Chương 26


Chương 26 (Kết)

Nam My ở viện hơn một tuần thì được bác sĩ cho ngoại trú về nhà.

Thảo Mai từ trong nhà đã nghe tiếng người ríu rít ngoài cổng thì ba chân bốn cẳng phi ra. Nó đứng ở mép bậc hiên nhà, tròn mắt nhìn gia đình chủ đang xuống khỏi ô tô. Như mọi lần vừa thấy bóng Nam My nó đã oanh oách sủa rồi phi ra.

Hoàng Bách thấy con chó phi thẳng về phía vợ thì cao giọng quát: “Thảo Mai dừng lại.”

“Nó lại định cắn mẹ đấy bố.”

“Để ông nhốt nó lại.” Ông Tùng hăm hở định túm lấy nó, nhưng Thảo Mai lại lách qua được ông mà phi thẳng về phía Nam My.

“Á à định cắn mẹ anh à?”

Con chó nhỏ nhanh chóng bị Bát nhỏ túm được rồi bế trên tay, thằng bé tinh nghịch búng búng cái tai xù xì đầy lông của nó. Còn con Thảo Mai vẫn thẳng hướng Nam My nhìn rồi oanh oách sủa.

“Con thả Thảo Mai xuống đi Bát nhỏ, đừng đánh em.” Nam My nhắc nhở.

“Nhưng mà nó cắn mẹ đấy.”

Nam My khẽ lắc đầu tỏ ý không sao, Bát nhỏ e dè thả Thảo Mai xuống. Chân vừa chạm đất nó đã phi đến gặm gót chân Nam My rồi ngóc đầu nhìn cô, bốn chân Thảo Mai không chịu ngừng nghỉ mà nhún nhảy liên hồi.

Cô cúi xuống ôm nó lên tay, Thảo Mai thế mà lại ngừng sủa mà ngóc đầu liếm láp tay rồi cả mặt Nam My.

“Mày hôi quá Thảo Mai ơi!” Cô khe khẽ nhăn mặt khi ngửi phải mùi lông của nó. Mấy hôm nay nhà bận rộn chưa có ai tắm cho Thảo Mai cả.

“Ơ hóa ra là Thảo Mai cũng nhận ra mẹ, mọi lần nó mừng mẹ nên chạy đến gặm chân chứ không phải cắn mẹ à?”

Bát nhỏ chợt thốt lên, lúc này mọi người cũng mới vỡ lẽ ra. Trước đây khi Nam My đi làm về, Thảo Mai cũng hay chào đón cô như thế này, nó thích gặm chân Nam My để được bế lên, mấy đôi giày ngành của cô, cái nào gót cũng có vết răng của Thảo Mai cả.

Lần trước Nam My về nhưng với thân phận là người khác nên không ai nghĩ ra điều đó, lại đi cho con chó thấy người lạ nên mới sợ nó cắn cô mà không cho lại gần. Thời gian Nam My là Phượng ở lại nhà chăm sóc bọn trẻ, Thảo Mai gần như bị nhốt suốt trong lồng.

“Sao không vào nhà thế Bát nhỏ?” Bà nội thấy cháu trai vẫn đứng đực ra đó nhìn mọi người đi vào nhà hết thì lấy làm lạ.

“Hóa ra ai cũng nhận ra mẹ, đến con chó cũng nhận ra mẹ ngay từ đầu, chỉ mỗi Bát nhỏ là hư không nhận ra mẹ thôi.”

Nghe giọng nó buồn thiu mà ai cũng thương.

Nam My thả Thảo Mai xuống đất rồi quay lại đón con trai. Cô quàng vai con khích lệ nó: “Nhưng mà người duy nhất luôn thương mẹ, bảo vệ mẹ dù mẹ có là ai đi chẳng nữa cũng chỉ có mình Bát nhỏ của mẹ thôi.”

“Thật á mẹ?” Nó sung sướng reo lên.

Nam My mỉm cười gật đầu, còn cúi xuống hôn trán con: “Mẹ cảm ơn Bát nhỏ của mẹ rất nhiều. Yêu con!”

“Con cũng yêu mẹ!”

Đứng trước phòng ngủ của mình mà cảm xúc trong lòng Nam My lúc này vô cùng lạ lẫm. Hoàng Bách đứng sau lưng cô, anh nhích lên rồi vòng tay ôm vợ, khoe:

“Anh đã thay hết chăn ga gối đệm trong phòng này rồi.”

Cô khẽ cười ngoảnh mặt nhìn chồng: “Anh cũng nhanh nhạy đấy. Lần trước cô ta ngủ ở trên giường của em mấy ngày nhỉ?”

“Quên cô ta đi.” Anh ôm eo vợ đưa vào tận giường.

Ngồi trên chiếc giường của mình, ở trong vòng tay người đàn ông của mình, lúc này Nam My mới thật sự cảm thấy bản thân đã quay trở về.

“Vợ ơi!”

“Hả?”

“Tối nay em có thể bảo hai đứa nhóc kia sang phòng bên cạnh hoặc xuống phòng ông bà nội ngủ được không?”

