ. Chiếc đồng hồ nóng rực lên, phát ra ánh sáng chói mắt, rồi trước con mắt ngạc nhiên đến cực độ của hắn, nó từ từ thay đổi hình dạng. Không còn là cái đồng hồ cũ kĩ, đen xì sáu năm tuổi của của hắn nữa mà biến thành một chiếc đồng hồ mới toanh, kích thước khá lớn và nhìn vô cùng hiện đại. Bên trên chiếc đồng hồ là một mặt kính to tròn sáng bóng, không có kim hay số nào mà thay vào đó là một logo hình chữ H đỏ chót. Trên thân đồng hồ, xung quanh mặt kính là sáu nút bấm nho nhỏ, chia thành hai hàng hai bên, mỗi bên ba nút bấm. Trần Minh còn đang sửng sốt thì giọng nói lúc nãy lại vang lên trong đầu hắn:

“Chủ nhân, xin anh hãy ấn vào nút trên cùng bên phải của chiếc đồng hồ”

Trần Minh nhìn quanh, trong nhà vệ sinh vắng tanh, trừ hắn ra thì chẳng có một ai. Hắn nghi hoặc nhưng vẫn quyết định thử làm theo giọng nói kì lạ trong đầu hắn, ấn nút chiếc đồng hồ kì quái trên tay hắn. Màn hình chiếc đồng hồ hiện lên dòng chữ: 

“Xác nhận mở chế độ: Android hướng dẫn

[Có/ Không]”

Trần Minh cảm thấy kì quái, tuy không hiểu dòng chữ kia lắm nhưng hắn vẫn thử ấn vào chữ “Có”.

Rồi trước con mắt kinh ngạc của Trần Minh, mặt kính trên đồng hồ tự động bật mở. Từ bên trong bay ra một viên bi nhỏ màu xanh thẫm. Viên bi bay đến trước mặt Trần Minh thì phát ra tiếng lách cách rồi dần dần phình to lên. Ban đầu nó chỉ có kích thước của một viên bi ve nhưng sau một lúc nó đã to bằng một trái bóng đá. Trái bóng kì lạ đó có màu xanh coban, mặt ngoài sáng bóng như được làm bằng kim loại. Mặt trước trái bóng là một mặt kính đen bóng như mặt kính của một chiếc điện thoại thông minh, chiếm đến một phần ba mặt ngoài của quả bóng. Phía bên trên mặt kính là một viên ngọc hình thoi màu đỏ rực, hai bên thân là hai chiếc cánh nhoLúc này mặt kính ấy nhấp nháy như màn hình vô tuyến điện rồi bất chợt xuất hiện ba điểm sáng hai trên một dưới, sắp xếp thành hình một khuôn mặt robot. Trần Minh bất chợt hiểu ra vật thể tròn tròn kì lạ đang bay kia không phải là trái bóng gì cả, mà là một con robot nhỏ, hình thù tròn trịa đáng yêu. Từ con robot phát ra âm thanh, chính là giọng nói máy móc mà hắn vừa nghe được khi nãy:

– Xin chào chủ nhân Trần Minh, em xin tự giới thiệu em là là robot tự động mang số hiệu MK.300. Chủ nhân có thể gọi em là Lily. Từ giờ em sẽ là robot hướng dẫn cho chủ nhân cách sử dụng Đồng hồ chuyển đổi vật chất.

Trần Minh ngây người nghe con robot nhỏ nói liến thoắng một hồi lâu. Hắn hỏi lại:

– Ngươi vừa nói ngươi là cái gì cơ?

Trên màn hình của con robot nhỏ hiện lên một vẻ mặt hờn dỗi, nó nhắc lại:

– Em là robot tự động số hiệu MK.300, còn có tên gọi khác là Lily. Em là nữ robot trợ lý đáng yêu, từ giờ sẽ hướng dẫn cho anh cách sử dụng Đồng hồ chuyển vật chất, chính là chiếc đồng hồ anh đang đeo trên tay đấy. Còn nữa, nếu chủ nhân mà gọi em là nó thì em sẽ giận đó.

