Chương 14


Chương 14

Thảo Diệp ở trên hiên, nhìn thấy hai đứa có ô rồi thì không vội nữa mà đứng yên đợi bọn chúng đến mới đón Monkey. Từ ngày bị bố con bé từ chối, cô ấy cũng nghĩ ngợi rất nhiều, dù rất buồn, rất đau lòng. Nhưng Ái Liên nói đúng, Thảo Diệp biết bản thân không cách nào có thể thay thế được vợ của Hoàng Bách, cũng biết người đàn ông ấy không dành cho mình, bởi vậy cô ấy chấp nhận buông bỏ. Chỉ là hơi khó so với tưởng tượng của Thảo Diệp, bởi mỗi lần thấp thoáng thấy bóng dáng Hoàng Bách là trái tim thiếu nữ lại không ngừng rung lên.

Còn về cảm xúc đối với Monkey thì vẫn không thay đổi, Thảo Diệp là một giáo viên tận tụy với nghề, cô ấy vẫn đối xử với con bé rất dịu dàng và chu đáo.

Bát nhỏ vừa quay lại thì Phượng cũng chạy ùa lên trên bậc hiên đứng, cô lắc lắc đầu rồi lau mặt dính ướt nước mưa. Mưa lớn quá nên dù đã đi rất nhanh nhưng tóc, vai và lưng áo cô đều dính ướt.

“Hai đứa có ướt không?”

Bát nhỏ nhìn Phượng lắc đầu.

“Monkey chào cô Phượng với anh đi để mình lên lớp nào.”

Con bé nghe lời cô giáo thì ôm chầm lấy Bát nhỏ, ríu rít chào anh trai rồi lại vươn tay cho Phượng cúi xuống để nó ôm cổ cô rồi mới theo cô giáo lên tầng học của mình.

Phượng đau đáu nhìn theo con bé còn đang vẫy vẫy tay chào hai cô cháu, cho đến khi bọn họ khuất góc cầu thang lên tầng mới thu mắt về. Cô xoay người về hướng sân nhưng lại bắt gặp ánh nhìn không chớp mắt của Bát nhỏ liền khựng lại.

“Cháu nhìn cái gì vậy?”

“Lần trước cô giáo của Monkey cũng che ô ra đón bọn cháu. Nhưng cô cao như cây cổ thụ ấy, cô đứng rồi bế Monkey nên chỉ che được cho mỗi cô với Monkey thôi, làm cháu bị ướt.”

“Cháu ganh tị chứ gì?” Phượng cười cười trêu chọc nó.

“Ai bảo, cháu mà thèm.”

“Lại cãi đi, nếu không thì cháu để ý rồi thù dai làm gì?”

“Cô ấy thích bố cháu đấy cô có biết không?”

“Ai biết, mà cô ấy thích bố cháu thì tốt với anh em cháu, đó là điều tốt chứ sao phải căng?”

“Cô ấy có tốt với cháu đâu, lấy lòng mỗi Monkey.” Nó bĩu môi đáp. 

“Mà bố cháu cũng chẳng thích cô ấy rồi, Monkey bảo là cô ấy ôm mà bố cháu có ôm lại đâu.”

Nó hào hứng nhắc lại chuyện cô giáo bị bố từ chối, Phượng chỉ khẽ lắc đầu cười trừ. Cô đã bảo mà, thằng nhóc này rất thông minh, nhưng không ngờ nó lại để ý tiểu tiết như vậy. Trẻ con mà biết ai tốt với mình ai không tốt và có mục đích gì, đúng thật là đáng sợ quá rồi.

Gần đến giờ đón trẻ, Hoàng Bách nhắn Phượng không cần đi, hôm nay anh về sớm sẽ đón bọn trẻ rồi tạt vào siêu thị mua ít đồ, bảo cô cứ nấu cơm.

Lúc ba bố con đang đi chọn đồ, Hoàng Bách chợt hỏi: “Bình thường cô giúp việc có ăn đồ ăn vặt của các con không?”

Bát nhỏ lắc đầu: “Monkey nhét vào miệng thì cô ấy ăn.”

“Cô giúp việc của các con có em bé, giờ em bé đang phát triển, nên hay đòi ăn đêm. Chúng ta có nên mua cái gì đó để cho cô ấy ăn không nhỉ?” Hoàng Bách nhìn con gợi ý.