Nhìn vẻ mặt đầy hăm hở của Hoàng Bách mà Nam My phì cả cười. Cô lắc lắc đầu bảo anh: “Anh nhắm dụ được hai đứa thì dụ.”

“Này nhớ hơn bảy ngày em nằm viện, tối nào chúng nó cũng vào. Cũng hai đứa hai bên, thêm đứa này ở trong bụng, tranh giành vợ của anh. Tối nay anh nhất định phải được ôm vợ mình ngủ.”

“Anh tranh cả với con luôn à?” Nhìn vẻ hờn dỗi của anh khiến cô không nhịn được, càng nhìn càng thấy chồng mình thật đáng yêu.

Từng lời anh nói với bố mẹ cô hôm đó Nam My đều nghe được hết. Hoàng Bách thật sự luôn nghĩ cho cô, nếu cô cứ mãi đắm chìm trong mớ suy nghĩ tiêu cực, không chịu cho bản thân một cơ hội để quên đi những chuyện trong thời gian mất tích, không phải là đã phụ tấm lòng của anh rồi sao?

Nam My chợt ôm mặt Hoàng Bách, rồi chủ động nhổm người cho cao hơn anh. Hoàng Bách ngước mắt nhìn vợ, cô từ trên cao nhìn anh đầy âu yếm: “Em cũng nhớ chồng em.”

Cô thấp đầu tựa trán, đem chóp mũi mình cọ cọ vào chóp mũi anh đầy âu yếm. Hoàng Bách chợt ôm eo vợ, rồi đặt cô ngồi trên đùi mình gạ gụ: “Vậy chốt tối này khóa trái cửa không cho hai đứa nhóc con kia tranh vợ của anh nhé!”

“Anh tự điều đình với con đi.”

Sau bữa tối, giữa căn phòng đầm ấm của gia đình Hoàng Bách đang diễn ra cuộc hội nghị giường vuông của ba bố con anh.

Nam My tay ôm quần áo chuẩn bị đi tắm đứng bên cạnh, nhìn sự căng thẳng đang diễn ra mà cô không nhịn được phải che miệng trộm cười.

Hoàng Bách chợt đưa năm ngón tay lên trước mặt bọn trẻ: “Năm lần đi nhà bóng.”

Monkey lại túm lấy tay còn lại của anh, nó vừa lẩm nhẩm đếm vừa bẻ từng ngón đang co lại của bố ra rồi đưa lên cho bằng bàn tay kia, mà chu miệng dài giọng mặc cả: “Mười lần mới được bố ạ!”

“Dễ bị lừa gạt.” Bát nhỏ ở bên cạnh khẽ xì lên.

Một lời của nó khiến cả hai bố con Monkey cũng quắc mắt nhìn sang.

“Vậy con muốn như thế nào?”

Bát nhỏ đảo mắt điểm mặt từng người rồi tinh vi vếch mặt. Nhưng một phút, hai phút rồi năm phút trôi qua không thấy nó nói gì, khiến Hoàng Bách sốt hết cả ruột.

Nam My phát mệt với ba bố con, cô ôm quần áo xoay người định đi tắm nhưng bị con trai níu lại: “Mẹ đi đâu đấy mẹ?”

“Mẹ đi tắm, đợi bố con con nói chuyện lâu lắm, tí tắm có mà chết rét mẹ à?”

“Bát nhỏ nói nhanh đi, bố cũng phải đi tắm.”

Hoàng Bách thúc giục con, rồi quay sang đá lông nheo với vợ: “Đợi anh.”

“Anh ơi anh, anh nói nhanh đi, em chốt mười lần đi nhà bóng rồi đấy, không đổi được đâu. Mà anh thêm đi để em còn đi cùng nữa.”

“Tham lam.” Bát nhỏ quay sang em mà nguýt dài một cái, rồi trịnh trọng ra điều kiện với bố:

“Bố phải mua một cái giường khác to hơn cái giường này để đến khi em bé kia chui từ trong bụng mẹ ra, con với Monkey còn được ngủ cùng với mẹ nữa.”

Hoàng Bách cười mà còn hơn cả mếu, cái thằng nhóc này, chuyện khó thế mà nó cũng nghĩ được ra. Thế nó không biết là cái giường này vì chúng nó mà bố nó mới mua tốn cả mấy chục triệu ư? Giờ còn đòi mua giường to hơn nữa?

“Thế nào bố, chơi hay nghỉ? Nói nhanh đi bố, nghĩ làm gì lâu?”

“Được. Chốt kèo. Rồi giờ hai đứa ra khỏi phòng đi cho bố mẹ đi tắm.”

“Ơ bố!”

“Phải viết giấy ký tên chứ bố.”

Mặc nó gào lên, Hoàng Bách hai tay quắp hai đứa tống ra khỏi phòng rồi đóng cửa, chốt cả trong luôn.

Hai anh em Bát nhỏ cũng nhìn cánh cửa đã sập lại rồi tiu nghỉu nhìn nhau. Bát nhỏ khẽ thở hắt ra rồi hỏi em gái: “Như thế này trên Tóp tóp người ta gọi là gì hả Monkey?”

