Chương 15: Thanh xuân ở lại năm tháng ấy


Lễ kỷ niệm rồi cũng kết thúc hẳn. Sân trường trở về dáng vẻ quen thuộc của những ngày thường.

Lê Thanh Nhã trở lại với nhịp sống học trò như bao người khác. Bài kiểm tra nối tiếp bài kiểm tra, những buổi trực lớp, những lần cười nói cùng bạn bè. Không ai còn nhắc đến buổi chiều hôm ấy, và cô cũng không.

Có những chuyện, khi đã nói ra rồi, sẽ không cần phải nhắc lại thêm lần nào nữa.

Thời gian tiếp tục trôi.

Lá bàng trước dãy phòng học rụng rồi lại xanh.

Năm học kết thúc, rồi bắt đầu một năm học mới.

Thanh xuân, suy cho cùng, cũng chỉ là một đoạn đường mà ai cũng phải đi qua.

Nhiều năm sau…

“Chị Nhã, may quá chị đây rồi!” 

Trên hành lang của một công ty lớn, một nhân viên thực tập vội vàng gọi lại người phụ nữ đang đi đằng trước.

Lê Thanh Nhã quay người lại, lúc này cô đã không còn vẻ non nớt của thiếu nữ tuổi 15 mà đã trưởng thành, mang dáng dấp một người phụ nữ trẻ tuổi xinh đẹp.

Cô mỉm cười: “Có chuyện gì vậy?” 

Nhân viên thực tập ngẩn người một lúc vì sự thân thiện của cô, nhanh chóng nói: “Dạ sếp nhờ em chuyển lời đến chị, tháng này công ty có một đợt phúc lợi nhân viên, bao gồm hạng mục khám sức khỏe. Địa điểm tại bệnh viện này, sếp nhờ em đưa chị tài liệu ạ!”

“Cái này ông ấy đã đánh tiếng chị rồi, chị sẽ đi khảo sát vào chiều nay.” Nhã nhận lấy hồ sơ rồi rời đi.

Nhân viên thực tập còn ngây người ở đó: “Thật là một người con gái tài năng…”

“Sao đây, giáo viên bận rộn của chúng ta lại mời tớ đi ăn trưa?” Lê Thanh Nhã mỉm cười tủm tỉm nhìn về phía người đứng trước cổng công ty.

Vũ Nguyệt Linh khi trưởng thành đỗ Sư phạm và trở thành một giáo viên đúng theo mơ ước, hiện đang là một giáo viên THCS. 

“Làm ơn đi cô nàng quản lý, chiều nay được nghỉ mới rước cô đi đấy.” Linh trêu chọc.

“Không biết, đi ăn với cậu chiều nay phải đến bệnh viện đăng ký thủ tục nhân viên với tớ.” Nhã bắt đầu giở tính trẻ con.

“Rồi rồi.” Linh đương nhiên sẽ đồng ý.

Hai người sóng vai rời khỏi công ty, vừa đi vừa nói chuyện vụn vặt. Những câu chuyện xoay quanh học sinh cá biệt, phụ huynh khó tính, rồi lại quay sang than thở về công việc quản lý của Nhã. Mọi thứ diễn ra rất tự nhiên giống như họ của mười mấy năm trước.

Buổi chiều, bệnh viện đông người hơn Nhã tưởng. Sảnh chính rộng lớn, mùi thuốc sát trùng thoang thoảng trong không khí. Nhã đứng xếp hàng làm thủ tục đăng ký, Linh ngồi bên cạnh lật xem tập tài liệu phúc lợi.

“Công ty cậu chu đáo ghê.” Linh nhận xét.

“Ừ, bù lại thì việc cũng nhiều.” Nhã cười nhẹ, mắt vẫn dõi theo bảng điện tử hiển thị số thứ tự.

Lúc này, từ thang máy đi ra một bóng người, Linh liếc mắt liền nhận ra đó là bạn học cũ: “Triết! Cậu làm ở bệnh viện này à?”

Người kia đúng là Trần Minh Triết, hiện đang là bác sĩ phẩu thuật, chuyện này cậu đã chia sẻ trong nhóm lớp cấp 3, không ngờ lại là bệnh viện này.

