Chương 5


Chương 5

Thảo Diệp tim đập tay run, mặt nóng ran bối rối. Đáp lại cô là câu trả lời dứt khoát: “Không đừng vào, tôi ra ngay.”

Lời cự tuyệt của Hoàng Bách khiến cô cảm thấy hụt hẫng, tay siết chặt lấy túi đựng đồ ăn, rồi đứng lùi lại một bước khi nghe tiếng vặn khóa cửa lạch cạch vọng ra.

“Bố Monkey… chào anh!”

“Cô đến tìm muộn như vậy có việc gì không?”

Bị hỏi bất ngờ, khiến Thảo Diệp đâm ra lúng túng, cô rủ mắt cúi mặt, tay vẫn siết túi đựng đồ ăn.

Lời của anh hỏi như thể đang bị cô làm phiền vậy, nhưng rõ ràng khi nãy anh kêu đói bụng, còn bảo tối chưa ăn gì. Cô chỉ buột miệng hỏi có cần gọi giúp đồ ăn không? Anh còn vui vẻ nhận lời, còn cả cảm ơn nữa, vậy mà sao giờ lại lạnh lùng và xa cách đến như vậy?

Thảo Diệp chỉ nghĩ trong đầu, chứ chẳng dám lên tiếng hỏi.

Cô ngập ngừng đưa túi đồ ăn ra, Hoàng Bách rủ mắt nhìn theo, rồi lại nhìn Thảo Diệp: “Hình như có hiểu lầm gì đó, khi nãy chắc cô gọi đến đúng lúc tôi ra ngoài. Đồng nghiệp có động vào điện thoại.”

Thảo Diệp sửng sốt nhìn anh, Hoàng Bách vẫn điềm nhiên như không, nhìn thẳng vào cô không né tránh. Mặt Thảo Diệp lần nữa nóng bừng vì xấu hổ, cô lúc này thật sự muốn đào móng nhà mà độn thổ cho bớt ngại đi.

Cô lí nhí: “Xin lỗi là làm phiền anh.”

“Xin lỗi cô.”

Đáp lại lời xin lỗi của anh là sự sửng sốt của cô. Hoàng Bách dịu giọng: “Xin lỗi vì trò đùa ác ý của đồng nghiệp của tôi, bắt tội cô giáo đêm hôm lặn lội. Để tôi gọi taxi cho cô về.”

Anh móc điện thoại, Thảo Diệp lại nhanh tay chộp lấy khiến động tác của Hoàng Bách khựng lại. 

Cô giật mình buông vội, lí nhí nói với anh: “Không phải lỗi của anh, là do em hấp tấp không xác minh lại đã tự ý đến… Xin lỗi anh.”

Nhìn vẻ lúng túng của Thảo Diệp, Hoàng Bách lấy làm ái ngại, để tránh hiểu lầm không cần thiết, anh bảo với cô:

“Thôi muộn rồi, cô giáo xuống dưới sảnh đợi một chút, tôi gọi xe đến ngay bây giờ. Tôi đang trong ca trực, không tiện làm việc riêng.”

“Còn cái này…” – Thảo Diệp e dè hỏi, tay đưa đồ ăn ra.

Hoàng Bách lịch sự lắc đầu, Thảo Diệp mím môi gật đầu rồi lặng lẽ xoay người đi về phía thang máy.

Sớm hôm sau vừa đến bệnh viện, Ái Liên đã nhanh chân sang khoa sản, cũng chạm mặt luôn Ngọc My ở trước cửa phòng trực. Hai người không nói không rằng cùng nhìn nhau, ngầm tự biết lý do.

“Là ai vậy?” Ái Liên lên tiếng trước.

“Em cũng muốn hỏi đây.”

Ái Liên nhanh tay gõ cửa, Ngọc My sốt ruột nhìn theo, tay chống lưng tay đặt trên bụng bầu, liên tục đổi vị trí.