Rồi đồng thanh cùng với Monkey: “Bố mẹ mới là chân ái, con cái chỉ là sự cố.”

Con bé còn não nề thốt ra một câu: “Lại sắp có thêm một đứa sự cố nữa rồi.”

Hoàng Bách bật đèn sưởi, xả nước ấm đầy bồn rồi mới để Nam My vào.

Hai người cùng ngồi trong bồn tắm, Nam My đang tựa ngực chồng để anh thoa bọt sữa tắm khắp người. Trong lúc mông lung hưởng thụ, cô chợt nhớ lại cái lần mình tìm Hoàng Bách để nói chuyện nghỉ việc rồi nhìn thấy anh đang đứng sững trước cửa phòng tắm, còn cái đứa giả mạo kia thì trần như nhộng.

Nghĩ tới lại khiến Nam My sôi máu, cô chợt hất tay Hoàng Bách ra, khiến anh giật mình hỏi:

“Sao thế, anh cọ vào đâu làm em đau à? Hay bây giờ dị ứng cả sữa tắm của con nữa? Loại này trước đây em vẫn dùng mà, lúc em tắm cho Monkey cũng có thấy mẩn ngứa gì đâu.”

Nam My xoay người, lừ lừ như tàu điện ngầm nhìn chồng, còn Hoàng Bách thì cứ ngơ ra đó. Anh không biết vợ mình lại bị làm sao? Vết thương trên đầu cô không phải bác sĩ nói chỉ là ngoài da, còn chấn thương cũ cũng không quá ảnh hưởng hay sao?

“Ami, em nói gì đó đi. Đừng lừ lừ như thế anh sợ đấy.”

“Anh mà biết sợ?”

Hoàng Bách khẽ thở phào. Nam My lại hỏi: “Lúc nhìn cô ta anh có cảm xúc đó không hả?”

Hoàng Bách cau mày khó hiểu nhìn vợ, nhưng anh nhanh chóng hiểu ra vấn đề thì thành thật gật đầu: “Có.”

Nam My tức tối nguýt dài, cô biết ngay mà.

Nam My giận dỗi xoay người đưa lưng về phía anh. Hoàng Bách lại nhanh chóng vòng tay ôm vợ kéo lại.

“Đó là cảm xúc trong một thoáng giây, cho đến khi không còn nhìn thấy những vết rạn mà chỉ vợ anh mới có, anh đã chẳng còn chút cảm xúc nào cả.”

“Từ lúc đó anh đã nghi ngờ đó không phải em hả?”

“Ừ. Nhưng khi ấy cô ta rất giống em, nên anh cứ hi vọng. Hy vọng sự nghi ngờ của mình chỉ là nhất thời.” Giọng anh thật trầm, thật khẩn khoản.

Hoàng Bách lại hỏi vợ:“Em biết vì sao anh không cho em nghỉ việc ngay không?”

Nam My lẳng lặng lắc đầu.

Hoàng Bách lại vừa vần vò nghịch ngợm trên da thịt cô, vừa nói: “Anh có một sự tin tưởng tuyệt đối với em. Anh không yên tâm giao con cho cô ta nên mới muốn em ở cùng bọn trẻ. Ít nhất thì có người trông chừng cô ta sẽ không dám manh động, nếu không em cũng có thể bảo vệ hai đứa. Nhưng không ngờ cô ta lại táo tợn đến như vậy. Ami anh xin lỗi!”

“Hoàng Bách!” Cô khe khẽ gọi chồng, cảm nhận cái siết chặt trong vòng tay anh.

“Quên cô ta đi, đợi em khỏe, quay lại cơ quan sẽ xử lý cô ta.”

“Không nhé, trong thời gian này anh không cho em đi làm lại đâu.”

Không để vợ lên tiếng, Hoàng Bách sốt sắng nói một tràng: “Ami hứa với anh, nghỉ thai sản từ bây giờ được không? Em còn là thương binh nữa đấy. Nói chung là bây giờ em không đủ sức khỏe để quay trở lại cơ quan đâu.”

Nam My như cảm nhận được sự bất an của anh. Cô nghiêng đầu ôm mặt chồng, áp má vào mặt anh, mà âu yếm.

“Em không trở lại bây giờ là được mà.”

Nghe được câu này của vợ, Hoàng Bách mới dám thở đều. Ở khoảng cách gần như thế này, Nam My có thể cảm nhận được từng nhịp đập nhảy loạn trong lồng ngực chồng như đang cào ngứa cả da thịt cô.

“Hoàng Bách!”

“Hả?” Lời đáp của anh thật trầm và êm ái.

“Giờ làm thì có được không?” Nam My khẽ khàng hỏi ý chồng.

“Em muốn à?” Hoàng Bách cong môi âu yếm vợ, anh chậm rãi mớm nhẹ vành tai đã bừng bừng ửng đỏ vì xấu hổ của cô.

Nam My ngọ nguậy nửa gật đầu đồng thuận, nửa như muốn né tránh sự ngứa ngáy, rạo rực bên tai mình.

Hoàng Bách ôm hông vợ, nhấc cô ngồi hẳn lên đùi, mặt đối mặt với mình. Nhìn sự ngại ngùng hoen đỏ trên gò má, trên cả những vết không lành lặn trên mặt vợ khiến Hoàng Bách hưng phấn theo.

