Chương 10
Phượng trân mắt nhìn chồng, tay đặt trên ngực anh ta có thể cảm nhận được hơi thở dồn dập đang không ngừng phập phồng lên xuống.
Cô quay ngoắt người đi, mắt trừng trừng mở lớn nhìn vào bờ tường tối thui trước mặt.
Người đằng sau chợt trở mình, chậm chạp chạm vào vai Phượng: “Anh chỉ muốn tốt cho em. Không nghe lời thì tùy em muốn làm gì thì làm.”
Vai Phượng rung lên nhè nhẹ, vì sự ấm ức và khó chịu trong lòng. Cô biết bản thân mình không lành lặn, sẽ làm gánh nặng cho Phan, chưa kể còn mặc cảm tự ti vì gương mặt xấu xí. Cô rất biết ơn vì Phan không bỏ rơi mình, nhưng cũng rất không cam lòng ở mãi trong cái xó rừng ấy.
Phượng muốn tự tay kiếm tiền để không phải trở thành gánh nặng của chồng, để lo cho đứa con chưa chào đời và để chỉnh hình lại gương mặt xấu xí này của mình.
Một lát sau, Phượng đã chìm vào giấc ngủ, câu chuyện của bọn họ dừng lại ở đó. Phan lặng lẽ đăm chiêu nhìn vào tấm lưng ở trước mặt mà lòng dâng lên cảm giác tội lỗi tột cùng. Anh ta tự trách bản thân, đã từng là gánh nặng của vợ, hại cô ấy rơi vào tình cảnh thảm hại như vậy.
…
Sáng hôm sau, Phan xin nghỉ ở mỏ than, đưa thẳng Phượng ra bến xe. Dù đã thỏa hiệp với chồng, nhưng Phượng vẫn tỏ ra rất khiên cưỡng.
“Về tới thị trấn thì nhắn tin báo anh trước rồi hãy về bản.”
Phượng ậm ừ, cô tạm biệt chồng rồi xoay người đi vào trong bến xe.
Phan dim mắt nhìn theo bóng vợ một lát rồi cũng xoay người trở về mỏ.
Phượng mang thai đã nghén ngẩm lại bị mùi xăng xe làm cho nôn nao, dù có đeo khẩu trang vẫn khó tránh được, cô đưa tay bụm miệng, lại bị người ta níu tay cò mồi:
“Nghệ An à em?”
Phượng liếc mắt nhìn tay cò xe khách một cái rồi lắc đầu, “không!”
“Mỹ Đình không em? Lên xe về ngay này.” Một kẻ khác sấn tới.
Phượng vội xua tay rồi theo cổng ra rời khỏi bến.
Cô tự vạch ra kế hoạch cho chính mình, trước tiên phải tìm chỗ để ở tạm, rồi sẽ đi tìm việc làm.
Nhưng cuộc đời không dễ dàng đối với người xấu thì phải. Ai nhìn thấy cái mặt Phượng đều từ chối không muốn nhận cô. Phượng thất vọng trở về căn phòng trọ tồi tàn giá rẻ mà cô tìm được ở một khu trọ cho dân lao động gần bến tàu.
…
Suốt ba tháng trời tìm kiếm vẫn không chút tăm tích của Nam My, cơ quan cô gần như đã muốn buông xuôi, chỉ có mấy người bọn Khánh Huy, Hoàng Vũ là đau đáu theo đuổi.
Ba anh em đứng bên lan can tầng hai, người tựa tường, kẻ hết đứng thẳng lại khom lưng.
Hoàng An chợt lên tiếng: “Sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Không có lý nào thấy quần áo lại không thấy người được.”
“Đã đến tận địa phương điều tra, nhưng cô ta không có mặt. Người thân và người dân xung quanh xác nhận người phụ nữ đó và người yêu đã rời khỏi địa phương hơn hai năm. Vì dính vào một vụ đốt nhà hàng xóm, còn gây thương tích, sợ tội nên bỏ trốn cùng nhau.”
Hoàng Vũ nhìn Khánh Huy, anh không tin không thể tìm ra được những kẻ đó.
Người phụ nữ mà Nam My đuổi theo khi đó tên thật là Mai Thị Hồng, 28 tuổi người miền Trung. Khi còn ở địa phương đã cùng người yêu là Phan Thành Nam gây ra vụ cháy nhà hàng xóm, khiến một người đàn ông bị bỏng nặng, thương tật hơn 80%, sau khi gây án họ đã bỏ trốn khỏi địa phương đến nay chưa xuất hiện.
