Chương 8


Chương 8

Hai mắt rớm nước hoen đỏ, rủ xuống nhìn vào mũi chân, Bát nhỏ buồn đến đau cả lòng. Bao nhiêu tiền mà nó dành dụm được để bắt xe đi tìm mẹ đều ở trong balo đấy cả, cả đồ ăn thức uống của hai anh em cũng ở trong đó. Bây giờ không biết phải làm sao.

Monkey bị mắng thì mếu máo muốn khóc, Bát nhỏ lúc này vừa bị mất tiền nên đang tức, thấy con bé rơm rớm nước mắt, nó gắt lên với em: “Chỉ biết khóc thôi, động một tí là khóc. Lần sau đừng có mà đi theo anh nữa.”

“Đâu, em có khóc đâu, em cười đây thây. Anh đừng bỏ em mà.” Con bé rất ấm ức, nước mắt đã ứa ra nhưng nó vẫn cố nhe miệng chứng tỏ mình đang cười vì sợ bị anh bỏ lại.

Nhìn cái vẻ khiên cưỡng này của nó khiến Bát nhỏ tức không nổi, thằng bé vừa gạt nước mắt vừa phì cười rồi lau cả nước mắt cho em.

“Có đi ị nữa không?”

Monkey lúc này mới nhớ ra thì gật đầu lia lịa.

Lúc này loa phát thanh trong sảnh bến xe đang oang oang phát lên thông báo tìm trẻ lạc, mọi người đang đợi mua vé cùng hướng mắt nhìn về phía đó.

Người đàn ông làm nghề cò xe khách đang đi mời khách cũng chống nạnh dỏng tai nghe ngóng, theo như miêu tả ở trên loa thì giống giống hai đứa nhóc lúc nãy anh ta bắt gặp lang thang trong bến rồi còn gì? Mà chúng nó đi lên xe khách từ đời nào, giờ có khi sắp đến Hà Nội đến nơi rồi.

Sau khi cho em đi vệ sinh, hai đứa lại dắt díu nhau đi trên đường quốc lộ, cái chỗ này lạ hoắc hai bên toàn công trình phúc lợi, không thì vỉa đá mà chẳng có nhà, xe khách toàn đề biển đi đâu đâu ấy lạ hoắc. Bát nhỏ lần theo đường vừa nãy dắt em quay trở lại bến xe.

Bát nhỏ mệt rã người, hai cái chân nó đau mỏi nhừ, cả lưng và vai cũng đau vì vừa phải đi bộ xa vừa phải cõng em nhưng đi mãi mà chẳng đến được bến, nơi này là chỗ nào nó cũng không biết nữa.

“Anh ơi anh sao mãi chẳng đến chỗ mẹ vậy?”

“Còn lâu mới đến được, đã bắt được xe đâu.”

“Vậy bây giờ mình đi đâu hả anh?”

“Đi tìm đường lên Hà Nội.”

Vừa lúc có người đi đường ngang qua, Bát nhỏ liền hỏi: “Cô ơi xe đi Hà Nội ở chỗ nào ạ?”

Người phụ nữ nhìn nó, rồi ngoảnh mặt nhìn quanh sau đó bảo: “Cháu phải đi hết đường này, đi ra ngã tư ngoài kia, rồi bắt xe đi ra bến xe ấy, chứ xe đi Hà Nội không chạy trong đường này.”

Nó giương mắt nhìn theo, lại là bến xe. Nó đi tám vòng rồi có thấy đường tới bến xe đâu. Mà tiền thì không còn một xu nào, cũng chẳng bắt xe được. Bát nhỏ bất lực dắt em đến bên bồn hoa gần đó ngồi, nó thở dài nhìn người đi qua lại.

“Anh ơi anh sao mình không đi tiếp?”

“Anh mỏi chân lắm rồi.”

“Gọi xe đi.”

“Tiền đâu mà gọi xe?”