Hoàng Bách vừa mở cửa, nhìn thấy hai bọn họ cùng lúc xuất hiện, anh lấy làm thắc mắc: “Có chuyện gì vậy?”

Cả hai không nói không rằng cùng đưa điện thoại ra trước mặt cho anh xem. Cùng một bức ảnh, nét mặt hai người phụ nữ cùng thể hiện sự thắc mắc giống nhau.

Hoàng Bách dim mắt nhìn vào rồi quay ngoắt người trở vào trong. Ngọc My và Ái Liên nhanh chóng đi vào theo.

“Hoàng Bách, anh nói gì đi em xem nào. Người nhà của bệnh nhân à?” Ái Liên sốt ruột.

Ngọc My nền tính hơn thì nhìn anh chờ đợi.

Ái Liên kéo ghế cho cô ngồi xuống trước.

“Cô giáo của Monkey.”

“Đến làm gì?” Cả hai người phụ nữ đều thất kinh đồng thanh.

Hoàng Bách nhìn bọn họ, khẽ bật cười vì sự sửng sốt có phần thái quá của cả hai.

Anh mở điện thoại, thấy nhóm chat tám chuyện của khoa nhảy thông báo loạn xạ. Bình thường Hoàng Bách không quan tâm nhóm này lắm, nên tắt thông báo. Ái Liên và Ngọc My là được đồng nghiệp hóng hớt xong chụp màn hình cho xem, nên mới vội vã đến xác thực.

Ngọc My sốt ruột thúc giục: “Anh nói mau đi để em còn đi đính chính, cả bệnh viện đang đồn ầm lên là anh có nhân tình nửa đêm lén lút đến bệnh viện thăm kia kìa. Rồi ảnh hưởng đến danh tiếng của anh thì sao?”

“Hai người cũng tin à?”

Ngọc My thẳng thừng lắc đầu, Ái Liên dim mắt nhìn anh chờ đợi.

“Hôm qua lúc anh đi kiểm tra cho bệnh nhân, cô giáo của Monkey gọi điện đến, Phó khoa tự ý nghe. Không biết anh ta nói cái gì, rồi cô ấy đem đồ đến.”

“Vậy nắm chân nắm tay làm gì?” Ái Liên sốt sắng bắt đúng trọng tâm mà bức ảnh kia thể hiện.

Hoàng Bách phì cười nhìn cô ấy: “Hành lang có camera giám sát mà. Em tự check đi.”

“Em biết rồi.” Ái Liên quay sang nói với Ngọc My: “Đi về thôi”

Cô thì cứ ngơ ra chưa kịp tiếp nhận, Ái Liên lại nói: “Bị thằng khốn kia căn góc chụp lén rồi. Chó chết thật, cứ phải nhằm cắn lén đồng nghiệp là sao?”

“Là Phó khoa lại chơi xấu anh Bách?” Ngọc My vỡ lẽ ra, cô lo lắng nhìn anh.

Hoàng Bách chỉ cười rồi vỗ vai Ngọc My.

“Thôi hai người về khoa đi, mấy cái tin đồn vớ vẩn này quan tâm làm gì.”

“Sao mà không quan tâm, đang thời kỳ nhạy cảm. Nếu Nam My không gặp chuyện, con bé dám đến cào nát mặt thằng cha đó ra lắm, nhưng giờ như thế này, càng khiến hắn làm xấu hình ảnh của anh. Người ta có muốn cất nhắc anh làm Trưởng khoa thì cũng sợ bị đàm tiếu là thiên vị đấy.”

Sự hờ hững của Hoàng Bách đối với vị trí Trưởng khoa, khiến Ái Liên lo ngại, cô biết chuyện Nam My khiến anh suy sụp rất nhiều, càng không có tâm trí để ý đến chuyện thăng chức. Nhưng để tên khốn không có đức kia ngồi vào vị trí ấy khiến cô không cam tâm.

