Nhà nghỉ lạ lẫm (gần cửa khẩu Mộc Bài, 03h15)


Căn phòng trống, cửa gỗ nặng nề, không cửa sổ. Linh bị đưa vào, đèn tắt. Gã đàn ông khóa trái cửa từ bên ngoài. “Mai có người đón. Ngủ đi. Đừng mở cửa.”

Bóng tối bủa vây. Linh run rẩy. Mùi khăn trải giường cũ, tiếng côn trùng từ xa vọng về. Không có tiếng mẹ gọi, không có game, không có bạn bè.“Nếu đây là nhiệm vụ thì… sao đáng sợ thế này?”“Mẹ ơi, con sai rồi.”

Cô bé gục xuống mép giường, nước mắt chảy ướt cả áo.

Linh đã bước ra khỏi game. Nhưng cô không biết rằng, ngoài đời không có nút “chơi lại”. Và có những cuộc phiêu lưu – chỉ cần một bước – là mãi mãi không về được nữa.