Nó quắc mắt nhìn em, Monkey sụ mặt rủ mắt, rồi chợt reo lên: “Để em đi xin nhé!”

Con bé nói là làm, tụt luôn xuống khỏi bồn hoa, chạy thoắt đi.

“Monkey đứng lại, chạy đi đâu hả?”

Bát nhỏ mệt muốn chết, lại tá hỏa chạy theo em.

Monkey chạy nhanh quá, lao thẳng vào người ta mà ngã lăn đùng ra đất. Người phụ nữ bị nó va phải cũng giật mình nhìn: “Ơi! Sao lại không nhìn đường gì thế cháu, nhỡ lao vào xe thì sao?”

Con bé nhăn nhó mặt mày, ngồi yên dưới đất nhìn cô ấy.

“Anh đã bảo đừng có mà chạy lung tung cơ mà.”

Bát nhỏ vừa nâng em dậy vừa làu bàu. Monkey lại gào lên: “Mẹ!”

“Mẹ đâu mà mẹ?”

Bát nhỏ quay ngoắt lại, mắt long lanh nhìn người đang ngơ ngác nhìn mình. Nó nhăn mày lẩm bẩm: “Mẹ!”

Bị hai đứa trẻ lạ hoắc tự nhiên nhao đến gần, người phụ nữ liền lùi bước.

“Mẹ ơi!”

Bát nhỏ gào lên, nhưng đã bị cô ấy đẩy đầu ghìm giữ lại.

“Này hai đứa, đừng gọi lung tung.”

“Mẹ mà!”

Monkey mếu máo, Bát nhỏ giương mắt nhìn, người kia nhíu mày nghiêm nghị, bảo hai đứa đứng yên rồi rành rọt nói: “Cô không phải mẹ của các cháu, đừng có mà nhận bừa, cô vừa đến thành phố này mấy tiếng đồng hồ thôi.”

“Chắc chắn là mẹ bị mất trí nhớ rồi.” Bát nhỏ lẩm bẩm: “Giọng giống mà, cô bỏ cái mặt cô ra cho cháu xem nào.”

Cô ấy đưa tay ôm lấy mặt đang đeo khẩu trang, rồi dim mắt nhìn thằng bé: “Này cháu mấy tuổi rồi?”

“Cháu chín tuổi rồi.”

“Biết chữ phải không?”

Bát nhỏ gật đầu cái rụp, cô ấy liền móc trong túi đưa cho nó một cuốn sổ nhỏ là hộ chiếu. Bát nhỏ nhìn theo, người phụ nữ hất hàm muốn nó cầm lấy.

Bát nhỏ nhận lấy, mở trang đầu tiên, rồi trang có ảnh, lẩm nhẩm đọc kỹ từng thông tin của người phụ nữ, không phải tên của mẹ, người trong ảnh cũng không phải mẹ nốt. Nó tiu nghỉu đưa lại hộ chiếu cho cô ấy, mặt bày ra vẻ thất vọng vô cùng.

Bát nhỏ nhìn sang em gái vẫn đang háo hức vô cùng bên cạnh: “Không phải mẹ mình đâu Monkey ạ!”

“Vậy cô đấy là ai hả anh?”

“Người lạ đấy, không phải mẹ Ngỗng đâu, cô ấy tên là Phượng, Mai Thị Hồng Phượng. Mẹ mình tên Lê Hải Nam My cơ.”

“Ừ nhỉ, mẹ tóc ngắn, cô ấy tóc dài, có mỗi tiếng quát với cái mắt to tròn đầy lòng trắng lúc lườm anh là giống mẹ thôi.”

Phượng nghe Monkey nói mà phì cười thành tiếng, cô nựng má con bé một cái, trìu mến nhìn nó bảo: “Bây giờ cháu nhìn lại đi, mắt cô hết lòng trắng chưa?”

Monkey giương mắt nhìn rồi gật đầu, Phượng xoa đầu nó, rồi rời đi.

