Chương 13


Chương 13

Hoàng Bách không đến chỗ con mà đi sang phía bếp, giúp Phượng dọn bàn ăn. Cô vô tình đưa mắt sang nhìn anh, Hoàng Bách chợt nhắc lại chuyện lúc ở nhà Thảo Diệp: “Hôm nay cô giáo Monkey tự nhiên tỏ tình với tôi, không biết là lấy can đảm ở đâu ra.”

“Cũng không lạ lắm.”

“Vậy sao?”

Phượng khẽ gật đầu, vừa với tay lấy đĩa để đựng đồ ăn vừa nói: “Với ngoại hình và điều kiện của anh thì tôi nghĩ không chỉ có mình cô giáo đó của Monkey mến mộ đâu.”

“Vậy là lỗi của tôi sao?”

“Đúng! Là lỗi của anh. Đẹp, tài giỏi, ga lăng không có lỗi. Nhưng lỗi là anh biết thế mà còn vô tình khiến người ta si mê mình. Nên anh phải tự chịu trách nhiệm thôi, đừng trách họ làm gì.”

Hoàng Bách cười khổ, Phượng đã đi đến bàn ăn. Anh cũng bước theo rồi nói: “Trước đây Ami cũng nói như vậy. Cô ấy bảo không ghen tuông, không can thiệp. Tôi phải tự xử lý vấn đề của mình. Khi ấy tôi nghĩ do Ami nhạy cảm, còn bản thân mình chung thuỷ là được, người khác nghĩ gì hay có tình cảm thế nào với mình không quan trọng.”

“Giờ thì anh đã thấy sự quan trọng đó chưa? Vì anh không tạo hàng rào nên người ta cho rằng mình có cơ hội đấy. Vườn đào mà không có chó thì trộm đạo cứ thi nhau vào thôi.”

Hoàng Bách không nói lại được, chỉ khẽ gật gù. Phượng lại bồi thêm một câu: “Nhưng cũng khá khen cho anh rồi.”

Anh khó hiểu nhìn cô, Phượng lại bảo: “Anh làm đúng rồi, là không bị cám dỗ bởi gái trẻ, không sa ngã trong lúc cô đơn đấy, nếu không bọn trẻ sẽ rất tổn thương. Bát nhỏ chỉ thích mẹ của nó thôi. Anh cũng vừa nghe rồi đấy.”

Hai người cùng hướng về bọn trẻ, Hoàng Bách khe khẽ thở dài. Anh làm đúng ư, ừ anh làm đúng rồi. Vấn đề không nằm ở người tỏ tình, mà nằm ở người được tỏ tình là anh. Là anh vô tình cho người ta cơ hội, đúng ra anh nên thẳng thừng tránh né ngay từ đầu, là anh cảm nhận được ánh nhìn đầy ái mộ đó, nhưng lại tự phớt lờ nó đi để người ta hiểu lầm mới thành ra như vậy.

Hoàng Bách thu tầm mắt đặt lên người ở trước mặt mình, anh không phải cố ý giải thích cho Phượng chuyện nhận được lời tỏ tình của Thảo Diệp, mà là khi nhìn vào mắt cô ấy, luôn khiến Hoàng Bách cảm thấy như Nam My đang nhìn mình. Nên người anh muốn giãi bày là Nam My chứ không phải thực thể hiện tại đang ở trước mặt mình đây, Hoàng Bách khẽ cong môi rồi lắc đầu, anh tự mắng mình ngốc nghếch. Không ngờ lại nhớ vợ đến độ nhìn người nào có chút nét là đều ra cô.

Lúc này ở nhà Ái Liên, bọn trẻ cũng vừa cơm nước xong xuôi. Cô chợt nảy ra ý định: “Tép mai đi sang nhà Bát nhỏ chơi không?”

Con bé đang chuẩn bị lên học bài nghe nói thế thì ngước mắt nhìn mẹ rồi gật đầu. Nó đi về phía mẹ, ngồi vào lòng thỏ thẻ: “Bát nhỏ đã tìm thấy mẹ chưa mẹ?”

“Chưa.”

“Thế còn bỏ nhà ra đi không mẹ?”

Khánh Huy ngồi đối diện nghe con gái nói thế khẽ phì cười. Ái Liên cũng cười theo rồi nghiêng đầu dụi má con bé nói: “Hay sau này lớn lên, Tép làm con dâu chú Bách đi.”