Trần Minh không khỏi cảm thấy vừa ngạc nhiên vừa thích thú, con robot nhỏ này không chỉ biết trò chuyện mà còn có cảm xúc y như con người nữa. Hắn nhớ là công nghệ trên thế giới hiện nay còn chưa thể nào làm được người máy có cảm xúc phức tạp như vậy. Trần Minh ngượng ngùng gãi gãi đầu, nói:

– Xin lỗi, ngươi… à không, cô robot à. Cô và chiếc đồng hồ kì lạ này từ đâu mà đến vậy?

Nghe Trần Minh gọi như vậy, con robot nhỏ tên Lily bày ra vẻ mặt hớn hở, thái độ dịu dàng nói với hắn:

– Việc em và chiếc đồng hồ này đến từ đâu, do ai chế tạo ra thì em cũng không nhớ. Ngoài cái tên và cách sử dụng chiếc đồng hồ ra thì những thông tin còn lại đã bị xóa ra khỏi bộ nhớ của em. Em chỉ nhớ rằng em được cài đặt một nhiệm vụ duy nhất đó là phải hết lòng trợ giúp cho chủ nhân tiếp theo của chiếc đồng hồ này tên là Trần Minh. 

Trần Minh không khỏi nghi hoặc khi con robot nhỏ này bảo rằng nó cũng chẳng hề biết nó đến từ đâu. Nhưng hắn đoán rằng chiếc đồng hồ cùng con robot chính là “món quà nhỏ” mà nữ thần bảo rằng sẽ tặng cho hắn. Trần Minh lại hỏi tiếp:

– Cô bảo cô là robot hướng dẫn sử dụng chiếc đồng hồ kì lạ này đúng không? Vậy đây rốt cuộc là thứ gì vậy? Có công dụng ra sao?

Robot nhỏ tên Lily liền từ tốn giải thích cho hắn:

– Thứ chủ nhân đang đeo trên tay có tên là “Đồng hồ chuyển đổi vật chất”, phiên bản Heroes Legend. Công dụng của nó nói nôm na là giúp anh có thể hóa thân thành các nhân vật trong thế giới game Heroes Legend. Cậu chủ không chỉ sở hữu ngoại hình của họ, mà còn có thể sử dụng các kĩ năng của nhân vật giống hệt như trong game nữa.

Trần Minh cực kỳ ngạc nhiên, trong lòng không khỏi chấn động, vậy là hắn không cần phải chuyển sinh tới thế giới khác mà vẫn có thể sở hữu sức mạnh của các nhân vật trong tựa game yêu thích của hắn ư? Đây mà là món quà nhỏ gì chứ, thứ này thật quá sức tuyệt vời. Hắn không khỏi thầm cảm ơn nữ thần vì món quà đặc biệt này. Trần Minh lúc này vui sướng kích động đến nhảy cẫng cả lên, hào hứng nói:

– Chiếc đồng hồ này thật sự có thể biến ta trở thành nhân vật trong game Heroes Legend ư? Cô nói có thật không vậy? Cô mau mau hướng dẫn ta cách để sử dụng nó đi.

Robot nhỏ tên Lily nháy mắt với hắn, nói:

– Tất nhiên rồi chủ nhân, em ở đây là để làm nhiệm vụ này mà. Đầu tiên anh hãy ấn vào nút trên cùng ở hàng bên trái đi.

Trần Minh mau mắn làm theo hướng dẫn của cô robot nhỏ, một hình chiếu 3D hiển thị một màn hình lớn hiện lên lơ lửng phía trên chiếc đồng hồ của hắn, kích thước của màn hình này cỡ tầm một một cái màn hình máy tính. Trên màn hình hiện lên logo của tựa game Heroes Legend- là một chữ H viết hoa màu đỏ chót, cùng với âm thanh êm ái vang lên: “Chào mừng chủ nhân Trần Minh đã đăng nhập vào hệ thống”. Tiếp theo là hình ảnh xuất hiện trên màn hình cũng gần giống với màn hình chọn tướng trong tựa game mà hắn chơi. Có nhiều khung hình chữ nhật được sắp xếp cạnh nhau, mỗi khung hình tương ứng một vị tướng mà người chơi có thể chọn để mang vào trận đấu. Thứ tự của các vị tướng được sắp xếp theo thứ tự bảng chữ cái. Nhưng điều làm Trần Minh ngạc nhiên nhất là lúc này là các khung hình đều đang trống trơn, không có ảnh một vị tướng nào hiện lên trên màn hình cả. Hắn nghi hoặc nhìn sang Lily hỏi:

– Đây là màn hình chọn tướng có phải không? Sao lại trống trơn thế này? Tôi có thể chọn nhân vật mình muốn ở đâu vậy?