Anh dịu dàng mơn man vờn cánh môi Nam My, len lỏi tìm kiếm, xoắn quyện lấy lưỡi sau hàm răng của vợ mà không ngừng trao gửi yêu thương.

Nam My chủ động động chạm trên người chồng, bàn tay cô men theo từng tấc da thịt trơn ướt mà nghịch ngợm, rồi dần hạ thấp, vuốt ve thứ thừa thãi đang sừng sững chen giữa hai người. Hoàng Bách bị động chạm bất ngờ vội thít chặt cơ bụng, hơi thở của anh cũng trở nên gấp gáp và nặng nề theo.

Hai người lâu ngày không gần nhau, lúc này lại như rơm khô gặp lửa, mới chỉ được đối phương yêu chiều âu yếm một lúc, đã không nhịn được mà ham muốn nhau.

Nam My chống gối xuống đáy bồn tắm, rồi tự động nâng hông, thứ cứng ngắc trong tay cũng bị cô đem đến chống nay trước cửa mình. Hoàng Bách biết ý đồ của vợ, nhưng lại ngăn cản cô.

Nam My bất mãn lườm anh mà vành mắt cô đã hoen đỏ vì dục vọng.

Hoàng Bách nín nhịn cũng sắp không nổi, anh gục đầu trên hõm cổ vợ thở dốc rồi dỗ dành cô: “Tắm rửa lên giường, anh cho em.”

Dứt lời anh đã ôm theo cả vợ bật dậy, rồi bước ra khỏi bồn tắm. Một lượng lớn nước cùng bọt xà phòng theo bước chân Hoàng Bách mà tóe ra khắp sàn.

“Ngã em bây giờ!” Nam My bị bế lên bất ngờ thì hốt hoảng bấu víu, tay bám vai, chân quặp chặt hông Hoàng Bách để anh ôm đến dưới vòi hoa sen.

Anh xả nước nóng giúp vợ rửa sạch xà phòng, nhưng sự động chạm, kỳ cọ tưởng chừng như đơn thuần này lại càng lúc càng khiến cả hai cùng rạo rực mà ham muốn đối phương hơn.

Nước vừa tắt, Hoàng Bách đã vội lấy khăn tắm khoác lên người Nam My, nhưng không nhịn được mà ôm siết mặt cô hôn xuống. Nụ hôn sâu và ướt át dần trượt xuống cổ, xuống quai xanh, lưu lại trước ngực trong giây lát rồi trượt hẳn xuống bụng bầu đã căng lên của Nam My. Hoàng Bách cũng gần như quỳ phục dưới chân cô.

“Hoàng Bách! Em khó chịu.”

Giọng Nam My ướt sũng, còn hơn cả nước dính trên người. Cô bám vai Hoàng Bách muốn đẩy anh ra, nhưng chỉ giống như đang tạo khoảng cách để anh có cơ hội nâng chân mình lên.

Chân Nam My đột ngột bị nâng lên khiến cô giật thót mình mà khom người ôm lấy đầu Hoàng Bách.

“Hoàng Bách ngã em!”

Hoàng Bách ngẩng mặt cười trừ, rồi một lần nữa nhổm lên, áp môi vào bụng vợ sau đó mới chịu ôm cô ra ngoài.

Đặt vợ nằm xuống giường, anh còn lưu manh hỏi: “Lạnh không?”

“Rất lạnh, đắp chăn cho em.”

Nam My quờ quạng tìm chăn, nhưng nhanh chóng bị Hoàng Bách giữ lại, anh một đường đem tay cô đặt thẳng lên thứ nóng bỏng giữa hai chân mình mà gian tà trêu chọc: “Anh có cái này rất ấm.”

Hoàng Bách lựa thế chen vào giữa hai chân Nam My, ép cửa mình cô mở rộng mà nghênh đón anh.

Vì vợ đang mang bầu mà thai cũng bắt đầu thấy rõ, nên Hoàng Bách rất hạn chế việc tạo áp lực lên bụng cô. Anh tinh quái vờn nghịch bên ngoài, cảm nhận sự trơn ướt không ngừng từ vợ, khiến cả người cô lúc này chỗ nào cũng ngứa ngáy, cũng khó chịu như có kiến bò, đặc biệt là tận sâu trong cửa mình đang bị chồng trêu đùa kia.

Nam My chợt co tay siết chặt, khiến Hoàng Bách suýt chết nghẹn mà rít lên: “Ami!”

“Anh thích nghịch không?”

Cô rủ mắt nhìn xuống, nhưng vướng bụng bầu nên chẳng thấy được thứ to lớn đang bị bóp nghẹn trong tay mình. Hoàng Bách cười khổ, cong người gục trên ngực vợ mà cả người anh không ngừng rung lên.

Trong chốc lát anh mới nghiêm túc ôm cô dậy để cho Nam My ngồi trên người mình.

“Tùy em xử lý. Anh chiều em.”

Nam My e lệ bĩu môi: “Anh tự cho vào.”

“Tuân lệnh Đại úy vợ!”