Ái Liên chợt cáu gắt: “Hoàng Bách, anh có thể chuyên tâm được không?”

Ngọc My cũng bị tiếng của cô làm cho giật mình. Chỉ riêng Hoàng Bách là thinh lặng.

Cô lại nói: “Anh đừng như vậy, em biết anh đã rất nỗ lực cho vị trí này. Nam My chắc chắn sẽ trở về mà, đừng bỏ cuộc.”

Môi Ái Liên rung lên khi nhắc đến Nam My, chính cô cũng chẳng biết mình lấy đâu ra niềm tin mà chắc chắn như vậy với Hoàng Bách nữa. Cô biết bề ngoài anh tỏ ra cứng rắn, tỏ ra không có chuyện gì để bọn họ yên tâm, nhưng thực tế thì không phải như vậy.

Hoàng Bách chỉ cười, mà bàn tay chợt siết chặt. Bảo anh yên tâm, bảo anh ngồi một chỗ chuyên tâm hơn thua với người khác, không nghĩ ngợi đến vợ, anh không làm được.

Cửa phòng khe khẽ đóng lại, tiếp sau đó là tiếng lặng lẽ thở dài của Hoàng Bách. Anh với tay cầm lại điện thoại, thoát ra khỏi nhóm chat, rồi gọi điện về nhà hỏi han bọn trẻ con, nhắc mẹ cho cháu ăn sáng trước khi tới trường.

Hoàng Bách rời khỏi phòng, đi tới nhà vệ sinh. Anh táp nước rửa mặt cho tỉnh táo.

Người vừa bước vào cố ý trì hoãn đứng ngang bên cạnh Hoàng Bách, anh khẽ liếc mắt nhìn hắn qua gương. Kẻ mặt dày vô liêm sỉ kia, không lấy làm ngại vì những gì mình mới gây ra còn khẩy môi cười đểu. Hoàng Bách thu lại ánh nhìn, ghét đến mức không muốn kẻ đó vướng vào tầm nhìn của mình.

“Tôi cũng phải công nhận cậu đào hoa thật đấy.”

Nước vẫn chảy xuống bồn rửa, như muốn rửa trôi lời mỉa mai của kẻ xấu xa kia. Thấy Hoàng Bách tỏ ra phớt lờ mình, Tuấn Đức lại làm tới: “Cô gái đó cũng xinh xắn dễ nhìn…”

“Cậu…”

Cổ áo hắn chợt bị siết chặt bằng một lực mạnh vô cùng, Tuấn Đức trừng mắt nhìn người đang xách cổ mình lên. Hai người đàn ông bốn mắt nhìn nhau nhưng khác sắc thái. Hoàng Bách vằn mắt đỏ do thiếu ngủ, anh bặm chặt hàm răng cố kiềm xuống sự phẫn nộ của mình.

Tuấn Đức lại khinh khỉnh thiếu nghiêm túc, như muốn khiêu khích Hoàng Bách ra tay với mình.

Nhưng anh có cái đầu lạnh và sự kiềm chế nhất định nên dần kìm xuống được mà ghé tai gằn giọng cảnh cáo hắn: “Đừng dây vào tôi. Muốn vị trí Trưởng khoa hãy dùng thực lực, anh sợ tôi hay gì mà phải cắn lén sau lưng vậy?”

“Cậu…”

Tuấn Đức trừng mắt, Hoàng Bách khẩy môi, liếc mắt nhìn vẻ tức tối của hắn: “Xét về tài năng tôi không sợ anh, xét về đức độ anh chưa chắc đã có để mà so sánh. Tôi giữ im lặng, không phải không biết những trò hèn hạ anh từng giở sau lưng mình, nên bớt bớt lại đi.”

Dứt lời, Hoàng Bách buông tay thật mạnh, anh gạt Tuấn Đức đang đực mặt vì bất ngờ bị mắng sang một bên rồi rời khỏi.

