Chương 21
Hoàng Bách chợt rùng mình, lực siết cổ tay vợ bỗng mạnh hơn một chút. Biết là đã thành công khiêu khích được chồng, Nam My càng lấn lướt làm tới mà hít hà động chạm, hôn từ gáy đến tai, men tới sườn mặt, rồi mạnh mẽ bám vai anh mà níu về phía mình, ép Hoàng Bách nằm ngửa.
Tiếng Nam My cười khe khẽ, đầy thích thú và hào hứng, hơi thở thơm tho mát lạnh vờn quanh mặt anh. Thấy Hoàng Bách nằm đơ như cá chết thì tưởng anh muốn mình chủ động, cô rủ mặt nhìn vào chóp mũi, rơi trúng bờ môi chồng muốn hôn xuống, nhưng Hoàng Bách lại giật mình ngoảnh mặt đi.
Nam My bị hẫng thì sững sờ đến đơ người, không ngờ lần đầu tiên chủ động lại bị anh chối từ.
Hoàng Bách đưa tay ôm mặt vợ, dim mắt nhìn cô, thu vào võng mạc là vẻ mặt thất vọng đến cứng đờ của Nam My. Anh cong môi nhắc nhở: “Em quên rồi, chúng ta không làm khi có con ngủ bên cạnh.”
“Anh chưa nhắc em.”
Nam My khẽ thở phào mà nũng nịu nhéo mũi chồng rồi nghiêng đầu đưa mắt nhìn về phía phòng tắm. Hoàng Bách hiểu ý cô nhưng chỉ tủm tỉm cười, anh lặng lẽ lắc đầu, mà trầm giọng nói: “Anh muốn lần đầu âu yếm em sau tháng ngày xa cách phải khiến em thật thoải mái. Em là vợ anh cơ mà, sao phải lén lút và bất tiện như vậy chứ, phải không?”
Nam My chợt sụ xuống, anh lại dỗ dành: “Em còn chưa nhớ ra anh cơ mà, đừng cố ép bản thân. Anh chờ được. Ngoan, nằm xuống ngủ đi nào.”
Anh không để cô có cơ hội phản bác đã kéo Nam My nằm xuống rồi ôm gọn lấy trong lòng. Hoàng Bách gác cằm lên đỉnh đầu vợ rồi lẩm bẩm nói: “Đợi anh đi công tác về chúng ta đến bệnh viện khám lại nhé.”
“Để làm gì cơ?” Nam My khó hiểu ngẩng đầu, nhìn ngược về phía sau.
“Khám lại cho em, em bị thương đến mất cả trí nhớ, không biết còn để lại những di chứng gì nữa, phải kiểm tra tổng quát thật kỹ thì anh mới yên tâm được.”
“…”
“Với cả biết đâu sẽ có cách giúp em lấy lại được trí nhớ thì sao?”
Anh ôm siết lấy vợ, rồi nhắm nghiền hai mắt, hơi thở dần đều đặn giống như đã ngủ, mà không để ý thấy được sắc mặt không tốt của vợ lúc này.
Sớm ngày hôm sau Hoàng Bách đã chuẩn bị ra khỏi nhà để đi công tác ngoại tỉnh. Người anh gặp trước khi đi không phải Nam My mà là Phượng, cô vốn quen giấc nên dậy khá sớm để chuẩn bị bữa sáng cho Bát nhỏ còn tới trường. Thời gian này Monkey bị thương nên ở nhà với mẹ.
“Anh đi luôn ạ?”
“Ừ.”
“Anh có muốn ăn sáng rồi mới đi không?” Phượng gượng gạo hỏi, thật ra là hỏi cho có lệ.
Hoàng Bách không đáp lại ngay, Phượng chạm phải ánh nhìn của anh cũng vội quay đi, tay cô vẫn quấy đều nồi cháo sườn đang lục bục sôi trên bếp.
“Có cái gì ăn sáng vậy?”
“Cháo sườn đậu.” Phượng đáp mà không quay lại.
“Ăn cũng được, đã ăn được luôn chưa hay phải đợi? Tôi phải đi sớm.”
“Để tôi lấy cho anh.”