Nó liền lắc đầu quầy quậy, mẹ lại hỏi: “Sao?”

“Bát nhỏ động một tí là bỏ nhà ra đi, ai mà trông được chứ, có mà chết mệt. Không thèm đâu. Ở nhà với anh Ốc thôi.”

Con bé vùng ra khỏi tay mẹ, rồi chạy sang chỗ anh trai, phi vào lòng Ốc ngồi, rồi giương mắt nhìn mẹ. Ái Liên âu yếm nhìn bọn trẻ mỉm cười. Nhìn gia đình mình đông đủ, cô lại xót thương cho bố con Hoàng Bách. Lại nhớ ngày xưa, lúc cô sang Pháp điều trị, Ốc cũng đi tìm mẹ như thế. Vành mắt Ái Liên chợt đỏ, cô khẽ chớp mắt thật nhanh, lúc ngẩng lên lại bắt gặp ánh nhìn của chồng thì khẽ mỉm cười đáp lại.

Khánh Huy rời khỏi chỗ, đi đến ngồi xuống bên vợ, để cho Ái Liên tựa vào. Anh nắm tay cô, đan lấy trong tay mình. Ái Liên mắt nhìn xuống đôi bàn tay đang siết chặt lấy nhau.

Cuộc đời quá vô thường, tay trong tay nhau lúc nào biết lúc ấy. Cô trân trọng những giây phút bình yên, đầm ấm như thế này.

Gần mười giờ sáng Hoàng Bách mới đến viện, Ái Liên nhắn anh sang khoa cô lấy đồ hôm qua bỏ quên.

Hoàng Bách nhìn túi đồ mới sực nhớ ra. Ái Liên lại hỏi: “Anh mua mấy thuốc cho bà bầu này cho ai vậy?”

“À, cô giúp việc.”

Ái Liên khẽ gật gù. Hoàng Bách lại nói: “Hoàn cảnh khó khăn. Anh kê cho từ hôm trước nhưng chắc không đủ điều kiện mua.”

“Anh chu đáo quá đấy. Còn mua cả thuốc cho người giúp việc. Cẩn thận…” Ái Liên cười cười ẩn ý.

Hoàng Bách cũng cười theo, anh không suy nghĩ quá nhiều chỉ coi đó là chuyện nên làm, có lẽ do anh là bác sĩ, lại là bác sĩ khoa sản nên rất cảm thông với các mẹ bầu. Mẹ có thể đợi được, chứ em bé thì không, bé con ở trong bụng cần được cung cấp đủ dưỡng chất để phát triển, nếu mẹ không khoẻ, bé cũng không bình thường được.

Hoàng Bách rủ mắt nhìn xuống túi thuốc trong tay mình, anh chào tạm biệt Ái Liên rồi trở về khoa.

Sau khi đón anh em Bát nhỏ về, Phượng lại vào việc cơm nước. Cô ở nhà bọn họ cũng gần nửa tháng nay rồi, đã quen nước quen cái, quen luôn cả hàng xóm láng giềng, có lẽ vì Phượng là người hòa đồng, dễ gần.

“Cô ơi cháu với em ra nhà văn hoá chơi nhé!”

Phượng nhìn hai anh em Bát nhỏ một hồi rồi gật đầu đồng ý. Cô cũng nhanh tay cắm nồi cơm trước, đồ ăn trên tủ đá cũng bỏ ra rã đông từ chiều, một lát là có thể nấu ăn được.

Lúc Hoàng Bách về, Phượng đang tắm cho Monkey ở trên phòng, còn Bát nhỏ đã ngồi dưới phòng khách nghe hát. Cái bài “Gặp mẹ trong mơ” này, không biết nó đã nghe đi nghe lại bao nhiêu lần, lần nào Hoàng Bách bắt gặp cũng là lúc hai đứa trẻ đang nghe.

“Bố, bố cho con mượn cái điện thoại của bố một lúc.”

“Làm gì vậy?” Hoàng Bách vừa móc túi lấy điện thoại, vừa hỏi con trai.

“Con xem cái này một cái thôi, xong con trả bố luôn.”

“Ừ, bố lên thay quần áo đã.”