Cô vừa mới xuống xe, đang đi vào thành phố tìm chồng, lại gặp ngay phải hai đứa nhóc lang thang này. Phan rời núi xuống phố làm việc được gần hai tuần nay, Phượng theo địa chỉ mà chồng nói, tìm đường xuống tìm anh ta.

“Anh ơi em đói.”

Bát nhỏ nhìn quanh, thấy xe bán bánh mì thì nuốt nước bọt cái ực, nó cũng đói, nhưng làm gì có tiền mà mua bánh. Nó cứ thế dắt em đi, Monkey thì cứ kêu ca suốt.

“Này hai đứa.”

Tiếng gọi làm bọn trẻ giật mình, Monkey quay ngoắt lại: “Anh ơi anh, cô người lạ gọi mình kìa.”

“Đứng yên đấy đợi cô.”

Phượng cầm theo hai cái bánh đi về phía bọn chúng, cô hỏi bọn trẻ có ăn không? Monkey gật đầu như bổ củi, hau háu nhìn bánh mì kẹp thịt trên tay người ta.

Bát nhỏ lại dè chừng kéo em gái lại không cho nhận: “Monkey không được ăn đồ của người lạ, em quên mẹ dặn như thế nào rồi à?”

Con bé sững lại nhìn anh, nhưng nó đói quá rồi thì quên luôn lời mẹ dặn mà ngoan cố giật tay ra khỏi tay anh: “Mà em đói lắm. Anh Bát không cho em ăn để em đi mộ à?”

Monkey mặc kệ Bát nhỏ, nó theo Phượng ngồi xuống bên bậu bồn hoa ở gần đó, cô mua hai chiếc bánh mì tam giác, đưa cho Monkey một cái, còn một cái để nguyên, phần cho Bát nhỏ.

Thằng bé vẫn hằm hằm vì tức em không nghe lời, lại phải canh chừng người lạ mặt kia mà tỏ ra bất cần. Phượng lại chẳng thèm để tâm đến nó, mà vui vẻ hỏi chuyện Monkey, còn lau miệng giúp con bé khi bị dính sốt và tương cà lem nhem đầy miệng.

Được một lúc trời ào ào đổ mưa, ba cô cháu lại dắt nhau ù té chạy về phía mái hiên của một cửa hàng bán đồ ăn nhanh.

Người đàn ông kia sau khi nghe loa thông báo đã tìm ban quản lý ở đó báo cáo về việc hai đứa trẻ đã lên chiếc xe khách tuyến Thành phố Biển đi Hà Nội. Bọn họ cũng liên hệ với nhà xe, nhưng nhận được thông tin bọn trẻ đã xuống dọc đường, cuộc tìm kiếm lại trở nên khó khăn hơn một chút nữa.

Hoàng Bách vừa về nhà, bà Hoa đã lao ra, lúc này Thảo Diệp cũng đang ở đó, cô đến hỏi han tình hình của bọn trẻ. Nhìn nét mặt hằn lên sự lo lắng của Hoàng Bách, Thảo Diệp không dám nói gì.

“Thế nào rồi con?”

Hoàng Bách cắn môi lắc đầu, bà Hoa sụ xuống, lo lắng than: “Chết mất thôi hai cái đứa này, mẹ thì biệt tích, con lại…”

“Thôi mà bác, bên công an cũng đang tìm kiếm rồi, chắc sẽ sớm tìm được ra hai đứa nhỏ thôi ạ!”

Bà Hoa buồn rầu nhìn Thảo Diệp, cô mỉm cười trấn an, rồi cùng bà ngồi xuống.

Hoàng Bách đi lên phòng, ngồi thừ một lúc, cố suy nghĩ xem còn chỗ nào có thể tìm được con. Anh lại lôi biển tên của vợ ra, nét lo âu hằn trên gương mặt.

“Ami, bọn trẻ cũng biến mất rồi, anh phải làm thế nào bây giờ? Anh sắp phát điên đến nơi rồi, phải làm sao đây? Em nói phải làm sao đây?”

