Căn phòng chật hẹp cuối dãy nhà tập thể – Hà Nội, 20h00


Căn phòng chỉ khoảng 15 mét vuông, ánh đèn vàng mỏi mệt rọi xuống chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Mẹ Linh – chị Lan – gõ dồn dập trên bàn phím, mắt nhíu lại vì con số trong tờ khai thuế chẳng khớp. Hơi nóng hầm hập từ chiếc quạt đứng chẳng làm không khí trong phòng dễ chịu hơn.

Phía sau cánh cửa phòng ngủ con gái, tấm nệm trải chiếu mỏng, sách giáo khoa xếp lệch lạc, và một con gấu bông đã bạc màu tên là Mì Tôm – người bạn duy nhất mà Linh giữ lại sau khi ba cô bỏ đi.

Linh 13 tuổi, lớp 7 trường THCS Lê Quý Đôn, từ nhỏ đã ít nói, càng ít nói hơn từ khi cha mẹ ly dị. Mẹ thì đi làm suốt, còn ba cô giờ ở tận Đà Nẵng với gia đình mới. Cô bé chẳng trách ai, chỉ thấy mình… không quan trọng trong thế giới người lớn.