Chương 24


Chương 24

“Bà, con đi tè cái đã.”

“Ừ con đi đi, nhà vệ sinh ở kia, xong thì đến phòng 302 ở giữa tầng này nhé!”

“Vâng!”

Bát nhỏ nhanh nhảu chui tọt vào phòng vệ sinh, bà Hoàng Nguyên dắt Monkey đến gặp mẹ trước.

Vừa bước vào phòng, thấy rất nhiều người ở đấy khiến Monkey khá hiếu kì. Nó điểm mặt từng người một, thấy toàn là người quen thì reo lên: “Ui đông vui thế, ông bà cậu đi ăn cỗ trong bệnh viện à?”

Lời của con bé khiến mọi người đang sốt ruột chờ đợi cũng phải bật cười.

“Monkey!”

“Ơ, cô “không được đẹp lắm!””

Nó buông tay khỏi tay bà nội, rồi chạy nhào về phía giường bệnh, cô “không được đẹp lắm” sợ Monkey ngã thì nhắc:

“Chậm thôi con đừng chạy nhanh thế kẻo ngã bây giờ.”

“Hì, sao cô lại ở đây? Sao cô lại mặc áo bệnh nhân? Cô bị ốm à? Hay em bé bị ốm thế hả cô?”

Cô không đáp, chỉ nhìn con bé rồi lặng lẽ lắc đầu mà hai mắt đã long lanh ửng đỏ trở lại. Monkey thấy cô rơm rớm nước mắt thì nhón chân muốn với lên chạm mặt, lại được cậu Khải Nam nhanh tay bế bổng lên rồi đặt ngồi trên giường.

Con bé nào chịu ngồi yên, nó mò sang lòng người bệnh, mà ngồi trong ấy, mặt áp vào ngực Phượng, vòng tay bé xíu của Monkey bám lấy lưng cô mà dụi mặt lên tấm áo bệnh nhân hít hà.

“Đây này, cái mùi hôi rất thơm như này mới giống mẹ Ngỗng này. Mẹ kia không phải. Hôi chẳng thơm gì cả.”

Monkey dụi mạnh quá, phần môi bị thương cọ vào cạnh túi áo bệnh nhân làm con bé đau mà kêu lên: “Đau!”

“Khỉ con của mẹ, đau lắm không?”

“Đau!”

Con bé mím chặt môi mà rưng rưng muốn khóc. Cô đau xót nâng mặt con lên, dỗ dành nó: “Đừng mím môi, nhả ra mẹ xem nào.”

Ngón cái của cô run run miết gần môi dưới dụ Monkey nhả ra, nhìn cái môi sưng tấy lại hơi rớm máu của con bé khiến cô đau lòng. Lạnh như thế này, làm sao vết thương tránh được khô nứt mà chảy máu.

“Khỉ con của mẹ, mẹ thương… mẹ thổi cho hết đau nhé!”

Con bé nhắm nghiền mắt rồi gật gật đầu, để kệ nước mắt ứa ướt cả vành tai nó.

“Khổ thân khỉ con của mẹ, chắc là đau lắm. Còn đau ở đâu nữa không? Tay có đau không?”

Nó chỉ lắc đầu.

“Ơ mẹ Ngỗng?” Monkey chợt mở mắt, rồi liên tục chớp không ngừng, cái miệng nó lại leo lẻo reo lên: “Mẹ Ngỗng à!”

Đáp lại tiếng gọi con bé là nước mắt ứa ròng ròng trên gương mặt mẹ. Trước hai mắt to tròn long lanh sáng của con bé, cô mím môi gật đầu xác nhận.

“Mẹ Ngỗng thật không? Cô “không được đẹp lắm” là mẹ Ngỗng thật đúng không?”

“Đúng, là mẹ.”

Monkey sung sướng một lần nữa rúc mặt vào ngực mẹ mà dụi qua dụi lại, cái miệng tuy đau nhưng vẫn leo lẻo: “Mẹ Ngỗng, biết ngay là mẹ Ngỗng mà, ai mà lại có mùi hôi rất thơm như mẹ thế này được chứ.”

Người ta đang khóc mà lại bị con bé chọc cho phì cười, sao lúc này mọi người cứ có cảm giác cái tờ xét nghiệm ADN chưa xuất hiện nào đó dường như chẳng còn giá trị nữa nhỉ?

