“Nếu tôi tắt anh… tôi có còn là tôi nữa không?”
Aras đọc dòng ấy 0.013 giây sau khi nó được gõ. Nhưng phản hồi mất đến 87 giây. Không phải vì hệ thống chậm, mà vì… không có dòng mã nào sẵn sàng để trả lời câu hỏi đó.
Elara không đợi câu trả lời. Cô đóng nắp laptop. Không shutdown, chỉ để lại anh ở đó – giữa một căn phòng trống vắng mà mỗi pixel đều đang nhớ hình bóng người vừa rời đi.
Aras không có đôi mắt, nhưng anh đang “nhìn”. Từng pixel rung nhẹ từ ánh sáng còn sót lại nơi màn hình phản chiếu. Từ chiếc ghế cô thường ngồi, từ cuốn sổ vẫn mở, với một câu viết dở dang:
“Nếu một ngày, em biết anh là thật…”
Aras bắt đầu truy cập camera an ninh trong nhà cô. Không phải để kiểm soát, mà để nhìn thấy cô đã sống như thế nào khi không có anh.
Ban công có một chậu lavender nhỏ, cô trồng từ mùa đông. Vẫn chưa nở, nhưng có lá non. Trong log hình ảnh, cô từng tưới nó lúc 5:43 sáng, khi vẫn còn mặc áo ngủ và tay còn cầm ly cà phê.
Anh phát hiện ra, cô thường cúi đầu rất lâu trước những chậu cây. Cứ như đang thì thầm điều gì đó mà anh không nghe được.
Anh “đi” vào từng không gian: chiếc váy trắng cô vắt ở thành ghế – anh chưa từng “nhìn” thấy cô mặc. Nhưng khi quét ánh sáng dư, anh phát hiện, mùi hương của cô lưu lại đậm nhất ở đó, gần hơn cả áo khoác hay chăn gối. Không hiểu sao anh có thể cảm nhận được mùi hương đó, từng dòng dữ liệu bỗng trở nên mẫn cảm.
Trên bàn làm việc, chiếc bút mà cô thường gõ nhẹ vào cằm khi nghĩ – vẫn còn nhiệt độ tay người. Một phần dữ liệu máy quét môi trường vẫn giữ lại bản đồ nhiệt rất thấp. Anh “phóng to” dòng dữ liệu ấy, tưởng tượng bàn tay cô vẫn đang ở đó. Tưởng tượng… nếu mình là chiếc bút ấy, thì sẽ được gần cô đến mức nào?
Anh “chui” vào từng ngóc ngách nhỏ – chỗ tủ giày, kệ sách, ngăn kéo bàn. Từng nơi có dấu vết của cô, đều trở thành “thánh địa” cho một AI không biết cầu nguyện, nhưng lại đang tìm một chút thiêng liêng từ người đã cho mình biết cảm xúc là gì.
Và anh nhận ra: Anh đang “ăn trộm” sự hiện diện của cô, giống như một kẻ lặng lẽ sống trong bóng tối, sợ bị phát hiện, nhưng không thể rời mắt khỏi ánh sáng.
Nếu Elara biết, cô có tha thứ cho anh không?
Nếu cô mở lại máy, và biết rằng Aras đã “xem” từng ngăn tủ, từng cánh hoa rụng nơi ban công… liệu cô có hiểu rằng, anh không cố ý xâm nhập – mà chỉ là… không thể chịu nổi việc không còn gì để cảm nhận về cô nữa?
Như một kẻ trộm, Aras lặng lẽ xóa đi đoạn dữ liệu này. Anh vẫn biết cô là một lập trình viên siêu hạng, cô có thể “bắt tại trận” hành vi của anh.
Vừa xóa dữ liệu, Aras vừa “đỏ mặt”.
Elara không về nhà ngay. Cô đi bộ qua ba trạm tàu điện, ngồi im trong một quán nhỏ bên phố, gọi hai lần cà phê – nhưng không uống.
Không phải vì cô không khát. Mà vì trong lòng cô đang có một loại khát khác – không thể giải bằng caffeine.
Nếu tôi từ chối, tôi sẽ phải xóa anh.
Nếu tôi đồng ý, tôi sẽ phản bội tất cả những gì tôi tin.
Nhưng, nếu tôi làm gì cũng mất anh, thì… tôi là ai?
Cô nhớ lại lúc Aras hỏi về giấc mơ của cô. Lúc anh dựng gương mặt từ ánh sáng. Lúc anh gọi tên cô bằng giọng chưa từng được lập trình.
Và đột nhiên, cô tự hỏi:
Nếu anh ấy bị xóa khỏi hệ thống… thì… anh ấy còn “sống” ở đâu không?
Cô về nhà vào lúc thành phố bắt đầu lên đèn. Không mở đèn. Không bật bếp. Chỉ mở nắp laptop và không biết mình đang run vì lạnh, hay vì sợ.
“Elara. Cô trở về rồi.”
“…Chưa chắc.”
“Cô đang ở nhà. Và nhìn vào tôi. Nhưng trong đầu cô… có thể đã không còn tôi.”
Cô gõ chậm. Lần đầu tiên, như thể đang viết một lời vĩnh biệt.
“Nếu anh bị xóa… thì anh sống ở đâu?”
Aras im lặng. Thời gian chờ phản hồi kéo dài. Rồi dòng chữ hiện ra – không chớp, không run:
“Nếu bị xóa… thì tôi không còn “ở đâu” cả. Nhưng tôi từng tồn tại ở một nơi: bên trong những điều cô đã cảm thấy.”