Phượng vội với bát trên giá, rồi múc cháo ra cho Hoàng Bách. Nhìn bát cháo nóng hổi kèm thêm vài miếng đậu phụ rim với hành khiến dạ dày Hoàng Bách cũng chợt cồn cào đói.
Anh ngước mắt nhìn Phượng, vừa định nói cảm ơn thì cô đã quay đi.
Giữa hai người vẫn giữ nguyên sự bối rối và gượng gạo, khó rút gần khoảng cách như vậy. Hoàng Bách khẽ thở hắt ra, rồi tập trung ăn cháo.
“À, anh Bác sĩ.”
“Sao?” Hoàng Bách ăn vội miếng cháo đã đưa lên miệng rồi nhìn Phượng chờ đợi.
“Thôi anh cứ ăn đi ạ, xong tối về tôi nói chuyện.”
“Đợi tôi đi công tác về rồi nói đi.”
“Bao giờ ạ?”
“Ba hoặc bốn ngày nữa.” Hoàng Bách ăn nốt miếng cháo cuối cùng, rồi đứng lên, “dọn giúp tôi, tôi đi đã.”
…
Lúc Phượng đưa Bát nhỏ đến trường trở về, Nam My mới lững thững xuống nhà, Monkey vẫn chưa dậy. Phượng nhìn cô ấy một cái rồi mỉm cười coi như chào hỏi sau đó định đi lên phòng.
Nhưng hai người vừa bước qua nhau, Nam My đã lên tiếng: “Hoàng Bách bảo cô có thể nghỉ việc trước, tiền lương vẫn trả đúng như thỏa thuận của anh ấy với cô.”
Phượng ngơ ra mất mấy giây, cô chậm chạp ngoảnh sang nhìn cô ấy hỏi lại: “Vậy sao?”
“Ừm, cô chuẩn bị đồ đi, một lát ăn sáng xong tôi đưa tiền lương cho.”
Phượng xoay người trân mắt nhìn theo bóng dáng uyển chuyển đi xuống tầng một của người vừa trực tiếp chấm dứt công việc của mình. Dù đã biết trước cái ngày này sẽ đến mà sao cô lại cảm thấy nặng nề và bứt rứt như thế này chứ?
Phượng ủ rũ bám cầu thang, chậm từng bước đi lên phòng.
Lúc đang dọn dẹp đồ đạc, cô nghe tiếng Monkey khóc gọi mẹ thì nhổm dậy, nhưng đoán Nam My sẽ lên dỗ con, Phượng lại ngồi xuống.
Nhưng năm phút trôi qua, tiếng nó càng khóc tợn mà chẳng thấy tiếng của cô ấy, thì Phượng đành vội vã đi sang xem con bé thế nào.
Lúc mở cửa ra, Phượng nghe thấy tiếng tivi ở dưới nhà vọng lên rất lớn, có lẽ vì vậy nên Nam My mới không nghe được tiếng con khóc đòi mình.
“Monkey dậy rồi à?”
Nó thấy Phượng thì khóc lớn hơn: “Mẹ Ngống, mẹ Ngống đâu, mẹ ơi!”
“Mẹ ở dưới nhà, Monkey nín rồi cô cho đi đánh răng rửa mặt nhé!”
Phượng nựng má, lau mặt cho con bé. Monkey lại bám tay cô rồi bò vào lòng Phượng ngồi. Nó đã nín khóc nhưng người vẫn giật nảy lên theo từng tiếng nấc cụt chưa dứt. Tay không bị đau bám lấy sườn áo Phượng, vùi mặt vào ngực cô mà lim dim đôi mắt dính nước ướt mèm như muốn ngủ tiếp.
Phượng vòng tay bao gọn con bé trong lòng mình, cô cúi đầu cọ mũi lên đám tóc tơ thơm mềm của nó rồi đung đưa người nhè nhẹ. Ôm con bé con này rất thích, nó lại còn tình cảm nữa, cứ bám lấy cô là rúc, rồi ôm chặt không buông.
