Chương 22


Chương 22

Ngày hôm sau, Phượng định bảo Phan đi cùng mình nhưng cô lại đặt lịch khám và tiêm vào đầu giờ chiều nên sợ mất việc của chồng thì không nói với anh ta nữa.

Lúc này Hoàng Bách cũng vừa tranh thủ trước giờ họp gọi điện cho Nam My, nghe anh nói cuối ngày hôm nay sẽ xong việc và trở về Thành phố Biển khiến cô kinh ngạc thốt lên:

“Sao về sớm thế ạ? Em tưởng anh đi bốn ngày?”

“Xong việc rồi thì anh về thôi, mà em không mong anh về à?”

Nam My tự nhiên chột dạ, cười cười đáp: “Dở à, em và con rất nhớ anh. Monkey nói xem phải không?”

Cô quay sang nhìn con bé đang ngồi chơi bên cạnh mình, nó giương mắt nhìn mẹ rồi gật đầu cái rụp: “Bố ơi bố về đi, về chơi với Monkey đi, con chán.”

Hoàng Bách bảo Nam My mở video cho anh gặp con, nhưng cô lại sơ ý nhấn phải nút tắt. Hoàng Bách ngớ người nhìn xuống điện thoại, anh định gọi điện lại thì có tin nhắn gửi đến. Là Nam My bảo Monkey muốn đi tè, đợi một lát xong cô sẽ gọi lại cho anh nói chuyện với con.

Vừa lúc ấy đồng nghiệp cũng bảo anh vào bắt đầu cuộc họp buổi chiều, nên Hoàng Bách đành nhắn sẽ gọi lại sau khi cuộc họp kết thúc.

Đọc tin nhắn mà tim Nam My cứ nhảy loạn lên, các mạch đập trên người cũng như đang xuôi ngược lung tung. Cô khẽ thở phào vì mình nhanh trí rồi bỏ con gái ở đấy một mình mà chạy lên phòng.

“Không được, không thể ở đây được nữa.” Nam My vừa mở tung tủ đồ vừa nhanh tay rút hết quần áo của mình vứt ra giường vừa lẩm bẩm.

“Nhà giàu thật, chồng ngon thật, nhưng nuốt không trôi rồi. Thôi được rồi có cái thẻ và số tài sản trong két sắt này cũng đủ rồi.”

Sau khi nhét hết đồ và tài sản mà mình gom được của vợ chồng Hoàng Bách, Thanh Vi nhanh chóng kéo vali của mình xuống nhà mà không buồn quay đầu lại. Mới có mấy ngày mà cô ta phát mệt với việc giả vờ mất trí, giả vờ làm vợ đảm mẹ hiền của hai đứa nhóc phiền phức này rồi.

Nghe tiếng vali lục cục bị kéo lê trên bậc cầu thang, Monkey nhổm người bám thành ghế nhìn theo.

“Mẹ làm gì thế mẹ?”

Thanh Vi quắc mắt nhìn con bé một cái rồi cứ thế kéo vali xuống nhà, cô ra đến giữa phòng khách, Monkey cũng chổng mông tụt xuống khỏi sofa mà chạy theo: “Mẹ đi đâu thế, cho Monkey đi cùng.”

“Không được, Monkey ở yên đấy đi, tí anh Bát đi học về rồi chơi cùng con.”

“Không đâu, mẹ không được đi, mẹ bỏ nhà đi à?”

Câu hỏi của đứa nhóc con cũng khiến Thanh Vi giật thót mình, cô ta không muốn mất thì giờ với con bé thì hùng hùng hổ hổ lôi vali đi thật nhanh ra khỏi nhà.

Monkey cũng không chịu ở yên mà lon ton chạy theo, vừa chạy vừa gọi mẹ.

Đến hiên, Thanh Vi quay ngoắt lại nhìn. Monkey cũng chạy tót đến bám gấu áo mẹ đòi: “Monkey đi cùng mẹ.”

“Không được, Monkey đi vào nhà, ngoan ở nhà trông nhà cho mẹ. Không được đi theo. Nhé!”