Cô robot nhỏ liền nói:

– Để sử dụng các nhân vật trong Heroes Legend thì trước hết anh cần phải mua tướng cái đã. Các vị tướng ở đây đều có giá trị ngang bằng nhau. Mỗi lần mua một tướng mới anh sẽ phải tốn chi phí là mười nghìn đồng vàng.

Trần Minh trợn mắt, nói:

– Cái gì cơ? Đã cho tôi đồng hồ biến hình còn bắt tôi phải tự đi mua tướng sao? Thế này cũng quá ư keo kiệt đi mà.

Robot nhỏ cười hì hì, nhìn hắn nói:

– Cái này em cũng vô kế khả thi nha, thiết lập của đồng hồ ban đầu đã là như vậy rồi, anh mà không mua tướng thì sẽ không thể sử dụng được đâu.

Trần Minh ủ rũ nhìn Lily, nói: 

– Vậy thì tôi phải làm gì bây giờ? Tiền vàng kia kiếm như thế nào? Liệu tôi có phải nạp tiền thật vào để mua không?

– Chủ nhân muốn nạp tiền mua thì cũng được thôi, tỉ giá quy đổi là 10.000 đồng cho 1 đồng vàng.

Nghe vậy Trần Minh suýt thì ngã ngửa ra sau. Hắn nhẩm tính, với tỉ giá quy đổi như vậy hắn sẽ phải cần một trăm triệu đồng mới đủ mua được một vị tướng. Hắn chỉ là một học sinh nghèo, đào đâu được ra ngần ấy tiền cơ chứ. Hắn tức tối giơ quả đấm lên trời, hét lớn: “ Cái cô nữ thần kia, cô đùa tôi đấy à? Một trăm triệu đồng để mua một vị tướng ư? Tôi kiếm đâu ra chừng đó tiền cơ chứ?”. Thấy hắn có vẻ kích động như vậy Lily hoảng hốt liền đấu dịu: 

– Chủ nhân, anh nghe em nói hết đã. Thực ra còn nhiều các khác để kiếm được tiền vàng mà, không phải chỉ có mỗi cách là nạp tiền trực tiếp đâu. Anh có thể hoàn thành nhiệm vụ mà hệ thống giao phó cho anh. Mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ anh sẽ được thưởng một số lượng đồng vàng nhất định, ngoài ra anh còn nhận được điểm kinh nghiệm (exp) để lên cấp nữa. Mỗi lần lên cấp anh sẽ nhận được thêm 1000 vàng nữa và nhiều phần thưởng khác nữa. 

Rồi con robot nhỏ nháy mắt với hắn đầy ẩn ý nói:

-Và còn một điều quan trọng nữa là, khởi đầu hệ thống sẽ cho chủ nhân 10.000 vàng để anh có thể chọn mua một vị tướng bất kỳ đó. Anh hãy vào mục cửa hàng để lựa chọn vị tướng muốn mua nhé, nhớ phải lựa chọn thật cẩn thận vì sau khi mua sẽ không thể hoàn trả lại được đâu.

Trần Minh nghe vậy thì thở phào, nói: 

– Trời ạ, thế mà cô không nói sớm, tôi còn tưởng kỳ này phải bán nhà đi mới xài được chiếc đồng hồ rồi chứ. May là tối nay vẫn còn chỗ để chui ra chui vào.

Hắn liền mở cửa hàng lên, nhìn vào bảng danh sách tướng dài dằng dặc với 198 vị tướng trong đó, trong lòng phân vân do dự chưa quyết nên lựa chọn vị tướng nào làm vị tướng đầu tiên của hắn. 

– Để xem nào. Helena, Hỏa diễm pháp sư, nữ phù thủy này trước đây mình cũng hay chơi nè. Tuy sát thương cực cao nhưng đổi lại là tốc độ không nhanh nhẹn cho lắm, xài kỹ năng cũng tiêu tốn khá nhiều năng lượng. Mình có nên chọn vị tướng này không nhỉ?

