Thế giới tâm trí


Chương 2:

Không biết là đã trải qua bao lâu, Trần Minh mở bừng hai mắt. Hắn từ từ ngồi dậy, nhìn ngó xung quanh. Nơi hắn đang ngồi là một khoảng không gian trắng xóa, dường như trải dài vô cùng vô tận không thấy đâu là bờ bến. Đầu óc Trần Minh vẫn còn đang mơ hồ, quay mòng mòng như đang ngồi trong một cái máy xay sinh tố. Bần thần một lúc lâu hắn mới giật mình nhớ lại mọi chuyện đã xảy ra. Chẳng phải hắn đã bị xe van màu trắng kia tông trúng rồi sao? Vậy mà giờ hắn lại đang ở đâu thế này? Là trên thiên đường hay ở dưới địa ngục? Mà nếu đây là thế giới bên kia thì sao nó lại không giống như những gì trong sách báo người ta thường nói nhỉ? Nó trống rỗng, vô biên, không tồn tại một thứ gì cả. Trần Minh bất giác hoảng sợ, không lẽ hắn sẽ bị kẹt ở đây mãi mãi hay sao? Hàng loại câu hỏi nảy sinh trong đầu hắn như những con sóng xô bờ nhưng lại không có ai giúp hắn giải đáp thắc mắc này. 

Đang suy nghĩ mông lung thì bỗng có một giọng nói nhẹ nhàng êm ái như mật ngọt vang lên trong đầu hắn: 

– Đã dậy rồi đấy à, nhà ngươi ngủ có ngon không?

 Trần Minh giật mình, vội quay đầu nhìn ngó xung quanh. Hắn hét lớn: “Ai đó?”. Nhưng xung quanh hắn vẫn là một màu trắng xóa vô cùng vô tận không có lấy một bóng người. Trần Minh có chút sợ hãi. Chẳng lẽ vừa rồi là hắn đã nghe lầm sao? Nhưng từ trong không gian yên ắng tĩnh mịnh, bất ngờ giọng nói êm ái ấy lại một lần nữa vang lên trong đầu hắn, rõ ràng và rành mạch:

– Hì hì đừng có hoảng sợ, là ta đang ở ngay trước mặt ngươi đây.

Sau câu nói đó, không gian trước mặt Trần Minh đột nhiên chấn động dữ dội, từ trong hư không xuất hiện một cánh cửa màu trắng tinh khôi vô cùng to lớn và đồ sộ. Không phải là một cái cửa hoàn chỉnh với hai cánh cửa hai bên mà chỉ có một cánh cửa duy nhất. Cánh cửa cao phải tới hai mươi mét. Khung cửa được trang trí bởi những hoa văn tinh xảo, phía trên là bức tượng một cô gái xinh đẹp với đôi cánh màu trắng, chỉ có nửa thân trên ở trần là lộ ra ngoài, nửa thân dưới như hòa làm một với khung cửa. Trên cánh cửa điêu khắc một bức tranh nhìn cổ xưa nhưng vô cùng sinh động. Trần Minh xem kỹ thì thấy bức tranh này đại khái kể về một cuộc chiến từ rất xa xưa giữa thiên thần và ác quỷ. Tay nắm cửa bằng vàng sáng bóng, được trạm trổ công phu và tinh xảo. Cánh cửa đó như một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ, đem đến cho Trần Minh một cảm giác siêu phàm thoát tục. Hắn thầm nghĩ bất cứ nhà tài phiệt nào trên thế giới mà nhìn thấy cánh cửa khổng lồ tuyệt mĩ này cũng sẽ muốn bỏ ra một khoản tiền kếch xù để sở hữu nó cho bộ sưu tập của mình.

Trần Minh còn đang suy nghĩ vẩn vơ như thế thì có một sự việc đột nhiên xảy ra khiến hắn phải giật mình. Trần Minh dụi mắt mấy lần, dường như không tin vào mắt mình nữa. Bức tượng người thiếu nữ có cánh trên cánh cửa bỗng dưng mở bừng mắt, hai mắt lóe kim quang. Nửa thân trên của bức tượng cử động y như là người sống. Bức tượng thiếu nữ nhoài người xuống, tay phải nắm lấy tay nắm cửa, từ từ mở ra. Trần Minh kinh ngạc, không tự chủ được mà thụt lùi lại mấy bước. Cánh cửa mọc lên trơ trọi giữa hư không này dường như đang kết nối với một thế giới khác. Cửa mở ra, đằng sau là ánh sáng chói lọi khiến cho Trần Minh phải vội lấy hai tay che mắt, không dám nhìn trực tiếp. Qua đôi mắt ti hí, hắn thấy hình bóng của một nữ nhân dáng người thướt tha mềm mại bước ra từ sau cánh cửa. Sau khi cô gái ấy đi ra, cánh cửa sau lưng nàng nặng nề đóng lại. Rồi cứ thế, cánh cửa khổng lồ ấy tan biến vào hư không cứ như ở đó chưa từng có thứ gì tồn tại. Thấy Trần Minh vẫn còn hai tay bưng mặt, nữ nhân nhoẻn miệng cười:

– Sao lại phải che mắt vậy, ngươi nhìn ta khó coi đến vậy sao?

