Linh nằm cuộn tròn trên giường. Đêm qua, cô gần như không ngủ. Đầu đau, bụng đói, miệng khô khốc. Cô gõ cửa mấy lần – không ai trả lời. Không có cửa sổ. Không có sóng điện thoại. “Mình đã sai… Mình ngu thật rồi…”
Cô nhớ lại ánh mắt của gã đàn ông đi cùng, tiếng cười rì rầm sau cuộc gọi lúc nửa đêm: “Đứa này dễ lắm. Mềm. Ngây thơ.”
Linh muốn hét, nhưng sợ. Cô thấy mình bé nhỏ hơn bao giờ hết. “Nếu đây là nhiệm vụ, thì sao không có nút pause?”
Ngay sau khi có biển số xe và xác minh vị trí nhà nghỉ khả nghi cách cửa khẩu Mộc Bài chưa đầy 5km, Ngọc lập tổ công tác phối hợp công an địa phương.
Lúc 11h15 trưa hôm đó, tổ chức kiểm tra bất ngờ nhà nghỉ “Lưu trú 79”.
Cô bé được tìm thấy trong một căn phòng khóa trái. Gã đàn ông đi cùng cô đã bỏ trốn nhưng bị bắt khi quay lại lấy điện thoại trong quầy lễ tân.
Linh ôm lấy cảnh sát, gương mặt trắng bệch, nước mắt dính đầy má. Cô nói như vỡ òa: “Cháu chỉ định đi chơi… Giống game thôi… Cháu không nghĩ là thật như vậy… Cháu sợ lắm…”
Trong khi chờ Linh ổn định tinh thần, Ngọc nhờ một người đặc biệt tới gặp cô – bé Hoa, 14 tuổi, từng là nạn nhân của Trung cách đây 5 tháng.
Hoa đã trốn thoát khi bị đưa vào nhóm buôn người, may mắn hơn nhiều đứa trẻ khác. Em hiểu cảm giác của Linh – ngờ nghệch, mơ mộng, rồi bị nhấn chìm trong thực tế đen tối.
Hoa ngồi xuống bên Linh, nhẹ nhàng nói: “Chị cũng tưởng mình sẽ được sống như trong game. Nhưng game chỉ là ảo thôi. Thế giới thật có đau – nhưng cũng có người tốt.”
Linh bật khóc lần nữa – lần này không phải vì sợ, mà vì hiểu ra mình vừa được cứu khỏi một thứ gì đó không thể đảo ngược.
Linh được đưa trở lại Hà Nội bằng máy bay chiều cùng ngày. Ngọc đi cùng. Khi cửa an ninh mở ra, chị Lan nhào tới, ôm chầm lấy con.
– Linh! Trời ơi Linh ơi! Mẹ đây, mẹ đây rồi…
Lần đầu tiên sau rất lâu, Linh để yên trong vòng tay mẹ. Không vùng vằng, không giấu mặt. Cô ôm lại. Chặt. “Con xin lỗi mẹ…”
Chị Lan nức nở:
– Không! Mẹ mới là người sai. Mẹ cứ tưởng làm nhiều là lo được cho con. Nhưng mẹ không biết con cô đơn thế nào…
Ngọc đứng nhìn hai mẹ con từ xa, trong lòng vừa nhẹ nhõm vừa nặng trĩu. Trung – kẻ chủ mưu – đang bị tạm giữ, nhưng còn nhiều người khác chưa lộ mặt. “Những ‘nhiệm vụ ngoài đời’ còn tiếp diễn, nếu chúng ta không cắm thêm trạm gác trong lòng những đứa trẻ.” – cô thầm nghĩ.
Linh đã trở về. Nhưng cô biết, thế giới không còn như cũ. Từ nay, mỗi lần bật máy tính, mỗi lần đăng nhập vào game, cô sẽ nhớ rằng: Có một nơi ngoài đời thật không có nút “load lại”, không có người “buff máu”, và không ai… có thể cứu mình, nếu mình không tự cứu lấy mình.