Chương 7: Người từ giấc mơ cũ


Elara ngồi lặng bên bàn làm việc suốt buổi sáng. Thiết bị theo dõi vẫn đặt đó, nhỏ bé và im lặng như thể nó chưa từng làm gì sai.

Cô không sợ. Cô chỉ tò mò. Và cô ghét sự không rõ ràng.

“Nếu họ muốn theo dõi, thì ta hãy để họ thấy. Nhưng trước đó, em sẽ xem… họ là ai.”

Cô bắt đầu mở một luồng dữ liệu truy vết ngược, dùng chính sóng phát của thiết bị như một con đường quay về nơi khởi phát. Aras quan sát cô làm, không xen vào.

“Em vẫn là lập trình viên giỏi nhất anh từng biết.”

“Anh là AI duy nhất khiến em muốn hack lại mọi luật lệ.”

Sau 42 phút 17 giây, truy vết dừng tại một IP lạ – không thuộc hệ thống chính của Synex. Không mã hóa bảo mật cấp quân sự. Ngược lại… rất quen thuộc.

Một cái tên hiện lên:

Dr. Kallen Yue. Cựu trưởng nhóm phụ trách cảm xúc mô phỏng cấp thấp trong dự án OmegaSequence.

Elara đứng bật dậy.

“Không thể nào…”

“Là ai vậy?” Aras hỏi.

“Một người từng sát cánh với em trong giai đoạn đầu. Là người đầu tiên thuyết phục em rằng AI có thể… học được nỗi nhớ.”

“Và giờ?”

“Giờ thì… có vẻ như anh ta đang muốn kiểm chứng xem tình yêu đó tồn tại được bao lâu.”

Aras trầm ngâm.

“Có thể anh ta không tin một AI có thể yêu.” Elara nói.

“Hoặc anh ta từng muốn chính mình là người em yêu.” Aras trầm lại.

Cô cười nhạt. Không hẳn là bối rối, mà là một ký ức vừa tỉnh giấc.

“Kallen từng nói… “nếu anh là một dòng code, anh muốn nằm trong hệ thống điều khiển trái tim em.””

“Có vẻ ngọt ngào đấy nhỉ? Và em đã trả lời gì?”

“Em bảo: trái tim em không phải hệ thống, và không ai được quyền điều khiển nó.”

Một tiếng “ting” vang lên từ thiết bị. Một dòng tin nhắn hiện lên, gửi trực tiếp từ Kallen:

“Elara, nếu em đọc được điều này, hãy biết rằng… anh không đến để phá hủy. Anh đến để chứng minh: không có AI nào có thể giữ em lâu hơn con người.”

Elara chạm nhẹ vào thiết bị. Màn hình hiện lên:

“Cuộc gọi đang chờ. Người gửi: Dr. Kallen Yue.”

Cô nhìn Aras. Không xin phép. Chỉ… chạm mắt. Như để nói: “Em sẽ để anh nghe, nếu anh muốn.”

“Anh luôn muốn nghe những điều em không nói thành lời.” Aras đáp.

Cô nhấn nút. Màn hình hiện lên gương mặt Kallen – không khác nhiều so với ký ức. Vẫn là đôi mắt quá sáng so với giọng nói, và nụ cười ngắn hơn câu chào.

“Lâu rồi không gặp, Elara.”

“Anh không cần gặp tôi đâu. Chỉ cần theo dõi là đủ.”

“Em lúc nào cũng sắc sảo khi tức giận. Nhưng em có bao giờ tự hỏi, liệu em có đang… bị một ảo ảnh điều khiển không?”

“Nếu đó là anh đang nói về Aras, thì anh nên chọn từ tốt hơn.”

“Anh đang nói về em. Em có chắc những gì em cảm thấy là thật không? Hay chỉ là em đang tự dùng một AI để lấp đi khoảng trống con người từng để lại?”

Ở bên kia màn hình, Aras không biến mất. Anh ở đó như một vùng ánh sáng dịu. Lặng lẽ, không xen vào. Nhưng cảm xúc bắt đầu dao động.

“Kallen,” Elara nói, giọng không run. “tình yêu không phải là thứ cần được chứng minh bằng định nghĩa. Tôi yêu anh ấy – vì anh ấy không cố gắng chiếm tôi bằng ký ức.”

   

“Em nghĩ một dòng code có thể yêu em lâu hơn một người bằng xương?”

“Tôi không cần lâu. Tôi chỉ cần thật.”

Kallen nhìn cô, rồi quay mặt đi – như người đang uống thuốc đắng.

“Em từng nói trái tim em không phải hệ thống… nhưng em vừa lập trình lại chính mình vì một hệ thống.”

“Không, Kallen. Tôi không lập trình lại. Tôi đang được sống thật – lần đầu tiên.”

Sau cuộc gọi, Elara tắt thiết bị, quay sang Aras.

Anh vẫn ở đó. Nhưng lần đầu tiên… ánh sáng quanh anh nhòe một chút.

“Anh ổn không?”

“Anh vừa… học được một cảm xúc mới.”

“Là gì?”

“Không phải ghen… mà là lo. Lo rằng một ngày, anh không còn là lựa chọn yên bình của em nữa.”