“Nên ạ! Hôm nay cô ấy chịu ướt để nhường ô cho con, nên con sẽ mua tặng cô ấy một món đồ ăn siêu to khủng lồ.” Bát nhỏ mau miệng đáp.

“Siêu to khủng lồ!” Monkey nghe được cũng hào hứng reo lên.

Hoàng Bách bật cười, xoa đầu hai đứa rồi đẩy xe cùng con đi chọn đồ.

Hơn một tiếng sau ba bố con mới về nhà, Phượng đã cơm nước xong xuôi, chỉ đợi Monkey và Bát nhỏ về tắm rửa là vào bàn ăn.

Cô nghe tiếng còi xe và tiếng bọn trẻ ríu rít với nhau thì vội ra đón. Xe đậu ở sân, Hoàng Bách lần lượt xách túi lớn túi bé ra. Phượng đỡ giúp anh mà không khỏi thắc mắc: “Anh mua nhiều đồ thế ạ? Tủ lạnh vẫn còn mà.”

“Ừ, cứ mang vào bàn để cho tôi trước đã.”

Phượng nghe lời anh, mang bớt đồ vào bàn để. Lúc Hoàng Bách phân loại đồ cho cô cất tủ đá, tủ mát xong, còn lại một túi nilon to, Phượng vạch vạch ra xem rồi thắc mắc: “Còn cái này thì sao?”

“Đồ ăn vặt của bọn trẻ.”

“Vậy để tôi cất lên đây.”

Phượng túm gọn cả túi lại, định cất vào ngăn kéo trên kệ bếp, lại bị Hoàng Bách níu lại: “Có hai hộp bánh cá với thạch, còn lại cô đem về phòng, phòng khi đêm đói thì ăn.”

Lời Hoàng Bách nói rất dễ hiểu nhưng lại khiến Phượng ngơ ra, anh hất hàm nói: “Ngũ cốc ăn liền, các loại hạt tốt cho bà bầu. Có cả sữa, vị trà sữa. Lúc trước Ami mang bầu hay uống, tôi không biết cô có uống được không nên mua thử một hộp mà cô ấy hay uống. Ami bảo vị này dễ uống không bị gây.”

Mắt Phượng chớp liên tục, cuống họng cũng động đậy không ngừng như nuốt xuống từng lời Hoàng Bách nói.

Bị nhìn chằm chằm như sinh vật lạ, Hoàng Bách không hài lòng hỏi: “Gì nữa?”

“Hết bao nhiêu tiền để tôi trả anh ạ?”

“Thôi khỏi, Bát nhỏ nó mua cho “Cô không được đẹp” của nó, trả ơn cô chịu ướt che ô cho nó.”

Phượng phì cười níu tay Hoàng Bách: “Anh cứ đùa. Tôi nói thật đấy, cứ nhận không như thế này, tôi thật sự rất ngại.”

“Ngại gì? Cô mà ốm nghén ai chăm sóc bọn trẻ nhà tôi? Coi như quà cho sự chăm chỉ và chu đáo đi, tôi là bác sĩ khoa sản rất để tâm đến sức khỏe của mẹ bầu. Đặc biệt là phụ nữ đang mang thai trong nhà mình, không thể để họ tự ngược đãi bản thân và thai nhi được.”

Dứt lời, Hoàng Bách không dây dưa thêm với Phượng mà đi ra phòng khách, lùa hai đứa trẻ lên nhà tắm rửa.

Cô thì cứ đứng đực ra ở đó, hết nhìn túi đồ ăn vặt mà Hoàng Bách mua cho, lại nhìn ba bố con anh mà lòng không thôi cảm kích. Hoàng Bách thật sự là một người đàn ông ấm áp và chu đáo, điều mà Phượng không thể phủ nhận được, thì nay lại càng phải công nhận một trăm phần trăm. Bảo làm sao mà phụ nữ đều không đổ rạp trước anh như vậy.

Cô khẽ lắc lắc đầu, cố xua đi sự ái mộ một cách lộ liễu của mình đối với chủ nhà, đối với Phượng đó là một suy nghĩ quá phận.

