Gã đàn ông mặc áo khoác đen, đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang. Hắn nhìn Linh từ xa, gật đầu. Không nói gì. Linh ngập ngừng bước theo.
Chiếc xe 16 chỗ đã chờ sẵn ở đầu ngõ. Trên xe chỉ có tài xế – một người đàn ông trung niên, mặt thẫn thờ, và gã đi cùng. Linh ngồi xuống ghế cạnh cửa sổ, tay bấu vào quai ba lô.
Gã đàn ông nhắn tin qua điện thoại, mắt liếc Linh liên tục.
Đường phố Hà Nội dần thưa vắng. Những biển hiệu mờ dần. Bên tai Linh là tiếng bánh xe lăn đều, tiếng người nói lầm rầm từ radio, và… nỗi lo dâng cao.
“Mình đang làm gì thế này?” “Đây là phiêu lưu à? Hay là… mình vừa biến mất khỏi thế giới?”
Linh rút điện thoại, nhắn cho Hùng – bạn thân ở lớp: “Tớ đi chơi xa vài ngày. Đừng nói ai nhé. Có nhiệm vụ ngoài đời giống game á.”
Rồi cô tắt máy, sợ mẹ lần ra vị trí.
Ông Quang là người duy nhất chú ý Linh trên xe. Một bé gái 13 tuổi, đi đêm với người lạ, không hành lý gì nhiều. Ông đã từng nghe về các vụ mất tích bí ẩn qua mạng.
Khi gã đàn ông sơ ý rời xe để nghe điện thoại, ông Quang lén gửi tin nhắn cho người cháu làm bên Đồn Biên phòng Mộc Bài: “Có đứa trẻ nghi bị dụ. Đang hướng về phía cửa khẩu. Biển số 29B-131.xx.”