Tuấn Đức ngoảnh mặt nhìn theo, vừa tức vừa cay cú mà không có lý lẽ nào để nói lại được Hoàng Bách.

Hoàng Bách vừa về phòng, ông Khải đã ở đó. Ông nhìn anh, khẽ hắng giọng: “Về luôn không?”

“Cháu vào ca luôn ạ!”

“Ừ, vợ cháu thế nào, có tin tức gì chưa?”

Hoàng Bách lặng lẽ lắc đầu, ông Khải mím môi gật gù cảm thông. Nhìn sắc mặt của ông ấy, anh cũng đoán là Trưởng khoa vì tin đồn không hay kia mà tới.

Ông Khải hắng giọng, nói: “Thời gian này cháu nên chú ý.”

“Cháu biết ạ, khiến chú phải lo lắng rồi.”

“Bách, cháu là một bác sĩ có tài. Chú rất tin tưởng và hy vọng cháu sẽ ngày càng tiến xa, dùng tài năng của mình giúp được nhiều người cần cháu.”

Anh mỉm cười hòa nhã, khiêm tốn đáp: “Chú ưu ái cháu quá rồi.”

“Bách, thật ra thì vị trí Trưởng khoa, không làm cũng không sao. Cũng chỉ là danh tiếng.”

Lời của ông Khải khiến anh chợt khựng lại, dù không quá kỳ vọng, nhưng cảm giác người ta đang rào trước đón sau như có ý nói kết quả vốn đã được định sẵn, vẫn khiến Hoàng Bách cảm thấy hụt hẫng.

Anh cười gượng đáp: “Cháu hiểu ạ!”

Sau khi ông Khải rời khỏi, Hoàng Bách mới mệt mỏi day thái dương, chưa bao giờ anh cảm thấy mất năng lượng như lúc này.

Anh cứ tưởng bản thân không phải loại người ham hư vinh, danh vị, nhưng khi nghe ông Khải vừa rồi rào trước đón sau lại khiến tâm trạng tệ đi rất nhiều.

Anh lần tay vào túi áo, lấy ra thẻ tên của Nam My, hai mắt trũng sâu thiếu ngủ, đăm đăm nhìn vào đấy. Hoàng Bách nhẹ di ngón tay trên tấm thẻ, như muốn lau bóng nó, nhưng vốn dĩ nó đã rất bóng rồi, bởi anh rất hay mang thẻ tên của vợ ra để ngắm nhìn, để nói chuyện, để cầu nguyện xin cô mau trở về.

Anh gượng cười bật ra lời: “Ami, thần may mắn của anh. Đúng thật là không có em anh làm gì cũng không suôn sẻ thì phải. Em mau về đi, quãng đời còn lại của anh không có em, thật sự là không ổn đâu.”

Lời anh nghẹn đắng, dù môi vẫn cong cong tựa đang nói vui. Miệng cười nhưng lòng đã ướt đẫm nước mắt.

Ba người đàn ông ngồi ba góc, cùng hướng về phía người ngồi ở giữa đang rót rượu vào ly. Cả ba đều không ai lên tiếng chỉ dùng ánh mắt và động tác tay ra hiệu cho nhau, nhưng là đùn đẩy, là muốn kẻ lên tiếng khuyên nhủ không phải mình.

Hoàng Vũ cáu kỉnh cau mày nhìn Tuấn Trung, anh nhăn mặt lắc lắc đầu lại hất hàm sang Khánh Huy. Anh ấy cũng bày ra vẻ bất lực mím môi, đầu chầm chậm đưa qua đưa lại, tỏ rõ sự khước từ.

Tuấn Trung khẽ thở hắt ra, nhoài người chộp lấy chai rượu trên tay anh vợ mà lên tiếng: “Uống vậy đủ rồi Hoàng Bách.”

Hoàng Bách không nói không rằng, quắc mắt nhìn em rể. Cái vẻ buồn thảm thê lương này của anh khiến bọn họ không nặng lời nổi.