Nhận thấy thanh âm quen thuộc lúc nãy vừa mới vang lên trong đầu hắn, Trần Minh mới rụt rè buông tay xuống. Hắn nhìn thẳng vào nữ nhân vừa xuất hiện trước mặt, không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh. Từ lúc cha sinh mẹ đẻ tới giờ lần đầu tiên hắn được chứng kiến một người phụ nữ xinh đẹp tới vậy. Suối tóc vàng kim uốn lượn chảy dài từ đỉnh đầu nàng xuống dưới tận thắt lưng. Vài lọn tóc buông rủ hờ hững trên khuôn mặt trái xoan đẹp đến mê người. Dù nàng đang đeo một chiếc bịt mắt lớn che đi gần nửa khuôn mặt nhưng chỉ cần nhìn phần còn lại hắn cũng biết nàng là một mĩ nhân tuyệt thế xinh đẹp đến kinh tâm động phách. Làn da trắng ngần như tuyết, đôi môi đỏ mọng như một đóa hoa anh đào chúm chím nở ngày xuân. Trang phục nàng mặc tinh tế, trang nhã mà theo hắn nhận xét thì trông nó gần giống với bào y, loại trang phục mà người Hy Lạp cổ hay mặc. Một tấm vải trắng tinh khiết và mềm mại bao phủ quanh người nàng, vắt qua vai, phủ xuống ngực và bờ mông căng tròn, kéo dài đến tận gót chân. Quanh vòng eo nhỏ nhắn quyến rũ điểm xuyết một chiếc thắt lưng bằng vàng với những họa tiết, hoa văn tinh xảo. Nhưng điều khiến Trần Minh ngạc nhiên nhất là sau lưng nữ nhân này có một đôi cánh lớn, lông vũ trắng tinh, hình dáng tựa như cánh chim bồ câu. Trên người cô gái ấy phát ra một khí thế siêu phàm thoát tục khiến hắn không khỏi cảm thấy kính sợ. Thấy Trần Minh ngây người ra nhìn mình, nữ nhân khẽ đằng hắng. Hắn giật mình, xấu hổ đỏ mặt vì đã để lộ biểu cảm thất thố, giọng lí nhí hỏi:

– Cô, cô là ai? Phải chăng cô là thiên thần còn tôi đang ở trên thiên đường sao?

Nghe Trần Minh nói thế, nữ nhân có cánh ấy không khỏi bật cười, nụ cười êm ái vui tai như gió thoảng ngày xuân. Rồi nàng làm biểu cảm tinh nghịch, hỏi lại hắn:

– Này chàng trai trẻ, ngươi thấy nơi đây giống thiên đường lắm sao?

Trần Minh giật mình, cảm thấy có điều gì đó không phải liền rụt rè hỏi lại:

– Vậy là sao đây không phải thiên đường ư? Vậy là tôi vẫn còn sống phải không?

Nữ nhân đáp lời hắn:

– Rất tiếc phải báo với ngươi một điều rằng ngươi đúng là đã chết sau khi bị chiếc xe van kia tông phải. Nhưng mà chỗ ngươi đang đứng đây không phải trên thiên đường, mà cũng chẳng phải dưới địa ngục.

Nghe nữ nhân lạ mặt nói vậy tim Trần Minh không khỏi hẫng một nhịp, dù hắn cũng đoán ra được mình không thể sống sót sau cú va chạm kinh hoàng đó, nhưng nghe cô gái kia chính thức xác nhận như vậy khiến hắn không khỏi cảm thấy mình như đang rơi vào một hầm băng lạnh lẽo.

Cố gạt bỏ những suy nghĩ u uất sang một bên, Trần Minh phóng tầm mắt nhìn khắp bốn phương tám hướng chung quanh, trong lòng thắc mắc hỏi nữ nhân kia:

– Vậy thì nơi này là đâu? Tại sao lại trắng xóa trống trơn như vậy? Tôi nhớ rằng tôi đã bị đã bị xe tông trúng trước cổng trường cơ mà? Sao bây giờ lại ở nơi kì lạ này?