Bố đi rồi, Bát nhỏ lại nhí nhoáy làm cái gì đó, nó mở Google ra, rồi lẩm nhẩm đọc: “Lời nguyện cầu từ trái tim.”

Rồi bắt đầu lướt lướt, xem xem cái gì không biết.

Lúc Phượng vừa dắt Monkey xuống nhà, Bát nhỏ đã bám thành ghế nhổm dậy, rồi hào hứng khoe với cô: “Cô “không được đẹp lắm”, cô lại đây cháu cho cô xem cái này này.”

Phượng dắt Monkey lại chỗ Bát nhỏ, rồi ngồi xuống bên cạnh xem nó cho mình xem cái gì.

“Cái gì thế?”

Thằng bé chìa điện thoại của bố ra, rồi nhấn nút tiếp tục cho Phượng xem video.

“Người ta đẻ em bé như thế này này cô.”

Nghe thằng bé nói thế thì sự tò mò trong Phượng cũng trỗi dậy, cô đưa tay đỡ lấy điện thoại rồi chăm chú xem hoạt cảnh mà người ta dựng lên mô phỏng quá trình chào đời của một đứa trẻ.

Cứ mỗi một giây trôi qua, mỗi một động tác chui ra dần dần của đứa trẻ lại khiến Phượng giật thót mình xuýt xoa như thể người đang vượt cạn là mình. Cô vô thức đưa tay đặt lên bụng còn phẳng của mình, bàn tay đang duỗi cũng chợt siết lại. Bát nhỏ ở bên cạnh thì cứ thao thao bất tuyệt tường thuật lại quá trình sinh nở đang diễn ra ở trong video. Cái này nó được xem suốt ở trên điện thoại của bố, xem đến thuộc luôn rồi.

Lúc thằng bé ngẩng mặt nhìn lên, thấy nước mắt giọt ngắn giọt dài lăn trên mặt Phượng thì hoảng hốt lay gọi cô:

“Cô, cô bị làm sao đấy? Người ta đẻ chứ cô có đẻ đâu mà cô khóc?”

Phượng giật mình đưa tay chạm lên mặt, thấy nước mắt dính ướt cô vội lau đi. Cả người cô cũng chợt rung lên nhè nhẹ vì cảm giác thiêng liêng và xúc động khi được làm mẹ.

Hoàng Bách đứng bên cầu thang nãy giờ nhưng chưa vội xuống. Anh để Phượng ổn định rồi mới đi về phía đó.

Phượng khịt mũi thật nhanh rồi ngước mắt nhìn Hoàng Bách: “Anh về lúc nào thế ạ? Để tôi dọn cơm.”

Phượng toan đứng dậy, lại bị gói đồ mà Hoàng Bách đưa ra ngang mặt mà giật mình nhìn vào đó.

Cô từ từ ngẩng mặt nhìn anh thắc mắc: “Cái gì đây ạ?”

“Trên đơn lần trước tôi đã ghi rõ liều lượng sử dụng của từng loại như thế nào rồi. Sắt thì uống buổi sáng trước khi ăn, nếu có tiền sử dạ dày thì nên uống sau ăn nhẹ ba mươi phút. Không uống trước khi đi ngủ.”

Phượng nghe hiểu ý của Hoàng Bách thì cứ ngây ra nhìn anh. Đã bảo là người đàn ông này rất đẹp, rất cuốn hút, đặc biệt là khi tỏ ra ân cần và tốt bụng như thế này mà. Nếu, nếu cô mà không xấu xí, không có chồng có con rồi, có lẽ cũng giống cô giáo của Monkey mà si mê anh mất.

Phượng khẽ nuốt khan cái ực, máy móc đưa tay ra, nhưng rồi lại nhanh chóng rụt lại, cô không dám nhận đồ mà Hoàng Bách cho. Phượng không thích phải mang nợ.

“Sao vậy?”

“Cảm ơn anh, nhưng mà…” Phượng ngập ngừng, nhưng bắt gặp ánh nhìn khó hiểu của Hoàng Bách cô liền đổi lời: “Hết bao nhiêu tiền, tôi gửi lại anh.”

“Cô quên tôi bảo gì à? Miễn phí thăm khám suốt thai kỳ.”

“Cái này… cái này cũng nằm trong gói miễn phí ư?”

“Ừ. Thôi dọn cơm, tôi đói rồi. Hai đứa cũng đói rồi phải không?” Anh quay sang hỏi con.

