Chương 6
Hoàng Bách khịt mũi thật sâu nuốt nghẹn, vừa ôm mặt vừa tựa trán con bé mà tự cảm thấy có lỗi với con vô cùng: “Bố không đau, bố xin lỗi!”
Trong phút yếu lòng, bế tắc anh chỉ biết nỗi thấp thỏm đau đớn của bản thân khi vợ biệt tích mà quên mất hai đứa con thơ lúc này cũng đang chới với cần có mình.
Hoàng Bách lúc này mới thật sự tỉnh táo, anh phải chăm sóc con. Phải cùng con đợi Nam My bình an trở về, cho dù có chỉ là chút hy vọng mong manh.
Sau khi cho con ngủ lại, Hoàng Bách cũng tỉnh táo hơn, anh rửa qua mặt rồi đi xuống dưới nhà.
Nhìn bóng mẹ lẻ loi loay hoay bên bếp, anh bỗng cảm thấy có lỗi vì những hành động không kiềm chế của mình khi nãy.
Tiếng bước chân khiến bà Hoàng Nguyên giật mình, bà sợ con uống rượu đói nên nấu cho anh bát mì.
Hoàng Bách áy náy lên tiếng: “Mẹ, con xin lỗi.”
Đáp lại sự hối lỗi của anh là nụ cười hiền hậu của mẹ: “Tỉnh táo chưa?”
Anh hổ thẹn gật đầu, mẹ Hoàng Nguyên vừa trút mì ra bát vừa nói: “Bố cũng chỉ lo lắng cho con nên mới tức giận như vậy.”
Hoàng Bách im lặng lắng nghe, mẹ Hoàng Nguyên lại khẽ cười: “Còn nhớ hồi nhỏ Ami cứ luôn bảo mình là Ngỗng, phải ăn thật nhiều để có lá gan to như ngỗng, lúc nào anh Hoàng Bách cần sẽ cắt cho anh.”
Hoàng Bách cũng cười theo, mà mắt hoen đỏ đã lại muốn mờ ướt.
Bà Hoàng Nguyên đặt bát mì nóng hổi xuống trước mặt con trai, rồi ngồi xuống đối diện.
Hoàng Bách giữ nguyên nét buồn thảm mà ngẩng mặt nhìn mẹ, anh chưa bao giờ phải che giấu cảm xúc của mình với bà.
“Sẽ nhanh qua thôi, coi như đây là thử thách mà ông trời dành cho con, cho gia đình chúng ta. Ami tốt như vậy, lương thiện như vậy, nhất định con bé sẽ bình an trở về.”
“…”
“Con còn nhớ hồi nhỏ khi con bênh bạn bị gãy tay, mẹ đã nói gì không?”
Hoàng Bách khẽ khẽ gật đầu. Bà Hoàng Nguyên lại nhắc lại: “Chúng ta là con người, đều có cảm xúc, nếu đau quá, có thể khóc. Có thể kêu than. Đừng tự giữ lấy trong lòng, đừng cố kìm nén. Nếu không thể nói với ai, hãy chia sẻ với mẹ, mẹ luôn ở bên con, Hoàng Bách!”
“Mẹ! Mẹ ơi!”
Sự mạnh mẽ của anh lại một lần nữa bị những lời của mẹ đánh vỡ. Hoàng Bách chợt khóc nấc lên trong cái siết tay thật chặt của mẹ, bà cũng khóc theo anh, cảm nhận sự đau đớn và bế tắc của con trai lúc này. Nhưng khóc được sẽ tốt hơn là cứ giữ trong lòng, cứ cố kiềm chế.
Bà mỉm cười gạt nước mắt cho con trai giống hồi anh còn nhỏ, chân tình nói với anh: “Trong mắt mẹ dù con có lớn, có trưởng thành bao nhiêu đi chăng nữa thì sâu thẳm trong tâm hồn vẫn có một đứa trẻ đang ẩn náu, luôn cần được che chở và an ủi. Bố mẹ sẵn lòng làm chỗ dựa cho con.”