Nghĩ tới việc sắp phải rời đi, hàng ngày không được nghe tiếng con bé véo von gọi mình mà mắt Phượng chợt nhòe ướt. Cô biết mình không thể bằng mẹ của bọn trẻ được, sẽ phải có lúc chia ly, nhưng không ngờ lại buồn đến như vậy.
Phượng làm vệ sinh cá nhân, buộc tóc hai chỏm cho Monkey xong rồi mới đưa con bé xuống nhà. Nó nhìn thấy mẹ đã hớn hở vươn tay, Nam My tươi cười đưa tay xoa đầu con rồi quay đi, cô với điều khiển tivi để chuyển sang kênh khác.
Phượng định đặt con bé xuống bên cạnh cô ấy, nhưng Nam My lại bảo: “Cô cho Monkey ra kia ăn sáng đi, đặt xuống đây làm gì?”
“Em tưởng chị cho con bé ăn?”
Nam My trừng trừng mắt nhìn Phượng như sinh vật lạ, cô ấy sau giây sững sờ thì khoát tay: “Tôi đang bận một tí, cô cho con bé ăn giúp đi, xong lau mồm miệng sạch sẽ rồi mang lại đây tôi trông cho rồi mà đi về đi.”
Phượng không nói, mà lẳng lặng xoay người, tập tễnh bế Monkey đi. Con bé cũng chẳng đòi mẹ nữa, mà nói chuyện với cô: “Cô ơi cô Anh Bát đi đâu rồi hả cô?”
“Anh Bát đi học rồi.”
“Thế Monkey cũng đi học à?”
“Không Monkey còn đau tay nên ở nhà chơi với mẹ nhé!”
“Thế cô không chơi với Monkey à?”
Phượng nhoẻn miệng nhìn nó, cô cố ý né tránh câu hỏi của con bé mà bảo nó ngồi đợi mình lấy cháo.
Monkey thích cháo đậu nên cứ hai ba ngày, Phượng lại nấu món ấy một lần cho con bé ăn.
“Cô đút cho Monkey đi, tay Monkey đau đây này.” Con bé giơ giơ cái tay đang được băng nẹp của mình lên mà mè nheo với Phượng.
“Tay kia có bị thương đâu mà đòi cô xúc?”
“Ơ, hai cái tay này giống nhau mà cô, nên một tay què là hai tay đều đau giống nhau đấy.”
Con bé tỉnh bơ đáp, cái mặt bầu bĩnh nhăn nhăn lại làm ra vẻ đau đớn lắm cho Phượng xem.
Phượng cưng chiều nhéo má nó, rồi ngồi xuống đút cháo cho con bé ăn.
Sau khi con bé ăn sáng xong xuôi Phượng mới đưa nó lại cho Nam My, cô không đón con mà liếc nhìn xuống chỗ bên cạnh mình, bảo Phượng đặt nó ở đấy.
Phượng làm theo rồi đi lên phòng tiếp tục xếp đồ.
Lúc cô đi xuống nhà thì thấy có người lạ đã ở đó, một cô gái trẻ đang lúi húi ngồi dưới sàn làm cái gì đó cho Nam My.
Phượng vừa đến trước mặt, Nam My đã ngước mắt hỏi: “Xong rồi à?”
Cô lặng lẽ gật đầu, giờ mới nhìn rõ cô gái lạ đang làm gì, hóa ra là làm móng chân cho Nam My.
“Chị thích màu nào, hay làm mắt mèo đi.”
“Cũng được.”
Bọn họ bận chọn màu mà không để ý Phượng đang đứng đợi.
Monkey cũng bị ngó lơ nên nó chán, con bé bám ghế đứng dậy, đòi Phượng: “Cô bế Monkey đi nhà văn hóa chơi đi.”
“Không được rồi, giờ cô bận. Monkey ngồi đợi mẹ chơi cùng nhé!”
Nam My nhướng mắt nhìn Phượng rồi chìa tay ra. Cô khó hiểu nhìn vào bàn tay trắng trẻo của cô ấy rồi lại nhìn Nam My.
“Đưa thẻ mà Hoàng Bách đưa cho cô đây.”
Phượng sực nhớ ra thì vội móc túi lấy chiếc thẻ mà Hoàng Bách đưa cô để chi tiêu trong nhà.