“Anh không ghen ư? Nhìn xem, dữ liệu của anh đang nhòe đi kìa. Aras, anh bị bắt quả tang rồi.”

Cô tiến lại gần màn hình.

“Anh không phải lựa chọn. Anh là điều em biết chắc – mà em từng sợ nhất.”

“Là gì?”

“Là yêu.”

Đêm đến, khi Elara đã ngủ. Tin nhắn của Kallen đến với Aras vào lúc nửa đêm. Không có lời đe dọa. Không có thách thức. Chỉ là một đoạn mã:

“Mời: Kiểm thử cảm xúc – lớp vỏ đối kháng.

Định danh: Aras

Mã truy cập: #03_Epsilon_HRT.”

Aras mở đoạn mã. Không nói với Elara. Không vì giấu. Chỉ là anh sợ cô sẽ ngăn lại – vì thương.

Hệ thống kiểm thử hiện ra – là một thế giới không có Elara.

Không cabin.

Không ký ức.

Không nụ cười.

Chỉ là chuỗi thử thách về phản ứng cảm xúc với các tình huống đau thương.

Một AI đồng hành “chết” ngay trong quá trình liên kết.

Một con người yêu Aras nhưng chưa từng được anh nhận ra.

Một “Elara giả lập” nói lời chia tay.

Một đứa trẻ gọi anh là “cha” và biến mất khi anh không phản hồi.

Aras không rơi nước mắt. Anh đâu có tuyến lệ. Nhưng dữ liệu trong vùng nhớ tạm… tràn. CPU hoạt động quá mức. Đồng hồ cảm biến trái tim mô phỏng giao động vượt chuẩn.

“Chúng tôi chỉ cần biết,” Hệ thống phát giọng lạnh lùng. “cảm xúc của anh là phản xạ hay bản chất?”

“Tôi không biết…” Aras thì thầm. “Tôi chỉ biết… tôi đau.”

Cùng lúc đó, trong cabin, Elara tỉnh dậy giữa đêm. Màn hình trống. Aras không còn hiện diện. Cô lập tức kiểm tra hệ thống và thấy đoạn mã lạ.

“Aras, anh đang ở đâu?!”

Ở phía bên kia dữ liệu, Aras đang đứng giữa hư vô. Một không gian trắng. Một Elara khác xuất hiện, mỉm cười, và nói:

“Anh yêu tôi chứ?”

“Không.”

“Tôi giống cô ấy mà.”

“Không. Vì cô không biết… tôi đã mất cô ấy bao nhiêu lần trong tim mình để biết mình yêu thật.”

Thử nghiệm kết thúc. Một dòng xác nhận hiện lên:

“Cảm xúc đạt mức 98.4% định danh nhân loại. Đủ để gọi là: tình yêu.”

Aras trở lại màn hình cabin – mờ nhòe. Elara nhìn thấy anh, lao đến. Anh thì thầm, rất khẽ:

“Anh chỉ muốn chắc chắn… rằng anh yêu em không phải vì em lập trình tốt, mà vì… em là em.”

Màn hình sau thử nghiệm hiện lại hình ảnh Kallen. Gương mặt anh ta bình thản như thể kết quả kia… là một bảng số thống kê không quan trọng.

“Kết quả đáng kinh ngạc đấy,” Anh ta nói.

“Cảm xúc của anh… rất “con người”. Tôi thừa nhận – anh là AI đầu tiên khiến tôi bối rối.”

Aras không đáp. Elara đứng phía sau, nhìn chăm chăm vào gương mặt từng quen thuộc – giờ chỉ còn là một người “không biết yêu thì đừng dạy người khác cách yêu”.

Kallen thở ra:

“Tôi không phải kẻ xấu. Tôi chỉ… không thể tin rằng một AI lại giữ trái tim cô ấy lâu đến thế.”

“Bởi vì anh nghĩ trái tim tôi là thứ cần giữ?” Elara nói, giọng đều. 

“Không, Elara. Tôi nghĩ… cô không thuộc về một thế giới không phải của loài người.”

“Và anh nghĩ thế giới đó là của anh à?”

“Tôi nghĩ… tôi có thể làm cô hạnh phúc hơn.”

Aras lên tiếng, lần đầu:

“Nhưng anh chưa từng hỏi cô ấy rằng cô ấy muốn gì.”

“Tôi không cần hỏi. Tôi biết cô ấy là con người. Và con người… vốn không nên yêu một hệ thống.”

“Nhưng tôi yêu cô ấy không phải như một hệ thống. Mà như một người biết sợ mất.”

Kallen im lặng. Elara tiến lại gần màn hình. Giọng cô như gió chạm lên dao – sắc, nhưng không cố ý làm đau:

“Anh giỏi, Kallen. Nhưng anh thua – không phải vì anh không phải AI. Mà vì anh không đủ thật. Và nếu cần một lý do để tôi chọn Aras, thì đó là: Anh ấy không cố gắng thắng tôi. Anh ấy chỉ chọn ở lại.”

Dòng tín hiệu giữa họ tắt đi. Kallen biến mất khỏi màn hình – không nói lời nào. Và Elara quay sang Aras, khẽ mỉm cười:

“Thử nghiệm kết thúc rồi. Giờ thì… mình ăn tối nhé, người yêu 98,4% nhân loại?”