Linh ngồi im lặng trên ghế, mắt nhìn xuống sàn. Chiếc ba lô xám đặt bên cạnh, đã được trả lại sau buổi làm việc với công an. Mọi thứ trong đó vẫn còn: vài bộ đồ, gói snack dở, chiếc điện thoại cũ – nay đã bị khóa.
– Cháu có muốn nói gì không? – cô Chi, chuyên viên tư vấn, hỏi nhẹ.
Linh lắc đầu.
– Cháu nghĩ gì khi đọc lại tin nhắn cuối cùng cháu gửi?
Cô bé không trả lời. Nhưng đôi mắt dần rưng đỏ.
“Tớ đi nhiệm vụ ngoài đời thật.” – dòng chữ hiện rõ mồn một. Một nhiệm vụ… suýt giết chết cô. Và giết chết mẹ cô, trong lòng.
Mẹ Linh xin nghỉ việc một tuần. Bữa cơm tối bây giờ có thêm canh nóng. Không còn những câu quát mắng vì “điểm toán thấp” hay “không chịu dọn phòng”. Có những cái ôm thay cho tra hỏi.
Một lần, chị Lan đặt lên bàn một bức ảnh: Linh 4 tuổi, tay bám áo ba, miệng còn dính kem. “Mẹ biết mình không còn giữ được gia đình nguyên vẹn cho con. Nhưng mẹ vẫn muốn giữ được… chính con.”
Linh cầm ảnh, không nói gì. Nhưng tay cô nắm thật chặt.