Thấy vẻ hoang mang trong mắt Trần Minh, nữ nhân có cánh kia mỉm cười hiền từ, từ tốn giải thích cho hắn:

– Đây không phải thiên đường hay địa ngục gì hết, mà chính là bên trong thế giới nội tâm của ngươi. Hiện giờ thế giới này đang trống rỗng bởi vì trong đầu ngươi cũng đang hoang mang trống rỗng y như vậy. Nhưng ngươi cứ thử xem, chỉ cần trong đầu ngươi hình dung ra thứ gì thì tự khắc nó sẽ xuất hiện tại đây.

– Thật vậy sao?- Gương mặt Trần Minh để lộ biểu cảm nghi hoặc, khó tin. Hắn nhắm hai mắt lại, thử hình dung ra trong đầu chiếc ghế sô pha ở nhà hắn. Chiếc ghế màu nâu nhạt, bọc vải nhung êm ái. Hắn giơ tay ra phía trước, miệng hô lớn: “Xuất hiện cho ta”. Rồi Trần Minh thử hé mắt nhìn. Hắn kinh ngạc phát hiện chiếc ghế sô pha ở nhà đang thực sự xuất hiện trước mắt hắn, không khác tí gì so với hình dung. Hắn thử tiến lại gần ngồi lên chiếc ghế sô pha đó. Độ êm ái, mềm mại đàn hồi này mang lại cho hắn một cảm giác rất chân thực. Trần Minh cảm thấy thích thú với phát hiện mới lạ này. Trong đầu máy động, trước mặt hắn liền xuất hiện một chiếc bàn dài đầy ắp thức ăn ngon, một tivi màn hình phẳng cỡ lớn cùng một dàn máy vi tính hiện đại. Hắn tiến đến, lấy đũa bắt đầu gắp ăn thử những món ăn trên bàn. Hương vị rất ngon, giống hệt những gì trong đầu hắn hình dung. Hắn bật tivi lên, trên tivi đang chiếu một bộ phim hắn yêu thích, tiếc là phim này hắn đã xem nhiều lần rồi. Trần Minh vớ lấy chiếc điều khiển tivi chuyển qua kênh khác, toàn là những bộ phim hắn đã từng xem qua. Chán nản hắn tắt tivi rồi nhảy ngay sang dàn máy tính xịn sò mà hắn hằng mơ ước. Hắn vội bật trò Heroes Legend trên máy tính để chơi thử. Màn hình sắc nét, game chạy mượt mà nhưng kì lạ thay đối thủ trong game lại di chuyển y như những gì hắn dự tính vậy. Sau khi ăn được mấy chục mạng, Trần Minh không khỏi cụt hứng, buông chuột không muốn chơi nữa. Nữ nhân lạ mặt kia đến bên cạnh hắn, mỉm cười như hiểu hắn đang suy nghĩ gì trong đầu, ôn tồn nói: 

– Tất nhiên do đây là thế giới trong đầu ngươi nên mọi thứ sẽ diễn ra giống hệt với những gì ngươi hình dung rồi.

Trần Minh khuôn mặt đầy vẻ chán nản, một thế giới vận hành theo đúng những gì hắn tưởng tượng, không có bất cứ điều gì mới mẻ thì không thể làm cho hắn thấy hứng thú được. Hắn uể oải rời khỏi bàn máy tính, quay về thả người lên chiếc sô pha. Trần Minh bấy giờ mới thấy hơi xấu hổ, hắn mải ham vui mà quên mất có một cô gái đang theo dõi hắn nãy giờ. Hắn liền quay ra hỏi nữ nhân lạ mặt kia:

– Vậy cô có thể cho tôi biết cô là ai được không? Và tại sao lại xuất hiện trong thế giới nội tâm của tôi?

Người phụ nữ có cánh kia bỗng dưng nhìn hắn chằm chằm, khuôn mặt có chút đượm buồn. Lát sau cô nói: 

– Ta là ai ư? Lúc nãy ngươi đoán cũng có phần đúng rồi đó. Ta là một nữ thần, còn tên của ta là gì hay việc ta đến từ đâu thì…hiện giờ chưa thể nói cho ngươi biết được. Ngươi chỉ cần biết rằng ta đến đây để ban cho ngươi một cơ hội để làm lại từ đầu, một kiếp sống mới mà ngươi hằng mong muốn. 