Theo lời khai của những kẻ tham gia gánh hàng lậu, cùng chủ lậu, công an đã đến tận địa phương để tìm kiếm nhưng không gặp được Hồng, còn được biết những thông tin trên, mà không biết được rằng, Hồng và Nam sau khi chạy trốn đã thay tên đổi họ.
Họ chạy đến vùng núi Đông Bắc, nhờ người làm giúp giấy tờ tùy thân giả, Hồng lấy tên là Mai Thị Hồng Phượng, còn Nam đổi thành Nam Thanh Phan để sống một cuộc đời mới, tránh sự truy nã của công an địa phương. Lúc đi gánh hàng lậu, Phượng vẫn lấy tên thật của mình, để phòng khi bất trắc sẽ không bị phát hiện ra thân phận hiện tại. Bởi vậy việc tìm kiếm họ càng trở nên khó khăn hơn cho công an.
Điện thoại của Hoàng An chợt đổ chuông, cô nhìn vào mà thở dài khe khẽ. Hai người đàn ông cũng nhìn theo.
“Mẹ em gọi.”
Cô nghe máy, vâng dạ qua loa, hỏi thăm tình trạng sức khỏe của bà ngoại rồi tắt máy.
“Mẹ em hỏi tình hình bọn trẻ, bà ngoại em ngày càng yếu. Mợ em đi huấn luyện rồi, dì Thu lại vướng vợ Thành Đăng mới sinh không chăm bà được, nên mẹ em chưa về ngay được. Hai đứa nó cứ đưa hết nhà này đến nhà khác. Anh Bách muốn nghỉ ở nhà với con, nhưng thời gian này đang cất nhắc vị trí Trưởng khoa…”
Hoàng An thở dài khe khẽ, cứ nghĩ đến anh trai và hai đứa trẻ lại nghẹn lòng.
“Không thì để anh bảo thím giúp việc sang trông hai đứa cho.” Hoàng Vũ thiện ý nói.
Hoàng An khẽ lắc đầu: “Ông bà ngoại còn sợ thằng Bát nhỏ. Nó dám liều lĩnh dắt Monkey đi tìm mẹ đấy còn gì, để người ngoài trông chừng, sợ là lại bị nó qua mặt.”
“Có thằng con khôn lanh quá cũng khổ.” Hoàng Vũ cao giọng cảm thán.
“Cháu ông đấy còn gì, chẳng biết nó giống ai, không sợ trời không sợ đất. Đã một lần bỏ nhà đi bị bắt cóc, giờ lại dám dẫn em đi bắt xe tìm mẹ tận đẩu tận đâu, ai nghe xong mà cũng phải rùng mình kinh sợ.”
Khánh Huy khẽ lắc đầu, tỏ ra ái ngại thay.
Hoàng Vũ thở dài ngao ngán: “Ngoài con Ngỗng ra thì làm gì có ai trị được nó. Nói đi là đi, dám nghĩ dám làm.”
“Anh đang khen nó đấy à?” Hoàng An nói mỉa.
“Cháu em đấy.”
“Chắc không phải cháu anh?”
“Em gần hơn còn gì. Máu liều mạng không phải giống em sao?”
Hoàng An bĩu môi nguýt Hoàng Vũ vì cách chống chế đùn đẩy của anh. Sau khi đùa cợt đủ, cả ba cùng nhìn nhau rồi khẽ lắc đầu thở dài, lo lắng thay gia đình Hoàng Bách.
Thời gian này bà Hoa phải sang nhà trông chừng cháu, bà muốn mang chúng nó về nhà mình nhưng ngặt một nỗi Khải Nam bị sốt xuất huyết, nên bà chỉ có thể tranh thủ lúc bọn trẻ đi học mà chạy đi chạy lại. Vừa lo cháu, vừa chăm sóc con trai.
Hoàng Bách thương mẹ vợ, ngại bà vất vả nên muốn tìm một người giúp đưa đón và chăm sóc hai đứa trong thời gian mẹ anh ở trên Hà Nội chăm bà ngoại.
Nhưng tìm người đáng tin để vừa có thể chăm con cho mình, vừa có thể trông chừng Bát nhỏ thật sự rất khó.
Ai nghe đến yêu cầu của anh và chuyện Bát nhỏ liều lĩnh dám mang em bỏ đi tìm mẹ, đều lắc đầu không dám nhận trông hai đứa vì sợ phải vạ, mặc dù số tiền mà Hoàng Bách đồng ý chi trả không hề nhỏ.