“Mẹ! Con cảm ơn mẹ!”
…
Sau một đêm say được thức tỉnh, Hoàng Bách dường như trở nên có sức sống hơn. Anh rời khỏi nhà từ rất sớm, bởi có một ca mổ đẻ cấp cứu, là thai phụ do anh theo dõi và thăm khám suốt thai kỳ.
Ca mổ kết thúc tốt đẹp, người nhà sản phụ không tiếc lời cảm ơn bác sĩ. Hoàng Bách chỉ cười một cách khiêm tốn. Nhưng có kẻ lại luôn cảm thấy vướng mắt với sự khiêm nhường đó của anh.
Người nhà sản phụ vừa rời khỏi, anh ta đã bước lại gần, chặn bước của Hoàng Bách.
Không biết Tuấn Đức định mở miệng nói điều gì, nhưng lời còn chưa cất lên đã bị cái vỗ vai của Hoàng Bách làm cho khựng lại.
Anh ta cau có khó hiểu nhìn anh, Hoàng Bách lại dùng nụ cười dịch vụ đáp lại: “Ngày mới hoan hỉ, giãn cái cơ mặt ra đi Phó khoa. Trẻ con ra đời, nhìn anh thế này sẽ sợ mà không dám khóc chào đời đấy.”
Dứt lời anh cũng rời đi, để lại mình anh ta mặt như cứt ngâm cứ đứng ngây ra đó mà nhìn theo.
Tuấn Đức không hiểu Hoàng Bách bị dính bùa gì mà sớm ngày ra đã tràn đầy năng lượng như vậy. Cái miệng xấu xa của anh ta lại không đừng được mà buột ra lời: “Đúng là người có tình yêu có khác.”
“Ai có tình yêu vậy?”
Câu hỏi có phần cục cằn của Ái Liên khiến Tuấn Đức giật mình, anh ta xoay người nhìn cô. Ái Liên dim mắt hất hàm: “Anh á, bớt bớt lại. Không thì còn lâu mới lại lấy được vợ.”
“Em đang trù ẻo anh đấy à? Chẳng phải vì còn vấn vương em à.”
“Nghiệp từ miệng mà ra đấy.”
“Em vẫn bênh vực nó nhỉ? Chắc không phải…” lời mỉa mai khích bác chưa kịp thốt ra từ cái miệng thối của Tuấn Đức ngay lập tức bị ngưng lại, “Ái Liên…” Anh ta ngậm chặt miệng, mím môi nén đau khi bị cả cái gót giày năm phân nhọn hoắt của Ái Liên ghim lên.
“Tôi đã bảo anh rồi mà…”
Đã thế cô còn chưa cảm thấy thỏa mà nghiến răng, dùng lực dí thật mạnh lên đấy khiến Tuấn Đức đau đến thâm tím mặt mày.
“Ái Liên em…”
“Nghiệp quật nhãn tiền đấy.”
Cô nghiêng đầu nhìn qua vai, khẩy môi buông lời nanh nọc rồi thủng thẳng rời đi trước sự tức tối của Phó khoa Sản.
…
Đầu giờ chiều, có sản phụ đến khám thai. Nhân viên y tế báo với Hoàng Bách là ca do Phó khoa đang theo dõi. Anh khẽ nhìn cô ấy: “Phó khoa có lịch trực đấy.”
Nữ nhân viên y tế lấy làm ái ngại nói: “Nhưng người nhà sản phụ muốn anh khám cho.”
“Có chuyện gì sao?”
“Anh ấy bảo hôm qua Phó khoa khám, báo là thai phụ có dấu hiệu dọa sinh non do cổ tử cung ngắn, thành tử cung không khép.”
“Ừ, rồi bác sĩ thăm khám chỉ định thế nào?”
“Bảo để theo dõi.”
“Theo dõi?” Hoàng Bách cau mày nhắc lại.