Vẻ buồn chán trên mặt Trần Minh vụt biến mất. Hắn tròn xoe mắt ngạc nhiên, giọng nói mang vẻ không thể tin được:

– Ban cho tôi một kiếp sống mới ư? Nhưng tại sao lại là tôi? Chẳng phải mỗi ngày đều có bao nhiêu người chết đi sao? Sao tôi lại nhận được ân huệ này?

Nữ thần mỉm cười, tay tóm lấy một quả táo lấy từ trên bàn thức ăn, cắn một miếng rồi từ tốn giải thích:

– Chuyện này nói ra thì rất dài. Tóm lại thì trước đây từ rất lâu rồi, ta từng có lời hứa với một người, rằng ta sẽ chọn ngẫu nhiên một vài người sẵn sàng hi sinh bản thân mình vì người khác để ban cho họ một kiếp sống mới. Và ngươi rất may mắn lại là một trong số đó.

Trần Minh không khỏi sửng sốt, hắn không ngờ rằng mình lại có được may mắn lớn như vậy. Hắn hỏi lại như thể vẫn chưa tin vào tai mình:

– Thật vậy sao? Tôi thực sự có thể được sống lại một lần nữa ư?

Nữ thần gật đầu, mỉm cười:

– Đúng vậy. Hay như nhân loại các ngươi vẫn gọi là chuyển sinh đó. Với quyền năng của ta, ta có thể đưa ngươi chuyển sinh tới bất kì thế giới nào mà ngươi muốn, kể cả thế giới trong truyện tranh hay trong tựa game yêu thích này của ngươi cũng được- Vừa nói nữ thần vừa gõ nhẹ vào chiếc máy tính hắn vừa ngồi.

Trần Minh đứng bật dậy, trong lòng hắn dâng lên một niềm hào hứng đến kì lạ, khuôn mặt không giấu được vẻ hưng phấn. Hắn thực sự có thể chuyển sinh vào bất kì thế giới nào, kể cả thế giới trong game, nơi hắn được đồng hành cùng các vị tướng mà hắn yêu thích ư? Được phiêu lưu trong một thế giới rộng lớn kì ảo, hóa thân thành các nhân vật mang sức mạnh siêu phàm, làm quen với các cô gái xinh đẹp thì ai mà chẳng muốn chứ?

Trần Minh nhìn nữ thần, lòng khấp khởi chờ mong, hắn vội nói như chỉ sợ nữ thần đổi ý:

– Thưa nữ thần, tôi muốn được chuyển sinh vào thế giới game…

Bỗng nhiên hắn dừng lại, bỏ dở câu nói, trong đầu hắn tự dưng xuất hiện nhiều thân ảnh quen thuộc. Hình ảnh cha mẹ dưới quê cùng cô em gái hiền lành dễ thương, chăm học hiện lên trong tâm trí. Hắn nhớ lại, để có thể đưa hắn ra thủ đô ba mẹ đã phải hi sinh rất nhiều, làm việc tần tảo sớm hôm, còn phải bán cả con trâu cơ nghiệp của gia đình đi để có tiền cho hắn ăn học. Cha mẹ hắn vẫn mong một ngày kia hắn học hành thành đạt để có thể đưa em gái hắn ra thủ đô kiếm được công ăn việc làm ổn định. Nếu giờ hắn dứt áo ra đi hưởng sung sướng cho mình hắn thì người nhà hắn sẽ ra sao đây? Rồi hắn nhớ tới Đức, nhớ tới Diệu Linh, hai người bạn thân thiết của hắn. Dù ở trường hắn luôn bị ăn hiếp, bắt nạt nhưng họ vẫn luôn ở bên cạnh giúp đỡ. Hắn cũng không muốn phải rời xa họ chút nào. Cố dằn ham muốn của mình xuống, Trần Minh cúi đầu, thở dài một tiếng. Rồi như đã hạ quyết tâm, hắn ngẩng mặt lên nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp của nữ thần, nói:

– Tôi nghĩ lại rồi, xin nữ thần hãy cho tôi quay trở về với cuộc sống cũ trước đây có được không?

Nghe hắn nói vậy, nữ thần có cánh lộ biểu cảm ngạc nhiên, hỏi lại:

– Ngươi quyết định như vậy sao? Ta thấy cuộc sống trước đây của ngươi có gì tốt đẹp đâu? Ngươi yếu đuối chậm chạp, tư chất bình thường, đi học còn hay bị bắt nạt nữa. Nếu ngươi chọn trở thành một anh hùng trong thế giới khác, ngươi có thể đi giải cứu thế giới, ăn sung mặc sướng, tiền bạc rủng rỉnh, mỹ nữ vây quanh. Như thế không phải sẽ thú vị hơn rất nhiều sao?