Anh thiểu não thở hắt ra. Nhân viên y tế trực cùng nghe được thì liếc mắt nhìn sang.
“Anh sao vậy, em thấy dạo này anh cứ hay thở ngắn thở dài, ảo não.”
“Không sao, còn khách không?”
Cô ấy đưa mắt nhìn vào khay đựng phiếu khám đáp: “Còn một người.”
“Bảo người ta vào đi, hôm nay anh phải về sớm để đón bọn trẻ nữa.”
“Vẫn chưa tìm được người giúp việc hả anh?”
Hoàng Bách chán nản lắc đầu.
Thai phụ được mời vào, ngồi trước mặt Hoàng Bách, anh không nhìn cô ấy, chỉ hỏi một số điều cần thiết để cho nhân viên y tế vào máy tính. Lúc chuẩn bị lên bàn siêu âm, hai người mới chạm mắt. Vừa bắt gặp ánh nhìn của cô ấy, Hoàng Bách đã cảm thấy kỳ quái, người kia dường như đang cười với anh nên ánh nhìn cũng có chút khác lạ.
Anh khẽ kéo khẩu trang xuống, tỏ ý muốn hỏi người kia quen biết mình à? Cô khẽ lên tiếng: “Bố Monkey!”
“Vâng!”
“Anh cho tôi danh thiếp, hứa khám thai miễn phí để trả ơn.”
Hoàng Bách khẽ à lên, thì ra là người phụ nữ từng giúp hai đứa trẻ nhà anh, bảo sao nhìn ánh mắt cô ấy, anh cứ cảm giác quen.
Nằm lên bàn siêu âm rồi mà tim Phượng chưa hồi nhịp, từ lúc biết bản thân mang thai cô chưa từng đi thăm khám như thế này, lúc đó cũng là nhờ ông thầy lang trong bản bắt mạch giúp.
Nghe tiếng tim thai đập uỳnh uỳnh mà tim Phượng cũng nảy theo từng nhịp, Hoàng Bách nhìn biểu cảm đó của cô khẽ cười.
Phượng nghe thấy cũng nghiêng đầu nhìn sang: “Em bé ổn chứ ạ?”
Hoàng Bách khẽ gật gù hỏi lại: “Thai mười tám tuần, bốn ngày, đã đi khám ở đâu chưa? Có làm xét nghiệm sàng lọc dị tật bẩm sinh chưa?”
Phượng không hiểu lắm mấy cái đó, thì lắc đầu.
“Vậy sẽ cho làm luôn nhé.”
Anh quay sang bảo với nhân viên y tế, dặn dò cô ấy toàn bộ chi phí thăm khám và xét nghiệm của thai phụ này đều tính cho mình.
Phượng nghe qua được cũng lấy làm yên tâm phần nào, bởi cô nghe nói mỗi lần đi khám thai ở bệnh viện rất là tốn kém.
Sau khi khám thai xong, Phượng đợi Hoàng Bách kê đơn thuốc và thực phẩm bổ sung cho mình vì thai hơi nhỏ và thiếu dinh dưỡng, kèm theo việc cô có dấu hiệu thiếu máu thai kỳ.
Hoàng Bách kê đơn xong thì đưa cho Phượng rồi cũng nhanh chóng chuẩn bị về nhà.
Anh vừa ra khỏi phòng làm việc, chợt giật mình vì người đang ngồi ở ghế chờ bên ngoài bất thình lình đứng lên. Hoàng Bách đăm chiêu nhìn người phụ nữ.
“Cô chưa về sao?”
“Anh bác sĩ…” Phượng ngập ngừng.
“Cô nói đi.”
“Anh đang tìm người giúp việc à?”
“Đúng vậy.”
“Hay là để tôi…” cô e dè đề nghị, bắt gặp cái nhíu mày khó hiểu của Hoàng Bách, Phượng liền nói luôn: “Tôi đang tìm việc làm, nhưng ở thành phố này người không có bằng cấp và kinh nghiệm khó xin việc quá. Nếu anh đang tìm người giúp việc thì có thể thuê tôi được không?”