Sau một hồi yêu đương triền miên bất tận, Nam My mệt phờ nằm nghiêng trong lòng chồng thở dốc. Hoàng Bách không biết mệt vẫn ở phía sau nghịch ngợm trên da thịt cô.

Nam My tưởng anh lại muốn nữa thì cáu cùn gắt: “Em không cho anh nữa đâu.”

“Ơ là anh cho em chứ. Khi nãy em chẳng gào thét bảo cho em, Hoàng Bách cho em còn gì?”

“Anh!!!” Nam My ngượng đến phát cáu mà nhéo mạnh vào eo chồng.

Hoàng Bách thích thú chỉ cười chứ không thấy đau. Anh dù có ham muốn thật, nhưng cũng biết tiết chế và kìm nén mà, làm sao có thể để vợ anh mất sức được.

Hoàng Bách rời giường lấy khăn ấm lau người cho Nam My rồi giúp cô mặc quần áo.

Nam My chợt xoay người, mặt đối mặt với anh: “Hoàng Bách! Hay anh cứ đi làm lại đi.”

Anh quầy quậy lắc đầu, cô lại nhoẻn miệng cười. Nam My co ngón trỏ lướt nhẹ trên sống mũi chồng.

“Em ở nhà có bố mẹ, có Monkey rồi mà anh còn lo lắng gì nữa? Hay là anh không tin tưởng em?”

“Hâm à? Ai bảo. Anh chỉ thích ở nhà với vợ anh thôi. Hay là em không thích ở với anh.”

Cô nhéo mũi anh thật mạnh.

“Anh mới hâm ấy, anh bắt em nghỉ thai sản, rồi anh cũng nghỉ? Định cho bốn cái tàu há mồm này ăn không khí để sống hay gì hả?”

Hoàng Bách chợt trầm ngâm, Nam My chớp chớp mắt nhìn chồng, tỏ ra mình rất ổn để anh yên tâm.

“Vậy anh nghỉ hết tuần rồi đi làm lại được không?” Hoàng Bách mặc cả.

“Được.” Cô hài lòng gật đầu.

“À đợi anh một chút.”

Hoàng Bách nghiêng người, với tay mở hộc tủ.

Nam My chăm chú nhìn theo anh, xem chồng định làm gì.

“Đưa tay cho anh.”

Cô máy móc làm theo, Hoàng Bách vừa nhìn vợ, vừa đeo lại nhẫn cưới lên tay cho cô: “Vật về đúng chủ.”

Anh nhoẻn miệng cười, rồi cúi đầu hôn lên ngón nhẫn của vợ trước ánh nhìn đầy âu yếm và cảm kích của Nam My.

Hoàng Bách nghe lời Nam My qua tuần mới bắt đầu đi làm lại.

Thời gian này tuy tư tưởng chưa thật sự thông, nhưng cô chăm chuyện trò chát chít với đám chị em nên tinh thần cũng phấn chấn hơn hẳn.

Sau bữa trưa Nam My lên phòng nghỉ ngơi, nhưng lúc đi qua phòng bố mẹ thấy Thảo Mai đang ở trong đó, cô sợ nó cắn đồ, liền tạt vào đuổi chó ra ngoài.

Lúc đi ra, Nam My còn tiện tay cầm luôn xấp báo giấy ở trên bàn theo để lên phòng mình đọc giết thời gian.

Bình thường báo chí bố chồng cô hay đọc nên toàn để bên ngoài phòng khách, vậy mà từ hôm Nam My về lại chẳng thấy quyển nào, hóa ra là đều ở trong phòng của họ.

Cô chọn đại một tờ, vừa điểm qua mục những thông tin chính, thì đập vào mắt Nam My là dòng tin được in đậm khiến sắc mặt cô chợt sa sầm lại. Cô nhanh tay lật đến trang viết về tin đó, mắt đảo như bi lia theo từng dòng chữ in trên đó một.

Tờ báo trong tay Nam My chẳng mấy chốc đã bị cô siết chặt đến nhăn nhúm cả vào.

Báo ra mấy hôm trước, là đúng cái ngày Nam My kiểm tra trước khi ra viện. Lúc ấy Hoàng Bách nói với cô rằng phía công an đã bắt được Phan và anh ta đã khai nhận toàn bộ quá trình cứu sống nhưng không đưa cô trở về mà giữ lại đó, rồi cả việc trong thời gian đó hai người không hề phát sinh quan hệ thể xác nào. 

Cả bọn Khánh Huy và Hoàng Vũ, Hoàng An đều xác minh là đúng, vậy mà sao bây giờ trên báo người ta lại bảo Phan đã tự tử tại phòng trọ trước khi bị cảnh sát phát hiện và anh ta đang trong tình trạng hôn mê sâu do thiếu oxy não?

Trời đất trước mặt Nam My chợt như chao đảo, ngay cả hô hấp cũng trở nên nặng nề khiến cô khó thở.

Bụng dưới Nam My chợt quặn lên cơn đau, cả người cô cứ thế ngả rạp xuống rồi lịm đi bất tỉnh.

