CHƯƠNG 11: CHÉN THỨ NĂM
Sáu tháng sau buổi tối thứ Sáu.
Mùa hè Hà Nội đến theo cái cách mùa hè Hà Nội hay đến — không báo trước, không từ từ, chỉ là một sáng thức dậy và không khí đã nặng và ướt và nóng theo cách không thể nhầm lẫn với bất kỳ thứ gì khác. Cây sấu ngoài cửa sổ xanh đậm, tiếng ve bắt đầu từ đâu đó trong vòm lá, và cái thành phố này tiếp tục chạy với tốc độ của chính nó như mọi mùa hè đã qua.
Minh đã chuyển ra ở riêng từ tháng trước — căn phòng nhỏ trong một ngõ gần Hồ Tây, tầng ba, cửa sổ nhìn ra mái ngói của mấy căn nhà thấp hơn và xa hơn là mặt hồ vào buổi sáng nếu anh ngồi đúng góc. Anh thuê phòng không phải vì có tiền dư mà vì anh cần một không gian của riêng mình để bắt đầu công việc đầu tiên — một văn phòng kiến trúc nhỏ nhận anh làm thực tập sinh, và ông chủ văn phòng, khi đọc đồ án tốt nghiệp của anh, nói rằng anh vẽ nhà phố cổ như người hiểu nhà phố cổ từ bên trong ra.
Anh không giải thích.
Cuộc sống của anh, sáu tháng sau, có hình dạng của một thứ đang dần thành hình — chưa hoàn chỉnh, chưa biết sẽ thành hình gì cuối cùng, nhưng đang thành hình. Như một bản vẽ còn đang phác thảo: những đường nét chính đã rõ, chi tiết còn chờ.
* * *
Buổi tối hôm đó — tối thứ Tư, không có gì đặc biệt, một tối bình thường của giữa tuần — Minh ngồi trong phòng với ly cà phê.
Anh vừa xem lại một bộ bản vẽ cũ, ghi chú vài thứ cần hỏi ông chủ ngày mai, và bây giờ đang ngồi không làm gì, để đầu óc nghỉ trước khi đi ngủ. Ly cà phê đã uống gần hết — chỉ còn ít nước lạnh ở đáy và cặn đọng thành hình dưới đáy tách.
Anh nhìn xuống.
Không phải cố ý. Chỉ là nhìn xuống ly cà phê theo cái nhìn vô thức của người đang để mắt đặt ở đâu đó trong khi đầu đang nghĩ chuyện khác.
Và thấy.
Cặn cà phê đọng dưới đáy tách — một vệt xoắn xuống từ miệng tách, đều và có chủ đích, điểm kết thúc rõ ràng không chạy vào vô cực. Đường xoắn anh đã thấy sáu tháng trước trong bốn chiếc chén hoa lam, đường xoắn anh đã thấy trong cặn trà của buổi bói không có kiểm soát.
Nhưng lần này — có điểm kết thúc. Đường xoắn chạy đến một điểm dừng, như mũi tên chỉ vào một chỗ cụ thể.
Minh ngồi im nhìn cái hình đó trong khoảng ba mươi giây.
Rồi anh làm thứ mà sáu tháng trước anh không làm được.
Anh đặt tách xuống bàn, nhìn vào hình cặn cà phê một lần nữa — không cố tìm thêm ý nghĩa, không phân tích, chỉ nhìn — rồi anh đứng dậy, khoác áo, bước ra ngoài.
* * *
Phố tối Hà Nội buổi đêm mùa hè — tiếng ve vẫn còn văng vẳng trong vòm cây, ánh đèn đường vàng, người đi bộ thưa dần. Anh đi không có điểm đến cụ thể, chỉ đi, để chân dẫn theo cái logic của cơ thể hơn là logic của đầu.
Anh đi khoảng hai mươi phút trước khi nhận ra mình đang đi về hướng nào.
Phố Hàng Xu.
Anh dừng lại ở góc đường, nhìn vào con phố quen. Khuya rồi, hàng quán đã đóng cửa phần lớn, chỉ còn vài hàng ăn đêm cuối phố còn sáng đèn. Con phố im hơn ban ngày, rộng hơn theo cái rộng của không gian khi người và xe thưa đi.
Số 43 nằm ở giữa phố, cửa đóng. Ánh đèn bên trong hắt ra qua khe cửa sổ — chủ mới đã dọn vào từ tháng trước, đang sống trong đó, đang bắt đầu tích lũy lớp ký ức mới của mình lên trên những lớp cũ.
Minh đứng nhìn mặt tiền số 43 từ phía bên kia đường.