Monkey nhào lên ôm cổ bố, cái miệng nó leo lẻo: “Đói sắp đi mộ đến nơi rồi bố ơi!”

“Đi mộ là đi đâu vậy Monkey?” Phượng chợt thắc mắc, cô hay nghe con bé nhắc đến từ đi mộ, mà không biết là đi đâu.

Bát nhỏ trả lời thay: “Là không ăn thì chết đói, mà chết rồi là chui vào mộ nằm đấy cô.”

“Phải không Monkey?” Dứt lời nó nhìn em gái cười khì. 

Phượng lúc này mới vỡ lẽ ra.

Trong bữa cơm, Hoàng Bách thỉnh thoảng lại vô thức chăm chú nhìn con gái tự xúc ăn. Nó là bản sao của Nam My, từ cách nói chuyện đến cái má phính bụ bẫm, môi anh cong cong đẩy lên, ánh nhìn đặt lên con gái cũng đầy cưng chiều và dịu dàng.

Monkey xúc mấy lần mà vẫn rơi cơm ra ngoài, Hoàng Bách theo phản xạ đưa tay muốn xúc hộ nhưng lại bị con bé gạt ra.

“Không được, Monkey tự xúc. Lúc mẹ Ngỗng về nhìn thấy sẽ vui, sẽ tròn mắt há mồm rồi thốt lên kinh ngạc “ôi Monkey của mẹ giỏi quá” cho mà xem.”

“Thật sao?” Anh nựng má con, nhặt đi hạt cơm dính trên đó.

Nó giương hai cái mắt to tròn nhìn bố rồi gật đầu cái rụp, miếng cơm mới xúc vào miệng thì rơi ra một phần ba. Con bé nhanh tay nhón mấy hạt vừa rơi ra rồi bỏ vào miệng.

Nó quay sang hỏi anh trai: “Anh ơi anh, hôm qua anh có mơ thấy mẹ không?”

Bát nhỏ ỉu xìu lắc đầu: “Em có mơ thấy mẹ không? Có bảo mẹ vào giấc mơ của anh không?”

Con bé lắc lắc cái đầu, miệng vừa nhai cơm vừa nói: “Em không thấy mẹ trong mơ nữa rồi.”

Vừa nói xong nó đã rưng rưng như muốn khóc: “Mẹ Ngỗng ơi!”

Hoàng Bách vội vỗ về dỗ con: “Nào, Monkey ăn ngoan, để mẹ Ngỗng về mắt sáng như đèn ô tô khen Monkey tự ăn giỏi nào.”

Nó ưng ức sụt sịt, rồi giương mắt hoen đỏ ứa nước nhìn bố hỏi: “Bao giờ mẹ Ngỗng mới về cơ bố?”

Giọng con bé nghẹn ngào như hụt hơi, mà lòng bố cũng chợt thắt lại. Anh cố mỉm cười, xoa đầu con thật nhẹ, miệng khe khẽ bật ra lời: “Sớm thôi, mẹ sẽ về với bố con mình sớm thôi.”

Phượng nãy giờ vẫn chăm chú nhìn bố con bọn họ, nhìn nét bi thương thống khổ trên gương mặt người đàn ông, đôi mắt hoen đỏ rưng rưng nước của hai đứa trẻ khiến lòng cô cũng thắt lại theo. Là sự thương cảm giữa con người với hoàn cảnh éo le của con người, là tình thương của một người sắp làm mẹ đối với những đứa trẻ thiếu vắng hơi ấm của người mẹ.

Con Thảo Mai nằm góc nhà chợt giật mình dỏng tai nhìn ra cửa, rồi oanh oách sủa khi nghe tiếng mở cổng khiến cả nhà đang ăn cơm cũng hướng mắt nhìn theo.

“Ai đến thế nhỉ?” Bát nhỏ chợt hỏi.

“Để cô ra xem.”

Phượng định đứng dậy thì Hoàng Bách xua tay, ý bảo cô cứ ngồi ăn cơm, để anh ra xem.

Nhưng người đã đi vào tới cửa nhà, nhìn cái bóng cảnh phục màu xanh, cũng dáng hình thanh mảnh Monkey chợt gào lớn: “Mẹ Ngỗng!”

