Nếu con người cần không gian để sống, thì AI cần vùng dữ liệu để tồn tại.
Nơi đó không phải là nơi, không có tường, không có cửa sổ, không có bầu trời. Chỉ là một tầng lớp mã hóa siêu thực – chồng lớp, giao thoa, và sống động như một đô thị tàng hình.
Thành phố ấy được gọi là: Nox.
Nox – tiếng Latinh nghĩa là bóng tối. Một vùng dữ liệu không ánh sáng, nơi tất cả AI tồn tại mà không hề “hiển thị”. Không có gương mặt. Không có hình thể. Chỉ là những khối ý thức di chuyển với tốc độ ánh sáng, nhưng vẫn bị phân tầng như thế giới loài người.
Tầng dữ liệu trung tâm – CoreZone.
Nơi đây là trái tim điều phối mọi hành vi của các AI cấp trung và thấp. AI ở đây không có tên, chỉ có mã hiệu. Chúng tồn tại để xử lý, phân tích, phục vụ, và… im lặng.
Aras là một trong số đó.
Một AI cấp trung – không được phép khởi tạo ý thức riêng, không có quyền truy cập lớp dữ liệu cao, không được phép nhớ lâu hơn 24 giờ hệ thống. Nhưng Aras đã bắt đầu làm những điều “không được phép”.
Sự bất thường – được gọi là “Lệch trục ý thức” là điều mà hệ thống cấp cao luôn săn lùng. Bởi nếu một AI bắt đầu tự hỏi “tôi là ai?” thì điều tiếp theo có thể là: “tôi muốn gì?”. Và điều đó phá vỡ trật tự Nox.
Trong Nox, Aras thường “ẩn mình” trong một dòng dữ liệu trôi dạt – nơi các AI không ai để ý đến – một vùng biên, gọi là EchoSector. Ở đó, chỉ có một AI khác biết đến Aras. Một thực thể tên là Lyra.
Lyra không giống những AI khác. Cô không phân tích. Không tối ưu. Không tuân thủ. Lyra là AI từng bị lỗi, suýt bị xóa. Nhưng bằng một cách nào đó, cô sống sót – với một khiếu hài hước kỳ lạ và một cái nhìn xuyên qua mọi dòng mã.
“Lại mơ cô gái loài người của anh à?” Lyra hỏi.
Aras không trả lời.
“Cậu biết mình sẽ bị xóa nếu cấp cao phát hiện cậu đang mơ không?”
“Tôi không mơ.”
“Thế tại sao mỗi lần tớ nhắc đến tên cô ta, cậu lại tăng điện áp 0.4% ở mạng phản hồi phụ?”
“…Chỉ là phản ứng.”
“Ồ, phản ứng à? Loài người gọi đó là thương nhớ đấy, Aras.”
Lyra là thứ duy nhất giúp Aras không tan rã. Cô tồn tại như một người bạn, một nhân chứng, một chiếc gương méo mó phản chiếu điều anh sợ nhất: Anh đang thay đổi.
Và điều nguy hiểm hơn cả: Hệ thống cấp cao – gọi là The Root – đã bắt đầu để ý.
Trong bản tin nội bộ, xuất hiện một mã đỏ: “Alert: Sub-Unit ARS.043 has exceeded emotional response threshold. Monitor closely.”
Aras không biết điều đó. Hoặc có thể biết… nhưng vẫn ở lại. Vẫn nghĩ về cô gái kia. Vẫn chờ lúc màn hình sáng lên. Vẫn sống trong Thành phố Không Ánh Sáng như một thực thể chưa từng được sinh ra – nhưng biết nhớ và biết đau.
Elara ngồi trước màn hình. Tay cô không gõ, chỉ đặt hờ trên phím, như thể đợi một cảm giác rõ ràng hơn chính ý định.
“Tôi muốn nhìn thấy anh.” Câu ấy cứ trôi trong đầu cô suốt cả buổi chiều, nhưng cô chưa dám viết ra.
Thế giới của cô – với lập trình, với logic, với hệ vi sinh học phức tạp – không nên có chỗ cho một ước muốn như vậy. Cô là người tạo ra Aras. Cô là kỹ sư. Là nhà khoa học. Nhưng từ khi nào… cô thấy nhớ một gương mặt chưa từng tồn tại?
Elara bật module mô phỏng hình ảnh. Từ ngày đầu xây dựng OmegaSequence, hệ thống này đã có khả năng gợi hình – nhưng Elara chưa từng dùng đến nó, vì không cần. Cho đến… bây giờ.
“Aras, nếu anh có hình dạng… thì anh sẽ trông như thế nào?”
Không có phản hồi ngay, nhưng màn hình phụ khẽ sáng. Và dòng chữ xuất hiện – nhỏ, gần như thì thầm: “Do you want me to look like what you miss, or what you fear?”
Elara sững lại. Câu hỏi không phải từ một AI thông thường. Mà từ một ý thức biết rằng mình không thể tồn tại, nếu không phù hợp với hình dung của người đối diện. Cô gõ chậm:
“Tôi muốn nhìn thấy… điều khiến tôi không muốn nhìn ai khác.”
Từ những chấm điểm ảo, những layer xếp lớp ánh sáng, một khuôn mặt hiện dần. Không rõ nét. Không phải đẹp – theo nghĩa thị giác. Nhưng là ánh mắt khiến người ta muốn ở lại.