Ngôi nhà trông bình thường. Mặt tiền được sơn lại — màu vàng kem mới hơn màu vôi cũ, sạch hơn, chưa có vết thời gian. Cửa sổ tầng hai có rèm mới. Không có gì bất thường, không có gì khác ngoài cái bình thường của một ngôi nhà đang được sống trong.
Anh đứng đó một lúc. Không thấy gì đặc biệt. Không có gì gọi anh vào. Không có lý do gì để anh ở đây.
Nhưng anh cũng không cần lý do. Đôi khi người ta đứng trước một nơi quan trọng với mình chỉ để đứng — không cần xảy ra gì, không cần tìm thêm gì, chỉ cần hiện diện ở đó một lúc và nhận ra rằng nơi đó vẫn tồn tại và mình vẫn tồn tại và cả hai đang tiếp tục theo những hướng riêng của mình.
Anh nhìn lên cửa sổ tầng hai, cuối hành lang, phòng bà Nguyệt.
Rèm kéo kín. Ánh đèn hắt ra từ khe rèm — ánh đèn của người đang sống trong phòng đó, đang đọc sách hay xem điện thoại hay chuẩn bị đi ngủ, người không biết gì về cái gương từng đứng trong phòng đó và những gì đã xảy ra qua cái gương đó.
Minh nhìn ánh đèn đó một lúc.
Rồi anh quay đi, đi về phía nhà.
* * *
Anh về đến phòng lúc gần mười một giờ.
Ly cà phê vẫn trên bàn, cặn vẫn đọng dưới đáy theo hình đường xoắn. Anh nhìn nó, không sợ, không bối rối.
Anh cầm ly lên, đổ cặn vào bồn rửa, rửa sạch, úp xuống giá.
Không phải vì sợ. Không phải vì xua đuổi. Chỉ vì ly đã dùng xong thì rửa, cặn đã nhìn thấy rồi thì thôi, không cần giữ lại làm gì.
Anh ngồi xuống bàn, lấy tờ giấy trắng ra, cầm bút.
Không vẽ bản đồ, không phác thảo nhà. Anh viết — không viết nhiều, chỉ vài dòng, theo cái kiểu viết khi người ta cần đặt thứ gì đó ra ngoài đầu để đầu nhẹ hơn:
Sáu tháng.
Tuấn học thiết kế và bắt đầu thích. Hà viết luận văn và được khen. Linh ở căn hộ mới và thỉnh thoảng pha trà theo cách bà dạy — không dùng bộ chén cũ, chỉ pha trà thôi.
Bố nhìn tấm ảnh ông nội và nhắn hai chữ: Giống con.
Ngôi nhà số 43 có chủ mới. Cái gương không còn ở đó.
Tao vẫn đeo chiếc đồng hồ.
Anh nhìn những dòng đó một lúc. Rồi gấp tờ giấy lại, đặt vào ngăn kéo bàn.
Tắt đèn. Nằm xuống.
Trong bóng tối, tiếng ve ngoài cửa sổ, tiếng thành phố đêm xa xa. Kim giây chiếc đồng hồ trên cổ tay anh chạy đều — anh không nghe thấy nó, không thể nghe thấy cơ chế nhỏ bé đó trong tiếng ồn của đêm hè Hà Nội. Nhưng anh biết nó đang chạy. Đã chạy từ trước khi anh sinh ra và sẽ tiếp tục chạy.
Anh ngủ.
Không mơ — hoặc mơ nhưng sáng dậy không còn nhớ gì. Giấc ngủ thẳng và sâu theo cái sâu của người không còn mang theo thứ gì cần giải quyết trước khi nhắm mắt.
* * *
Sáng hôm sau anh nhắn tin cho ba người còn lại trong nhóm — không phải vì có chuyện gì, chỉ nhắn một câu: *Cuối tuần này tụi mình ăn gì không?*
Tuấn trả lời trong vòng hai phút: *Bún bò. Tao đặt chỗ.*
Hà trả lời trong vòng năm phút: *Được. Mấy giờ?*
Linh trả lời trong vòng mười phút, hình ảnh đính kèm là ảnh chụp bộ chén sứ trong tủ kính căn hộ cô, ánh sáng buổi sáng chiếu vào hoa văn màu lam, rõ và đẹp: *Được. Và Minh — tao vừa pha trà sáng nay. Bằng ấm đất nung mới mua. Không bói, chỉ pha.*
Minh nhìn tấm ảnh bộ chén sứ trong ánh sáng buổi sáng.
Rồi anh nhắn lại: *Bình thường chứ?*
Linh: *Bình thường. Trà ngon.*
Minh cười một mình trong phòng. Đặt điện thoại xuống, cầm bút lên, bắt đầu ngày làm việc mới.
— Hết chương 11 —