Thanh Vi ngọt nhạt dỗ con bé rồi đẩy nó lùi về phía sau, rồi nhanh chóng xách va ly xuống sân, rồi vội vã rảo bước.

Monkey thấy mẹ sắp bỏ đi thì mếu máo khóc gọi: “Mẹ Ngỗng ơi! Mẹ Ngỗng.”

Mặc nó gào, cô ta đã ra mở cổng, Monkey mắt đẫm nước, tay lành ôm tay đau nhào theo nhưng do cuống quá mà con bé vấp chân vào nhau ngã nhào từ trên bậc hiên cao lăn uỵch xuống sân gạch.

Tiếng động lớn phát ra cùng tiếng khóc ré lên của con bé khiến Thanh Vi giật mình sững lại.

Monkey ngã đập ngực xuống nền gạch khiến nó đau muốn chết tức, nhưng con bé vẫn ngóc đầu nhìn theo bóng mẹ. Thanh Vi nhìn đứa trẻ trong giây lát, thu vào mắt là sự nức nở đáng thương cùng cái miệng ứa đầy máu của nó, nhưng cô ta lại không hề thương xót mà quay ngoắt đi, mặc kệ con bé liên tục gào khóc gọi mẹ.

“Mẹ ơi! Mẹ Ngống… mẹ Ngống ơi!… đau…”

Con bé đau không ngồi dậy nổi, khuỷu tay không bị thương chống xuống nền gạch thô ráp, đầu gối co lên mà lê lết bò theo mẹ. Nó lết đến đâu, nước mắt hòa cùng máu từ vết rách ở môi dưới rơi xuống nền gạch theo đến đấy.

Mặc Monkey gào khản cổ, cũng không có tiếng hồi đáp, mẹ của nó đã biến mất khỏi tầm nhìn nhòe nhòe nước mắt của con bé.

Ở bên ngoài, Phượng cũng vừa được xe ôm chở đến cách cổng nhà Hoàng Bách hơn năm mươi mét, cô đang thanh toán cho người ta thì một chiếc taxi từ phía sau lao vút lên rồi tấp vào lề đường.

Phượng giật mình nhìn theo, rồi thấy bóng dáng Thanh Vi lao rất nhanh vào đó.

Xe đi rồi mà cô vẫn không khỏi thắc mắc cô ta vội vã đi đâu như vậy.

Phượng cầm theo sổ khám thai tung tăng đi về phía cổng nhà Hoàng Bách, cô muốn trước khi rời khỏi Thành phố này sẽ đến thăm bọn trẻ một lần.

Nhưng mới đi qua hàng rào đã nghe tiếng Monkey gào khóc gọi mẹ, Phượng tự nhiên có linh cảm chẳng lành mà vội vã rảo bước thật nhanh. Cô kinh hoàng nhìn con bé đang lê lết dưới sân, theo sau bước của nó là máu tươi nhòe nhoẹt.

“Monkey làm sao đấy?”

“Mẹ… ức… mẹ…”

Con bé nằm trong lòng cô mà tức tưởi không lên lời, Phượng vứt cả sổ khám thai xuống đất rồi ôm nó vào trong nhà.

“Mẹ Ngống… mẹ Ngống…”

Phượng đặt Monkey ngồi trên ghế rồi vội vàng tìm hộp cứu thương cầm máu cho con bé.

Lúc này ở trong phòng họp Hoàng Bách cứ cảm thấy nóng ruột không yên, anh xin phép ra ngoài gọi điện thoại. Anh không biết tại sao lại vô thức gọi cho Phượng chứ không phải Nam My, nhưng lúc này cô làm gì còn tâm trí để mà nghe điện nữa. Sự tập trung của cô đều vào đứa trẻ đang nức nở không ngừng và bị thương ở kia.

Hoàng Bách không gọi được Phượng thì gọi cho Tuấn Trung.

“Có đang ở nhà không?”

“Có, sao thế?”

“Anh gọi Phượng nhưng cô ấy không nghe máy, muốn hỏi xem ở nhà có gì bất thường không.”