Không lấy được rượu từ Tuấn Trung, Hoàng Bách lại ngoắc tay gọi nhân viên phục vụ.

Cậu ta vừa đến, lời còn chưa mở ra đã bị cái lừ mắt của Tuấn Trung làm cho khựng lại.

“Cho thêm một chai nữa.” Hoàng Bách gọi đồ.

Cậu nhân viên nhìn Tuấn Trung chờ đợi, anh lắc đầu phẩy tay.

Hoàng Bách khó chịu đứng dậy, muốn đổi chỗ uống rượu. Anh tìm bọn họ đến uống rượu, họ lại chỉ nhìn rồi can ngăn, khiến Hoàng Bách mất hứng.

Anh vừa đứng dậy, đã bị Hoàng Vũ đẩy xuống lại ghế. Hoàng Bách liêu xiêu ngồi dậy: “Các anh không uống thì để cho em uống.”

“Mày làm sao vậy? Bình thường có uống đâu?”

“Hôm nay em muốn uống.”

“Hoàng Bách anh không được uống rượu cơ mà.” Tuấn Trung khẽ gắt.

Hoàng Bách im lặng hai giây rồi nhoài người chộp lấy chai rượu mà Tuấn Trung vừa đặt xuống bàn trước sự ngỡ ngàng của ba người họ.

Hoàng Bách vừa rót rượu vừa nói: “Em nhận ra rằng không có Ami em chẳng làm được gì. Em thật sự vô dụng.”

“Các anh tìm Ami về cho em đi.”

“Mày say thật à Bách?” Hoàng Vũ khẽ hỏi, anh đảo mắt như bi nhìn hai người còn lại.

Họ cũng cùng một biểu cảm giống Hoàng Vũ.

Hoàng Bách hiện tại không giống Hoàng Bách mà bọn họ biết, anh trước đây không tự ti và bê tha như thế này. Lúc Nam My mới mất tích, anh cũng không suy sụp đến vậy.

Họ không biết cái gì đã khiến Hoàng Bách bị đả kích như thế này, có lẽ nào là do sức chịu đựng của con người có hạn, đã không còn khống chế được cảm xúc của bản thân nữa rồi.

Hoàng Vũ định ra tay ngăn cản lại bị Khánh Huy chộp lại, có lẽ anh ấy hiểu được cảm xúc của anh. Có lẽ do Khánh Huy từng là người ở trong cuộc, từng một mình chống chọi với thấp thỏm lo âu, không biết đối phương sống chết thế nào, không biết cô ấy có bình an hay không mới hiểu được Hoàng Bách lúc này.

“Thôi được rồi anh uống với em.”

Khánh Huy rót rượu cho cả mình rồi cụng ly với Hoàng Bách.

“Ông điên à?”

Khánh Huy đưa tay cản Hoàng Vũ, anh điềm tĩnh nhìn bạn thân, nói với anh ấy: “Cho nó say một lần đi, cảm giác của Hoàng Bách lúc này, chúng ta không hiểu được đâu.”

Hoàng Bách được hưởng ứng thì liên tục uống, uống đến say mềm cả người, tay chân không còn nhúc nhích được nữa.

Trong bốn người lúc này chỉ còn Hoàng Vũ và Tuấn Trung là tỉnh táo, Khánh Huy bồi Hoàng Bách cũng ngất ngưởng theo anh rồi.

Hai người tỉnh táo nhìn hai người say xỉn rồi khẽ thở hắt ra.

Hoàng Vũ hất hàm về phía Hoàng Bách, Tuấn Trung quầy quậy lắc đầu, bảo anh đưa anh vợ về nhà trong tình trạng thảm hại thế kia, chắc chắn bị bố vợ chôn sống, rồi Hoàng An cũng sẽ chì chiết anh.