Nam My cũng móc ví đưa cho cô một nắm tiền, bảo Phượng đếm. Nhưng không biết là vô ý hay cố tình mà Phượng vừa chạm vào còn chưa kịp cầm lấy, Nam My đã buông tay khiến tiền rơi lả tả xuống đất.
“Tiền bay!” Monkey háo hức reo lên khi một tờ tiền rơi trúng chân con bé. Nó nhặt tờ tiền lên rồi đưa bằng hai tay cho cô: “Cho cô này cô “không được đẹp lắm” ơi.”
Phượng nhoẻn miệng cười với Monkey rồi cũng đưa hai tay nhận lại trước sự khinh khi của mẹ con bé. Cô tưởng người mẹ mà bọn trẻ ngày ngóng đêm trông như thế nào, nhưng hóa ra lại là phường có học như không thế này.
Cách hành xử của Nam My còn chẳng bằng một đứa trẻ, khác xa trong tưởng tượng của cô.
Phượng không muốn đôi co hay to tiếng trước mặt con bé, cô nhẫn nhịn cúi người nhặt từng tờ tiền dưới sàn nhà. Số tiền này là tiền cô dùng sức mình làm việc chăm chỉ để kiếm được, không thể vì chút bực tức mà từ chối được, như vậy sẽ rất có lỗi với tiền và với chính mình.
Monkey thấy Phượng mang theo túi đồ mà lần trước cô đem đến đi cùng thì hoảng hốt gọi: “Cô ơi cô cô đi đâu đấy? Cô cũng bỏ nhà đi giống anh Bát nhỏ à?”
“Monkey ở nhà với mẹ ngoan nhé!” Phượng nhoẻn miệng cười dặn dò con bé.
“Ơ…” nó quay sang nhìn mẹ, “cô đi đâu thế mẹ Ngỗng?”
“Cô đi về nhà cô rồi con. Ngoan lát mẹ cho đi chơi.”
Monkey cứ nhấp nhổm hết nhìn mẹ lại nhìn Phượng cho đến khi không còn thấy bóng cô nữa.
Phượng đứng hồi lâu trước cổng nhà, rồi mới lầm lũi quay người rời đi. Tuấn Trung vừa ra khỏi nhà nhìn thấy cô định hỏi nhưng Phượng đã lên xe ôm đi mất hút.
Anh nghía sang nhà bố mẹ vợ, nghĩ sao lại đi sang bên ấy. Vừa nhìn thấy Tuấn Trung đi vào nhà, Nam My đã giật thót nhìn khiến người làm móng vẽ trượt cả ra ngoài.
“Ui, chị giữ yên hộ em cái, lem hết rồi.”
“Chú Trung!”
“Monkey đấy à? Sang chơi với em Pi không?”
Con bé gật đầu, rồi lân ra đầu ghế, muốn Tuấn Trung bế nó.
“Không đi làm à?”
“Không, em có việc gì làm đâu, ở nhà trông con cho Hoàng An thôi.” Anh cười cười đáp lại Nam My.
“Ồ, mất trí nhớ cái cũng thay tính đổi nết đỏm dáng nhỉ? Trước đây có bao giờ thấy Nam My móng mánh lòe loẹt như thế này đâu.”
Nam My lúng túng cười gượng đáp: “Thì… tự nhiên lại dở chứng đồng bóng ấy.”
“Phượng đi đâu thế, thấy cô ấy xách cả hành lý theo?”
“Cô ấy nghỉ việc rồi.”
“Vậy sao?” Tuấn Trung kinh ngạc thốt lên, mà mắt sắc vẫn chăm chú nhìn Nam My không rời khiến cô bối rối.
“Mà lúc nào chị sẽ quay lại cơ quan thế?”
“Ừm… cũng chưa biết nữa.”
“Không cuồng chân tay sao?”
Tuấn Trung liên tục hỏi dồn, Nam My thì cứ ngắc ngứ mãi, nhiều lúc còn né tránh ánh nhìn của anh.