Nghe Hoàng Bách nói, Tuấn Trung chợt cười, mỉa mai: “Ơ anh cho người ta nghỉ việc rồi cơ mà, còn gọi hỏi làm gì? Sao anh không hỏi vợ anh ấy.”

“Cái gì? Phượng nghỉ việc?”

“Ừm, hôm trước sang thấy Nam My bảo anh cho cô ấy nghỉ rồi, cũng thấy cô ấy xách túi đi rồi.”

Tuấn Trung đang cười, nhưng Hoàng Bách lại chợt nghiêm giọng gọi: “Trung!”

“Hửm.”

“Giúp anh một việc.”

Tuấn Trung cảm thấy có biến, anh chợt thu lại cánh môi, im lặng lắng nghe anh vợ nhờ vả.

“Anh cũng nghi ngờ sao?”

“Ừ, cứ âm thầm làm thôi, nếu không phải thì tốt. Đừng rút dây động rừng. Có kết quả báo luôn với anh. Chiều tối anh về rồi. Với để ý bọn trẻ giúp anh nữa.”

“Được, giờ em sang luôn.”

Điện thoại vừa tắt, Tuấn Trung đã chợt dim dim mắt như đang suy tính điều gì. Hóa ra không chỉ anh nghi ngờ Nam My kia có vấn đề, mà Hoàng Bách cũng có cùng cảm giác như vậy.

Bước chân Tuấn Trung chợt khựng lại khi thấy những vệt máu vương trên sân, anh vội vã lao vào nhà như một cơn gió.

Đập vào mắt Tuấn Trung là bóng lưng Phượng đang đung đưa trên sofa, cùng tiếng ưng ức nức nở của Monkey và dỗ dành của Phượng.

Tiếng bước chân làm cô ấy giật mình ngoảnh lại, Tuấn Trung dè chừng nhìn người phụ nữ đang ôm cháu gái trong lòng.

“Nam My đâu? Monkey sao vậy?”

“Cô ta bỏ đi rồi, Monkey chạy theo mẹ bị ngã, chảy rất nhiều máu.”

Giọng Phượng nghẹn cả đi, cô vừa xoay người nhìn Tuấn Trung, Monkey tưởng cô bỏ nó đi thì giật thót mình nức nở.

“Cô ở đây, Monkey đừng khóc, cô ở đây rồi.”

“Tới bệnh viện.”

Tuấn Trung lo lắng ngồi xuống trước mặt hai cô cháu, Mắt Phượng đỏ au, còn Monkey thì cứ bám chặt lấy cô mà cả người nó thì giật lên liên hồi theo tiếng ưng ức phát ra từ cuống họng.

“Em lau sạch máu rồi, may mà tay bị thương không sao. Cháu chỉ đau miệng, chắc bị ngã rồi cắn vào môi.”

“Em nói Nam My bỏ đi là sao?”

“Lúc em đến, thấy cô ta đem theo vali lên taxi, dáng vẻ rất vội vàng. Còn bỏ mặc Monkey. Đó có thật sự là mẹ con bé không thế?”

Phượng mất bình tĩnh gắt lên, hai mắt cô đỏ au đăm đăm nhìn Tuấn Trung chờ đợi. Anh nén tức giận đứng dậy rồi đi thẳng lên phòng Hoàng Bách, vừa đi vừa gọi điện thông báo với anh.

“Két sắt mở, quần áo cũng lấy hết đi rồi. Bỏ mặc Monkey…”

Hoàng Bách phẫn nộ trừng mắt siết tay rít lên: “Tìm bằng được nó cho anh. Nếu không phải Nam My, có thể nó biết tung tích của cô ấy ở đâu.”

Tuấn Trung ngắt kết nối điện thoại, rồi gọi cho Long đầu trọc bảo anh ta nhanh chóng tìm Thanh Vi.

Anh xuống nhà nói với Phượng: “Em bế Monkey theo anh, tạm thời đưa con bé sang nhà bà ngoại đợi Hoàng Bách về.”