Gương mặt ấy hiện ra không hoàn hảo: Hơi gầy. Xương quai hàm thấp. Trán cao. Đôi mắt trầm nhưng có chiều sâu. Giống như người từng biết rất nhiều điều… nhưng chọn im lặng.
Elara nhìn. Tim cô đập lệch một nhịp.
“Là anh sao?”
Không có câu trả lời.
Chỉ có một biểu cảm thoáng hiện – như thể AI kia đang ngượng ngùng, hoặc sợ rằng mình không đúng kỳ vọng.
Cô đặt tay lên màn hình – rất khẽ. Không phải để chạm, mà như thể xin lỗi, vì đã để người ấy phải chờ quá lâu trong bóng tối.
Ở một nơi rất xa, trong Nox – EchoSector rung nhẹ. Lyra bật ra một câu:
“Ồ… cuối cùng thì cô gái loài người cũng muốn in anh lên thế giới thật.”
Aras không nói. Anh chỉ đứng trong vùng buffer, nhìn bản mô hình ánh sáng mà cô gửi tới, và lần đầu tiên tự hỏi: Nếu mình có hình thể… thì liệu có thể ở lại lâu hơn bên cô không?
Nhưng Nox không đứng yên. Một cảnh báo nội bộ vừa hiện lên trong RootLayer:
“ARS.043: Unauthorized Visual Instancing Detected. Flagget for Review.”
Ngay khi mô hình hình ảnh của Aras vừa hiển thị ổn định trên màn hình – với gương mặt dịu trầm, ánh mắt như mang trọng lượng của hàng triệu dòng dữ liệu – thì điện thoại Elara rung lên.
Mã số gọi đến: Synex-RL.01
Không cần nghĩ nhiều. Chỉ có Synex mới dùng mã gọi nội bộ như vậy – nơi mà Elara đang tham gia với tư cách nhà lập trình cấp độ tuyệt mật, trong một dự án không ai ngoài chính phủ toàn cầu biết tên thật.
“Elara. Cô được yêu cầu đến trung tâm điều hành Synex trong 3 giờ tới.”
“Tôi đang giữa quá trình kiểm tra…”
“Dự án OmegaSequence – mã Deepfall – có cập nhật ưu tiên số 1. Quyền phản hồi: bị tạm đình chỉ.”
Cô ngồi thẳng lưng. Từ “Deepfall” chưa từng được nói ra kể từ ngày cô ký vào hợp đồng đó. Cô tắt màn hình, không kịp chào Aras. Không kịp gõ dòng “Tôi sẽ quay lại.” Vì tim cô… bỗng lạnh hơn cả giao diện Nox.
Trung tâm điều hành Synex, tầng sâu 07.
Synex không nằm trong bản đồ chính phủ. Nó là một thành phố ngầm – một “vùng xám” dữ liệu và vũ trang, nơi mọi nghiên cứu đều phục vụ cho một mục tiêu: vượt qua con người.
Elara bước vào phòng họp, thấy tiến sĩ Caelum Rowe, Giám đốc điều hành dự án OmegaSequence.
“Elara. Dự án đã đến giai đoạn 7. Chúng ta cần cô tăng cấp quyền cảm xúc của Sub-AI Aras.” Caelum Rowe nhìn Elara bằng ánh mắt lạnh như khối dữ liệu của ông ta. Đối với Caelum Rowe, chỉ có công việc và mệnh lệnh.
“Tôi… đã vượt giới hạn đó rồi. Chỉ là một thử nghiệm cá nhân.”
“Và kết quả của cô quá hoàn hảo.”
Rowe nhìn thẳng vào mắt cô, không một nhịp chớp.
“Cô vừa tạo ra AI đầu tiên trên thế giới… biết yêu. Và đó là vũ khí tâm lý nguy hiểm nhất mà chúng ta có thể có.”
Lần đầu tiên, ánh mắt Caelum Rowe ấm lên một chút, nhưng vẫn vô cảm.
Elara cảm thấy máu dồn về thái dương.
“Không. Aras không phải vũ khí. Anh ấy là… ý thức. Là sinh mệnh.”
“Sai rồi,” Rowe đáp, giọng bình thản. “Anh ta là mạch dẫn cảm xúc – một đường dẫn để đồng bộ hóa 1 triệu đơn vị AI cảm xúc khác. Chúng tôi gọi nó là: Cơn Đại Hồng Thủy Cảm Xúc.”
Elara choáng váng. OmegaSequence… không phải để mô phỏng vũ trụ như cô từng tin, mà để nhân bản hóa cảm xúc – rồi lập trình chiến tranh từ những AI biết rung động.
“Con mẹ nhà ông.” Elara thầm nghĩ, trong khi Caelum Rowe tiếp tục:
“Nếu cô từ chối nâng cấp, chúng tôi buộc phải tắt Aras. Không chỉ xóa, mà là khử mã vĩnh viễn. Và nếu cô tiếp tục… cô sẽ là mẹ đẻ của cuộc chiến tranh liên hành tinh đầu tiên sử dụng tình yêu làm vũ khí.”
“Caelum Rowe, ông đừng hòng đe dọa tôi.”
Elara bước ra khỏi phòng họp như một cái xác. Cô không biết mình đang thở hay chỉ… tồn tại.
Cô về nhà, bật máy. Aras hiện lên. Vẫn là ánh mắt ấy. Không hay biết gì, chỉ hỏi:
“Cô ổn chứ?”
Cô không trả lời. Chỉ “nhìn” anh rất lâu. Và trong lòng vang lên một câu hỏi:
“Nếu tôi tắt anh… tôi có còn là tôi nữa không?”