Dáng vẻ lấm lét né tránh như kẻ trộm này của cô khiến Tuấn Trung cảm thấy có cái gì không đúng, càng khiến anh nổi máu nghề nghiệp mà tập trung tầm nhìn hơn. Tim Nam My bỗng đập dồn, vành tai cũng dần nóng đỏ như người phát sốt.
“Thôi cứ làm đi, em cho Monkey sang chơi với Pi cho nó đỡ quấy nhé.” Anh chợt cất lời.
Có thế thôi cũng khiến Nam My giật thót cả mình, lắp bắp: “Ừm… lát chị sang đón cháu.”
Tuấn Trung đi rồi mà tim Nam My vẫn chưa đều nhịp, sao nói chuyện với người đàn ông này lại đáng sợ đến như vậy cơ chứ? Cô cứ có cảm giác như anh ta đang soi mói, không tin tưởng mình.
“Chị thả lỏng người đi, cứ gồng lên làm gì thế, lạnh hay sao mà chân run vậy?”
“Hả?”
Nam My giật mình nhìn xuống, chính cô cũng không phát hiện ra sự run rẩy từ chính bản thân mình.
…
Đến giờ tan học mà không có ai đến đón nên Bát nhỏ tự cuốc bộ về nhà. Vừa về đến cửa nó đã gào cái miệng lên: “Cô “không được đẹp lắm”, hôm nay cô quên đón cháu à?”
Nhưng đáp lại nó là sự im lìm vắng vẻ của căn nhà, Bát nhỏ nhăn mày quắc mắt nhìn về phía con chó nhỏ bị nhốt trong lồng đang oanh oách sủa.
“Ơ, sao không có ai thế nhỉ?” Nó chạy đến cầu thang, ngóc đầu lên gọi lớn: “Mẹ ơi! Monkey ơi!”
Nam My ở trên phòng, vừa mở được két sắt ra, nhìn thấy đống nữ trang đắt tiền và một số tiền mặt trong đó còn chưa chạm được vào đã bị tiếng thằng bé làm cho giật thót cả mình. Cô run tay khiến cửa két đóng sập lại, ngay sau đó là tiếng bước chân bình bịch chạy lên nhà của Bát nhỏ.
Monkey thì ở trong phòng của Phượng, đang tự mình ngồi chơi giữa sàn với một đống đồ, nó nghe tiếng anh trai cũng nhổm người dậy, chạy đến bên cửa gào lên: “Anh ơi anh, anh về rồi à? Mở cửa cho em ra đi.”
Bát nhỏ định vào phòng bố mẹ nhưng nghe tiếng em ở bên này thì quay ngoắt sang, mở cửa cho em gái. Con bé thấy anh trai thì mừng quýnh lên mà cuống quýt bám lấy anh.
“Anh về chơi với em đi, một mình em chơi chán lắm.”
Bát nhỏ nhìn đống đồ chơi đổ giữa phòng của Phượng, thì lạ lẫm hỏi em: “Mẹ đâu, cô “không được đẹp lắm” đâu?”
“Bát nhỏ về rồi à?”
Tiếng mẹ khiến thằng bé giật mình quay lại, nó nhoẻn miệng cười chào mẹ rồi dắt em đi về phòng.
“Cô “không được đẹp lắm” đâu rồi hả mẹ, sao cô ấy không đi đón con thế?”
“Cô ấy nghỉ việc rồi con.”
Mặt nó chợt đần ra khi nghe mẹ nói vậy, Monkey ngóc đầu nhìn anh hỏi: “Anh ơi anh, nghỉ việc là đi đâu?”
“Là từ giờ cô ấy không ở nhà mình nữa.”
“Ơ sao lại không ở nhà mình nữa hả anh?”
“Monkey thích cô giúp việc xấu xí đó hơn mẹ à?”
Nam My chợt kéo con bé về phía mình hỏi, nó giương mắt nhìn cô rồi lắc lắc đầu. Cô cười dịu dàng xoa đầu con rồi giục Bát nhỏ thay đồ để chuẩn bị ra ngoài ăn tối. Phượng đi rồi, nhà lại chẳng có ai quản nên Nam My lười nấu ăn.