– Còn đây là Diantha, Sứ giả tinh linh, một tướng hỗ trợ với khả năng hồi máu và tạo giáp cho đồng đội, có vẻ như không phù hợp để lựa chọn làm vị tướng đầu tiên của mình.

Trần Minh trầm ngâm suy nghĩ một lúc lâu. Lát sau hắn bỗng ngẩng mặt lên nhìn cô robot nhỏ đang bay bay trên đầu hắn, ngập ngừng một lúc rồi hỏi: 

– Lily à, cô có thể cho tôi xem danh sách nhiệm vụ mà tôi cần thực hiện có được không?

– Tất nhiên rồi thưa chủ nhân. Anh hãy bấm vào nút thứ hai hàng bên trái trên đồng hồ là có thể chuyển đến danh sách nhiệm vụ rồi đó- Con robot nhỏ vui vẻ nói với hắn.

Trần Minh làm theo lời hướng dẫn, bấm vào nút thứ hai hàng bên trái. Một bảng danh sách nhiệm vụ liền mở ra trước mắt hắn. Hắn giơ ngón tay khẽ chạm lên màn hình ba chiều đang trôi nổi giữa không trung, nhận ra rằng hắn có thể kéo màn hình lên xuống như đang thao tác trên một chiếc ipad vậy. Khám phá này khiến hắn không khỏi kinh ngạc vì công nghệ của chiếc đồng hồ này còn vượt xa những công nghệ hiện đại nhất mà hắn từng biết.

– Để xem nào – Trần Minh trầm ngâm khi nhìn vào danh sách nhiệm vụ. Hiện giờ trên màn hình mới chỉ có một nhiệm vụ được giao cho hắn. Cô robot nhỏ tên Lily liền giải thích cho hắn rằng có bốn loại nhiệm vụ khác nhau: Nhiệm vụ chính, nhiệm vụ phụ, nhiệm vụ đặc biệt và nhiệm vụ hàng ngày. Chúng được phân biệt bởi các ngôi sao mang màu sắc khác nhau. Đằng trước nhiệm vụ chính là ngôi sao có màu vàng, nhiệm vụ phụ là ngôi sao có màu tím, nhiệm vụ đặc biệt có màu đỏ và nhiệm vụ hàng ngày có màu xanh. Hoàn thành nhiệm vụ chính hắn sẽ nhận được 5000 vàng và 2000 điểm kinh nghiệm (exp), nhiệm vụ phụ được 2000 vàng và 1000 điểm kinh nghiệm, nhiệm vụ hàng ngày là 500 vàng và 100 điểm kinh nghiệm. Còn nhiệm vụ đặc biệt thì không nhận được vàng và kinh nghiệm mà thay vào đó sẽ mở khóa tính năng hoặc nhận được một số vật phẩm đặc biệt. Ngoài ra sau khi hoàn thành nhiệm vụ chính và nhiệm vụ phụ hắn còn được nhận thêm một phần thưởng bí ẩn nữa. Trần Minh mừng rỡ, phần thưởng nhiều thế này quả thật khiến hắn cảm thấy hài lòng. Hắn ấn vào hình ngôi sao màu vàng rồi đọc những dòng thông tin nhiệm vụ được cung cấp bên dưới:

– Nhiệm vụ chính: Ba tên cướp xấu xa, chạy đâu cho thoát khỏi tay ta.

Tên nhiệm vụ này nghe cũng vần điệu nhỉ- Trần Minh thầm nghĩ. Để xem nào, nhiệm vụ này yêu cầu mình phải tóm gọn băng cướp ngân hàng gồm có ba tên hiện đang chạy trên một chiếc xe van trắng rồi giao nộp bọn chúng cho cảnh sát. Trời ạ, nhiệm vụ đầu tiên mà sao nghe khó khăn thế? Nhưng nếu hoàn thành sẽ được phần thưởng lớn. Bên dưới này còn đính kèm hình ảnh của ba tên cướp nữa này.

Hắn nhìn kĩ vào ba bức ảnh trên màn hình. Đó là hình ảnh của một tên lão già râu ria đen xì nhìn có vẻ bặm trợn, một gã béo tròn trùng trục với gương mặt đờ đẫn và một tên gầy nhẳng, răng hô, buộc tóc đuôi ngựa.