Thảo Diệp và bà Hoa đang ở dưới nhà thấy Hoàng Bách đi xuống, cùng hướng mắt nhìn theo. Bà Hoa thấy anh có vẻ như muốn ra ngoài đã sốt sắng đứng dậy theo: “Con đi đâu?”

“Con tới bến xe một lần nữa, anh Vũ bảo bên công an đã tìm quanh khu vực bọn trẻ bị thả xuống dọc đường, nhân viên cây xăng bảo thấy hai đứa dắt nhau đi về phía bến xe.”

“Có chắc không con?”

“Con không biết nữa, phải tìm mới biết được mẹ ạ! Sắp mưa đến nơi rồi.”

Anh hướng mắt lo âu nhìn ra ngoài trời ảm đạm xám xịt. Ở bên này chưa mưa, chứ ở chỗ bọn trẻ đã bắt đầu mưa được một lúc.

Thảo Diệp cũng xin theo Hoàng Bách đi tìm bọn trẻ, ở trên xe cô không dám nói gì, chỉ ý nhị lén nhìn người bên ghế lái. Hoàng Bách tập trung cao độ, mắt hướng phía trước, chăm chú nhìn đường, trong đầu anh cứ suy tư lo lắng cho bọn trẻ.

Đứng trước bãi đỗ, lô nhô xe lớn nhỏ, ồn ã tiếng động cơ, tiếng lái, phụ xe và hành khách nói chuyện cùng mùi xăng dầu, mà tai Hoàng Bách chợt ù đi, anh như người mất phương hướng, không biết phải tìm con ở chỗ nào.

Anh vừa lao ra khỏi mái hiên thì mưa bắt đầu nặng hạt, giữa bãi đậu xe người người nháo nhác tìm chỗ trú tạm, nhân viên điều hành bến bãi sang sảng quát tháo những xe đang đỗ không đúng chỗ. Còn Hoàng Bách cứ như thiêu thân, giữa mưa mà đi tới, anh mặc kệ mưa gió lạnh buốt trút lên người, táp vào mặt, vào mắt cay xè, mà cố lần tìm từng ngóc ngách, xe nào cũng ngó lên xem có thấy con ở trên đó không.

Nhưng thứ anh nhận được chỉ là những cái lắc đầu của tài xế, là sự vô vọng khi không thấy bóng dáng bọn trẻ đâu.

“Bố Monkey, anh vào đi đã, ướt hết rồi.”

Hoàng Bách thẫn thờ ngước mắt nhìn lên tán ô che trên đầu mình, rồi lại nhìn người đang run rẩy che chô. Hai mắt anh đỏ sọng, không biết là do nước mắt hay nước mưa.

Thảo Diệp thương cảm mím môi, kiên nhẫn đứng yên không nhúc nhích cố vươn tay thật cao che ô cho Hoàng Bách, dù mưa gió đang theo chiều táp về phía bọn họ, lạnh run.

Bụng Bát nhỏ lúc này cũng đói cồn cào, còn sôi lên ùng ục, nó nhìn em ăn bánh ngon lành mà nuốt nước bọt liên tục. Bát nhỏ mon men giật giật áo Monkey, rồi thì thào hỏi: “Monkey sao rồi?”

“Sắp hết đói rồi.”

“Em có thấy buồn ngủ hay đau bụng gì không?”

Con bé lắc đầu, mà nhoẻn cái miệng dính ngoen ngoét sốt rồi bảo: “Bánh ngon lắm, anh ăn không?”

“Cho anh thử một miếng nhỏ xem có chết không nào.” Bát nhỏ nuốt nước bọt thèm thuồng.

Monkey gật đầu cái rụp rồi dí bánh vào miệng anh trai, Bát nhỏ lén nhìn người kia một cái, thấy cô ấy đang vén khẩu trang lên uống nước mà không để ý bên này thì mới mon men cắn một miếng bánh.