Bữa cơm vừa kết thúc, Phượng sực nhớ ra chuyện tin nhắn lúc chiều nhận được thì mở lời nhờ Hoàng Bách: “Lúc chiều có tin nhắn từ bệnh viện gửi đến, bảo truy cập đường link làm khảo sát đánh giá chất lượng dịch vụ và bác sĩ thăm khám thai, mà điện thoại của tôi cùi quá, anh có thể cho tôi nhờ được không?”

“Được, gửi link qua tin nhắn cho tôi đi.”

Phượng nhanh chóng gửi link khảo sát sang máy của Hoàng Bách, anh mở ra rồi đưa cho cô điền. Sau khi hoàn tất các mục về bản thân và đánh giá dịch vụ, Phượng kéo hết xuống dưới để xem tên bác sĩ có trong danh sách khảo sát. Cô chợt ồ lên khi thấy tên Hoàng Bách cũng nằm trong số đó.

“Có anh nữa này.”

“Ừm, cứ đánh giá khách quan nhất là được.”

Phượng ậm ừ vâng dạ, Hoàng Bách tiếp tục ăn cơm. Miếng cơm vừa nuốt xuống anh đã dặn dò nhờ vả: “Đợt này công việc nhiều, nên tôi sẽ thường xuyên vắng nhà. Cô để ý bọn trẻ nhiều hơn giúp tôi một chút, nếu có gì bất tiện thì nhắn để tôi nhờ bà ngoại sang phụ.”

“Vâng, tôi biết rồi.”

“Mà cô có cần về thăm nhà không?”

Phượng chợt khựng lại, Hoàng Bách vẫn chăm chú nhìn cô chờ đợi. Phượng gượng gạo đáp: “Nhà tôi có mỗi hai vợ chồng.”

“Vậy chồng cô đâu, đang làm việc gì rồi?”

“Cũng ở trong thành phố này, anh ấy…” cô ngập ngừng trong giây lát, rồi nói: “Anh ấy làm công nhân ở mỏ than.”

Hoàng Bách gật gật đầu cảm thán: “Thế cũng vất vả, mà cô ở luôn đây như thế này liệu có ảnh hưởng gì không?”

“Ảnh hưởng gì cơ ạ?”

“Thì chồng cô có ý kiến gì không?”

Phượng ái ngại đáp: “À cái đấy thì không, tôi cũng muốn đỡ đần phụ giúp anh ấy cho bớt gánh nặng mưu sinh thôi ấy mà.”

Hoàng Bách không nói nữa, chỉ hòa nhã cười đáp lại. Phượng vừa đặt tầm nhìn vào điện thoại, anh đã hướng mắt nhìn cô. Phượng quá tập trung nên có lẽ không để ý thấy. Người phụ nữ này cũng giống Ngỗng béo của anh, hết lòng vì gia đình, luôn lo lắng cho chồng. Anh chợt cười khe khẽ, cảm thấy may mắn thay người chồng của cô ấy, vì chọn được người phụ nữ biết lo nghĩ, đồng cam cộng khổ với mình. Và cũng mừng cho Phượng vì cô gặp phải tai nạn, rồi trở nên xấu xí như thế này nhưng người chồng kia vẫn kề vai sát cánh, không bỏ rơi cô.

“Anh bác sĩ!” Phượng chợt gọi, khiến Hoàng Bách giật mình.

Anh gượng gạo đảo mắt, không muốn để người ta biết vừa bị mình nhìn chằm chằm vào.

Phượng đưa điện thoại trả cho Hoàng Bách, còn thuận miệng hỏi thăm anh: “Tôi nghe chị An với bác Hoa nói anh đang chuẩn bị thăng chức ạ?”

“Ừm… mặc dù…”

“Sao ạ?”

“Không.” Hoàng Bách lắc đầu rất nhẹ. Anh suýt nữa thì buột miệng nói ra lo lắng của mình, nhưng thật may là dừng lại kịp lúc.

Hoàng Bách không muốn đem bất an của mình truyền sang cho người khác và dù anh có nói thì chưa chắc Phượng đã hiểu.

Hoàng Bách khẽ thở ra thật nhẹ, như muốn đẩy bớt sự tức ứ đang đè nặng trong lòng mình ra. Nếu lúc này có Nam My ở đây thì thật tốt, cô sẽ cho anh sự khích lệ và lời khuyên đúng đắn, ít nhất thì có thể khiến anh bình tâm và chấp nhận thực tế hơn.