Hoàng Vũ cáu kỉnh gắt: “Mày làm sao cho chúng nó tỉnh dậy đi. Ai mà dám mang thằng kia về nhà.”

“Còn cái này…”Thảo Diệp e dè hỏi, tay đưa đồ ăn ra.

“Hay anh chở Hoàng Bách về nhà chú anh đi.” Tuấn Trung mách nước.

Hoàng Vũ trừng mắt nhìn anh: “Mày điên à? Để mẹ vợ nó nhai đầu tao à?”

Cả hai không ai có đối sách thì đành ngồi đợi hai người bọn họ tỉnh bớt rồi mới đưa về. Hoàng Vũ ngỏ ý đưa Hoàng Bách tới nhà nghỉ ngủ, anh lại lè nhè gạt phắt đi. Nhất định đòi về nhà, còn trách bọn họ: “Các anh ai cũng tài giỏi nhưng không tìm được vợ cho em. Chỉ toàn bốc phét thôi.”

“Rồi rồi, bốc phét, mày đứng yên anh xem nào.”

Hoàng Vũ túm chặt tay Hoàng Bách, giữ anh đứng vững rồi ấn vào trong xe. Khánh Huy đỡ hơn nhiều, bởi anh ấy uống được, nên tỉnh táo trước. Hoàng Bách mấy năm nay gần như không động đến rượu, có thì cũng chỉ là nhấp môi, lần này thật sự là quá sức với anh.

Hoàng Bách liêu xiêu bám cầu thang đi lên phòng. Bà Hoàng Nguyên lo lắng đi lên theo.

Bà mang cho con trai một cốc nước giải rượu.

“Con sao lại uống say như thế này hả Bách?”

“Con không sao mẹ… Ự!” Anh khẽ nấc, mặt đỏ gay gắt, tay thu về khước từ mẹ, “con uống mãi, nhưng… không say được mẹ ạ!”

“Không ai hiểu được đâu. Rừng sâu và lạnh lẽo như vậy, chưa kể còn cả thú rừng… Ami sợ chuột…”

“Con như thế này làm sao được. Nam My không rõ tung tích ai cũng lo lắng và đau lòng, nhưng con…”

“Không ai lo cho Ami hết, con cũng vô dụng. Con chẳng làm được gì cho em ấy… gần hai tháng rồi, không một chút tung tích nào cả mẹ ơi! Đồ trên người em ấy, tại sao lại…”

Hoàng Bách gạt nhanh nước mắt lã chã rơi không ngừng, chỉ cần nghĩ đến Nam My gặp bất trắc là anh lại không sao kìm chế được. Quần áo cô mặc trên người tại sao lại trôi sông cho người ta vớt được chứ? Suốt thời gian qua anh đã rất cố gắng, anh biết không chỉ có anh lo lắng cho cô, nhưng… nhưng tại sao mọi người có thể thoải mái thể hiện cảm xúc của mình, còn anh cứ luôn phải o bế và kìm nén nó lại.

“Nhưng con cũng không thể vì thế mà bỏ bê sức khỏe của mình, con như thế này…”

“Nếu Nam My không còn nữa, con còn sống để làm gì hả mẹ?”

Hoàng Bách chợt gào lên với mẹ, anh một lần nữa hất tay mẹ Hoàng Nguyên ra.

“Đêm hôm rồi, anh làm cái trò gì đấy hả?”

Tiếng quát khiến cả hai mẹ con cùng giật mình.

Bà Hoàng Nguyên lo lắng nhìn chồng, dù rất giận dữ nhưng ông phải cố kiềm giọng để tránh đánh thức hai đứa trẻ ở dưới nhà.

“Bố mẹ đừng quan tâm đến con…”

Hoàng Bách bất cần cãi sẵng, nhưng vừa nói mấy câu đã bị ăn một bạt tai của bố. Tiếng da thịt va chạm vang lên tiếng chát rợn người, khiến bà Hoàng Nguyên bàng hoàng. Lần đầu tiên ông Tùng mạnh tay với con trai như vậy. Bà vội vã níu ông, ngăn cản: “Anh bình tĩnh.”