– Khoan đã- Trần Minh nheo mắt nhìn kĩ một lượt rồi giật mình thảng thốt nói- Tôi nhận ra ba tên cướp này, chẳng phải chúng là ba tên cướp ngân hàng đã được thông báo trong bản tin buổi sáng nay sao? Và còn chiếc xe của bọn chúng nữa. Chính là chiếc xe van trắng vừa tông vào tôi khi nãy đây mà. Sao lại có thể trùng hợp như vậy được chứ?

Lily nghe thấy vậy thì vui mừng hăng hái nói:

– Tốt quá rồi thưa chủ nhân, anh hãy nhanh chóng đuổi theo bắt ba tên cướp này lại đi! Vừa có thể trả thù cho chủ nhân, vừa hoàn thành nhiệm vụ luôn một thể, đúng là một mũi tên trúng hai đích.

– Hãy gượm đã- Trần Minh nói- Đừng nóng vội, đây không phải là một nhiệm vụ đơn giản đâu. Theo như bản tin sáng nay tôi xem thì ba tên cướp này đều được trang bị vũ khí nóng. Sơ sẩy một cái là bị bắn thành tổ ong ngay. Còn chưa kể bọn chúng đang dùng phương tiện di chuyển với tốc độ cao nữa, để tiếp cận bọn chúng không phải là điều dễ dàng.

Khuôn mặt Trần Minh đăm chiêu, hắn cúi đầu lẩm bẩm ra chiều suy nghĩ lung lắm:

– Cần phải chọn một vị tướng có tốc độ cao, lại phải kháng được sát thương từ súng đạn. Biết chọn ai bây giờ đây?

Thấy hắn nghĩ ngợi hồi lâu, con robot nhỏ tên Lily suốt ruột giục:

– Nhanh lên nào chủ nhân ơi, nếu anh còn lề mề nữa là bọn chúng sẽ chuồn mất nhanh như một cơn gió đấy.

– Nhanh như một cơn gió sao? – Trần Minh ngẩng mặt lên, mừng rỡ nói:

– Đúng rồi, sao mình lại không nhớ ra nhỉ? Vừa nhanh như một cơn gió, vừa có kĩ năng có thể chặn sát thương, anh ta chính là vị tướng thích hợp nhất!

Hắn vội vàng tìm tên của vị tướng này trong mục danh sách tướng, sau đó không chần chừ mà ấn ngay vào nút mua hàng.

“Đã thanh toán, chúc chủ nhân một ngày tốt lành”. Một giọng nói êm ái phát ra từ chiếc đồng hồ. Trần Minh mừng rỡ quay lại hỏi Lily:

– Tôi đã mua được rồi, giờ làm sao để sử dụng vị tướng này đây?

– Đơn giản thôi- Cô robot nhỏ nói- Chủ nhân hãy vào mục danh sách tướng, lựa chọn vị tướng vừa mới mua, sau đó đập tay lên màn hình là có thể sử dụng vị tướng đó rồi.

Làm theo hướng dẫn của con robot nhỏ, Trần Minh đập mạnh cả bàn tay lên mặt chiếc đồng hồ, giống như một nhân vật hoạt hình mà hắn hay xem lúc nhỏ, hắn hào hứng hét lớn:

– Ra đây nào hỡi vị tướng hùng mạnh, tôi chọn anh, Shendo Yatsuka!

Cùng với tiếng thét hào hứng của hắn, chiếc đồng hồ nóng rực lên, đột nhiên nhiều vòng quang mang màu lam bỗng dưng xuất hiện bao quanh thân thể hắn. Vòng sáng từ từ mở rộng, bao trọn lấy thân hình hắn từ đầu đến chân. Trần Vũ Nam thấy mình như đang đứng trong một cái ống hình trụ khổng lồ sáng chói. Hắn cảm thấy như trên đầu mình có một bàn tay khổng lồ vô hình đang nắm chặt, mạnh mẽ kéo linh hồn hắn rời khỏi thân xác. Hắn còn đang sợ hãi thì bàn tay đó lại đẩy mạnh hắn một cái, đưa linh hồn hắn nhập vào một thân thể xa lạ. Cảm giác kì quái khó diễn tả thành lời này khiến cho đầu óc Trần Minh trở nên mê muội, không tự chủ được mà ngất đi.