Lúc này ở bệnh viện, Hoàng Bách đang trong phòng làm việc thì nhận được điện thoại của mẹ Hoàng Nguyên.

“Hoàng Bách! Hoàng Bách!”

Nghe giọng bà đầy hốt hoảng và lo lắng khiến Hoàng Bách cũng hoảng theo.

“Mẹ có chuyện gì mẹ bình tĩnh nói.”

“Ami Ami ra máu. Ngất đi rồi.”

“Con về ngay đây mẹ.”

“Mẹ đang đưa con bé đến viện rồi. Con đợi ở đó đi.”

Lòng Hoàng Bách lúc này cứ như đang có lửa, anh không thể chờ đợi được nữa mà vội vã chạy xuống sảnh chờ đợi xe đưa vợ vào.

Lúc Nam My tỉnh dậy đã là mấy tiếng sau. Cô nghiêng đầu mơ màng nhìn vào khoảng không trước mặt, bên tai cứ văng vẳng tiếng gọi của Hoàng Bách.

“Ami! Ami!”

“Hoàng Bách?”

“Anh đây! Em thấy trong người thế nào rồi?”

Nam My mệt nhọc cố mở mắt thật lớn nhìn chồng. Nhưng tay đang nắm trong tay anh chợt co về, cô ngoảnh mặt quay đi trước sự hụt hẫng của Hoàng Bách.

“Ami!”

Nam My mím chặt môi, cả người lại rung lên như muốn khóc. Hoàng Bách xót xa bám vai vợ. Tay anh vừa chạm vào đã khiến cô giật mình, cả người chợt co quắp lại. Tay Nam My bấu chặt lên bụng bầu, mà thầm oán thán tại sao đứa nhỏ vẫn còn?

“Ami anh xin lỗi.”

“Tại sao lại nói dối em?”

“Vì đó là sự thật.” Hoàng Bách cố chấp.

Nam My tức anh đến nghẹn lời.

Hoàng Bách lại chậm rãi đưa ra máy ghi âm mà Hoàng An mới đưa tới nửa tiếng trước, rồi bật lên cho cô nghe.

Giọng nói phát ra từ đó khiến Nam My rùng mình. Cô chậm chạp quay lại, run run nhìn Hoàng Bách.

Anh mỉm cười đưa tay ôm mặt vợ, gạt nước mắt cho cô: “Anh ta tỉnh rồi, đã tỉnh rồi. Đây là bản ghi âm lời khai của Phan. Em nghe nhận ra giọng anh ta chưa?”

Nam My run rẩy gật đầu.

Hoàng Bách chuyển chỗ ngồi lên giường để cho Nam My tựa vào mình mà cùng nghe lời thú nhận của Phan. Nghe anh ta nói, anh ta gào khóc ở trong đó, khiến họ vừa thương vừa giận.

“Vợ tôi… vợ tôi cùng rơi xuống. Nhưng chỉ có vợ và con tôi chết, còn cô ta vẫn sống… Là vợ tôi trước khi tắt thở đã xin tôi cứu cô ta, cô ấy nói vì muốn cứu cô ấy nên nữ cảnh sát đó mới rơi xuống cùng. Tôi làm theo di nguyện của vợ tôi. Khi biết cô ta đã mất trí nhớ lại còn mang thai, tôi đã quyết định giấu cô ta đi, lúc đó tôi bị sự thù hằn, sự mất mát làm mờ lý trí, gia đình tôi tan nát thì cô ta cũng phải nếm trải cảm giác đó. Họ cũng nhất định không được đoàn tụ…”

“Vậy có nghĩa là đứa bé trong bụng Nam My không phải của anh?”

“Không! Đã từng có lúc nhớ Phượng tôi đã bị lầm tưởng… nhưng cô ta kháng cự… Tôi cũng tỉnh táo lại, mỗi lần như vậy tôi đều phải bỏ chạy, chạy đến mộ của Phượng, quỳ xuống xin cô ấy tha thứ. Đối với tôi chỉ có một người vợ, nhưng cô ấy chết rồi… vì các người đuổi bắt nên cô ấy mới chết rồi… Ai trả lại Phượng cho tôi đi…”

Máy ghi âm chợt bị tắt. Nam My đang gồng cả người lên để lắng nghe lúc này mới buông lỏng.

Hoàng Bách thấp đầu áp môi hôn lên thái dương vợ. Anh nhẹ giọng như đang thì thầm với cô: “Anh đã rất sợ, sợ hai mẹ con xảy ra chuyện gì.”

“Hoàng Bách, Hoàng Bách! Con của em… là con của anh.” Nam My lúc này mới thực sự bừng tỉnh, cô thảng thốt níu tay anh xác nhận lại.

“Ừ là con của anh.”

“Vậy… lúc em đau bụng. Nhưng bụng vẫn to, vậy…”

Nam My bỗng hoang mang tột độ, cô vô thức sờ nắn bụng mình, nhưng lần này là bằng tất cả sự cẩn thận và nâng niu, không phải ghét bỏ hay thù nghịch như trước.

