Tiếng đồng hồ báo thức vang lên trong phòng Linh. Nó reo một hồi, rồi im bặt. Không ai tắt. Căn phòng vẫn nguyên vẹn, chăn gối xộc xệch, con gấu Mì Tôm nằm úp mặt, chiếc ghế học đổ nghiêng.
Chị Lan tỉnh dậy muộn hơn thường lệ, vì làm việc tới khuya. Chị bước vào phòng con, gọi như mọi khi:
– Linh! Đi học!
Không có tiếng trả lời.
Chị nhìn quanh: không ba lô, không áo đồng phục, điện thoại không liên lạc được. Vài giây sau, chị phát hiện mảnh giấy để lại trên bàn: “Mẹ đừng tìm con. Con đi làm nhiệm vụ. Con ổn.”
Chị Lan sững người. Đầu óc quay cuồng. Giấy bay khỏi tay. Một tiếng “ầm” vang lên khi chị đánh rơi điện thoại “Linh… mày đang ở đâu…”