Từ lời khai của Trung, công an mở rộng điều tra một đường dây tên mã là “Trại Ảo” – mạng lưới lôi kéo trẻ vị thành niên qua game và mạng xã hội, hứa hẹn các chuyến đi “camp phiêu lưu”, “tu luyện đời thật”, hoặc thậm chí “casting idol” tại nước ngoài.
Chúng chọn mục tiêu là các bé ít giao tiếp với gia đình, mê game nhập vai, hay thể hiện tâm trạng cô đơn qua status, avatar. Trong máy của Trung, cảnh sát tìm thấy hơn 70 nick đang trò chuyện với các bé khác trên nhiều nền tảng. Có đứa mới 11 tuổi, được hứa “cho học đạo võ bên Thái”. Có bé 14, được dụ rằng “đóng phim hành động ở Campuchia”.
“Không phải tất cả đều được tìm thấy kịp thời như Linh.” – Trung úy Ngọc ghi lại trong hồ sơ vụ án.
Ngày Linh trở lại lớp 7A3, cả lớp ồ lên. Có đứa thì thầm, có đứa lén chụp ảnh. Hùng – bạn thân – đạp xe theo từ cổng trường đến tận cầu thang.
– Linh ơi… chuyện đó… tớ xin lỗi vì không nhận ra…
Linh không trách Hùng. Cô chỉ cười nhẹ, lần đầu sau nhiều ngày.
Nhưng nụ cười ấy không còn ngây thơ nữa. Nó có gì đó… chín hơn tuổi.
Một tối, cô mở vở, viết một bức thư không gửi ai. Viết cho chính “Lyra” – nhân vật nữ kiếm sĩ trong game, người đã dẫn cô vào con đường mạo hiểm:
“Lyra à, chị mạnh thật. Nhưng chị không biết đó chỉ là ảo. Em suýt nữa đã không bao giờ được logout. Thế giới này không có hồi sinh. Không có điểm save. Em không trách chị. Nhưng em sẽ tự viết kịch bản mới. Ở đây. Ngoài đời thật.”
Cô gập cuốn sổ lại, cất vào ngăn bàn.
Linh vẫn chơi máy tính. Nhưng giờ cô không còn online vào nửa đêm. Cô chuyển sang game giải đố, rồi dần học viết kịch bản game.
Một ngày nọ, cô gửi email cho một kênh YouTube làm phim hoạt hình game, đề nghị cộng tác với một ý tưởng: “Một nhân vật bước ra khỏi game để đi tìm lại gia đình thật của mình.”
Chủ kênh trả lời sau một tuần: “Ý tưởng rất hay. Viết tiếp đi, em nhé.”
Ngọc được mời chia sẻ trong hội thảo phòng chống tội phạm mạng. Trên slide là dòng chữ: “Game không có lỗi. Nhưng một khi con bạn coi game là nơi duy nhất để sống, thì lỗi đó không nằm trên bàn phím.”
Ngọc kể lại vụ Linh với sự kiệm lời. Cô không cần tô màu. Chỉ cần nói đúng – và đủ. “Một bé gái đã tưởng rằng chỉ cần nhấn Enter là sẽ trở thành nhân vật chính. Nhưng đời thật không giống bản đồ nhiệm vụ. Nó không dẫn về nhà nếu bạn đi lạc quá xa.”
Một tháng sau ngày trở về, Linh quay lại quán net Zone 5. Quán vẫn vậy: ồn ào, đông đúc, ánh sáng xanh dập dìu.
Cô ngồi vào máy số 7. Đăng nhập. Nick “Lyra” vẫn còn. Guild “Lửa Sớm” vẫn sáng đèn.
Một lời mời party hiện lên: “Anh Gió mới vào lại. Tham gia không?”
Linh không trả lời. Cô click nút “thoát game”. Rồi tắt máy.
Lần đầu tiên, không còn nuối tiếc.
Linh về nhà. Mẹ cô đang nấu cơm. Tiếng dao gõ trên thớt. Mùi hành phi thơm đến lạ.
– Con ăn cá không?
– Có ạ. – Linh đáp.
Gió đầu hè thổi nhẹ qua khung cửa. Cô bé ngồi vào bàn học, mở vở, và viết: “Bây giờ, mình mới thực sự là người điều khiển chính mình.”