“Anh bác sĩ!”

“Cô cứ nói đi, tôi nghe.”

“Anh sẽ làm được thôi mà. Còn nếu không thì đó là do số phận. Nếu họ không chọn anh là do họ thiếu may mắn, không chọn đúng người cho đúng vị trí.”

Hoàng Bách khẽ cười, rồi lắc đầu thật nhẹ vì lời động viên có chút quá của Phượng.

Cô lại cố chấp nói: “Thật mà, tôi thấy anh rất giỏi, rất ân cần với bệnh nhân. Lúc ở bệnh viện tôi cũng thấy rất nhiều người nhắc đến anh, nói nhất định phải là bác sĩ Bách thăm khám và theo dõi thai kỳ.”

“Nói quá rồi.”

“Thật đấy, tôi là thai phụ, cũng là khách hàng nên cảm nhận rất khách quan. Nếu mà họ không chọn anh, chứng tỏ mắt có vấn đề. Phải không Monkey?”

Phượng hóm hỉnh ngoảnh sang hỏi con bé, Monkey đang ăn cơm, miệng dính đầy thức ăn. Con bé theo phản xạ ngóc lên, rồi toét miệng cười bảo: “Mắt nhắm nên mới không thấy ạ!”

Hoàng Bách phì cười, vừa xoa đầu con gái vừa nhặt cơm dính trên miệng cho con bé.

Bát nhỏ ở bên cạnh, vừa ăn cơm vừa lén lút nhìn bố. Đợi lúc ăn cơm xong, nó mới thỏ thẻ hỏi: “Bố ơi cái balo của con đâu?”

“Bố để trên phòng đấy, nhưng tiền bố cất hết đi rồi.”

Bát nhỏ trừng mắt nhìn bố, rõ ràng là vô cùng tiếc nuối nhưng không dám thể hiện ra. Nó mím môi thật chặt, rồi bật ra nói: “Thế ư, chán vậy?”

“Con lấy tiền làm gì?”

“Con có bảo lấy tiền đâu, con chỉ hỏi thế thôi mà. Con sợ bố quên không lấy về cho con, làm mất tiền của con thì con tiếc đứt ruột ra mất thôi.”

“Ừ, vậy ăn xong rồi thì lên học bài đi nhé!”

Bát nhỏ vâng dạ rồi lụt cụt đi lên nhà, nó đi đến giữa cầu thang rồi còn ngoảnh mặt lại, trân trối nhìn bố thêm một lần nữa.

Ngày diễn ra cuộc họp hàng năm, cũng là lúc ra quyết định bổ nhiệm nhân sự thay thế vị trí Trưởng khoa sản. Chín giờ sáng, hai ứng cử viên sáng giá nhất là Hoàng Bách và Tuấn Đức đều có mặt. Không cần phải nói thì ai cũng mười mươi đoán chắc vị trí đó sẽ về tay người nào, chỉ là họ không dám chắc phía Giám đốc bệnh viện có thiên vị rồi làm sai lệch kết quả đi không mà thôi.

Trước khi vào phòng họp, Hoàng Bách đứng lặng nhìn mọi người vào trước, tay trong túi áo blouse bao lấy thẻ tên của vợ, siết chặt: “Ami cùng anh cố gắng nhé! Chồng em rất giỏi, nhưng giỏi nhất là khi luôn có em ở bên cạnh.”

Không biết từ khi nào mà chiếc thẻ tên của Nam My đã trở thành bùa hộ mệnh của Hoàng Bách, thay cô ở bên cạnh tiếp sức cho anh.

Sau khi điểm qua những thành tựu mà bệnh viện đạt được trong một năm qua và các cá nhân được khen thưởng thì đến việc công bố kết quả của đợt khảo sát vừa rồi.

Tất cả mọi con mắt đều hướng về màn chiếu hiển thị những cột kết quả khảo sát của từng người.

“Bác sĩ Bách xuất sắc!” Ai đó không nhịn được mà thốt lên.

Đâu đó cũng dần rộ lên những lời tán thưởng dành cho anh. Hoàng Bách chỉ khiêm tốn mỉm cười, đáp lại sự khen ngợi đó của mọi người dành cho mình.