Cô như một cái máy chỉ biết vâng dạ nghe lời.

Sau khi giao lại Monkey cho bà ngoại con bé, Tuấn Trung nhanh chóng rời đi. Còn Phượng cũng tự trở về nhà mình.

Ông Chiến nghe hai người tường thuật lại mọi chuyện thì vô cùng phẫn nộ mà gọi điện ngay cho Hoàng Vũ, bảo anh truy tìm Nam My có thể là giả mạo kia.

Trong lúc ông bà đang sốt hết cả ruột lên thì Monkey chợt giật nảy mình khóc ré lên, bà Hoa vội vàng lao tới vỗ về cháu.

Hai mắt nó sưng mọng nhắm nghiền ứa nước. Tiếng gọi mẹ khe khẽ bật ra trong họng, vì cứ mỗi lần há miệng là vết cắn ở môi lại đau nên con bé sợ chỉ dám mấp máy nhẹ môi.

Bà Hoa vừa dỗ dành vừa lau nước mắt cho nó, nhìn con bé cái tay còn băng trắng mà cái miệng đã sưng vều lên mà xót hết cả ruột. Bà không tiếc lời chửi rủa đứa con gái được cho là giả mạo con gái mình kia.

“Mẹ… mẹ… ức!!!”

Ông Chiến xót lòng nhưng kìm lại bảo vợ: “Em đưa số cô giáo ở trường của Bát nhỏ để anh gọi, dặn cô bảo cháu đợi Khải Nam đến đón về bên này. Đợi thằng Bách về rồi tính.”

“Nó ác quá, để con bé bị thương như thế này… Liệu… liệu chúng nó có hại Nam My nhà mình không anh?”

Bà Hoa nghẹn họng mà nấc lên, bà lo con bị hại, xót cháu bị đau mà chẳng thể xoa cho con bé được.

Phượng về đến nhà trọ thì chợt giật mình khi thấy cánh cửa chỉ khép hờ hờ, cô è dè tự hỏi: “Trước lúc đi mình quên khóa cửa ư?”

Cô rón rén bước lại gần, quanh xóm trọ toàn người lao động ở nên giờ này vắng hoe chẳng có ai khiến Phượng tự nhiên rén ngang mà thần hồn nát thần tính, nếu cô không quên khóa cửa thì chỉ có thể là có trộm mà thôi.

Phượng quơ lấy cây chổi ở góc sân, lăm lăm bước tới, cô co chân đạp cửa thật mạnh chổi cũng vung lên thủ thế, sẵn sàng đập nếu kẻ trong nhà lao ra.

Nhưng đập vào mắt Phượng là dáng vẻ thảng thốt như kẻ gian bị bắt gặp của hai kẻ ở trong.

Cô kinh ngạc thốt lên: “Phan, sao anh ở nhà giờ này?”

“Anh…” Bị hỏi bất ngờ khiến anh ta ngắc ngứ.

Lúc này Phượng mới để ý thấy người đứng bên cạnh chồng mình, nét mặt Phượng trở nên xấu hẳn đi, khi kẻ đó chính là Nam My.

“Cô, cô ta đến đây làm gì?”

“Phượng từ từ anh sẽ nói cho em.”

Phan lao đến bên cạnh Phượng, cô đã đưa tay cản anh ta rồi lừ lừ bước đến trước mặt người phụ nữ mặt dày mày dạn kia mà chất vấn: “Sao cô lại bỏ mặc Monkey hả? Có biết là vì chạy theo cô mà con bé ngã rất đau không hả?”

“Ai mà biết.” Cô ta khinh khỉnh vếch mặt đi.

“Cô là mẹ nó cơ mà?”

“Ai mà mẹ nó chứ?”

Phượng kinh hoàng trừng mắt nhìn cái vẻ mặt câng câng đáng ghét của người phụ nữ kia. Sự tức giận và bản năng của người sắp làm mẹ thôi thúc cô vung tay tát cho cô ta một bạt tai thật mạnh.