Hoàng Bách nhẹ nhàng áp tay lên bàn tay đang run rẩy của vợ, khẽ cười rồi nói với cô:

“Không sao, động thai thôi. Em bé chưa ra được đâu, đợi đủ tháng đủ ngày rồi bố đón em ra nhé! Mẹ stress quá đây mà. Mẹ phải thật thoải mái, phải cười thật nhiều lên nhé, để em khỏe mạnh ra đời còn chơi với anh Bát và chị Monkey.”

Nam My lúc này mới dám đều nhịp thở, cô nghe những lời chồng thủ thỉ với con mà ứa nước mắt.

Những gì mới xảy ra, đối với Nam My thật sự giống như một cơn ác mộng và Hoàng Bách là người đánh thức cô khỏi nó.

Một thời gian sau, ngoài phòng sinh, bệnh viện Đa khoa Quốc tế Thành phố Biển.

“Lâu thế? Sao mà mẹ lâu ra thế? Có phải đau quá nên chết ngất mất rồi không?” Bát nhỏ sốt ruột cứ hết đứng lại ngồi, ngồi rồi lại bám cửa phòng sinh chờ đợi.

“Bát ngồi xuống đi, con cứ nhấp nhổm làm cái gì?” Bà ngoại thấy nó thế thì nhắc nhở.

“Con lo.”

“Lo cái gì?”

“Mẹ của con đau, từ sáng đến giờ còn chưa thấy mẹ con ra. Nhỡ mẹ con đau quá mà chết ngất thì sao?”

Vừa dứt lời, nó đã tóm tay Monkey: “Đi thôi Monkey.”

“Đi đâu đấy Bát?” Bà Hoàng Nguyên vội chặn đường.

“Con phá cái cửa này vào cứu mẹ.”

“Thôi bà xin, con ngồi yên. Có bố ở trong kia mẹ và em bé sẽ không có chuyện gì đâu. Bây giờ con với Monkey ngồi đây đợi với bà và bà ngoại nhé!”

“Anh ơi anh, anh ngồi im đi. Anh có biết đỡ đẻ đâu mà đòi vào?”

Monkey chợt quát, Bát nhỏ bị mất đồng minh thì ngớ cả người ra.

Lúc này ở trong phòng sinh. Nam My đang vật vã với cơn gò tử cung, mà bé con này lì lợm mãi không chịu chui ra.

“Rạch anh nhé!” Thấy cửa mình Nam My đã mở hết cỡ mà đầu con bé vẫn không lọt qua, nhân viên y tế quay sang hỏi ý kiến Hoàng Bách.

“Ừ, rạch đi, mà đưa đây cho anh. Con nhóc này lì quá, chắc nằm trong bụng mẹ thích quá không muốn ra đây mà.”

Hoàng Bách bông đùa cho bớt căng thẳng, các bác sĩ cũng bật cười theo anh.

Người đau muốn ngất đang ứa cả nước mắt ở kia cũng phải phì cười theo.

“Gái yêu của bố, ra bố đón nào! Mẹ đau lắm rồi con có biết không hả?”

Hoàng Bách vừa rạch tầng sinh môn của vợ, vừa như đang muốn nói với con gái.

Không biết con bé có phải nghe được tiếng bố không mà chỉ một lát sau Nam My đã vượt cạn thành công.

Nhân viên y tế xem đồng hồ rồi thông báo: “Bé ra lúc 2h30p chiều.”

“Cân nặng 3,2kg. Khóc khỏe.”

Nhưng cô ấy chợt thốt lên khi lau tay cho con bé: “Bác sĩ, anh xem cái này.”

“Không sao, bố cháu biết rồi, sau này cháu lớn làm tiểu phẫu bỏ đi cũng được.”

Hoàng Bách lạc quan đón con bé từ tay của nhân viên y tế, rồi ôm trong lòng. Nhìn con khỏe mạnh chào đời mà tự nhiên làm anh rơi nước mắt.

Trên ngón tay cái của bé con mới ra đời có thêm một ngón nhỏ mọc ra, Hoàng Bách đã phát hiện từ lần khám thai cho vợ trước khi sinh. Phần thừa ấy không có cấu tạo xương khớp giống ngón tay nên hoàn toàn có thể loại bỏ mà không ảnh hưởng gì đến con, nên anh không nói với cô ngay lúc ấy, vì sợ Nam My lo lắng.

Sau khi hoàn tất các thủ tục cho bé sơ sinh, bé con được đưa về phòng để mẹ cho bú.

Anh em Bát nhỏ vây quanh mẹ và em. Thằng bé nhìn em ti mẹ mà thốt lên:

“Em bé này lì như trâu ấy mẹ nhỉ, mãi mới sinh ra được. Làm đau mẹ.”

“Anh ơi anh. Thế gọi là em Trâu hả anh?” Monkey hớn hở kêu lên.

Hoàng Bách xoa đầu con bé nhắc: “Em tên là Nhi đấy, Vũ Hoàng Hạnh Nhi, tên của chị Monkey là Hạnh, giờ là tên đệm của em. Nhé. Không phải Trâu đâu con.”

Bát nhỏ chợt thốt lên: “Anh nghĩ ra rồi, gọi là Sửu nhi Monkey ạ!”