Bánh này ngon thật.

Monkey định rụt tay về, Bát nhỏ lại vội níu lấy, ngoạm thêm một miếng to thật to rồi nhồm nhoàm nhai.

Hành động lén lút của nó khiến Phượng không nhịn được mà phì cười, suýt thì sặc cả nước. Nhưng cô vẫn cố làm ngơ, không để thằng nhóc tính sĩ diện kia biết mình vẫn để ý và thấy hết mọi hành động của nó nãy giờ.

Bát nhỏ đang nhai bánh, thấy Phượng đưa mắt nhìn sang, nó vờ chê bai: “Bánh chả ngon gì cả.”

“Đói chết lại còn lắm chuyện.”

Cô dúi cái bánh còn lại vào tay Bát nhỏ, nó đưa mắt long lanh nhìn theo, nhưng cái mặt vẫn tỏ ra thờ ơ làm ngơ. 

Phượng phẩy mũi nó một cái rồi nói: “Khi nãy còn nhệch cái mỏ ra nhận vơ cô là mẹ, giờ lại làm cao. Cháu nhiễu sự lắm, ăn nhanh đi.”

“Cô không ăn à?”

“Không, lúc ở trên xe cô ăn rồi.”

“Cô có lòng tốt thì cháu miễn cưỡng ăn hộ cô vậy.”

Phượng bĩu môi nhìn nó, thằng nhóc lém lỉnh này cũng giỏi bày trò lắm.

“Mà nhà ở đâu, sao lại lang thang ngoài đường như thế này?”

“Đi tìm mẹ đấy cô.” Monkey nhanh nhảu đáp.

“Mẹ đi đâu mà phải tìm?”

“Mẹ cháu bị mất tích.” Bát nhỏ vừa nhồm nhoàm nhai bánh vừa đáp.

“Rồi các cháu con nít con nôi biết mẹ ở đâu mà đi tìm. Một đứa chín tuổi, đứa này ba, bốn tuổi là cùng, dắt díu nhau đi lang thang như thế này, nhà các cháu không có người lớn à?”

“Có chứ. Nhưng lâu lắm rồi không ai tìm mẹ về cho bọn cháu.” Thằng bé liến thoắng.

Phượng chép miệng lắc đầu, cô không hỏi nữa mà giục Bát nhỏ ăn bánh. Mưa vừa ngớt, Phượng đã sắp sanh muốn rời đi. Cô không ở lại với chúng nó mà lần này đi thật.

Nhưng Phượng đi một bước hai đứa nó đi theo một bước, cô khẽ cau mày nhìn cái đuôi mới mọc.

“Đi đâu? Về nhà đi, vẫn chưa tạnh hẳn đâu. Không lại ốm bây giờ.”

“Cháu không có tiền.” Bát nhỏ nhăn nhó nhìn cô ấy.

“Định ăn vạ cô hay gì? Nhà ở đâu?”

“Thành phố Biển ạ!”

“Thì Thành phố Biển đây thây. Cô không phải người ở đây, cháu đừng có mà đùa cô.”

“Thì cháu không biết đường về nhà, cháu chỉ biết nhà cháu ở đâu thôi. Nhưng mà bây giờ cháu phải đi tìm mẹ cháu, không về nhà được. Nếu về cháu sẽ không đi được nữa.”

“Cháu bị dở à? Đi về nhà đi, cháu biết mẹ cháu ở đâu mà đi tìm?”

“Sông YK đấy cô.”

Phượng bật cười lắc đầu: “Cháu có biết sông YK ở đâu không? Xa tít mù khơi, cô ngồi xe muốn gãy cái lưng mới xuống được đến đây đấy. Mà ở đấy rừng rú, các cháu lên đấy cho voọc nó vồ à?”