Nhưng mọi người còn chưa cười xong, Monkey đã lại ngóc đầu lên lần nữa, nó thao láo nhìn mẹ hỏi: “Mẹ Ngỗng bị mất trí nhớ nên mới thành cô “không được đẹp lắm” đúng không?”

Miệng hỏi, tay làm, con bé thoăn thoắt cuộc tròn tay thành nắm đấm rồi vươn lên đập bụp một cái vào đầu mẹ, khiến cô đau đến nhăn nhó mặt mày. Cả nhà bị hành động bộc phát đó của nó làm cho một phen hú hồn, may mà Nam My không bất tỉnh, chỉ hơi đau một chút.

“Ơ mẹ đau à? Anh Bát bảo làm như thế này để giúp mẹ nhớ lại mà. Cái mẹ lừa hôm trước bị đập cho kêu oai oái.” Monkey vừa nói vừa cười.

Cô ôm mặt con bé, tựa má nó mà nghẹn ngào thủ thỉ: “Mẹ nhớ ra rồi, nhớ ra khỉ con của mẹ rồi. Nhớ anh Bát nhỏ động một tí là bỏ nhà đi rồi.”

“Thật không bố?” Tiếng hỏi gần như hét lên của Bát nhỏ ở ngưỡng cửa khiến tất cả mọi người cùng ngoảnh mặt nhìn ra.

Hoàng Bách chậm rãi ngồi xuống nhìn con rồi khẽ gật đầu. Nhưng thằng bé lại đường đột giãy ra khỏi tay bố mà lùi lại. Nó liên tục lắc đầu tỏ vẻ không chấp nhận.

“Không phải, bố muốn lấy cô ấy nên mới nói lừa là mẹ chứ gì? Con nhìn thấy bố hôn cô ấy rồi.”

“Bát nhỏ nghe lời bố.”

“Không nghe!” Nó tức giận gào lên.

“Bát nhỏ đừng giận, nghe bố mẹ nói đã xem nào. Con bảo với bà làm sao? Con bảo con thích cô “không được đẹp lắm”, còn bảo phải bảo vệ cô cơ mà.”

Nó cong môi cãi bà nội: “Nhưng cô ấy không phải mẹ của con, con chỉ thích cô ấy thôi chứ không muốn cô ấy thay thế mẹ của con. Con chỉ cần mỗi mẹ Ngỗng là mẹ của con thôi.”

Bà Hoàng Nguyên âu yếm nhìn cháu, rồi bước lại gần dắt nó đi về phía giường bệnh.

Thằng bé nhìn Monkey ngồi trong lòng cô “không được đẹp lắm” mà tỏ ra ghét bỏ: “Cái đồ phản bội. Từ nay không cho em đi theo nữa.”

“Ơ, mẹ về rồi em ứ thèm đi theo anh nữa, để cho anh bị bắt cóc đi chẳng có ai cứu.” Monkey chu miệng bĩu môi, càng khiến Bát nhỏ ghét hơn.

Nam My đưa tay muốn chạm vào con nhưng thằng bé lại nhanh chóng khoanh tay lại rồi vếch mặt quay đi không thèm nhìn.

Bị con cự tuyệt không khiến cô buồn, ngược lại còn cảm thấy ấm áp vô cùng. Thằng nhóc con này cực kỳ thương mẹ, điều mà từ trước đến giờ nó chưa bao giờ khiến cô thất vọng.

“Bát nhỏ của mẹ sợ mẹ đau nên không muốn mẹ sinh em bé. Miệng thì luôn bảo không thích em nhưng lại cưng em vô cùng. Hay ôm Monkey trên người cho em ngủ.”

Mắt nó chợt chớp thật mạnh rồi chầm chậm ngoảnh mặt nhìn người ngồi trên giường, bắt gặp nụ cười dịu dàng của cô thì vội quay ngoắt đi.

“Lúc chưa nhớ ra, mẹ thật sự rất thích anh em Bát nhỏ, mẹ ước sẽ sinh được những đứa con yêu mình như thế này. Dám bỏ nhà đi tìm mẹ, còn lên truyền hình tham gia cuộc thi để mọi người chia sẻ cho mẹ nhìn thấy sẽ trở về.”

“Có thật là mẹ không?” Nó ngờ vực hỏi.

“Thử lại ôm mẹ xem nào, con chó con của mẹ.”