Nghe vậy Trần Minh có chút giật mình vì cuộc sống trước đây của hắn đã bị vị nữ thần xinh đẹp này nắm rõ như lòng bàn tay. Nhưng hắn vẫn quả quyết nói:

– Đúng là cuộc sống trước đây của tôi có nhiều thứ thật tồi tệ. Nhưng thưa nữ thần, nếu tôi chỉ biết ích kỷ dứt áo ra đi tìm kiếm sự sung sướng khoái hoạt cho riêng mình tôi thì những người thân, bạn bè của tôi ở lại sẽ ra sao đây? Cha mẹ tôi sẽ phải buồn khổ vì cái chết của tôi đến bao giờ? Rồi khi về già ai sẽ là người chăm sóc cho họ? Xin lỗi nữ thần nhưng nợ nhân duyên của tôi vẫn còn nhiều, cho nên tôi không thể không quay về được.

Rồi hắn mỉm cười, bổ sung:

– Vả chăng tôi vẫn còn những người bạn rất tốt, luôn lo lắng cho tôi. Ở bên họ tôi cảm thấy cuộc sống cũng không tệ lắm đâu.

Im lặng sửng sốt vài giây, nữ thần bỗng dưng bật cười thành tiếng, tiếng cười lảnh lót như tiếng chuông ngân vang vọng bên tai hắn. Nàng nói:

– Hay lắm, ngươi nói rất hay, ta thích ngươi rồi đấy. Ta đã từng ban điều ước cho nhiều người, hầu như họđều lựa chọn chuyển sinh sang thế giới khác. Họ sẵn sàng vứt bỏ hết gia đình, bạn bè, người thân ở lại để được sống một cuộc đời mới, tìm kiếm hạnh phúc cho riêng mình. Nhưng ngươi lại không lựa chọn như vậy. Trần Minh này, ngươi khiến ta phải ngạc nhiên đấy. Tốt lắm, ta sẽ thực hiện mong muốn của ngươi!

Nói rồi nữ thần búng tay một cái, cánh cổng khổng lồ khi nãy lại lần nữa xuất hiện từ trong hư không. Nàng vươn tay về phía cánh cửa, miệng lẩm nhẩm gì đó như đang đọc một câu thần chú. Bức tượng thiếu nữ trên cửa đột nhiên sống dậy, hai mắt tỏa ra ánh kim quang. Bức tượng vươn cánh tay trắng ngần với lấy tay nắm cửa, từ từ mở cánh cửa ra. Đằng sau cánh cửa hiện lên một đường hầm sâu hun hút không nhìn thấy điểm cuối, vách tường như sương như khói được dệt nên từ những tia sáng bảy sắc cầu vồng. Nữ thần dẫn Trần Minh đến trước cánh cửa, nói:

– Mau bước qua cánh cửa kia đi, nó sẽ dẫn ngươi quay trở lại nơi ngươi từng thuộc về. 

Rồi nàng khom người, nở một nụ cười tinh nghịch, ghé sát vào tai hắn thì thầm:

– Vì ngươi đã làm ta cảm thấy khá thích thú nên ta sẽ tặng thêm cho ngươi một món quà nho nhỏ. Hãy dùng nó cho tốt nhé.

Trần Minh ngạc nhiên đang định quay đầu lại hỏi nữ thần xem món quà đó là gì thì nàng bỗng dưng đẩy mạnh vào lưng hắn. Trần Minh chới với tiến lên vài bước rồi ngã xuyên qua cánh cửa to lớn. Còn chưa kịp đứng lên, hắn hoảng hốt cảm thấy như mình đang bị hút về phía trước với một lực cực mạnh, bay xuyên qua một thông đạo sâu hun hút, quanh vách tường lấp lánh ánh sáng cầu vồng. Lực hút cực mạnh khiến Trần Minh sợ hãi nhắm nghiền hai mắt lại, hắn cảm thấy mình giống như một viên trân châu trong cốc trà sữa đang bị hút qua ống hút. Hắn vun vút lao đi càng lúc càng nhanh, cả thân thể hắn lúc này như tan ra thành một chùm ánh sáng. Hắn cứ tiếp tục bay mãi, bay mãi… Không biết trải qua bao lâu Trần Minh thấy hắn, hay đúng hơn là chùm sáng từng là hắn đâm sầm vào một thứ gì đó trông giống như một cơ thể người, nhưng cảm giác đau đớn do va chạm lại không hề xuất hiện mà cả người hắn lại tan ra hòa làm một với cơ thể đó…