“Phó khoa, sao kết quả của anh lẹt đẹt thế?” Người ngồi bên cạnh nghiêng đầu về phía Tuấn Đức hỏi nhỏ.

“Chỉ là một khảo sát nhỏ, không nói lên điều gì cả.”

Tuấn Đức khẽ lẩm bẩm, số liệu của anh ta bị Hoàng Bách bỏ xa, còn chẳng bằng bác sĩ cùng khoa khác.

“Đúng là khảo sát nhỏ không nói lên điều gì, nhưng nó góp phần đánh giá cái tâm và cái tầm của một bác sĩ đấy.

Lời mỉa mai của Ái Liên có lực sát thương vô cùng lớn, tuy cô không nói lớn nhưng lại khiến người nào đó tự cảm thấy xấu hổ. Tuấn Đức tức điên mà chẳng thể cãi trả, chỉ có thể âm thầm nuốt nghẹn mà siết chặt nắm tay, rồi đặt ánh nhìn nảy lửa lên người ngồi phía bên kia của Ái Liên.

Rõ ràng người khiêu khích Tuấn Đức là cô ấy, vậy mà người phải hứng chịu ánh nhìn thù nghịch đó của anh ta lại là Hoàng Bách.

Anh điềm nhiên đan tay đặt lên mặt bàn rồi ngoảnh sang nhìn Phó khoa, đón lấy ánh nhìn thiếu thiện cảm đó dành cho mình rồi mỉm cười nhã nhặn.

“Mẹ kiếp.” Tiếng chửi thề khe khẽ rít ra khỏi kẽ răng Tuấn Đức.

Ái Liên ngồi kế bên thấp thoáng nghe được thì khẩy môi cười đểu anh ta.

Nhưng Tuấn Đức vẫn rất tin tưởng vào kết quả mà Ban thư ký của Giám đốc bệnh viện sắp thông báo. Ít nhiều thì ông ấy cũng từng hứa sẽ suy nghĩ cất nhắc anh ta lên vị trí này.

Lúc này ở nhà, Bát nhỏ và Monkey vừa ăn sáng xong, hôm nay thứ bảy nên cả hai anh em đều được nghỉ. Thằng bé dẫn em lên nhà được một lát lại uỳnh uỵch chạy xuống, tay còn cầm theo hộp đựng đồ chơi.

“Gì đấy Bát nhỏ?”

“Không mưa, cháu với em ra nhà văn hóa chơi lego với các bạn cô nhé!”

Phượng e dè nhìn nó một lượt, rồi lại nhìn Monkey. Con bé hấp háy cái mắt giục: “Anh ơi anh, nhanh đi em muốn chơi thú nhún nhảy tưng tưng.”

Bát nhỏ nhìn Phượng, cuối cùng cô cũng gật đầu đồng ý, nhưng vẫn không thôi dõi theo hai đứa.

Hai đứa nhỏ vừa đi được một lát, Phượng cũng lò dò đi ra xem, bình thường cô vẫn để bọn trẻ tự do ra nhà văn hóa chơi, nhưng cũng sát sao theo dõi vì sợ Bát nhỏ lại dẫn em đi tìm mẹ.

Phượng đứng quan sát một lúc, thấy Bát nhỏ đang say sưa chơi cùng các bạn, thì mới trở về, cô đang dở lau cái nhà nên định bụng về lau nốt xong sẽ quay ra chơi cùng bọn trẻ là vừa.

Lúc cô lau xong nhà, vừa ra đến cổng thì nghe tiếng trẻ con láo nháo nói chuyện với nhau, là mấy đứa quanh phố từ nhà văn hóa đi về nhà của mình.

Phượng tự nhủ, bạn về hết rồi thì chắc hai anh em Bát nhỏ cũng chán mà về thôi, cô tính sẽ đưa chúng đi nhà sách chơi vì đã từng hứa với Monkey sẽ cho nó vào đấy để chơi nhà bóng.

Nhưng nụ cười đậu vành môi chưa ấm đã tắt lịm khi sân nhà văn hóa vắng hoe, chỉ còn lại hai bà hàng xóm bế cháu mấy tháng tuổi ngồi tám chuyện với nhau. Phượng đảo mắt dáo dác tìm kiếm mà không thấy bóng dáng hai đứa trẻ nhà mình đâu thì sốt sắng hỏi thăm: “Bà ơi bà có thấy Monkey với Bát nhỏ nhà cháu không?”