“Em để anh.”

Ông Tùng gạt tay vợ bước đến trước mặt con trai, nghiêm giọng: “Anh tưởng anh ở đây say xỉn thì Ami sẽ về à? Anh có biết cái mạng của anh nhờ bao nhiêu người mới cứu được không? Anh thích tự hủy hoại mình đúng không? Muốn khi Ami trở về, nó lại đau đớn dằn vặt như hồi gan của anh thải ghép đúng không? Còn hai đứa con anh, anh như thế này thì chúng nó biết nhìn vào ai hả? Monkey đi học về là đòi mẹ. Thằng Bát nhỏ nó mới tám, chín tuổi đầu, nhớ mẹ muốn khóc cũng phải trốn vào phòng tối vì sợ em gái khóc theo. Vậy mà anh là bố chúng nó, còn hành động ngu dốt thiếu suy nghĩ như vậy hả?”

“Uống được một lần sẽ có lần thứ hai thứ ba, anh muốn tùy ý đúng không? Muốn buông thả đúng không? Nhìn lại mình xem có xứng với Ami không?”

Những lời của bố như động đến tâm can Hoàng Bách, tay nắm chặt trên đùi chợt buông lỏng. Mắt anh ứa nước đỏ ngầu ngước lên nhìn bố: “Ami sẽ về đúng không bố?”

Nhìn con trai đau đớn như vậy, người làm cha mẹ cũng không khỏi đau lòng. Ánh nhìn đầy nghiêm khắc của bố đang chiếu vào Hoàng Bách chợt trở nên gượng gạo rồi đánh nhanh đi, ông Tùng ngước lên trần nhà cố nuốt nước mắt vào trong.

Ông dằn lòng nói với vợ: “Thời gian này em bảo Hoa tạm thời đưa hai đứa trẻ về bên ấy, để chúng nó ở nhà lại nhớ mẹ rồi xảy ra chuyện như vừa rồi.”

“Không. Không ai được mang con của con đi đâu hết. Chúng nó là những gì mà Ami để lại cho con. Con phải tự tay chăm sóc con con.”

“Vậy thì sống cho ra hồn sống đi. Anh như thế này thì chăm sóc con anh như thế nào? Để chúng nó về ngoại một thời gian cho nguôi ngoai đi đã…”

Bát nhỏ đứng ở cửa từ lúc nào, nghe ông nội bảo bà cho hai anh em về bà ngoại thì gào lên: “Không đâu, con không về ông ngoại đâu, con ở đây với bố đợi mẹ về”, nó nhìn xuống em gái, tay siết chặt tay Monkey kéo đi, “đi, Monkey đi vào với bố.”

“Lại đây với bố.” Nước mắt Hoàng Bách ứa ra không ngừng trước từng bước đi của con thơ dại.

Hai anh em dắt díu nhau sà vào lòng bố trước sự đau lòng và thương cảm của ông bà nội.

Anh gạt nước mắt, cố mỉm cười, cố gồng lên để hít thở rồi ôm con vào lòng. Chúng chính là niềm an ủi của anh trong thời gian khó khăn này, khi mà Nam My không rõ sống chết.

Hoàng Bách rất sợ, sợ những cuộc điện thoại từ cơ quan của cô. Ngay cả của anh em bạn bè của anh, là đồng nghiệp của cô gọi đến cũng khiến Hoàng Bách giật mình, anh sợ họ sẽ báo tin xấu cho mình, dù trong lòng vẫn không nguôi hy vọng vợ sẽ bình an trở về.

“Bố ơi bố uống thuốc.” Monkey ngóc đầu nhìn bố nhắc, giọng nó cũng lạc cả đi, thấy bố khóc lại mếu máo hỏi, “bố đau nên bố khóc à?”