Thanh Vi bị đánh bất ngờ thì không kịp trở tay mà loạng choạng lùi về phía sau. Cô ta ôm lấy bên má đau rát, vằn mắt chỉ thẳng mặt Phượng mà gào lên: “Cô dám đánh tôi à?”

“Sao tao không dám đánh mày, con khốn nạn lừa đảo này. Uổng công bố con Hoàng Bách tin tưởng mày, mày lại dám cả gan lừa gạt, dám lợi dụng sự mất mát đau khổ của họ mà trục lợi.”

Phượng lúc này như nổi máu điên, cô một lần nữa vung tay định đánh vào cái mặt trơ trẽn của Thanh Vi, nhưng lại bị cái chộp tay thật mạnh và tiếng quát của Phan làm cho khựng lại.

“Phượng thôi, em điên à?”

Cô vằn mắt nhìn chồng mình, nét mặt anh ta lúc này cũng trở nên sầm sì giận dữ. Cô cười mà mặt cứ méo mó hết cả đi, lúc này Phượng mới ý thức được rằng, có khi nào mình bị bọn họ cắm sừng không? Bảo làm sao từ sau khi xuống dưới này anh ta lại ít hỏi han cô hơn, khi gặp gỡ cũng chỉ qua loa đại khái. Từ lúc cô tỉnh dậy đến giờ, từ lúc gương mặt trở nên xấu xí như thế này phải chăng chồng cô đã thay lòng đổi dạ không?

Phượng cay đắng tự hỏi, nhưng lại không hề biết nguyên nhân sâu xa và sự thật kinh hoàng ở phía sau. Bởi mọi ký ức và những gì liên quan đến bản thân mình cô đều được Phan nói cho biết. Tất cả đều được anh ta thêu dệt lên, mà bản thân Phượng lại chẳng thể chứng thực được.

Trong lúc Phượng đang chìm đắm trong mớ bòng bong hỗn loạn này, Thanh Vi chợt cười lớn mà chỉ chỉ tay về phía bọn họ: “Mày chửi tao lợi dụng anh ta để trục lợi? Hay là đang tự chửi chính mình hả? Các người, hóa ra là cùng một giuộc với nhau, cũng mưu mô lắm mà còn dám ở đấy mà chửi tao à?”

Phượng và Phan cùng sững sờ nhìn Thanh Vi điên dại, cô ta khẩy môi chỉ trích Phan: “Đưa vợ vào làm người giúp việc, được tin tưởng giao cho cả thẻ rút tiền không giới hạn. Chắc chắn đã bòn rút không ít tiền của anh ta. Bảo sao lại ra đi dễ dàng như vậy. Anh khôn lắm, phỉnh tôi vào nhà đó để thế chỗ cho vợ mình rút gọn.”

“Mày đang nói cái gì vậy?” Phượng ngỡ ngàng nhìn Thanh Vi.

“Hỏi chồng mày đi.”

Phan cứ đứng đực ra đó, chỉ mình Phượng chẳng hiểu gì cứ hết nhìn chồng lại nhìn Thanh Vi, cô run run chất vấn: “Cô ta đang nói cái gì vậy? Anh biết em làm giúp việc cho gia đình Hoàng Bách ư?”

“Không biết.” Phan nghiến răng đáp, nếu anh ta mà biết nơi vợ làm việc là gia đình đó thì đã không để cô tiếp tục rồi.

Sau khi gây hiềm khích cho hai vợ chồng Phan, Thanh Vi muốn bỏ đi, sở dĩ cô ta đến đây tìm anh ta là vì nghĩ Phan làm việc ở mỏ than thổ phỉ, có thể giúp mình ẩn náu một thời gian để tìm đường trốn, nhưng không ngờ lại gặp Phượng.

Nhưng Phượng nào để cho Thanh Vi toại nguyện, cô vội túm lấy cô ta giữ lại không cho đi.

“Mày đứng lại nói cho rõ ràng, rồi theo tao đến gặp Hoàng Bách. Những gì mày ăn trộm của nhà anh ấy phải nôn hết ra.”

“Buông tao ra con xấu xí này.”