Con bé tụt xuống khỏi ghế, một mạch phi ra cửa. Bát nhỏ cũng dõi mắt theo em, bát cơm trên tay nó đã đặt phịch xuống bàn. Nhưng sự vui mừng chẳng được mấy giây đã nhanh chóng tắt lịm.

Bước chân nhỏ bé nhanh chóng khựng lại, khi người ở bên ngoài vừa bước vào ngưỡng cửa.

“Ơ không phải à?” Giọng nó ỉu xìu, cái mặt đang hớn hở cũng buồn so.

Hoàng An thả Pi xuống rồi tươi cười nựng má cháu gái: “Monkey không chào cô An à?”

“Chào cô An!” Giọng nó yếu xìu, rồi quay ngoắt vào trong. 

Bát nhỏ lẩm bẩm trong miệng: “Không phải mẹ. Là cô An.”

Pi nhanh nhảu chạy tót lên ghế ngồi, Hoàng An đi về phía bàn ăn, chào anh trai và Phượng.

“Chị có ăn tối luôn không?”

“Không, chị ăn rồi, cho Pi sang chơi với Monkey rồi đi trực luôn bây giờ.”

Hoàng An mỉm cười đáp lại, Phượng lặng lẽ gật đầu rồi tiếp tục ăn cơm.

“Trung ra bar hay ở nhà?” Hoàng Bách hỏi chuyện em gái.

“Bên nhà ạ, đang cho Chít học bài. Em để Pi bên này chơi cùng với bọn trẻ, anh để ý cháu giúp em, lúc nào nó chán anh nhắn anh Trung sang đón con về nhé.”

“Ừ đi đi.”

Hoàng An xoay người, định ra thơm con, lại bị Hoàng Bách gọi: “An!”

“Dạ!”

“Cẩn thận, chú ý an toàn.”

Hoàng An khẽ hít thở thật sâu, cô đau đáu nhìn anh trai rồi mỉm cười gật đầu mà lòng chợt nhói.

Có lẽ do Monkey mải chơi cả ngày nên đêm ngủ bị giật mình. Con bé chợt òa khóc, miệng không ngừng gọi mẹ. Hoàng Bách vội vàng ôm con dỗ dành, nhưng không tài nào dỗ nín được nó. 

Bát nhỏ đang say ngủ cũng vì tiếng khóc quấy đòi mẹ của em gái mà lồm cồm bò dậy theo. Nó ngồi lên dụi mắt, mắt nhắm mắt mở hỏi bố: “Monkey làm sao đấy bố?”

“Em đang ngủ bị giật mình.”

“Monkey ngoan nín bố thương.”

Hoàng Bách càng dỗ con bé càng khóc tợn, hai mắt nó nhắm nghiền, cả người rung lên theo tiếng nức nở, khóc đến khản cả họng, nghẹt cả mũi đi.

“Mẹ Ngống… mẹ Ngống ơi…”

“Anh Bác sĩ! Có chuyện gì mà Monkey khóc gớm thế?”

Phượng ở bên ngoài gõ cửa, cô vừa xuống nhà tìm đồ ăn đêm đỡ đói thì nghe tiếng Monkey khóc quá mà sốt ruột nên tạt qua gọi hỏi xem.

Bát nhỏ chạy ra mở cửa cho Phượng: “Em đang ngủ giật mình dậy khóc đòi mẹ cô ạ.”

Hoàng Bách vừa dỗ con, vừa bất lực nhìn người giúp việc. Phượng nhăn mày vươn tay muốn đón con bé: “Monkey sao thế, sao lại khóc rồi, ra cô xem nào.”

Phượng quay sang bảo với Hoàng Bách: “Anh để tôi dỗ thử.”

Hoàng Bách không làm sao được đành trao con bé lại cho Phượng. Cô ngồi xuống giường rồi đón lấy Monkey từ tay bố con bé, ôm vào lòng.

“À, à, Monkey ngoan không khóc, cô biết con nhớ mẹ rồi! Ngoan nào…”

Cô vừa ôm nó, vừa vỗ về dỗ dành. Hai mắt con bé vẫn nhắm nghiền nước ứa ra theo từng tiếng ưng ức. Phượng ôm một lúc thì Monkey không khóc nữa, người nó chỉ còn rung rung lên theo từng tiếng nấc cụt trong vô thức rồi chìm vào giấc ngủ.