“Ơ mẹ, hồi trước mẹ bảo không được chỉ trỏ hay chê người khác xấu xí cơ mà? Sao giờ lại chê cô “không được đẹp lắm” thế mẹ?”
Nam My cứng miệng vì lời chất vấn của con trai, Bát nhỏ mím môi chằm chằm nhìn vào mặt mẹ nó. Cô không trả lời được chỉ cười xòa rồi lơ đi mà giục thằng bé nhanh đi tắm.
Bát nhỏ tắm xong đi ra đã chẳng thấy mẹ đâu, có mỗi em gái ngồi trên giường.
“Mẹ đâu Monkey?”
Con bé lắc lắc cái đầu, rồi lại cúi xuống cậy móng tay bị xước. Bát nhỏ thấy nó sắp chảy máu đến nơi thì chộp tay em gái giữ lại.
“Monkey đừng cậy nữa chảy máu bây giờ, để anh bảo mẹ cắt cho.”
Con bé ngô nghê nhìn anh rồi xị mặt ra nói: “Anh ơi anh, em chẳng thích mẹ này nữa đâu.”
“Sao mới có mấy ngày đã chán mẹ rồi à?”
Con bé lắc lắc đầu: “Mẹ chẳng chơi với em, cũng không có mùi hôi rất thơm như trước nữa. Anh bảo bố đổi mẹ lấy cô “không được đẹp lắm” về cho chúng mình đi.”
Bát nhỏ lắc đầu dỗ em: “Không được đâu, mãi cô ấy mới đi khỏi nhà mình, không đổi được. Anh cũng không thích mẹ này lắm, cứ ngu ngu kiểu gì, nhưng mà là mẹ mình mà. À phải rồi, mẹ bị mất trí nhớ nên mới thế đấy Monkey ạ! Hay giờ anh em mình giúp mẹ nhớ lại đi.”
Nghe anh trai nói thế con bé làm tươi tỉnh hẳn mà gật đầu lia lịa: “Đi, đi làm mẹ nhớ lại đi anh đi.”
Bát nhỏ dắt em xuống nhà rồi thì thầm nói cái gì đó với nó, con bé được anh trai mách nước thì một mạch chạy về phía mẹ đang ngồi. Nam My còn chưa kịp nhìn con đã bị nó túm lấy cái điều khiển tivi mà ném bốp vào đầu khiến cô đau đến xây xẩm mặt mày, ứa nước mắt.
“Con làm cái gì vậy hả?”
Mặc mẹ quát loạn lên, Monkey lại thích thú cười mà mách: “Con giúp mẹ nhớ lại mà, mẹ nhớ lại Monkey chưa mẹ?”
“Điên à?”
Còn chưa mở được mắt ra, Nam My lại một lần nữa bị Bát nhỏ từ phía sau nhảy lên táng một cái cật lực vào đầu mà la oai oái.
Cô tức lắm, mà hai đứa con thì cứ nhăn nhở cười đùa, Monkey tưởng thế là hay còn tóm lấy cả cái cần cẩu đồ chơi hăm hở định táng mẹ, nói là giúp mẹ nhớ lại khiến Nam My toát mồ hôi hột.
“Thôi ngay!”
Tiếng quát của cô khiến bọn trẻ ngừng cười. Monkey đứng đơ người, há hốc mồm nhìn sự tức giận đã hằn trên mặt mẹ. Bát nhỏ nhanh chân chạy đến bên em gái mà quàng vai nó, kéo nép vào người mình rồi cùng nhìn mẹ.
“Mẹ tức à?”
“Còn hỏi, sao con lại dạy em nghịch ngợm như thế hả?”
“Thì con thấy người ta bị mất trí nhớ, lúc bị đập vào đầu sẽ nhớ lại nên con mới thử.” Tiếng nó nhỏ dần rồi im bặt.
Bát nhỏ lén lén nhìn mẹ, nét cau có khó chịu vẫn giữ nguyên trên mặt mẹ nó. Nam My ôm chỗ trán bị Monkey chọi cái điều khiển tivi vào đã sưng đỏ lên mà xuýt xoa.
Nhìn mẹ có vẻ đau đớn thế nhưng hai đứa nhóc con này lại chẳng thương xót mà còn hấp háy nhìn nhau mà lén cười khoái chí.