Nhân viên y tế mím môi gật đầu. Hoàng Bách gọi điện cho Tuấn Đức nhưng anh ta không bắt máy, nhân viên y tế lại báo Tuấn Đức đã đi công tác đột xuất ở ngoại tỉnh rồi.
Thai phụ được đưa vào phòng khám, dù đã có kết quả khám trước đó nhưng để cho chắc chắn tình trạng của thai nhi, Hoàng Bách vẫn buộc phải thăm khám lại một lần nữa.
Thai phụ nằm trên giường siêu âm, nét mặt thể hiện rõ sự căng thẳng.
Hoàng Bách nhẹ giọng bảo: “Thả lỏng đi đừng gồng lên sẽ tạo áp lực lên tử cung.”
Anh quay sang bảo nhân viên y tế: “Em ra bảo chồng thai phụ vào đây cho anh.”
Đợi người chồng vào, Hoàng Bách mới bắt đầu nói lại tình trạng của thai phụ cho cả hai vợ chồng bọn họ cùng nghe.
Dụng cụ siêu âm di chuyển đến đâu, anh đều nói thật chậm và kỹ đến đó: “Như bác sĩ hôm qua đã nói, tình trạng của em bây giờ là cổ tử cung ngắn, có dấu hiệu chuyển dạ sinh non rồi.”
Một tay di chuyển dụng cụ siêu âm, một tay Hoàng Bách thành thục nhấn nút trên bảng điều khiển của máy, đo chiều dài của cổ tử cung để người nhà thai phụ thấy rõ: “Đây cái cổ tử cung còn rất ngắn như thế này, còn mười milimet thôi. Cái lỗ trong nó mở ra rồi, anh nhìn rõ không?”
Người chồng thất thần nhìn theo, rồi gật đầu một cách máy móc.
Hoàng Bách di chuyển đầu dụng cụ, rồi chỉ lên màn hình cho bọn họ nhìn thấy hai mép cổ tử cung có vết hở không dính chặt lại với nhau, khiến nước ối tràn vào tạo thành hình giống cái phễu. Trường hợp này gọi là hở eo tử cung.”
“Bây giờ phải làm thế nào hả bác sĩ, bác sĩ kia bảo nằm theo dõi, nhưng…” anh chồng ngập ngừng, sự lo lắng mỗi lúc một dâng lên khiến anh ta sợ hãi.
Đứa bé này cả hai vợ chồng họ đã mong ngóng từ rất lâu, vậy mà không ngờ lại gặp tình huống không mong muốn như vậy. Người vợ mới mang thai hai mươi sáu tuần, giờ đang có dấu hiệu dọa sinh non.
Mặc dù được bác sĩ Phó khoa thăm khám, nhưng lại chỉ bảo đợi để theo dõi mà không làm gì, khiến họ không khỏi lo lắng. Lúc ở phòng theo dõi, được người nhà của thai phụ nằm cùng mách nước bảo đến hỏi bác sĩ Bách, nên mới dắt díu nhau đến đây.
Hoàng Bách nhìn họ đầy cảm thông, rồi nói: “Bây giờ chỉ còn cách khâu cấp cứu thì mới giữ được cái thai này, còn chần chừ để theo dõi không thôi thì thêm một hai ngày nữa có thể sinh non vì lỗ trong này đáng ra phải khép chặt, mà giờ nó mở mười tám mili rồi, ối tràn vào, tử cung còn lại rất ngắn, bình thường phải trên hai mươi lăm mili cơ. Mà sinh non tầm này thì nuôi rất vất vả…”
Hoàng Bách ngừng lại một chút, quan sát sắc mặt của đôi vợ chồng, rồi thẳng thắn nói: “Là rất khó nuôi, thai hai mươi sáu tuần, được 800gr, nuôi tầm này khó lắm. Bác sĩ Đức không có ở đây, nên bác sĩ sẽ chỉ định khâu cấp cứu nhé!”
