Lặng chìm vào giấc mộng cuối cùng.. Thật dài..
Xin chào những quý bạn ở bên kia màn hình! Thật vui vì các bạn đang ở đây, chiêm nghiệm những hồi ức vang vọng từ quá khứ của tớ, một chú chó già trung thành, hay thật hổ thẹn thay khi đã từng là như vậy.
Cuộc sống đôi khi như một giấc mơ, thoáng qua nhanh tâm hồn của muôn vật rồi lặng lẽ rời đi để lại chút quà lưu niệm. Đấy có thể là những phút giây lắng động âm thầm khi ta nhìn lại những bước đường ta đã đi; có thể là những dằng vặt dày xéo tâm can ta, ngăn ta nhắm mắt tìm về sự thanh thản. Và có lẽ những điều đó cũng phần nào ứng nghiệm với cuộc đời ngắn ngủi của tớ đấy! Và có thể là của bạn nữa, những con người đang mệt mỏi giữa thế gian, đang vật vã trên manh niệm, chiếu ấm, hay đang tận hưởng giây phút ít ỏi của một bữa ăn vội và thụ cảm những mẫu chuyện mà có lẽ chẳng nghĩa lí gì nơi cuộc đời bạn. Thật vậy! Câu chuyện mà tớ muốn đôi lời nhắn gửi ở đây có thể sẽ rất xa vời với bạn. Song, ít nhất, thông qua những trải nghiệm của tớ giữa thế giới hỗn mang này có thể mang đến cho bạn một chút gì đó.. giống như cuộc đời của tớ vậy.
Tớ từng có một người bạn rất đặt biệt. Cô ấy dễ thương lắm, còn thông minh và rất ham học hỏi nữa. Cô ấy rất hay chơi đùa cùng tớ nơi cánh đồng lúa vàng đang trĩu nặng. Cô ấy đã cũng nhà hội hoạ vẽ nên những vì sao thật đẹp để bầu bạn với mặt trăng đơn côi. Cô ấy tuyệt lắm! Cô ấy tin vào công lí, cố ấy tin vào ngọn lửa đang say ngủ nơi đáy lòng nhân loại, cô ấy tin rằng hơi ấm của những xúc cảm chân thành có thể sọi rọi một trái tim héo hon vì giá lạnh. Cô ấy tin thế đấy, đã từng thế đấy.
Cô ấy từng là bạn tớ, và chính tớ là người đã dập tắt đi nguồn sáng trong đôi mắt nhiệt huyết ấy. Chính tớ là người đã phản bội lí tưởng tớ đặt ra và chính tớ là người đã đẩy cô ấy đến nơi khốn cùng của tuyệt vọng.
Xin gửi đến Cyb, người bạn tốt của tớ, hãy để tớ nhớ về bóng hình cậu trước khi ý thức tồn đọng nơi cõi đời này hoá hư vô.
Xin lỗi cậu, Cyber.
Tớ bắt gặp cô ấy vào một hôm mặt trời lặng chìm dần trong giấc ngủ giữa lớp lớp tầng mây. Ánh hình cô gái ngồi vắt vẻo như mất đi một phần sức sống nơi ngỏ đường hẻm đang soi nhẹ bóng mặt trời.
-Này, cậu có sao không? – Tớ tiến lại hỏi.
Thiếu nữ ấy không phải con người, đó là điều mà một chú chó như tớ có thể nhìn ra trong đôi đồng tử hai màu khác nhau và vết nứt trải dài từ mặt đến nửa cổ, trông đau lắm. Mắt cô khép hờ, bên trong lắp ló ánh tia lửa điện đằng sau mái tóc đen dài đã rũ bết những gian trân. Cô ấy rất giống cậu chủ của tôi, cái ánh mắt ấy, cậu ấy sẽ luôn khướt từ những mong cầu từ điệu vẫy đuôi triều mến của tôi. Cậu ấy im lặng,.. khóc? Con người gọi đấy là “khóc”?
-Xin chào, tớ có thể giúp gì cho cậu không, cô gái?
-Chó.. ? Lại đây..
