Chương 14: Lời tỏ đặt xuống thanh xuân


Lễ kỷ niệm trường diễn ra vào một buổi sáng nắng đẹp. Sân trường được trang trí bằng băng rôn đỏ treo cao, bóng bay đủ màu buộc dọc lối đi, loa phát thanh vang lên những bản nhạc quen thuộc mà năm nào cũng nghe. 

Học sinh tụ tập thành từng nhóm, người chụp ảnh, người chạy tới chạy lui hỗ trợ chương trình, không khí nhộn nhịp đến mức khó ai có thể đứng yên.

Nhã đứng trong hàng lớp 10C6, tay cầm bảng tên lớp, mắt nhìn về phía sân khấu mà tâm trí lại chẳng ở đó. Trong balo của cô, chiếc hộp quà nhỏ nằm yên, như một bí mật chỉ mình cô biết.

Buổi lễ kéo dài hơn cô tưởng. Những bài phát biểu nối tiếp nhau, những tiết mục văn nghệ rộn ràng tiếng vỗ tay.

Cho đến khi chương trình kết thúc. Học sinh bắt đầu tản ra khắp sân trường, người tranh thủ chụp ảnh kỷ niệm, người tụ tập nói cười. 

Nhã đứng lại gần cây bàng gần dãy phòng học, ánh mắt lại không ngừng tìm kiếm một dáng người quen thuộc. Đằng xa xa, ‘quân sư tình yêu’ F4 đang đứng như hổ rình mồi nhìn ngắm.

“Nhã?”

Giọng nói quen thuộc vang lên phía sau khiến cô giật mình. Nhã quay lại, bắt gặp Triết đang đứng cách mình vài bước. 

“À…” Nhã hơi lúng túng: “Cậu xong việc rồi hả?”

Triết “ừ” một tiếng, đứng lại cạnh cô dưới tán bàng.

Triết im lặng vài giây, như đang nghĩ về câu nói ấy. Gió thổi qua, làm lá bàng xào xạc trên đầu hai người.

“À, Nhã này.” Triết lên tiếng, giọng tự nhiên như mọi lần: “Hôm trước cậu bảo có chuyện muốn nói với tớ là chuyện gì vậy?”

Thịch. Tim Nhã đập nhanh hơn một nhịp.

Triết nghe thấy cô nói: “Triết này…”

“Hả?”

“Tớ cũng không biết là từ bao giờ… Hình bóng của cậu đã thu hút tớ…” Lê Thanh Nhã cúi đầu, bàn tay nắm chặt món quà nhỏ. 

Cô nói: “Tớ ban đầu chỉ nghĩ giữa chúng ta có thể là bạn thì thật tốt…Nhưng, nguyện vọng đó có lẽ đã không còn như bắt đầu…”

Trần Minh Triết có lẽ hiểu lời cô định nói: “Nhã…”

Chưa kịp lên tiếng, cậu bị ngắt lời: “Cậu để tớ nói xong… có được không…?”

Trần Minh Triết im lặng, cuối cùng không nói gì. 

“Tớ không biết nguyện vọng ấy thay đổi từ khi nào.” Cô nói chậm rãi. “Chỉ biết rằng tớ muốn nhìn thấy cậu nhiều hơn, muốn trò chuyện cùng cậu… muốn trong thế giới của cậu, có sự tồn tại của tớ.”Cô tự cười: “Tớ có tham lam quá không? Như vậy chẳng khác nào ép buộc nhỉ?”

Lúc này, cô không cúi đầu nữa, Lê Thanh Nhã ngẩng đầu đối diện thẳng mặt với Trần Minh Triết: “Tớ không có ý bắt ép cậu trở thành bạn trai tớ khi mà cậu vẫn chỉ coi tớ là bạn…” Giọng nói nhẹ nhàng của cô như âm vang vọng qua không khí: “Nhưng…cậu có thể cho tớ một cơ hội không? Cơ hội thích cậu.”

Triết im lặng rất lâu. Gió lại thổi qua, mang theo tiếng lá bàng xào xạc, như vô tình kéo dài khoảnh khắc ấy thêm vài giây.

“Nhã…” Triết cuối cùng cũng lên tiếng.

Giọng cậu trầm và chậm hơn thường ngày:“Tớ cảm ơn cậu. Vì đã thích tớ. Và vì đã nói ra một cách nghiêm túc như vậy.”

Nhã không nói gì, chỉ đứng yên lắng nghe.

“Tớ không thấy cậu tham lam.” Triết tiếp tục: “Cũng không thấy cậu ép buộc.”

Cậu ngừng lại một chút, rồi nói thẳng: “Nhưng tớ xin lỗi. Tớ không thể cho cậu cơ hội đó.”

Triết siết nhẹ quai cặp trên vai, như đang tìm cách diễn đạt sao cho ít làm người đối diện tổn thương nhất: “Không phải vì cậu không tốt.”

Nhã cảm thấy tim mình khẽ thắt lại, nhưng cô không cúi đầu. Cô đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ rất lâu rồi.

“Hiện tại, tớ chỉ muốn giữ mọi thứ ở mức bạn bè.” Triết nói tiếp: “Tớ không muốn vì mình mà khiến cậu hy vọng rồi lại thất vọng.”