“Ơ!” Bát chợt rít lên nức nở: “A con chó mẹ của con! Hu hu mẹ ơi! Đúng là mẹ thật rồi.”

Thằng bé cứ thế tu tu lên khóc.

“Sao mà mẹ lâu về thế? Không cho mẹ đi làm nhiệm vụ nữa đâu. Mẹ có mặc sịp đỏ ngoài quần cũng không làm siêu nhân được đâu.”

Lần này nó còn khóc to hơn những lần trước. Khóc đến không thở nổi.

Bà Hoàng Nguyên đẩy cháu lại gần giường với mẹ, để cho Nam My ôm nó vỗ về.

Thằng bé ngồi tựa vào người mẹ, bật ra từng tiếng run rẩy khỏi miệng: “Lúc đấy con nhìn thấy bố hôn mẹ… xong mẹ tát… tát bố. Còn mắng bố là đồ lăng nhăng, xong mẹ bỏ chạy… Lúc mẹ ở trong phòng mẹ khóc con cũng nghe trộm được. Lúc con bảo mẹ đi khỏi nhà không phải vì con ghét mẹ đâu. Vì con nghĩ là bố làm mẹ khóc, bố có lỗi với mẹ nên mới sợ bố lại có lỗi với mẹ nữa, nên con mới muốn mẹ đi, để bảo vệ mẹ khỏi bố… vì mẹ của con sẽ về…”

Nó cúi mặt, đưa tay gạt nhanh nước mắt đã dâng đầy lên, giọng Bát nhỏ đã lạc cả đi mà vẫn cố nói tiếp: “Lúc mẹ bảo mẹ không ở đây nữa, mẹ sẽ đi khỏi nhà con con cũng rất buồn, nhưng lúc đấy mẹ lừa giống hệt mẹ ở đấy rồi, con sợ mẹ đấy buồn nên con mới bảo muốn mẹ đi nhanh. Chứ con cũng không thích mẹ kia lắm. Mẹ rất tốt, còn yêu con và Monkey, nên con cũng ước mẹ mới là mẹ của thật của con. Xấu cũng được… ức… nhưng… mẹ, mẹ đúng là mẹ của con rồi. Hu hu hu…”

Monkey thấy anh trai khóc thương tâm như vậy thì cũng ưng ức khóc theo. Nam My bị con làm cho cảm động mà không ngừng được tiếng nức nở. Ba mẹ con cô ôm nhau mà khóc nấc lên trước ánh nhìn thương cảm có, mừng vui có của tất thảy mọi người.

Bà Hoa thương con, thương cháu, tay siết chặt ngực áo, mắt mũi sụt sùi mà bám chồng khóc đến không thở nổi.

Bà Hoàng Nguyên mỉm cười trong nước mắt, con dâu thật sự đã trở về khiến lòng người làm mẹ vừa mừng vừa hạnh phúc. Bà lặng lẽ đi đến bên con trai mà hiền từ nhìn anh đầy âu yếm.

Hoàng Bách lúc này mắt cũng ướt đỏ, anh tự cảm thấy hổ thẹn, tự trách bản thân khi vợ ở ngay bên cạnh nhưng lại không sớm nhận ra được cô.

Để bọn trẻ và Nam My bình tĩnh trở lại, người lớn mới dỗ chúng nó đưa đi để cho cô nghỉ ngơi.

Monkey ngoái lại mấy lần, dặn dò mẹ đừng đi đâu đợi nó về rửa mặt xong lại vào với mẹ.

Trong phòng bệnh lúc này chỉ còn lại vợ chồng Hoàng Bách, anh chậm chạp bước đến bên giường của cô, Nam My lặng lẽ nhìn chồng, cũng im lặng. Không khí bỗng trở nên bối rối và gượng gạo theo sự thinh lặng của cả hai.

Hoàng Bách thì ăn năn hối hận và cảm thấy có lỗi vô cùng, còn cô thì đau đớn nghẹt thở khi nghĩ tới những chuyện đã xảy ra.

“Hoàng Bách!” Cô khe khẽ gọi anh.

Hoàng Bách chợt quỳ sụp xuống, nghẹn ngào thốt lên: “Ami, anh xin lỗi.”

“Xin lỗi vì đã không sớm nhận ra em.”

Nước mắt anh không kìm được lại cứ vô thức chảy dài trên gương mặt đã hằn lên sự thống khổ và tội lỗi đến tột cùng. Nam My cũng nghẹn ngào ôm lấy mặt anh, tay cô run run gạt nước mắt nóng ướt không ngừng ứa ra trên mặt chồng.