“Nếu anh cảm thấy tôi không đáng tin cậy thì đây, giấy tờ tùy thân của tôi đây, anh có thể xác minh. Tôi là người miền núi, rất thật thà…”
Hoàng Bách chợt đưa tay ngắt lời, khiến Phượng ngậm miệng, cô khẽ nuốt khan xuống. Hoàng Bách ra hiệu cho cô bỏ khẩu trang của mình xuống, Phượng chợt nóng bừng cả mặt vì mặc cảm và tự ti. Đã bao lần đi xin việc, đến đoạn bỏ khẩu trang, người ta đều nhìn cô với ánh mắt không thiện cảm.
Cô vội rủ mắt né tránh ánh nhìn đăm đăm như muốn xuyên thủng mặt mình của Hoàng Bách, rồi lí nhí nói: “Tôi e rằng sẽ làm anh sợ.”
“Vậy cô nghĩ tôi có dám tin tưởng giao con mình cho một người phụ nữ mà mặt ngang mũi dọc cô ta như thế nào, bản thân còn không biết không?”
Phượng cảm thấy anh nói có lý, thì đảo mắt nhìn quanh, cảm thấy không có người xung quanh, rồi mới kéo khẩu trang xuống dưới cằm, cô từ từ ngẩng mặt.
Vẻ sững sờ của Hoàng Bách khiến cô mặc cảm vô cùng. Phượng mím nhẹ môi rồi kéo lại khẩu trang, lặng lẽ xoay người muốn rời khỏi. Nhưng cánh tay cô chợt bị níu lại.
Phượng thảng thốt nhìn xuống, rồi lại nhìn người đang níu tay mình. Bắt gặp ánh nhìn đầy khó hiểu của anh thì rủ mắt lảng đi.
“Sao mà chạy vậy? Tôi đã nói gì đâu.”
“Tôi tưởng anh sợ tôi xấu xí, sẽ làm các con anh giật mình.”
“Cô cũng biết điều đó à?”
Lời của Hoàng Bách như cái gai nhọn cào xước lòng tự trọng của Phượng, cô co tay muốn giật ra, Hoàng Bách lại buông ra thật. Nhưng Phượng mới bước được mấy bước, đã bị lời của Hoàng Bách làm cho khựng lại:
“Tôi không quan tâm cô xấu hay đẹp, chỉ cần chăm sóc tốt cho hai đứa trẻ giúp tôi là được. Còn thân phận của cô, tôi sẽ xác minh.”
Lời của anh khiến Phượng nghẹn ngào khó tả, người đàn ông này nói như vậy có nghĩa là đã đồng ý nhận cô làm giúp việc rồi đúng không? Phượng quay ngoắt lại nhìn Hoàng Bách, anh lại đưa tay ra, cô khó hiểu cau mày, rồi ngước mặt nhìn anh.
“Thời gian tới mong cô thay tôi để ý hai đứa trẻ. Yêu cầu công việc thế nào, trên đường về nhà chúng ta sẽ trao đổi. Còn vấn đề công cán, tùy cô ra giá.”
Mắt Phượng sáng long lanh nhìn người đàn ông trước mặt mà thốt lên: “Thật luôn?”
Hoàng Bách điềm đạm gật đầu, Phượng thì cuống quýt mừng vui, sao tự nhiên cô lại thấy người đàn ông trước mặt mình vốn đã đẹp, giờ lại càng đẹp trai hơn đến lạ.
Xe đi nửa đường, Hoàng Bách nhận được điện thoại của mẹ vợ báo, bà đã đón hai đứa về rồi.
Hoàng Bách vâng dạ rồi nhìn điện thoại, vừa đúng giờ đón trẻ, bà ngoại bọn trẻ chắc sợ cháu đi lung tung nên đón đầu trước, phòng khi con rể không đến kịp.
Anh đánh xe về thẳng nhà mà không tới trường đón con nữa.
Phượng theo Hoàng Bách vào nhà, nhưng vừa tới sân cô ấy đã khựng lại vì tiếng sủa của con Thảo Mai. Nó nằm ở hiên nhà, thấy người lạ thì sủa loạn, Phượng sợ chó cắn, không dám bước thêm.
Thảo Mai không có người quát mắng thì xồ ra, phi thẳng vào chân Phượng mà gặm gấu quần cô, giằng co, khiến Phượng phát hoảng, vừa xua đuổi nó vừa lùi lại.
“Thảo Mai thôi!”
Hoàng Bách từ gara đi ra thấy cảnh tượng ấy thì vội quát chó, nhưng dường như nó không màng đến tiếng của anh. Phượng sợ lại càng cố lùi lại, cô bị mất thăng bằng suýt thì ngã ngửa về phía sau, thật may Hoàng Bách đưa mình ra cho cô tựa kịp.