“Là như thế nào hả bác sĩ?” Anh chồng khó hiểu hỏi lại.
“Là bác sĩ sẽ thực hiện thủ thuật khâu một vòng tròn quanh cổ tử cung để thu hẹp lỗ trong tử cung, bảo vệ an toàn cho thai nhi trong bụng, tránh sảy thai và sinh non.”
Nghe Hoàng Bách nói vậy, nét căng thẳng trên gương mặt sản phụ chợt giãn ra, nhưng anh vẫn phải nhắc nhở họ: “Khâu xong không có nghĩa là sẽ không xảy ra những trường hợp phát sinh, nên vẫn phải sát sao theo dõi. Anh đưa vợ về phòng nằm đợi rồi đi làm thủ tục theo hướng dẫn của nhân viên y tế nhé, bác sĩ sẽ làm thủ thuật sớm.”
“Bác sĩ Bách, vợ con tôi đều cậy nhờ anh.”
Người chồng bất thình lình nắm tay Hoàng Bách, sụt sùi nhờ vả nhìn đến là đáng thương. Anh mỉm cười đầy cảm thông rồi vỗ vai anh ta khích lệ: “Cố gắng.”
Sau khi tiễn vợ chồng họ về phòng bệnh, nhân viên y tế mới lên tiếng: “Chúng ta tự ý chỉ định làm thủ thuật mà không hỏi ý kiến Phó khoa liệu có sao không anh?”
“Sao trăng gì? Anh ta đi công tác ngoại tỉnh, hai ngày nữa mới về. Tình trạng của thai phụ vừa rồi chờ được anh ta sao?”
Nhân Viên y tế thấy anh có vẻ bực thì è dè hỏi tiếp: “Vậy anh tự làm thủ thuật luôn ạ?”
“Ừm. Em chuẩn bị đi.”
“Vâng!”
…
Sau khi làm thủ thuật, thai phụ được đưa về phòng nghỉ ngơi theo dõi. Hoàng Bách cũng nhận được điện thoại gọi lại của Phó khoa. Anh ta không những không cảm ơn anh vì đã hỗ trợ trong khi mình vắng mặt, còn trách Hoàng Bách tự ý động vào thai phụ của mình.
Hoàng Bách dù không hài lòng nhưng vẫn điềm tĩnh lắng nghe, cho đến khi Tuấn Đức hụt hơi dừng lại, anh mới lên tiếng:
“Anh nói xong chưa Phó khoa?”
“Nói đi.”
“Tôi sẽ báo cáo vụ việc này với ban lãnh đạo theo ý của anh. Mời anh về để mở cuộc họp kỷ luật như anh nói.”
“Cậu bị điên à?” Anh ta chợt gắt.
Hoàng Bách biết Tuấn Đức chột dạ thì khẽ khẩy môi. Anh ta dịu giọng: “Tôi chỉ nhắc nhở cậu trước khi muốn làm gì phải thông báo với tôi trước, đó là khách hàng của tôi, lỡ xảy ra chuyện không hay gì thì…”
“Chỉ là anh sợ trách nhiệm?”
“Cậu…”
“Việc tôi làm, tôi sẽ tự chịu trách nhiệm, nên Phó khoa anh không phải lo lắng đến vậy đâu. Người ta sẽ hiểu lầm đấy. Thôi nhé, trưởng khoa đến rồi. Chắc có nghe qua chuyện, tôi phải chuẩn bị báo cáo với ông ấy đây.”
“Này… Hoàng Bách! Thằng kia cậu bị điên à? Có im đi không thì bảo hả?”
“Anh xin tôi đi, biết đâu tôi lại mủi lòng mà khóa miệng lại đấy. Bye!”
“Cái thằng này…”
Tuấn Đức tức tối gào lên trong khi điện thoại đã bị Hoàng Bách ngắt ngang. Chẳng có Trưởng khoa nào xuất hiện cả, chỉ là anh ghét phải nghe hắn lải nhải những điều vô tri kia nên mới cố tình nói như vậy, cũng là muốn dọa Tuấn Đức cho bõ ghét.