Nghe cô ấy nói, Bát nhỏ khẽ rùng mình. Nhưng nó vẫn kiên quyết không về nhà. Phượng bất lực thở hắt ra, giờ cô mà cho bọn trẻ tiền chưa chắc nó đã bắt xe về nhà, có khi lại lang thang đầu đường xó chợ, nhỡ mà gặp kẻ xấu rồi nó dắt đi thì sao?

Phượng khó xử nhìn bọn trẻ, cô suy tính một hồi rồi bảo với Bát nhỏ: “Bây giờ cô phải đi việc, các cháu đi theo cô đến chỗ này, cô xong việc sẽ đưa các cháu về nhà.”

Bát nhỏ lắc đầu, siết chặt tay em gái. Phượng phát cáu vì sự ương ngạnh của nó: “Vậy thì mặc kệ cháu, nếu bị bắt cóc mất em gái thì đừng có mà khóc.”

“Ư, em không muốn bị bắt cóc đâu.”

Monkey nghe Phượng nói thế thì mếu máo. Bát nhỏ khó xử nhìn em, tự nhiên bị dọa bắt cóc mất em gái làm nó cũng sợ sợ. Bát nhỏ bất mãn quay ngoắt sang, lườm nguýt Monkey: “Biết vậy anh chẳng cho em đi theo nữa.”

Sau khi Bát nhỏ thỏa hiệp chịu đi theo, Phượng dắt cả hai đứa đi tìm Phan. Với số tiền ít ỏi của mình, Phượng cũng không thể hoang phí được.

Cô theo địa chỉ mà Phan từng nói đến chỗ anh ta làm việc, đó là một mỏ than thổ phỉ ở gần khu vực bến than. Đường đi đầy ổ gà xóc nảy, ba cô cháu ngồi trên cái xe thồ người ta tự chế để chở đồ mà muốn lộn cả ruột. Đi xe này tuy hơi xóc, nhưng vẫn có mái che nắng che mưa, lại rẻ bằng một phần ba taxi, nên Phượng chọn nó.

Bát nhỏ bám chắc vào thành xe, để Monkey đứng ở giữa hai chân mình, tay con bé bám vai anh trai trụ vững. Phượng ngồi ở phía đối diện, dim mắt nhìn hai đứa trẻ, trông chúng hơi nhếch nhác nhưng gương mặt đứa nào cũng sáng láng rạng ngời và rất đẹp.

Cô chợt đưa tay chạm vào bụng mình, vỗ về nhè nhẹ, miệng lẩm bẩm xin vía xinh đẹp như hai đứa cho con ở trong ấy.

Xe thồ thả ba cô cháu ở trước một cái cổng lớn, xung quanh có tường rào bao cao vút, chả nhìn thấy gì bên trong. Mỏ than thổ phỉ ở giữa khu dân cư, từ lâu bọn họ đã sống cộng sinh, che giấu cho nhau.

Phượng lấy điện thoại gọi cho chồng, nhưng lúc này Phan đang ở dưới hầm lò, điện thoại cũng không được mang trong người và dưới này cũng chẳng có sóng. Cô gọi mãi mà không được chồng thì tiu nghỉu nhìn vào cánh cửa đóng im lìm.

Có người đi qua, Phượng liền níu lấy hỏi han, họ nói phải đến chiều tối công nhân ở trong ấy mới ra.

Phượng đành lụt cụt dẫn hai đứa trẻ đến một quán trà đá ở gần đấy ngồi chờ.

Mùa đông trời tối sớm, lại sẵn cơn mưa nên sập xuống rất nhanh, hơn năm giờ chiều mà đã nhập nhoạng.

Đám công nhân của mỏ than vừa ra khỏi cổng, người nào cũng đen nhẻm đen nhèm, chỉ lộ ra đôi mắt. Họ kéo nhau vào quán trà đá ngồi, người gọi cốc trà xít nóng, người đá bi thuốc lào, nhả khói ra khét lẹt.

Phượng giật mình vì bị người ta nhìn chằm chằm, cô là người lạ đến chỗ này nên khiến họ tò mò. Mấy người đàn ông nhìn nhau, cùng một thắc mắc. 