– Chủ nhân à, anh không sao chứ?

Nghe thấy giọng nói lo lắng vang lên bên tai, Trần Minh giật mình, mở bừng hai mắt. Hắn nhận ra mình đang nằm sấp trên sàn nhà vệ sinh lạnh lẽo. Con robot nhỏ tên Lily thì đang bay vòng vòng trên đầu hắn, khuôn mặt lộ vẻ lo lắng. Hắn chống hai tay xuống đất, lồm cồm bò dậy, trong đầu vẫn còn cảm giác váng vất như say tàu xe. Con robot nhỏ an ủi:

– Đừng lo thưa chủ nhân, lần đầu chuyển đổi cơ thể sẽ gây ra cảm giác chóng mặt khó chịu, nhưng dần dà anh sẽ làm quen được với nó thôi.

Gật đầu với con robot để ra hiệu rằng mình vẫn ổn, Trần Minh thở dốc, lắc lắc đầu để xua đi cảm giáng chóng mặt. Rồi hắn vươn tay lên bám vô thành lavabo, mượn lực từ từ đứng dậy. Nhìn vào hình ảnh hiện lên trên tấm gương phía sau bồn rửa mặt, hắn không khỏi ngạc nhiên đến há hốc mồm. Tấm gương cũ kĩ không phản chiếu gương mặt quen thuộc của hắn nữa mà thay vào đó là gương mặt của một người đàn ông đẹp trai tuấn tú nhưng lại mang đầy vẻ phong trần. Người đàn ông có đôi mày kiếm, mắt sáng tựa chim ưng, trên đầu là mái tóc dài được buộc túm lại thành một chiếc đuôi ngựa bay phất phơ trong gió. Một nửa mái tóc màu đen tuyền, nửa bên kia lại bạc trắng như tóc ông lão. Khuôn mặt tuy nhìn qua chưa quá ba mươi tuổi lại đượm một vẻ phong trần, có chút tang thương. Gương mặt hiện lên trong gương đối với Trần Minh lại không hề xa lạ gì, bởi vì đó chính là khuôn mặt của vị tướng Shendo Yatsuka trong tựa game mà hắn hay chơi. Rời mắt khỏi tấm gương, hắn cúi đầu nhìn xuống thân thể mình, nhận ra trên người hắn lúc này không còn mặc bộ đồng phục học sinh nữa, thay vào đó là một bộ kimono dành cho nam giới giống như của các samurai thời xưa. Trang phục màu trắng thêu các họa tiết bằng chỉ màu vàng kim hình đám mây và sấm sét trông rất bắt mắt, sau lưng còn thêu một biểu tượng hình con rồng đang giương nanh múa vuốt bay giữa tầng mây. Bên dưới hắn mặc một chiếc quần rộng màu xám nhạt, hai bên hông đeo hai thanh kiếm katana có hình thù kì lạ. Thanh kiếm ở bên trái có chuôi màu trắng, đốc kiếm có hình đám mây vần vũ, ở giữa là một viên ngọc tròn nhỏ màu xanh lục, to cỡ trái bóng bàn. Thanh kiếm ở bên phải hắn lại có chuôi màu đen, đốc kiếm hình tia sét, ở giữa là một viên ngọc sáng bóng màu tím. Hai thanh kiếm này trong trí nhớ của Trần Minh chính là hai thanh kiếm đã nổi danh cùng vị tướng Shendo Yatsuka, mang cái tên rất kêu là Phong Vân Kiếm và Lôi Ảnh Kiếm. 

Nhìn thấy mình bỗng chốc biến thành một người hoàn toàn khác khiến Trần Minh không khỏi trợn tròn mắt kinh ngạc. Một lát sau nét ngạc nhiên trên gương mặt hắn dần dần biến mất, thay thế vào đó là sự hưng phấn không thể che dấu. Hắn nắm chặt hai bàn tay, từng khớp ngón tay của hắn kêu lên rôm rốp. Trần Minh cảm thấy trong cơ thể mình lúc này tràn đầy một nguồn sức lực vô song. Hắn đấm thử một quyền lên tường nhà vệ sinh. Mấy viên gạch cứng rắn dưới nắm tay của hắn vỡ tan, mảnh vụn bắn ra tung tóe. Trần Minh không khỏi hít sâu một ngụm lãnh khí. Nếu là hắn của trước đây thì có nằm mơ cũng không thể làm được như vậy. Trần Minh vô cùng hài lòng. Lần này hắn thử khom người xuống rồi lấy hết sức bình sinh mà bật lên thật cao. Trần Minh bỗng hoảng hốt khi thấy thấy đầu hắn suýt nữa thì đụng trúng trần nhà, may là hắn kịp thời giơ tay ra che chắn đỉnh đầu. Phải biết rằng trần phòng vệ sinh trường hắn phải cao đến năm mét chứ không ít. Cô robot nhỏ tên Lily thấy vậy thì cười nói:

– Chủ nhân đã làm quen với cơ thể mới này chưa? Xong rồi ta còn phải nhanh chóng đuổi theo ba tên cướp kia nữa không thì bọn chúng cao chạy xa bay mất. Giờ anh hãy ấn vào nút thứ ba hàng bên trái đi. 

Trần Minh gật gù làm theo lời con robot nói, một bảng thông tin tướng liền hiện lên trước mắt hắn:

Họ tên: SHENDO YATSUKA

Tuổi: 29

Tiểu sử: Chưa có thông tin.

Kĩ năng:

Nội tại- Lãng khách phiêu du:

Mỗi lần di chuyển 1000 bước chân, kĩ năng tiếp theo của Yatsuka sẽ được cường hóa.

Q- Phong vân trảm/ Lôi điện trảm: (60 mana)

– Phong vân trảm: Sử dụng Phong Vân Kiếm để tấn công tạo thành luồng kiếm khí mạnh mẽ tấn công mục tiêu.

– Lôi điện trảm: Sử dụng Lôi Ảnh Kiếm để tấn công nhiều kẻ địch liên tiếp với tốc độ cực nhanh. 

W- Nguyệt bộ thiên không: (30 mana)

Tạo hai luồng gió dưới chân, tăng tốc độ di chuyển lên mức tối đa, có thể sử dụng để vượt địa hình.

E- Toàn phong bích: (80 mana) 

Sử dụng song kiếm chém về phía trước với tốc độ cực nhanh, dùng để tấn công đa mục tiêu hoặc chặn đòn đánh của kẻ địch.

R- Chưa có thông tin.

Trần Minh nheo mắt đọc kĩ một lượt bộ kĩ năng của Yatsuka rồi quay sang hỏi Lily:

– Đây là những kỹ năng mà ta sở hữu sao, xem ra cũng không khác gì mấy so với trong game nhỉ? Nhưng tại sao phần tiểu sử và kỹ năng tối thượng (R) lại chưa có thông tin vậy? Nếu tôi nhớ không nhầm thì kỹ năng tối thượng của vị tướng này là “Song long đăng thiên” mà nhỉ?

Lily lém lỉnh nói:

– Chủ nhân nói không sai, kiến thức về game của anh đúng thật là phong phú. Vì một vài lí do đặc biệt mà phần tiểu sử và kỹ năng tối thượng của vị tướng này hiện giờ vẫn còn chưa thể sử dụng được. Nhưng chủ nhân cứ yên tâm em tin là sau này anh sẽ có thể lĩnh ngộ được nó thôi.

Trần Minh nghe vậy đành bất đắc dĩ nói:

– Chưa thể sử dụng được sao, vậy thôi quên đi để sau này tính vậy. Giờ cô có thể hướng dẫn cho tôi biết làm cách nào để sử dụng các kỹ năng còn lại được không?

– Hì hì đương nhiên là được rồi. Thật ra không có gì to tát đâu, tất cả các kỹ năng trên đều đã ở sẵn trong đầu chủ nhân rồi đó. Anh chỉ cần hình dung kĩ năng anh muốn sử dụng ở trong đầu, sau đó đọc tên của kĩ năng ra là có thể sử dụng được nó rồi.

Trần Minh ngẩn mặt ra, nói:

– Chỉ đơn giản vậy thôi à? Phải thử luôn mới được. Mà khoan đã, tung chiêu ở đây có lẽ không thích hợp cho lắm. Nếu tôi còn phá hư nhà vệ sinh này thêm nữa thì thật có lỗi với nhà trường quá và mấy cô lao công quá. Chúng ta cùng ra phía sau trường đi!