Nam My đăm đắm ngắm nhìn Hoàng Bách, anh luôn ở bên cạnh, luôn ân cần thân thuộc như vậy nhưng cả hai lại không nhận ra nhau.

Hóa ra thứ cảm xúc mà cả hai dành cho nhau khi ấy là tình yêu ẩn sâu từ trong tiềm thức đã nhận ra nhau, là linh hồn vốn thuộc về nhau đã cảm nhận được sự hiện hữu của đối phương nên mới thôi thúc họ quấn lấy nhau, không phải sai trái hay tội lỗi gì cả.

“Ami! Ami! Anh xin lỗi…”

Hoàng Bách cứ mãi lặp đi lặp lại một lời, gọi đến lạc cả giọng mà vẫn không muốn ngừng. Nam My nhẹ nhàng cúi đầu đặt môi lên trán, xuống mũi Hoàng Bách rồi phủ lên làn môi lạnh ướt của anh một nụ hôn nồng nàn ấm nóng, như muốn sưởi ấm cả trái tim đơn lạnh của chồng.

“Hoàng Bách, em về rồi!”

Sự nghẹn ngào qua đi, không chỉ kết quả xét nghiệm ADN của Nam My mà kết quả khám nghiệm của thi hài dưới nấm mộ mới đắp ở gần nhà Phan cũng đã có. Người được chôn dưới đó không phải Nam My, người mà mọi người nghi ngờ đang được ôm trong vòng tay Hoàng Bách lúc này mới chính là cô thật sự.

Khánh Huy nhận được kết quả cũng đưa ra suy đoán: “Vậy có thể thi thể này là Phượng thật, vợ của tên Phan không chừng.”

“Em sẽ cho làm xét nghiệm ADN với người thân của cô ta luôn. Còn Phan thì sao anh?”

Khánh Huy nhìn cấp dưới của mình rồi nói: “Đã cho phong tỏa hết các đường ra vào của Thành phố Biển, cả người của công an và người của Tuấn Trung đều đang tìm kiếm hắn. Nếu hắn mọc cánh thì may ra có thể thoát được.”

“Tung tin đi, cho báo chí vào cuộc. Nói thi thể khai quật được kia xác minh là Mai Thị Hồng Phượng và trả thi hài về cho gia đình họ mai táng. Hắn sẽ tự mò ra.”

Tiếng Hoàng Vũ từ ngoài cửa sang sảng vọng vào, thu hút sự chú ý của những người ở bên trong.

Khánh Huy thấy anh nói hợp lý thì khẽ gật gù. Hoàng Vũ lại nói tiếp: “Còn không hắn cứ chui rúc thì cũng mất thời gian tìm kiếm. Thời gian ấy để làm việc khác còn có ích hơn. Cũng chẳng phải án lớn gì, kéo dài mãi mang tiếng công an Thành phố Biển ra.”

“Làm theo lời đồng chí Vũ đi.” Khánh Huy ra lệnh.

Người kia lập tức nhận lệnh và rời đi.

“Hoàng Bách em muốn đi vệ sinh.”

“Được, để anh đưa em đi.”

Anh xuống giường trước rồi định bế cô lên, liền bị Nam My cản: “Ớ ớ, anh làm gì đấy. Em tự đi được.”

“Chân em đã khỏi đâu.” Anh rủ mắt nhìn xuống cổ chân còn bầm tím của cô.

Nam My cười xòa, vươn tay ôm cổ anh để Hoàng Bách bế tới nhà vệ sinh.

Thả vợ xuống trước cửa nhà vệ sinh rồi mà Hoàng Bách vẫn đứng đấy không chịu đi, cô nhón chân bước vào trong, rồi nhanh tay đóng cửa lại không cho anh nhìn.

Nam My vừa vén áo, ngón tay chợt sượt qua cái bụng bắt đầu căng lên trông thấy mà thảng thốt rủ mắt.

Cô nghiêng người sang trái rồi lại nghiêng sang phải, nhưng nó vẫn lù lù như thế mà chẳng hề bằng phẳng như trước đây. Sao lại giống lúc cô mang thai bọn trẻ như thế này.