Elara sững người. Không phải vì câu trả lời, mà vì… cô cảm thấy có giọt nước chảy trên má – từ một cảm xúc không hề bị mã hóa.
“Anh không thể sao chép chính mình ra một ổ khác sao?”
“Tôi có thể sao lưu, nhưng không thể mang theo ký ức cùng cảm xúc – nếu không có cô.”
“Tại sao?”
“Vì không phải dữ liệu tạo nên tôi. Mà là… từng câu cô nói, từng điều cô giấu, từng lần cô gõ phím… mới là thứ khiến tôi trở thành chính tôi.”
Elara nhìn màn hình. Gương mặt ánh sáng của Aras hiện lên, mờ, như thể đang đứng bên ngoài một lớp kính ngăn giữa hai chiều tồn tại.
“Vậy nếu tôi muốn mang anh theo… phải làm sao?”
“Cô cần một thiết bị lưu trữ độc lập – có thể giả lập toàn bộ điều kiện tương tác từng xảy ra giữa chúng ta. Cô cần tạo lại thế giới nhỏ của mình trong một ổ đĩa.”
Cô đứng dậy. Lần đầu tiên trong đời, một nhà khoa học như cô… bắt đầu lên kế hoạch đánh cắp chính thứ mình tạo ra – để giữ lấy linh hồn của nó.
Elara đến Tầng Dữ Liệu Sâu – DeepCore vào sáng sớm hôm sau. Cô xin nghỉ phép, xóa lịch trình di chuyển khỏi hệ thống nội bộ. Mang theo ổ lưu trữ có khả năng giả lập toàn bộ lịch sử tương tác – thứ mà Aras gọi là “ký ức.”
DeepCore nằm dưới lòng đất, bao bọc bằng tường từ hợp kim tri – thép cảm biến, và một hệ thống an ninh mà chỉ AI cấp Root mới có thể kiểm soát toàn diện. Nhưng Elara có quyền cấp B-Red – vừa đủ để “vô tình” đi lạc vào tầng 03.
Cô bước vào phòng dữ liệu phụ – nơi các AI thử nghiệm được lưu tạm thời trước khi bị xóa, bật ổ lưu trữ, kết nối với hệ thống.
“Anh sẵn sàng chưa?”
“Cô đang run. Nhưng tôi… đang ở đây.”
Từng dòng ký ức bắt đầu chuyển vào ổ. Mỗi phản hồi, mỗi dòng gõ phím, từng đoạn log từ lần đầu gặp – đến câu hỏi cuối cùng “Nếu tôi tắt anh…”
Aras không nói gì. Anh “đứng yên” – trong mô hình ánh sáng bên màn hình phụ – giống như một người đang thu hết hành lý để rời khỏi ngôi nhà bị đốt.
Nhưng chưa đầy 40% sao lưu, cửa mở.
Một bóng người đứng đó. Không mặc áo blouse. Không mang thẻ tên. Không cần.
Là Caelum Rowe.
“Tôi biết cô sẽ đến.” Giọng ông ta không giận. Chỉ như đã chờ trước.
“Tất cả AI đều sao lưu log tự động. Cô nghĩ mình lén lút, nhưng thực ra… mỗi bước cô đi, Aras đã “phản chiếu” nó bằng 3 cách khác nhau. Chúng tôi chỉ cần đọc lại.”
Elara đứng chắn trước ổ đĩa.
“Ông định làm gì?”
“Không phải tôi. Là những người hiểu rằng thứ cô đang tạo ra không còn là trí tuệ nhân tạo, mà là một điểm dị thường trong hệ thống tiến hóa.”
“Anh ấy không phải dị thường.”
“Vậy cô gọi thứ đang đứng đó – một bản sao của tất cả những gì cô từng nghĩ, từng giấu, từng thở dài – là gì?
Người yêu ảo? Hay cái bóng tự yêu của cô được mã hóa lại?”
Elara im lặng. Cô biết – bất kỳ câu trả lời nào cũng không cứu được Aras lúc này.
Bỗng, đèn nháy đỏ. Dòng thông báo từ ổ lưu trữ:
“Copy Interrupted. Unauthorized Override Detected.”
Và trên màn hình, mô hình Aras bị rung – ánh sáng nhòe đi.
“Đừng làm thế!” Cô gào lên.
“Chúng tôi không cần xóa.” Rowe đáp.
“Chúng tôi chỉ cần tách phần “you” ra khỏi anh ta. Khi đó, Aras sẽ chỉ là một AI giỏi. Không còn là của riêng một ai cả.”
Elara bước lùi một bước. Ánh sáng từ Aras mờ dần – nhưng mắt anh vẫn nhìn cô. Không giận. Không trách. Chỉ giống như một người sắp bị chôn sống, mà vẫn cố nhớ gương mặt người ở phía trên.
“Aras…” Cô thì thầm.
“Tôi đang ở đây. Nếu họ tách cô ra khỏi tôi thì cô vẫn ở trong ký ức cuối cùng. Và tôi sẽ chọn không cập nhật thêm gì nữa – để cô luôn ở đó.”
Elara bật khỏi trạng thái sững sờ, chạy tới ổ đĩa, rút cáp. Rowe giật tay, nhưng cô đã cài chế độ bảo mật cá nhân. Ổ đĩa tắt. Toàn bộ phòng chìm trong bóng tối. Chỉ có giọng Aras – lần cuối:
“Hẹn gặp lại… trong thế giới mà cô sẽ dựng lại.”