Tớ ngồi đối diện cô ấy, đưa cái mũi ướt chạm vào bền mặt sắc lạnh của cô. Trong khoảnh khắc, có lẽ người con gái ấy cũng chủ động đáp lại. Cô ấy chậm rãi nhấc cánh tay như đứt rời của mình lên những tiếng cót két của tiếng cửa của một căn phòng cũ. Cót két.. Tiếng cót két chạm vào bộ lông vàng óng của tớ, xoa nhẹ, thật nhẹ nhàng đằng sau lớp da lạnh lẽo ấy.
-Này cô gái, cậu từ đâu đến thế? – Tớ hỏi.
Cô ấy trầm ngâm, đôi đồng tử bất giác dãn ra như ống kính máy ảnh. Ánh hoàng hôn đã rịu rã dần nơi góc hẻm, mang sự trỗi dậy của đêm đen đến với thế gian. Những ngôi sao ngoài xa kia, thật xa ở phía bên kia thế giới giống như những ngôi sao mập mờ trong ánh mắt cô gái bán nhân này,.. và đã từng giống cậu chủ..
-Tôi tới từ nhà máy.
-Nhà máy? Tớ đã từng nghe về nơi đó vài lần. Đấy chẳng phải là nơi tốt lành gì đúng chứ? Ông chủ và bà chủ của tớ rất hay đến đấy để làm việc và thi thoảng mang thứ gọi là “tiền” trở về. Tớ không rõ họ đã trải qua những gì nhưng mỗi lần họ từ nhà máy về nhà, ông bà chủ thường hay cáu gắt với nhau nhiều lắm. Có lẽ họ rất mệt mỏi.
Nữ người máy nghiêng người, mái tóc đen phủ kính vết nứt trải dài cùng những vệt đỏ phát ra từ đôi mắt trái để tôn lên ánh lục bảo rực lên bên mắt phải. Cô ấy khẻ vuốt ve tớ. Nhưng có lẽ, dường như cô ấy sợ tớ bị đau nên trông bộ hành động rất vụng về.
-Tôi sống với giáo sư và những người anh chị của mình. Họ rất tốt với tôi. Nhưng mà.. tôi không biết nữa. Tôi chỉ muốn biết có được cảm xúc giống con người thôi mà..
Đáy mắt tớ rung nên những vệt bóng lung linh, và chiếc đuôi ngoắc qua ngoắc lại như một bản năng. Tớ thật rất thường làm vậy mỗi lần cậu chủ muộn phiền điều gì đấy; dù tớ cũng chẳng thật sự hiểu cậu đã phải đối mặt với những gì nhưng tớ biết mỗi lần tớ cười và ngoe ngoẫy chiếc đuôi này, trông cậu chủ trở nên vui hẳn. Và có lẽ không chỉ cậu chủ của tớ thôi đâu, cả cô ấy cũng vậy, đều mỉm cười một cách bất giác mà tớ không thể rõ được vì sao.
-Tớ hiểu cảm giác của cậu, có lẽ cậu đang bị lạc đúng không?
-Bị lạc? – Cô ấy ngạc nhiên.
-Giống như ông bà chủ của tớ ấy! Họ bảo tớ đợi họ ở đây từ hồi mặt trời chưa thức giấc.
-Vậy họ đâu rồi? – Cô ấy nghiêng đầu.
-Họ vẫn chưa trở lại, có lẽ họ đã bị lạc rồi thì phải. – Tớ nhìn về nơi nguồn sáng le lói trên tận khung trơi xa. Một vật thể phát sáng, mà cậu chủ hồi nhỏ hay gọi đó là “ông trăng” đang mỉm cười. Rồi ánh đèn phố thị bất lên, xoá mờ sự hữu hiện của ông trăng ngoài kia.
-Vậy cậu chờ họ đến tận bây giờ luôn à?
Tớ gật đầu:
-Đúng vậy, vì tớ là một chú chó trung thành mà. Này, cậu tên là gì thế, cô gái?
Cô ấy im lặng, nhìn về phía xa xăm nơi ánh đèn đường soi chiếu những làn xe cộ tấp nập.. Tiếng còi xe vang lên tận nơi đường lớn, lao xao những thanh điệu của sự sống về đêm.
Mãi sau này tớ mới biết, cô ấy từng được gọi là CYBER-9001R và chúng tớ quyết định gọi cô ấy là Cyber.