“Tớ nghĩ,… cậu xứng đáng với một người có thể đáp lại tình cảm của cậu một cách trọn vẹn hơn.”

“Xin lỗi, Nhã.”

Khoảng lặng rơi xuống giữa hai người.

Nhã hít sâu một hơi, không hiểu sao, cô thấy trong lòng mình… nhẹ hơn hẳn.

Cô mỉm cười, thái độ giống như mọi ngày: “Tớ biết rồi, cảm ơn cậu đã nói rõ. Tớ cũng không mong cậu sẽ đồng ý, chỉ đơn giản là muốn nói ra lòng mình thôi.”

Cô tiến đến gần cậu, đặt túi quà vào tay Triết: “Đây, quà của cậu.”

Triết giật mình, định trả lại: “Cái này…”

“19/11 vui vẻ, chút quà nhỏ thôi, không đáng chú ý.” Nhã giữ món quà trong tay cậu.

Cô nói: “Tớ ấy à, thật ra rất ích kỷ. Vì cảm giác đơn phương thật khó chịu, cho nên cậu cứ coi như tớ muốn cậu khó chịu cùng đi.”

“Tớ…”

“Thôi nào, có gì đâu, gặp lại sau nhé Triết.” Lê Thanh Nhã vẫn giữ nguyên nụ cười, quay người đi rồi bước nhanh chạy mất.

Lê Thanh Nhã chạy một mạch qua dãy phòng học, cho đến khi chắc chắn Triết không còn nhìn thấy mình nữa mới dừng lại.

Cô đứng dựa lưng vào tường, hít sâu vài hơi. Ngực hơi tức, mắt cay cay, nhưng tuyệt nhiên không có giọt nước mắt nào rơi xuống.

“Xong rồi.” Cô tự nói với mình.

Đằng xa, nhóm F4 nãy giờ vẫn đứng quan sát cuối cùng cũng không kìm được mà chạy lại.

Nhã nhìn mấy gương mặt quen thuộc trước mặt, bật cười tự giễu: “Bị từ chối rồi.”

Ba đứa bạn im lặng. Vũ Nguyệt Linh không nói thừa lời nào, ôm chầm lấy bạn mình, đặt đầu cô lên vai: “Bọn tao ở đây với mày.”

Trần Mỹ Hạnh vỗ vai Nhã, Trần Thiên Sơn quay mặt đi.

Tuyến lệ vất vả lắm mới có thể kiềm chế của Nhã lúc này mới vỡ òa.

Nhã uất ức dựa vào vai Linh khóc nấc lên: “Tại sao vậy…hức, tại sao?… Tao rõ ràng… hức… đã cố gắng rất nhiều, … cũng thích cậu ấy rất nhiều mà… hức.”

Linh vỗ nhẹ mái tóc cô, dùng hành động biểu đạt sự quan tâm của mình.

Ở phía bên kia sân trường, dưới tán bàng cũ, Trần Minh Triết vẫn đứng yên.

Trong tay cậu là túi quà nhỏ, nhẹ đến mức tưởng như không có trọng lượng, nhưng lại khiến lòng người nặng hơn bình thường. Trong túi là một chiếc khăn đan len và một tấm thiệp viết tay, không khó để nhìn ra đây là đồ thủ công tự làm. 

Triết mở tấm thiệp ra.

Chữ viết không quá nắn nót, nhưng ngay ngắn và quen thuộc. Là kiểu chữ mà mỗi lần chép bài, Nhã vẫn hay dùng.

‘Chúc cậu 19/11 vui vẻ.

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện trong một đoạn rất đẹp của thanh xuân tớ.’

Không có thêm lời nào khác.

Triết nhìn dòng chữ ấy một lúc lâu, đầu ngón tay khẽ siết lại. Cậu gấp tấm thiệp lại, đặt nó cẩn thận vào trong túi cùng chiếc khăn len.

Gió thổi qua, tán bàng rung lên nhè nhẹ. Sân trường lúc này đã vắng hơn nhiều, chỉ còn lác đác vài nhóm học sinh đang thu dọn những thứ cuối cùng sau lễ.

Triết đứng đó, rất lâu.

Cậu biết mình đã làm điều đúng. Nhưng đúng không đồng nghĩa với việc hoàn toàn không cảm thấy gì.

Cậu nhìn theo hướng Nhã vừa rời đi, rất lâu sau mới cúi đầu, khẽ thở ra một hơi.

Ở một nơi khác trong sân trường, tiếng khóc của Nhã đã dần nhỏ lại. Vũ Nguyệt Linh vẫn ôm lấy cô, Trần Mỹ Hạnh im lặng, Trần Thiên Sơn đứng quay lưng, giả vờ nhìn về phía khác.

Không ai nói rằng “rồi sẽ ổn thôi”.

Bởi vì họ đều hiểu, có những chuyện cần thời gian, chứ không phải lời an ủi.

Lễ kỷ niệm rồi cũng kết thúc hẳn. Sân trường trở về dáng vẻ quen thuộc của những ngày thường: nắng, gió, và những bước chân vội vã.

Nhưng với Lê Thanh Nhã, ngày hôm ấy đã kịp để lại một dấu mốc rất rõ ràng.

Một lời tỏ tình không được đáp lại.

Một tình cảm không có kết quả.