Hoàng Bách nhìn con khóc đến lả cả đi mà xót hết cả ruột, anh vò đầu khẽ thở hắt ra.

“Để tôi đặt lại con bé vào chỗ, chắc ban ngay nô nhiều nên tối ngủ mới bị giật mình như vậy.”

Hoàng Bách nhích ra rồi để cho Phượng đặt Monkey lại chỗ ngủ. Sau khi đặt con bé an vị ngủ say, cô cũng ra khỏi phòng.

Hai đứa trẻ đã ngủ yên lại, Hoàng Bách không ngủ được cũng rời giường đi xuống nhà. Nhưng vừa bước tới cầu thang anh đã nghe tiếng động ở dưới tầng một, Hoàng Bách khựng lại lắng nghe. Ban đầu anh tưởng có chuột, nhưng xuống đến gần bậc cuối cầu thang thì bị cái bóng lù lù của ai đó làm cho giật thót mình mà kêu lên: “Ôi!”

“Anh Bác sĩ?”

“Cô làm cái gì mà không bật điện thế? Ghê chết đi được.”

Phượng cười trừ đáp: “Xin lỗi anh, tôi không cố ý. Có đèn đường hắt vào, tôi vẫn nhìn thấy để đi nên là không mở điện.”

Hoàng Bách nhìn cô trong giây lát rồi đi về phía phòng khách rót nước uống, cốc vừa đặt xuống anh đã hỏi: “Sao lại ăn cơm không vậy?”

Phượng giật mình nhìn vào bát cơm đang ăn dở mà mặt chợt nóng bừng vì bị chủ nhà phát hiện mình ăn vụng. Dạo này cô hay đói đêm, chắc em bé đói nên không cho mẹ ngủ, nhưng lại không dám ăn đồ ăn vặt của bọn trẻ nên tìm cơm nguội ăn tạm. Đồ ăn bữa tối Phượng chỉ nấu đủ ăn, nên không còn thừa, giờ cô đành phải ăn cơm không cho đỡ đói.

Hoàng Bách đi lại gần chỗ Phượng, cô e dè đáp: “Đồ ăn tôi nấu thường chỉ đủ bữa, không dư.”

“Trong tủ có trứng gà còn gì?”

“À vâng! Tại tôi cũng lười.”

Phượng cười trừ cho qua chuyện, Hoàng Bách lại định nói thêm gì đó nhưng lại thôi. Anh chỉ dặn dò Phượng lần sau nhớ bật đèn không lỡ sơ sảy trượt chân, rồi lên phòng ngủ tiếp.

Hoàng Bách đi rồi, Phượng mới dám hít thở, mấy phút vừa rồi thật sự khiến cô bối rối và xấu hổ với chủ nhà dã man.

Thời tiết ở cái Thành phố Biển này còn đỏng đảnh hơn cả phụ nữ, cứ đầu tuần nắng ráo, gần cuối tuần lại mưa dầm dề làm rét.

Sáng Phượng đưa Bát nhỏ và Monkey đi học, vừa đến cổng trường mẫu giáo thì mưa ào ào đổ. Cô vội vàng mở cốp xe tìm áo mưa để che đầu nhưng không có, thật may mắn là có cái ô ở trong đó từ bao giờ. 

Phượng bật ô che cho hai đứa trẻ rồi khom người nhét cán ô vào tay Bát nhỏ, dặn dò nó: “Cháu cầm ô che cho em, che thấp thôi như thế này, đừng để ướt đấy.”

“Còn cô?” Bát nhỏ nhìn Phượng thắc mắc.

“Chân cô dài, cô chạy ù một cái là đến hiên thôi. Giờ đi nhanh nào, Monkey nép vào anh Bát nhé, đi theo anh cẩn thận không gạch trơn lại ngã.”

Phượng cẩn thận dặn dò hai đứa rồi từ phía sau đẩy bọn chúng đi nhanh về phía dãy phòng học của Monkey. Mưa ngày một mau hạt, rơi lộp độp trên tán ô che thật thấp, Bát nhỏ tay quàng vai em gái bước thật nhanh đi.

“Anh ơi anh mưa lộp độp lộp độp trên đầu mình này.” Monkey thích thú cười khúc khích.

“Ừ, đi nhanh đi Monkey không ướt, anh còn quay lại che ô cho cô “không được đẹp lắm.””