“Không sao chứ?”
Phượng run rẩy lắc đầu, tay vẫn bám chắc cẳng tay Hoàng Bách.
Bát nhỏ ở trong nhà cũng phi ra, vừa quát chó, vừa lao xuống sân, túm lấy nó. Con vật vẫn hung hăng sủa loạn, thằng bé phải ôm chặt nó vào lòng, tay bóp miệng tay dấm dứ dọa đánh: “Yên, hư nào. Sao lại cắn người?”
Thảo Mai bị túm mõm thì khó chịu cứ ư ử nguẩy đầu muốn thoát ra, nó giương mắt long lanh nhìn Bát nhỏ. Thằng bé lại bặm môi, cau mày mắng: “Nhìn cái gì, hư đánh cho bây giờ.”
Bát nhỏ giương mắt nhìn người phụ nữ lạ mới xuất hiện, cả bà ngoại và em gái cũng ở trên hiên trông ra. Dường như con bé đã nhận ra cô ấy, nó hớn hở reo lên: “Cô người lạ kìa.”
“Ai vậy?”
“Cô người lạ cho con ăn bánh mì đấy bà.”
Nghe cháu nói thế, bà Hoa cũng chăm chú nhìn về phía người phụ nữ mà con rể mang theo về.
Hoàng Bách nhốt chó xong, rồi cùng Phượng vào nhà, sau khi nói qua về việc cô sẽ làm giúp việc cho nhà mình trong thời gian tới, bà Hoa mới vỡ lẽ ra. Bà thấy bọn trẻ cứ ríu rít hỏi chuyện cô nãy giờ cũng lấy làm yên tâm, vì người này đã giúp đưa cháu về, lại còn được lòng bọn chúng.
Nhưng khi Phượng vừa bỏ khẩu trang xuống đã khiến bà giật mình, nhìn vẻ mặt đó của bà ngoại bọn trẻ, Phượng cũng lấy làm ái ngại mà rủ mắt cười trừ. Bà Hoa biết mình vô ý khi nhìn người ta chằm chằm như vậy thì vội đánh mắt đi, cười cười chữa ngượng.
“Ôi chà!” Bát nhỏ xuýt xoa trong miệng rồi nhích nhích lại gần Phượng, nó ngập ngừng muốn nói gì đó, tay cũng đưa lên rồi lại rụt về.
Phượng thì vẫn ngại vì gương mặt không lành lặn của mình, khi nãy cô hứng khởi bao nhiêu thì lúc này lại tự ti và mặc cảm gấp bội, má cô nóng ran, cũng chẳng dám nhìn trực diện bọn họ.
“Cô ơi!”
Tiếng Bát nhỏ gọi làm Phượng giật mình trở lại với thực tại, cô đưa mắt nhìn nó, cái mặt nó nom nhăn nhó như đang khó chịu điều gì.
“Mặt cô bị làm sao đấy?”
“Bát nhỏ!” Hoàng Bách khẽ nghiêm giọng nhắc con.
Bát nhỏ giật mình nhìn bố, nhưng nó không hiểu ý tứ trong tiếng gọi của bố, lại tiếp tục nhìn Phượng chờ đợi.
Cô cười gượng nói với thằng bé: “Cô bị ngã nên bị thương.”
“Ui cha, thế cô có đau không hả cô?”
Phượng sững sờ nhìn nó, Bát nhỏ bày ra vẻ nhăn nhó như thể người bị thương là nó mà hấp háy mắt nhìn cô. Không thấy Phượng trả lời nó lại hỏi: “Có đau bằng đẻ em bé không hả cô?”
Phượng gượng gạo lắc đầu: “Cô chưa sinh em bé bao giờ nên không biết.”
“Ui cha!” Nó cao giọng rít lên, mặt bày ra vẻ vô cùng nghiêm trọng giảng giải: “Đẻ em bé đau lắm, mẹ cháu gào lên như thế này này” nó nghiến răng nghiến lợi, gào tướng lên miêu tả, rồi lại nói: “Bố cháu bảo đau đẻ bằng đau gấp nghìn lần cháu bị vấp ngã trầy chân, đau bằng gãy hai mươi cái xương sườn cùng một lúc đấy cô ạ!”
“Thế thì không đau bằng, cô mới gãy có một hai cái thôi.” Phượng rùng mình đáp khi nhớ lại cái lần bị ngã xuống núi rồi bị thương ấy.