Hoàng Bách khẽ khẩy môi rồi thở hắt ra thật mạnh, anh đoán Phó khoa đang vắt óc ra để nghĩ cách biện hộ cho việc làm thiếu sót của mình đối với thai phụ dọa sinh non kia rồi.
…
Hôm nay Hoàng Bách về nhà thật sớm, anh tới trường đón Monkey trước, rồi mới đi đón Bát nhỏ.
Lúc anh đến, Thảo Diệp đang trả trẻ, vừa nhìn thấy Hoàng Bách đã giật thót mình chột dạ. Chuyện lần trước cô đến làm phiền anh, vẫn khiến Thảo Diệp canh cánh trong lòng.
Thảo Diệp lấy balo, rồi dắt con bé đến trước mặt Hoàng Bách, cô ngại với anh đến độ không dám nhìn thẳng vào mặt Hoàng Bách mà chỉ nói với Monkey:
“Monkey về với bố nhé!”
“Vâng!”
Cô nắm tay con bé đưa về phía Hoàng Bách, anh rủ mắt nhìn theo, nhưng vẫn chưa đưa tay ra. Thảo Diệp biết ý thì thu tay mình về, lúc này anh mới mỉm cười nhã nhặn, bảo Monkey chào cô giáo rồi bế con ra về mà không để tâm đến ánh nhìn đau đáu của Thảo Diệp vẫn đang đặt trên bóng lưng của mình.
Hoàng Bách rời đi rồi, cô ấy mới dám thở, lồng ngực đau tức vì gồng lên để kìm nén sự bối rối lúc này cũng được giãn nở ra.
Thảo Diệp lẳng lặng lắc đầu, tự mắng mình ngốc nghếch, lại đi có suy nghĩ quá phận với người không thích mình.
Suốt đoạn đường về nhà Monkey cứ líu ríu nói chuyện ở lớp, nhưng chỉ được một lúc là nó lại hỏi: “Bố ơi, mẹ Ngỗng về chưa? Đang ở nhà đợi Monkey rồi à?”
Mắt con bé long lanh nhìn bố, Hoàng Bách mỉm cười với con rồi chậm chạp lắc đầu. Monkey tiu nghỉu sụ mặt, anh liền nói: “Mẹ đi làm nhiệm vụ bí mật, Monkey quên à?”
“Thế không về được à bố?”
Thấy bố lắc đầu, con bé lại bảo: “không có xe à bố?”
Hoàng Bách lại lắc đầu, Monkey lại reo lên: “Thế mình lái xe đi thăm mẹ đi bố, mấy ngày không được ôm mẹ, không được thơm mẹ Ngỗng rồi.”
Nó nhăn mặt tỏ ra tiếc nuối, Hoàng Bách đổi lái, đưa tay véo má con đầy cưng chiều: “Mẹ cũng nhớ Monkey lắm, nhớ bố nữa.”
“Thế mình đi mẹ đi bố.” Con bé hào hứng reo lên.
“Không được.”
“Sao lại không được?”
“Mẹ sẽ bị kỷ luật đấy.”
“Là bị làm sao cơ bố?”
“Là bị phạt đấy.”
“Phải đứng góc lớp à bố?”
“…”
“Vậy để Monkey đứng góc lớp thay mẹ nhớ!”
Hoàng Bách thương con, nhớ vợ chẳng nói thêm lời nào, anh chỉ mím môi rồi nắm lấy tay con gái.
Anh nuốt nghẹn nói với con: “Giờ bố con mình đi đón anh, xong về tắm rửa ăn cơm nhé!”
“Xong đi mẹ nữa nhờ. Phải thơm tho sạch sẽ mẹ Ngỗng mới vui bố nhờ.”
Monkey tự nói rồi tự gật đầu, cái mặt nó trở nên tươi roi rói vì niềm tin sẽ được đi gặp mẹ.