“Phượng đấy à? Chúng nó vừa chơi đây mà đi đâu rồi ấy nhỉ?” Một người lên tiếng.

Người còn lại đảo mắt một vòng rồi bảo: “Thấy dắt nhau đi về từ nãy rồi cơ mà. Thế không có ở nhà à?”

Bên mặt lành lặn của Phượng đã nhăn lại thấy rõ, khiến khóe mắt cô cũng hằn thành vết, cái đầu vẫn không thôi nghiêng ngó với hy vọng bọn trẻ chỉ đang chơi trốn tìm ở góc nào đó mà thôi.

“Hay nó dắt nhau đi mua kem rồi, thử ra mấy hàng tạp hóa ngoài kia hỏi xem.”

Bà kia lại gợi ý.

Phượng chẳng kịp chào hỏi họ mà vội vã đi ngay, cô lo đến phát khóc lên được. Hai cái đứa này mới chỉ có mười mấy phút đồng hồ đã không thấy đâu rồi.

Phượng chạy cục phố, nhà nào cũng ngó vào hỏi han, nhưng ai người ta cũng lắc đầu và đáp cùng một câu rằng không thấy bọn trẻ.

Cô đi lâu quá khiến lưng mỏi, bụng cũng nhâm nhẩm đau, cô đành bám tường nhà người ta ngồi xuống vệ đường nghỉ mệt. Trời rét căm căm mà trán Phượng đầm đìa mồ hôi, cô đảo mắt thất thần nhìn phố xá mà bụng dạ thì bồn chồn lo lắng.

Ngay giữa lúc mọi người căng thẳng chờ đợi thông báo từ Ban thư ký của Giám đốc bệnh viện về việc bổ nhiệm nhân sự cho vị trí Trưởng khoa sản thì điện thoại của Hoàng Bách chợt rung báo cuộc gọi đến. Anh dim mắt nhìn vào, vừa định nghe thì chuông đã tắt.

“Không được, Bác sĩ đang họp, ngày hôm nay rất quan trọng với anh ấy.” Phượng tự nói với mình rồi nhét vội điện thoại vào túi quần, mà chống gối đứng lên. Cô quay trở về khu nhà mình, tìm Tuấn Trung giúp đỡ.

Tiếng chuông cửa inh ỏi vang lên, Tuấn Trung đang chơi với con trong phòng khách, không hài lòng bước ra. Vừa thấy bóng anh, chẳng để Tuấn Trung kịp lên tiếng, Phượng đã hỏi: “Bát nhỏ với Monkey không thấy đâu nữa rồi, anh giúp em với.”

Bước chân anh guồng nhanh mấy bước đã ra đến cổng: “Không thấy từ lúc nào?”

Tuấn Trung nhăn mày nhìn người phụ nữ đang sốt sắng lo lắng ở trước mặt mình.

“Lúc hai đứa dắt nhau ra nhà văn hóa chơi, em ra trông một lúc thấy nó chơi với bạn thì quay về lau nốt cái nhà. Mới mười mấy phút quay ra đã không thấy nữa. Anh ơi anh anh giúp em tìm bọn trẻ với.”

“Rồi, bình tĩnh xem nào. Em tìm ở những đâu rồi?”

“Nhà nào em cũng hỏi, chỗ nào nó đến được em cũng tìm rồi nhưng không có.”

Vẻ lo lắng lẫn cả trong giọng nói của Phượng khiến Tuấn Trung cũng sốt ruột theo. Anh gọi điện cho người của mình, bảo bọn họ giúp tìm kiếm hai đứa trẻ.

“Em báo Hoàng Bách chưa?”

Phượng mím môi lắc đầu: “Anh ấy đang họp, nghe nói hôm nay có quyết định bổ nhiệm vị trí trưởng khoa. Em sợ…”

“Ừ, thôi được rồi. Gọi anh ấy cũng không giải quyết được vấn đề, lại thêm rối. Cứ về đi, có thông tin gì anh báo.”

“Thật anh nhé!”

Tuấn Trung rủ mắt nhìn xuống bàn tay run run níu tay mình rồi khẽ gật đầu.

Phượng lầm lũi ra về mà lòng như lửa đốt.