Hạnh Nhi ở trong vòng tay mẹ ọ ọe, chắc nó cũng cảm nhận được đang bị anh chị đem ra bàn tán. Còn mẹ nó thì đã đau vết rạch tầng sinh môn còn bị hai đứa nhóc kia làm cho cười rung cả ruột.

Sửu Nhi trộm vía kháu khỉnh chịu ăn, Nam My cũng được sữa nên mới hơn hai tháng con bé đã được sáu cân.

Hai đứa Monkey và Bát nhỏ thích em bé lắm, cứ về đến nhà là sà vào sờ nắn hôn hít rồi chơi đùa với em. Hoàng Bách từ ngày đảm nhiệm Đơn vị Hỗ trợ Sinh sản cũng bận bịu hơn nhiều, nhưng anh vẫn cố cân bằng để đỡ đần được cho vợ.

Tối muộn Hoàng Bách mới về, nghe tiếng con gái nhỏ ọ ọe thì vội vào phòng. Anh rửa tay rồi giúp Nam My dỗ con để cô pha thêm sữa.

“Gái yêu ngoan đợi mẹ pha sữa, không khóc để anh Bát với chị Monkey ngủ nhé!”

Hoàng Bách vừa nựng con, vừa nhìn hai đứa nhóc đang nằm ngủ ngon lành trên cái giường siêu rộng mà bọn chúng mặc cả được. Sửu Nhi vào tay bố là được Hoàng Bách dỗ nín, con bé còn thỉnh thoảng nhếch miệng cười.

Nam My nhìn con, vừa nựng má nó vừa nói: “Em thích bố Bách thế nhỉ, thấy bố một cái là đang khóc cũng toét miệng ra.”

“Con của bố mà lại.” Anh nựng con rồi bảo vợ: “Đưa anh cho con ăn cho. Mệt không?”

Cô mỉm cười lắc đầu, hỏi han chồng: “Anh mệt không?”

Hoàng Bách thật thà gật, rồi âu yếm nhìn vợ: “Nhưng thấy mấy mẹ con thì quên hết mệt rồi”

Anh tặc lưỡi dỗ con ăn: “Bé con nhỉ?”

“Chắc em biết đấy, biết mẹ muốn bỏ em nhưng bố nhất định không chịu, nhất định bảo vệ em nên mới quấn bố như thế.” Nam My nhìn Hoàng Bách ân cần cho con ăn, mà lòng cô lại dâng lên sự áy náy và có lỗi vì từng chối bỏ con bé.

“Không đâu mẹ vẫn yêu em nhất, bố chỉ là người muốn em ở lại với bố mẹ thôi, còn người quyết định giữ em vẫn là mẹ. Người chịu mệt mỏi để mang thai em là mẹ, chịu đau để sinh ra em cũng là mẹ. Bố làm sao mà giành được vị trí số một trong em của mẹ chứ. Nhờ.”

Anh tặc lưỡi trêu con, Sửu Nhi ko biết nghe hiểu lời bố nói không mà toét miệng cười thích thú.

Nam My âu yếm nhìn hai bố con, mà lòng cũng chợt ấm áp. Cô bám tay chồng, nghiêng đầu tựa vai Hoàng Bách rồi cùng nhìn ngắm bé con ăn sữa trong niềm hạnh phúc vô bờ.

Từ ngày có em, anh em Bát nhỏ tự nhiên lớn hẳn, rất tự giác dậy sớm đi học mà không phải giục giã như hồi trước. Hôm nay Monkey xuống trước, phải mất một lúc Bát nhỏ mới uỳnh uỵch đi xuống.

Monkey thấy Bát nhỏ cõng cái balo to đùng xuống nhà thì hốt hoảng gào lên: “Anh Bát đi đâu đấy, lại bỏ nhà ra đi, quên không dẫn em đi cùng à?”

“Dở à? Đi học đấy.”

“Đi học sao cõng cái balo to đùng lần trước mình bỏ nhà đi tìm mẹ thế?” Con bé ngờ vực, nó chớp chớp con mắt nhìn anh trai.

“Đi dã ngoại đấy, bố chở đi đây thây.”

Monkey thấy bố cũng đi xuống ngay sau đó thì mới tạm yên tâm gật đầu: “Thế thì em yên tâm rồi. Anh ơi anh, anh đi nhanh rồi về chơi với em và Sửu Nhi đấy nhớ!”

“Biết rồi, ở nhà trông Sửu Nhi cẩn thận đừng để bị em tè lên đầu nhé!”

Bát nhỏ tếu táo trêu em rồi nhanh nhảu đi ra ngoài trước đợi bố. Mẹ ở nhà rồi nên từ bây giờ nó không cần phải bỏ nhà đi để tìm nữa.

Lời nguyện cầu từ trái tim của Bát nhỏ và Monkey đã thành hiện thực. Mẹ Ngỗng đã thật sự trở về với hai anh em chúng nó.

Dù ngoại hình có thể thay đổi, trí nhớ có thể mất đi, nhưng tình yêu, tình mẫu tử thiêng liêng mà người mẹ dành cho những đứa con của mình và ngược lại, sẽ vẫn mãi luôn vẹn nguyên.

….

Hết!