Lúc này Phan là người cuối cùng rời khỏi cánh cổng, Phượng vừa trông thấy bóng chồng đã nhổm người gọi lớn.

Tiếng của cô thu hút sự chú ý của Phan và cả những người khác.

Phan kinh ngạc nhìn vợ, rồi vội vã rảo bước lại gần. Tuy chỉ còn một mắt lành lặn nhưng thị lực vẫn tốt, nên Phan dễ dàng nhận ra Phượng.

“Sao em lại xuống đây?”

“Em gọi anh mãi không được.”

“Vợ à Phan, sướng nhỉ?” Một người đàn ông vừa nhả khói thuốc, vừa khề khà hỏi.

Phan chỉ cười cười cho có lệ, rồi kéo cái ghế nhựa ngồi xuống.

Bát nhỏ và Monkey nãy giờ vẫn nhìn người đàn ông đen thùi lụi này.

“Ý sao chú này đen thế cô?”

Monkey véo von hỏi, Phan đưa mắt nhìn nó, cái mắt không lành lặn của anh ta khiến bọn trẻ giật mình. Con bé im bặt nép vào người Phượng.

“Con ai đây?”

“Em nhặt được ở ngoài đường đấy, chúng nó đi lạc.”

“Em lắm chuyện thật. Giờ lôi chúng nó theo làm gì chứ? Mà anh đã bảo không phải xuống rồi cơ mà?”

Người bên cạnh chợp vỗ bộp một cái vào vai Phan: “Mày mới lắm chuyện, có vợ xuống thăm sướng bỏ mẹ rồi còn bày đặt. Gớm đêm nay lại mất sức.”

“Liệu mai có vào lò được không thế?” Một người khác thêm vào.

Anh ta nói xong thì cả đám đàn ông cùng bà bán trà đá đã phá lên cười ròn rã, chỉ mình Phượng và hai đứa trẻ là chẳng hiểu gì cứ thao láo nhìn bọn họ. Phan không hài lòng lắm vì lời trêu đùa cợt nhả đó mà trầm mặt. Phượng ái ngại nhìn sắc mặt chồng, Phan kéo cô ra một chỗ nói chuyện.

Sau một hồi nói tới nói lui, hai người mới quay lại. Phượng bảo bọn trẻ đi theo mình, rồi hẹn chồng sẽ quay lại sớm.

Phan vò đầu nhìn theo bóng vợ đang dẫn bọn trẻ con đi ra khỏi đó, mà lòng ngổn ngang rối bời.

Phượng nói với anh ta là một mình cô ở nhà cảm thấy cô đơn và hơi sợ vì căn nhà của bọn họ ở gần như tách biệt với khu dân cư trong bản. Phượng cũng khỏe rồi nên muốn xuống phố tìm việc, đỡ đần cho chồng. Mà Phan thì không thật sự hài lòng vì điều đó. Anh ta không thích vợ xuất đầu lộ diện, đặc biệt là với nửa khuôn mặt bên phải không được lành lặn đẹp đẽ gì của cô ấy. Nhưng có lẽ vì sợ Phượng tự ti, nghĩ mình chê bai, nên Phan cố nhịn lại không đề cập đến chuyện đó. Ngoài ra còn một lý do nữa mà Phan đang cố tình giấu giếm, ngay cả Phượng cũng không biết được.

“Cháu biết số điện thoại của bố cháu chứ? Đọc cho cô.”

Bát nhỏ chòng chọc nhìn Phượng, đầu tự động lắc. Cô mím môi dim mắt, Monkey giật áo anh trai thì thầm: “Đấy, lại lườm rồi kìa.”

“Không sợ.” Bát nhỏ lẩm bẩm.

“Monkey!”

Con bé giật thót mình nhìn Phượng, nhưng ánh mắt cô nhìn nó dịu dàng hơn với Bát nhỏ nhiều.