Chương 10: Con bò biết bay


Màn đêm một lần nữa buông xuống thành phố này, tại nhà, Lê Thanh Nhã đang nhắn tin với Trần Minh Triết.

[Ứng dụng Messenger: Minh Triết]

[Thanh Nhã: quá đáng hết sức, thầy gọi tần suất quá cao!

Minh Triết:Công nhận

Thanh Nhã: tớ còn chx kịp hiểu bài hỏi gì đã bị gọi!

Minh Triết: thầy cx có ý rèn luyện thôi

Thanh Nhã: mệt mỏi quá…

Minh Triết: tớ cứ tưởng cậu học thuộc hàng siêu giỏi cơ

Thanh Nhã: đừng, tớ ko đến mức…

Minh Triết: ahaha, đùa thôi, tại thấy Nhã đi chung Linh Sơn nên tưởng toàn học bá

Thanh Nhã: hai đứa nó cãi nhau nhiều thành quen, cãi đến giỏi luôn cx chịu

Minh Triết: hay là mình cùng tranh luận đi

Thanh Nhã: Tranh luận j? Nói trc là tớ ko giỏi đâu nha.

Minh Triết: về con bò biết bay

Thanh Nhã: …

Minh Triết: con bò biết bay

Thanh Nhã: mình ko biết bay…

Minh Triết: mik nói bò mà:))

Thanh Nhã: tưởng bạn nói mình:))

Minh Triết: làm gì có!

Minh Triết: dạo gần đây, nhiều người đã chứng kiến về việc con bò biết bay 

Thanh Nhã: đó chỉ là chứng kiến, chưa ai đưa ra được bằng chứng về vụ việc này

Minh Triết: nhưng người đó đi cùng bạn bè

Thanh Nhã: có khả năng đó là một hiện tượng nào đó bị nhìn nhầm mà thôi

Minh Triết: sao có thể?!

Minh Triết: …

Thanh Nhã: …

Thanh Nhã: bỏ qua đề tài này ha?

Minh Triết: uk:))]

“Haha…” Nhã bật cười vì sự hài hước của Trần Minh Triết, cô ôm điện thoại lăn lộn vài vòng trên chiếc giường rộng rãi. Gương mặt nhỏ hiện lên một tầng hồng nhạt, khóe miệng lại không tự chủ nở nụ cười.

Đắm chìm trong cảm xúc của chính mình, điện thoại lại vang lên một tiếng thông báo.

“Triết nhắn gì sao?!”

[Bạn có tin nhắn mới từ ‘F4 có bảo kê:))’]

Lê Thanh Nhã bị một chậu nước lạnh dội vào lòng mong muốn. Cô nàng mặt vô biểu tình mở ra tin nhắn.

[Ứng dụng Messenger: F4 có bảo kê:))]

[Chị đại C2: Thế cm định mai đi đk?

5-4=0: uk, mai trường về sớm, thăm cô chơi chơi, chúc 20/11 sớm nx

Sadboy: còn tận 5 ngày

Chị đại C2:có mang quà j ko?

5-4=0:mang j? Tụi mik đến đòi quà!

Sadboy:…

Chị đại C2:…

5-4=0: khụ khụ, chủ yếu là em trai t cx sẽ đi, nên t ké thôi, dù j đều là cùng cô dạy toán

Sadboy: đứa e khổ nhất thế giới:)) ]

Lê Thanh Nhã nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại vài giây, rồi thở ra một hơi thật nhẹ.

Niềm vui nhỏ nhoi khi nhắn tin với Triết nhanh chóng bị kéo về thực tại bởi cái tên nhóm quen thuộc.

Cô đưa tay gõ bàn phím.

[Ứng dụng Messenger: F4 có bảo kê:))]

[Vk Zero: mai t đi nha, đừng quên gọi, ko là dỗi cả lũ(lườm lườm)

Sadboy:rồi rồi bà tướng

Chị đại C2: mai 2 đứa đi học chung ko? @Thanh Nhã

Vk Zero: cóa! Mai qua đón t! 

Chị đại C2: tan học về luôn

Vk Zero: ok

Vk Zero: mai ko đứa nào được thả t giữa đường đâu đấy]

Chị đại C2: ai dám?

Sadboy: trừ khi m tự lạc

5-4=0: giải tán, ngủ đi, mai còn học]

Nhóm chat yên tĩnh dần.

Lê Thanh Nhã tắt màn hình, đặt lên tủ đầu giường rồi tắt đèn phòng, chuẩn bị chìm vào giấc ngủ.