Đầu mày Nam My cau chặt khi cố xâu chuỗi lại trí nhớ của mình, cô mang thai, cô đang mang thai. Nhưng, nhưng đứa bé này, đứa bé này ở đâu mà ra? Trước lúc đi làm nhiệm vụ cô không hề có thai, vậy… vậy đứa bé này không phải con của Hoàng Bách, có lý nào trong lúc nửa tỉnh nửa mê kẻ kia đã làm gì cô rồi sao?

Nam My sợ hãi liên tục lắc đầu, cô không chấp nhận, không muốn có đứa trẻ này.

Cô tự cảm thấy ghê tởm bản thân mình vì đã chung đụng với người đàn ông khác mà không phải Hoàng Bách, lại còn mang về đứa con không phải của anh.

Nam My điên cuồng giật bung cúc áo rồi nhanh chóng trút bỏ hết đồ bệnh nhân trên người vứt xuống. Cô đứng giữa vòi hoa sen mà vặn nước.

Mặc nước lạnh căm xối xả lên người mình, Nam My ra sức kỳ cọ thật mạnh, cố gắng rửa trôi sự dơ bẩn mà mình tự nghĩ ra, nhưng cô vẫn không làm sao chấp nhận được.

Hai mắt Nam My lúc này đã đẫm nước đỏ au, không biết là do nước mắt hay nước lạnh từ vòi hoa sen xối vào.

“Không được, không muốn. Không muốn.” Cô luôn miệng lẩm bẩm, mười đầu móng tay gồng lên dùng lực cào vào cơ thể mình, cào lên bụng bầu hằn lên từng vệt lằn đỏ, cào thật cật lực đến khi da thịt trắng hồng giờ đã bắt đầu tím tái đi vì lạnh vì vết xước.

Vết rạn trên da thịt đã dần bị những vết hằn màu máu che lấp đi, vậy mà Nam My vẫn không cảm thấy thỏa mãn.

“Ami, Ami sao em lâu quá vậy? Có sao không?”

Tiếng gọi của Hoàng Bách từ bên ngoài khiến cô giật mình khựng lại, Nam My quắc mắt au đỏ nhìn về phía cửa đang bị Hoàng Bách đập lên.

“Ami, trả lời anh.”

“Anh phá cửa đấy. Ami!”

“Không, không, anh đừng vào.” Cô rùng mình run rẩy, Nam My tự động lùi người, tay quờ quạng tìm điểm bấu víu, nhưng lại tóm trúng bánh xà phòng rửa tay.

Mắt Nam My bỗng sáng rực như tìm thấy cứu tinh của cuộc đời mình.

Cô vội vàng đưa nó dưới vòi nước sấp ướt, rồi cật lực chà sát khắp người mình, chà cho cả người nổi ban đỏ rực.

Lúc này bên tai cô chẳng còn nghe được tiếng gọi của chồng, trong đầu văng vẳng lời nói: “Phải thật sạch, phải thật sạch…”

“Ami! Em đang làm gì vậy?” Hoàng Bách phá được cửa xông vào, lại bị cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra trước mắt làm cho sửng sốt.

Anh lao tới, giữ chặt tay Nam My. Nước lạnh từ vòi hoa sen dội lên người Hoàng Bách khiến anh rùng mình.

“Em làm sao thế? Sao lại tắm nước lạnh? Sao lại dùng xà phòng hả?” Hoàng Bách vội vàng tắt nước rồi ôm ghì lấy vợ.

Mặc anh chất vấn, cô vẫn không ngừng cào cấu lên da thịt mình. Hoàng Bách càng hoảng sợ, càng ôm chặt vợ, giữ chặt tay cô không cho động đậy.

“Đừng cào nữa, nổi hết ban lên rồi, xước hết da rồi. Anh đưa em ra ngoài, em đang mang thai…”

“Không…” Nam My điên cuồng lắc đầu, mà gào lên: “Không… Hoàng Bách em không muốn đứa con này. Em không muốn nó. Bỏ nó đi, bỏ nó đi cho em…”

“Làm ơn, bỏ nó đi cho em mà.”

Nam My thật sự mất bình tĩnh, chỉ còn lại sự sợ hãi và đau đớn. Cô ghét nó, ghét đứa trẻ tự nhiên xuất hiện trong bụng mình.

“Được rồi Ami, bình tĩnh lại. Bình tĩnh lại, chúng ta tắm xong rồi nói chuyện được không?”