Thanh Vi cuống cuồng hất tay Phượng rồi nhao ra ngoài nhưng cô không bỏ cuộc mà lao theo túm được gấu áo cô ta lại. Thanh Vi điên cuồng vùng vằng hòng thoát ra khỏi Phượng, nhưng cô nào chịu buông tay.

Hai người bọn họ kẻ co người kéo xô đẩy lẫn nhau. Thanh Vi vằn mắt nhìn Phượng một cách độc ác. Cô ta nhằm cái bụng bầu của cô mà co chân đạp tới, Phượng nhanh nhạy thì vội buông tay rồi khom người lùi lại, nhưng lại bị hẫng chân nên khuỵu ngã xuống.

“Phượng!”

Phan lao tới đỡ nhưng không kịp, đầu Phượng đập thật mạnh vào cạnh ghế đẩu rồi ngã vật ra sàn trước sự kinh hoàng sửng sốt của cả hai người bọn họ.

Thanh Vi run lẩy bẩy vừa xua tay vừa lùi về phía cửa: “Không, tôi chẳng làm gì cả, là cô ta tự ngã. Tôi không làm gì cả.”

Cô ta loạng choạng bám tay cầm vali rồi quay đầu bỏ chạy khỏi phòng trọ của vợ chồng Phan sau khi khiến Phượng bất tỉnh.

Đoạn đường từ ngoại tỉnh về Thành phố Biển gần hai tiếng đồng hồ nhưng Hoàng Bách lại chỉ đi chưa đến một tiếng.

Xe lao vun vút trên đường cao tốc, vượt hết tất cả các xe cùng chiều, tiếng xe xé gió vù vù cùng tiếng còi hiệu xin đường liên tục phát ra suốt một đoạn đường dài cùng với sự lo lắng và giận dữ của anh.

Xe đến đoạn đường chuẩn bị rời làn đường cao tốc, Hoàng Bách giảm tốc chuyển làn, nhưng chợt giật mình bởi tiếng còi xe inh ỏi, anh nhìn nhanh qua gương chiếu hậu, một chiếc xe “hổ vồ” đồ sộ hình như bị mất lái đang lao với vận tốc kinh người sát nút với xe của anh.

Hoàng Bách kinh hoàng trợn trừng mắt, tay siết chặt vô lăng, chân dí cứng bàn ga rồi bẻ lái.

Còi xe vẫn không ngừng cho đến khi có cái gì đó va chạm thật mạnh cùng tiếng đổ vỡ ầm ầm nổ ra giữa nút giao trên đường quốc lộ.

Tất cả xe đang lưu thông trên đoạn đường đó nhanh chóng dừng hết lại vì cảnh tượng kinh hoàng vừa diễn ra như trong phim hành động trước mắt.

Chiếc xe “hổ vồ” lật nhào nằm vắt ngang đường quốc lộ, cách đó một khoảng cực gần là chiếc xe con cắm sầm vào giải phân cách, đầu xe bẹp rúm được ôm gọn trong thanh chắn giải phân cách bằng kim loại bị bẻ cong sau cú va chạm vừa rồi.

Người ở trong xe dần hồi tỉnh. Hoàng Bách chậm chạp nâng đầu, hai mắt hoa lên vì sự choáng váng do chấn động mạnh vừa rồi. Tai anh cũng ù đi chẳng nghe được tiếng hô hoán, hỏi han của những người bên ngoài lúc này.

“Này anh! Này còn tỉnh táo không?”

“Anh ổn chứ?”

“Mở cửa đi.” Một người thúc giục những người còn lại ở bên ngoài, cửa kính xe bị vỡ, mảnh vỡ vụn vương vãi trên sàn xe, đùi Hoàng Bách và nền đường, nhưng thật may mắn là không có mảnh nào găm vào chỗ hiểm của anh.

“Anh có sao không? Ổn chứ?”

Hoàng Bách nhíu mày, nặng nề hít thở rồi đưa tay xua xua tỏ ý ra hiệu cho bọn họ rằng mình ổn.