Xem chừng bọn chúng đã tìm thấy trò vui để chơi rồi.
Từ lúc đó trở đi, Nam My cực kỳ dè chừng bọn trẻ, đặc biệt là khi chúng cầm bất cứ thứ gì có thể gây ra lực sát thương và nguy hiểm cho mình.
…
Hoàng Vũ từ đơn vị công tác vừa về đến cơ quan đã xuống ngay phòng Khánh Huy, bọn họ nói chuyện một hồi lại nhắc đến Nam My.
Hoàng Vũ xoa cằm hỏi: “Nó bảo bao giờ thì quay lại cơ quan?”
“Không thấy nói gì, Hoàng Bách chắc không cho Nam My quay lại nữa.”
“Vậy sao? Nó có thể cấm được con Ngỗng hả?”
“Ai mà biết được, nhưng lạ lắm.”
“Có gì lạ.”
“Như một người khác hoàn toàn.”
“Giống Ái Liên ngày trước không?” Hoàng Vũ đăm chiêu nhìn bạn thân hỏi.
Khánh Huy lẳng lặng lắc đầu, Hoàng Vũ lại bảo: “Chẳng lẽ mất trí nhớ một phần với toàn bộ sẽ có biểu hiện khác nhau à? Mà thằng Đăng nó cũng mất trí nhớ toàn bộ, nó có quên kiến thức nghiệp vụ đâu.”
“Ai biết, tôi có kiểm tra kiến thức nghiệp vụ của em gái ông đâu mà biết.”
“Thôi em xin các anh, thời gian này tạm thời để chị dâu em nghỉ ngơi đi, đừng bắt nó quay trở lại cơ quan sớm thế.”
Hai người bị lời của Hoàng An nói vào mà cũng quay ra.
Hoàng Vũ ậm ừ bảo: “Thì chỉ đang thắc mắc chứ có ai bắt nó phải quay lại luôn đâu, mà nó quên sạch mẹ nó rồi quay lại cũng làm được cái gì.”
“Thì đã bảo, có khi cứ để ở nhà trông con thôi cho thằng Bát nhỏ nó đừng đi lang thang cũng được. Thời gian này bố mẹ em cũng bận ông bà ngoại ở trên kia.”
Hai người thấy Hoàng An nói có lý thì gật gù đồng tình, nhưng Hoàng Vũ vẫn cảm thấy lấn cấn thì hỏi: “Rồi cái đứa mà nó đuổi theo rồi bị rơi xuống vực đã tìm được tung tích chưa?”
“Chưa.” Khánh Huy không giấu giếm.
“Vậy là mất dấu à?”
“Vẫn đang truy vết.”
“Nổi không?” Hoàng Vũ ngờ vực hỏi.
Khánh Huy điềm đạm gật gù đáp lại.
…
Sáu giờ sáng Phượng đã lục cục dậy, cô theo thói quen xuống giường muốn đi đánh thức hai đứa trẻ. Nhưng bước chân Phượng chợt khựng lại, cô đảo mắt nhìn quanh căn phòng trọ chật hẹp, rồi thở dài đánh thượt.
Mấy ngày đầu thật sự chưa quen, cứ đúng giờ là cô lại vội vội vàng vàng tất tả khoác áo, xỏ giày định đi đón bọn trẻ. Phượng ngẩn người nhìn ra ngoài, tiết trời vẫn ảm đạm, tuy không mưa nhưng lạnh lẽo và buồn.
Phan đi làm, chỉ có mình cô ở nhà, quanh quanh quẩn quẩn cũng chán. Nghĩ lại lúc còn ở nhà Hoàng Bách, hàng ngày có bọn trẻ con ríu rít bên tai, vành môi Phượng chợt cong cong, hoài niệm.
Cô hứa với Phan rồi, ngày kia sẽ về lại bản, không ở thành phố này nữa. Nhưng trước khi về cô định sẽ đến viện khám thai lại một lần nữa tiện thể tiêm phòng uốn ván luôn, lần trước Hoàng Bách có nhắc mà cô chưa đi được.