“Vâng thế thì cháu yên tâm rồi.”
Bát nhỏ khẽ thở hắt ra, Phượng bật cười khe khẽ: “Yên tâm cái gì?”
“Cô không bị đau lắm.”
“Có xấu lắm không?”
“Xấu nhưng cũng vẫn nhìn được.”
Nó thản nhiên đáp, bà ngoại ở bên cạnh khẽ cười vì cách nói chuyện vừa đấm vừa xoa của thằng bé, Hoàng Bách lặng lẽ nhìn bọn họ.
Monkey cũng ngây ngô gật đầu rồi từ lòng bà mò sang, rúc vào lòng Phượng ngồi yên. Nó ngóc đầu nhìn cô, Phượng ái ngại mỉm cười với con bé. Monkey đưa tay sờ sờ vào bên má đầy sẹo còn ửng đỏ của cô ấy.
Sự động chạm của con bé khiến Phượng giật thót mình, chưa từng có đứa trẻ nào thấy gương mặt xấu xí này của cô ấy mà không sợ phát khóc lên như hai đứa trẻ này cả.
“Bà nội cháu bảo không có người nào xấu cả, chỉ là người ta chưa được may mắn nên mới không đẹp thôi. Mẹ cháu cũng bảo gặp người khác chưa được đẹp thì không được chỉ trỏ, chế giễu không người ta sẽ buồn. Có những người xinh đẹp vẫn là tội phạm giết người đấy cô có biết không?”
Phượng chăm chú nhìn Bát nhỏ, nó lại liến thoắng: “Có đầy siêu anh hùng mặt sẹo giống cô. Giờ cô mà đeo mặt nạ vào xong rồi mặc cái quần sịp đỏ ra ngoài sẽ giống như Superman đấy.”
“Trời đất, con nói cái gì vậy Bát nhỏ?”
“Thật mà bố. Đấy là con ví dụ vậy cho cô ấy đỡ buồn thôi, chứ cô ấy sắp khóc đến nơi rồi kia kìa.”
Phượng bị bắt quả tang thì vội lau mắt đã hoen đỏ của mình. Không phải cô khóc vì tự ti, mà là vì xúc động bởi lời nói ngây thơ của bọn trẻ con mà thôi.
Bát nhỏ lại quay sang nói tiếp: “Nên là cô chỉ chưa được đẹp lắm thôi, chứ tuy cô hơi gớm, nhưng tốt mà.”
Phượng phì cười nhéo má nó, đôi mắt ứa nước long lanh chợt dịu lại, như chứa đầy sự vui vẻ, âu yếm nhìn thằng bé. Nó híp mắt cười khì, rồi tụt xuống khỏi ghế chạy đi.
Sau màn giới thiệu, mỗi người đi một ngả, Monkey chạy đi chơi với anh trai, bà Hoa cũng chuẩn bị bữa tối cho bố con Hoàng Bách để còn sớm về nhà chăm Khải Nam bị ốm. Bên bàn uống nước, còn lại mỗi Phượng và Hoàng Bách.
Anh dặn dò cô: “Cô đã đồng ý với những yêu cầu mà tôi đưa ra thì có thể chuyển đến đây ở trong thời gian làm việc. Không cần làm nhiều, chỉ cần chăm sóc bọn trẻ, đặc biệt…”
Anh xoay người nhìn về phía bọn trẻ, rồi nhấn mạnh: “Đặc biệt để ý trông chừng thằng nhóc con kia, nó rất liều và hay tự ý dẫn em bỏ đi tìm mẹ.”
“Được, tôi sẽ cố gắng làm tốt nhất mọi việc mà anh giao cho. Anh cứ yên tâm.”
“Hi vọng cô làm được như thỏa thuận. Cô sẽ bắt đầu luôn chứ?”
“Mai tôi sẽ đến, giờ tôi phải về để dọn đồ với trả phòng nữa.”
“Được, đây là tiền taxi.”
Hoàng Bách mở ví, lấy ra một tờ tiền rồi đưa cho Phượng. Cô khẽ rủ mắt nhìn vào đó, rồi lại nhìn Hoàng Bách.
“Anh không sợ tôi cầm tiền rồi chạy à?”
Anh khẽ cười đáp: “Chắc cô không lừa đảo số tiền ít ỏi như vậy chứ?”
“Ít sao?”
Hoàng Bách nhún vai, Phượng cười nhạt rồi nhận lấy tờ năm trăm nghìn từ anh.