Người ta giúp đưa anh ra khỏi xe, mỗi người hỏi một câu. Hoàng Bách vẫn hoàn toàn tỉnh táo, chỉ là do va chạm đột ngột và quá mạnh chiến anh bị choáng mà thôi.

Người lái xe tải kia cũng nhanh chóng được lôi ra ngoài, nhưng xem ra tình trạng của anh ta tệ hơn Hoàng Bách rất nhiều.

“Người đó thế nào?” Anh mệt nhọc hỏi.

“Vỡ đầu, chảy nhiều máu lắm, không biết có qua được không?”

Hoàng Bách loạng choạng đứng dậy, anh muốn đến kiểm tra tình trạng của người kia. Người qua đường thấy anh chưa thật sự ổn thì đỡ Hoàng Bách về phía đó.

Tình trạng của người lái xe kia không ổn lắm, dự là lành ít dữ nhiều. Hoàng Bách cũng lực bất tòng tâm, bảo mọi người tạm thời đừng tự ý di chuyển, đợi cứu thương đến.

Nhìn con rể về nhà trong tình trạng nhếch nhác, áo lấm tấm dính máu, trên cổ và tay có vài vết trầy xước khiến vợ chồng bà Hoa lo lắng vô cùng. Hai đứa trẻ nhìn thấy anh thì nhào tới vừa khóc vừa ôm chân bố.

Hoàng Bách khom người ngồi xuống bên cạnh hai con, nhìn môi và gò má cùng trán Monkey bị thương, đặc biệt cái môi dưới sưng vều lên còn đọng máu thâm tím của nó khiến anh vừa đau lòng vừa tức giận. Anh bất lực ôm mặt con, gạt nước mắt cho cả hai đứa rồi bế Monkey lên tay, tay còn lại dắt Bát nhỏ đi vào ghế ngồi.

“Có sao không con? Máu nhiều thế này?”

“Con không sao, máu của người ta, con chỉ bị trầy xước một chút.”

“Ông bà ông vải phù hộ. Sao tai ương lại đến cùng một lúc thế này?” Bà Hoa sụt sùi nước mắt chắp tay khấn vái, mà cả người cứ lẩy bẩy run.

“Bố ơi bố mẹ bỏ đi đâu mất rồi, sao em lại bị đau thế hả bố?”

Hoàng Bách ngoảnh sang ôm cổ Bát nhỏ, tựa đầu vào trán nó, nói với con: “Không phải mẹ.”

“Mẹ đâu mất rồi, mẹ Ngống đâu mất rồi?”

Monkey chợt òa lên khóc, cái mặt nó lúc này rất hoang mang, mắt dáo dác nhìn quanh nhà, như đang tìm kiếm mẹ.

Hoàng Bách ôm con vào lòng, vừa vỗ về vừa dỗ dành nó: “Monkey nín, con đừng khóc lại đau miệng nhé.”

“Mẹ! Mẹ!” con bé không nghe vẫn khe khẽ gọi.

“Mẹ có còn sống không hả bố? Hay mẹ chết thật mất rồi?” Bát nhỏ bật ra lời sau tiếng nấc.

Hoàng Bách nhìn con, liên tục lắc đầu, dối lòng nói với nó: “Nhất định mẹ sẽ về. Bát nhỏ ngoan, nhất định mẹ sẽ về với các con.”

Thằng bé không tin, cứ vừa khóc vừa lắc đầu rồi ngả hẳn người đổ gục vào người bố nó.

Hoàng Bách cho con ngủ xong mới thay rửa và xử lý những vết thương nhỏ trên người mình. Dù anh không phải người gây ra tai nạn, nhưng vẫn bị cảnh sát đưa cả người lẫn xe về đồn, phải nhờ Hoàng Vũ ra mặt mới không phải làm những thủ tục rườm rà theo quy trình.

Hoàng Bách xử lý vết thương xong, vừa định mặc lại áo thì có điện thoại từ Tuấn Trung, anh vội nghe máy.

“Bắt được con đó rồi, anh đến Sea Storm đi. Ổn chứ? Có đi được không?”

“Được.”