…
Trong lúc các bạn đang dọn dẹp cặp sách chuẩn bị ra về, Bát nhỏ lại mon men lại gần bàn giáo viên.
“Cô ơi!”
“Sao thế Hoàng Nam?”
“Con muốn hỏi.”
“Con hỏi đi.”
“Sông YK ở đâu ạ?”
“Trung Quốc.”
“Xa thế cơ ạ? Thế hạ nguồn sông YK ở đâu ạ?”
“Việt Nam mình.”
“Là chỗ nào hả cô?”
“Biên giới phía Bắc, thuộc vùng núi Đông Bắc, tỉnh… mà con hỏi làm gì?”
Cô chợt hỏi lại, làm thằng bé giật thót cả mình, nó giương mắt nhìn cô, cô giáo cũng nghiêng nghiêng đầu chăm chú nhìn nó.
“À, tại con thấy bác con nhắc, rồi thấy tên hay hay rồi con hỏi cô thôi ạ.”
Cô giáo gật gù, định soạn đồ cất vào cặp, thằng bé lại giật giật tay áo cô: “Cô cho con hỏi một câu nữa.”
“Ừ.”
“Đi đến đấy có xa không hả cô? Đi bộ thì mấy giờ đến được nơi hả cô?”
Cô phì cười xoa đầu thằng bé: “Làm sao mà đi bộ được, con phải đi ô tô.”
“Xa lắm hả cô?”
“Ừ, rất xa. Con muốn đi thì bảo bố con đưa đi. Thôi chuẩn bị về đi nào, các bạn về hết rồi.”
Bát nhỏ tỏ ra ngoan ngoãn gật đầu, nó lững thững đi về chỗ ngồi, mà mặt thì bày ra vẻ suy tư thấy rõ. Không biết trong cái đầu nhỏ của thằng bé đã nghĩ ra cái gì rồi.
…
Từ sau hôm hỏi chuyện cô giáo, Bát nhỏ năng đi mua đồ giúp bà nội hẳn. Lúc thì mua mớ rau thơm bên siêu thị gần nhà, khi thì gói muối hay chai nước ngọt. Mà lần nào có tiền thừa nó cũng đều nói với bà một câu: “Tiền lẻ này cho con mua kem bà nhé!” rồi lẳng lặng nhét vào trong túi áo của mình.
Lúc ở trên lớp, bạn học muốn mượn bài tập để chép. Bát nhỏ ngước mặt nhìn một cái, tay đã túm quyển vở định đưa cho bạn, nhưng nghĩ thế nào lại khựng lại.
“Mười nghìn.”
“Ơ.”
“Ơ a cái gì? Từ giờ không cho chép không nữa.”
“Nhưng tớ làm gì có tiền.”
“Không có thì đừng chép.”
Thằng bé kia nghệt mặt nhìn Bát nhỏ đã cặm cụi trở lại làm bài tập của mình. Không có bài cho cô giáo kiểm tra thế nào cũng bị ăn mắng, nó vò đầu bứt tai, khều áo Bát nhỏ: “Cho nợ đi. Mai trả.”
“Chắc tin?”
“Thật, thề.”
Bát nhỏ nguýt bạn học một cái, rồi xoay ngược quyển vở lại, nghiêm nghị nói: “Mai trả phải cộng thêm năm nghìn.”
Thằng bé kia trợn trừng mắt, nhưng nhanh chóng gật đầu vì thấy Bát nhỏ đã có ý định thu vở lại.
Buổi tối sau khi ăn cơm tối xong, Bát nhỏ lại ngoan ngoãn ngồi vào bàn học. Lúc này bà nội đang dọn dẹp dưới nhà, ông nội ngồi xem chương trình truyền hình, chỉ có hai anh em nó ở trên đó.