Nhã nghe thấy cái tên này, không khỏi nhìn lên. Bọn họ suốt cấp 3 chỉ coi như bạn bè, cùng nhau đi học thêm, cùng chia sẻ bài khó. Chẳng qua, tốt nghiệp xong đường ai nấy đi, cũng ít liên lạc.

Nghĩ vậy, cô cất tiếng chào: “Lâu rồi không gặp, Triết.”

Trần Minh Triết ngẩn người, nhận ra hai người là ai sau, mỉm cười đi về phía họ: “Lâu rồi không gặp, Nhã, Linh.” 

Nói rồi, cậu nhìn về phía Nhã, giật mình một cái rồi nhanh chóng quay về trạng thái.

Nhìn ra hai người có chuyện muốn nói, lại thêm một đoạn câu chuyện tình xuyên suốt một năm học, Vũ Nguyệt Linh nhanh chóng làm ra quyết định.

“Tớ ra cửa chờ, có gì xong gọi nhé.”

“Ừ, gặp lại cậu sau.” Triết mỉm cười vẫy tay.

Linh vừa đi, cậu nhìn Nhã, nói: “Nói chuyện một chút chứ? Tiền nước tớ mời.”

Nhã cười: “Đương nhiên là được!”

Hai người rời khỏi khu khám bệnh, đi xuống tầng trệt. Triết dẫn Nhã ra một quán nước nhỏ nằm sát cổng bệnh viện, bảng hiệu cũ nhưng sạch sẽ, vài bộ bàn ghế gỗ kê gọn gàng dưới tán cây.

Nhã nhìn quanh một lượt, gật đầu: “Tớ thích mấy chỗ thế này!”

Triết gọi hai ly trà nóng, rồi kéo ghế cho Nhã ngồi xuống trước.

“Dạo này cậu sống thế nào?” Triết dẫn ra đề tài.

“Tớ vẫn ổn, dạo này công việc cũng dần ổn định.” Nhã uống một ngụm trà, hỏi lại: “Cậu thì sao?”

“Tớ vẫn đang trong kỳ thực tập, còn nhiều điều phải học lắm.”

Triết cười: “Trước đây tớ muốn tập trung vào học tập, giờ mục tiêu đạt được, tớ cũng muốn theo đuổi cuộc sống mong muốn.”

“Ví dụ như…?”

“Một mối quan hệ chẳng hạn?” Triết chống tay vào cằm, nhìn Nhã.

Nhã hơi sững lại. 

“Nhã này, nếu như được lựa chọn bây giờ, liệu cậu có chấp nhận bắt đầu thêm một lần nữa với tớ không?” Triết đưa ra giả thiết.

“… Nếu tớ của quá khứ mà nghe được câu này sẽ vui lắm đấy.” Nhã thở dài.

“Cậu của hiện tại thì sao?” Triết kiên nhẫn đặt câu hỏi.

“Thật đáng tiếc, bây giờ tớ muốn vội với sự nghiệp rồi!” Cô nàng mỉm cười tinh nghịch rồi đứng dậy: “Linh còn đang chờ tớ, có dịp gặp sau.”

“Tạm biệt.” Nói rồ, cô rời đi không quay đầu lại.

Triết ngồi yên tại chỗ, nhìn theo bóng lưng ấy cho đến khi khuất hẳn.

“Đáng tiếc thật.” Cậu khẽ nói, nhưng không có nhiều thất vọng. Dù sao, cậu cũng chỉ muốn thử một lần.

Bởi vì rung động năm ấy vốn chỉ thuộc về một giai đoạn rất ngắn của đời người.

Hành trình ấy thuộc về Lê Thanh Nhã và Trần Minh Triết của tuổi 15, chứ không phải của hai con người đã trưởng thành ở hiện tại.

Hai đường thẳng năm ấy chỉ kịp giao nhau một lần, rồi mỗi người rẽ về hướng của riêng mình.

Thanh xuân của tớ và cậu, cuối cùng cũng an yên dừng lại ở năm tháng ấy.

Thanh xuân không cần đi đến cuối cùng, chỉ cần đã từng rực rỡ, thế là đủ.

Hình bóng cậu sẽ mãi là mảnh ghép mà tớ lưu giữ trong ký ức. 

Tạm biệt, tôi của tuổi 15.