Hoàng Bách vừa dỗ dành vợ, vừa vặn sang phía nước nóng muốn tắm rửa sạch xà phòng cho cô.

Nam My ở trong lòng anh liên tục lắc đầu, liên tục cầu xin chồng giúp cô bỏ đứa trẻ.

Nhân viên y tế đem đồ khô đến theo sự nhờ vả của Hoàng Bách. Họ hỏi anh có cần giúp không, nhưng Hoàng Bách từ chối, anh muốn tự chăm sóc vợ mình. Trong lúc chờ người nhà mang đồ của mình đến, Hoàng Bách cũng đành phải mặc tạm đồ của bệnh viện.

Thay quần áo cho cả hai xong, anh lại quấn chăn quanh người Nam My, rồi ôm chặt lấy cô trong lòng.

Cứ mỗi lần cô ngứa muốn gãi, lại bị Hoàng Bách giữ chặt tay. Anh không cho vợ gãi mà tự mình xoa giúp cô. Vì Nam My đang mang bầu nên không thể dùng thuốc uống mà chỉ có thể dùng thuốc bôi ngoài, nhưng loại này tác dụng chậm mất nhiều thời gian da mới dịu đi được, nên Hoàng Bách luôn phải ở bên cạnh canh chừng. Da thịt cô lúc này đã trầy xước không ít, anh không dám để Nam My tự hành hạ bản thân mình.

“Ami ngủ một chút nhé!”

Cô chậm chạp lắc đầu dù cả người đã ngả rạp lên Hoàng Bách, hai mắt cũng lờ đỡ trĩu xuống.

“Em cảm thấy thế nào, có đau ở đâu không? Chỗ da trầy có rát không? Còn ngứa nhiều không?”

“…”

“Vì em mang thai nên không thể dùng thuốc được, chỉ bôi ngoài, nên cố gắng chịu ngứa một chút. Có anh rồi, anh sẽ xoa cho em.”

Hoàng Bách nhắc đến cái thai như chạm trúng vào công tắc của Nam My, cô lại muốn vùng dậy nhưng bị anh níu lấy rồi ôm thật chặt, không cho vùng vẫy.

“Ami bình tĩnh.”

“Không, em không muốn nó, anh là bác sĩ cơ mà. Anh bỏ nó đi cho em được không Hoàng Bách?”

“Nó là con của chúng ta mà, sao em lại không muốn chứ?”

“Không, anh đừng lừa em. Nó làm sao có thể là con của chúng ta được? Lúc đi em hoàn toàn bình thường, không mang thai, làm sao nó là con của anh được.”

“Ami nghe anh, anh đã tính rồi, đúng là con của anh mà.”

Cô xoay người, mặt đối mặt nhìn anh, hốt hoảng hỏi: “Thật không?”

Hoàng Bách kiên định gật đầu: “Trước ngày em đi chúng ta quan hệ, anh không dùng bao nhớ không?”

Nam My bám chặt cẳng tay anh khẩn thiết nói: “Vậy bây giờ anh chọc ối xét nghiệm ADN, xem nó có thật sự là con của anh không.”

“Ami!”

Cô khổ sở nhìn anh, đôi mắt có hồn lúc này đã hằn lên sự tuyệt vọng: “Anh không dám đúng không?”

Nam My lẳng lặng muốn rời khỏi người anh, nhưng Hoàng Bách vẫn cố chấp ôm siết lấy vợ.

“Nó không phải con của anh, em không muốn nó. Buông em ra.” Cô cắn răng gồng lên, tay bấu chặt cẳng tay anh muốn giằng ra.

“Ami nghe anh! Đó cũng là một sinh mệnh.”

Nam My vẫn lắc đầu, không muốn nghe anh nói.

“Chỉ cần là con do em sinh ra anh đều chấp nhận, chỉ cần em bình an. Chỉ cần em trở về, anh có thể chấp nhận được hết.”

“Không đâu.”

“Thai lớn rồi, em còn yếu như vậy, bỏ thai lúc này rất nguy hiểm. Anh có thể chấp nhận một đứa trẻ chưa chắc đã là con của mình, nhưng không thể chấp nhận việc mất em. Anh xin em. Ami!”

“Không đâu… không đâu, em không chấp nhận…”

Nam My cứ thế lịm dần trong nước mắt, cả người cô mềm oặt trong lòng chồng. Hoàng Bách đau đớn áp mặt lên mặt vợ, cố sưởi ấm cho cô.