Bát nhỏ rón rén chạy ra đóng cửa, rồi lôi tiền ra đếm. Monkey ngồi chơi bên cạnh thấy anh cứ lẩm bẩm thì mon men lại gần, tay đã đưa ra quơ lấy mấy tờ tiền lẻ.
Bát nhỏ theo phản xạ với theo: “Nghịch của anh.”
“Tiền này mua kem hả anh?”
“Không, để đi tìm mẹ đấy.”
“Tìm mẹ Ngỗng á?”
Monkey reo toáng lên, liền bị anh trai bịt miệng lại: “Suỵt, em nói to thế.”
“Nhưng mà chưa đủ đâu, còn thiếu nhiều lắm.”
“Nhiều bao nhiêu?” Monkey ngô nghê nhìn.
“Một đống.”
“Mấy đồng hả anh?”
“Nhiều đồng.”
“Để Monkey đi xin.” Con bé reo lên.
Bát nhỏ sáng mắt nhìn em rồi gật gật đầu, nó rủ rỉ rù rì, dặn em phải xin như thế nào. Monkey nghe chỉ biết gật đầu.
…
Cuối tuần, Hoàng Vũ về nhà sớm. Anh vừa vào nhà đã thấy mẹ và em gái sắp sanh chuẩn bị đi đâu đó.
“Anh về rồi à? Em với mẹ đang định sang chú Chiến, hôm nay Hoàng Bách cho bọn trẻ về. Anh có đi cùng không?”
“Không.”
“Anh lại đi đâu à? Em cho cả Nghé sang nữa, mẹ nó muộn mới về cơ.”
“Không đi đâu.” Hoàng Vũ khẽ thở hắt ra, “nhưng anh sợ hai đứa con nhà nó…”
Nhìn vẻ mặt của anh trai, Hạnh Chi chợt im lặng không nói nữa. Bát nhỏ và Monkey chỉ cần nhìn thấy mấy người bọn Hoàng Vũ là sẽ túm lấy hỏi mẹ nó đâu? Sao các bác không mang mẹ về cho chúng nó. Nhìn trẻ con nheo nhóc đi tìm mẹ như vậy, anh không cầm lòng được, nên rất sợ phải đối mặt với hai đứa trẻ đó.
Bà Hồng và Hạnh Chi vừa tới, còn chưa ngồi ấm chỗ, Monkey đã chạy tới bám chân bà: “Bà Hồng, bà Hồng ơi!”
“Bà đây.” Bà mỉm cười hiền hậu, tay nâng mặt cháu gái lên, âu yếm nhìn nó.
“Bà cho Monkey tiền đi.”
“Monkey lấy tiền làm gì?”
Bà kinh ngạc hỏi, nhưng tay vẫn móc ví đưa cho nó một tờ tiền.
Monkey xin bằng hai tay rồi liến thoắng đáp: “Lấy tiền bắt xe ôm đi tìm mẹ, cho anh Bát đỡ cõng, đỡ mỏi chân.”
“Có tiền rồi, đi cơ quan đòi mẹ mình về thôi anh ơi!” Monkey quay ngoắt người, cầm theo tờ tiền mà bà Hồng cho, rồi đem đến dúi vào tay Bát nhỏ.
Bà Hồng xót xa nhìn cháu gái, rồi lại nhìn vợ chồng em họ. Nét mặt người nào cũng cùng một vẻ xót thương giống nhau khi đặt lên hai đứa trẻ thơ dại mà con gái để lại.
Hạnh Chi ở bên cạnh, buông tay đang ôm Nghé ra, rồi kéo Monkey lại gần, cô ôm nó ngồi lên lòng mình mà thủ thỉ: “Monkey nghe lời bác này, hai anh em từ bây giờ không được lang thang đi tìm mẹ nữa. Nhỡ mà bị bắt cóc mất thì làm sao?”
“Mẹ cũng bị bắt cóc à bác?”
“Không, mẹ đi làm.”
“Thế sao lâu quá rồi không về hả bác? Hay mẹ chết thật rồi?”