Chương 20
Monkey ra viện, Nam My cũng trở về khiến mọi người đều mừng thay cho gia đình Hoàng Bách. Buổi tối hôm ấy tất cả bạn bè thân thiết của hai vợ chồng cùng đến nhà Hoàng Bách để chúc mừng.
Mấy người chị em thân thiết của Nam My cứ quấn lấy cô, đặc biệt là Hà My, vừa nhìn thấy cô đã ôm chầm lấy mà nức nở, trách móc. Cô ấy không ở trong thành phố, lúc Nam My mất tích cũng chỉ đến thăm bọn trẻ được một hai lần, mà lần nào thấy chúng nhắc mẹ không về cũng đều thương đỏ cả mắt.
Vợ chồng bà Hoa từ lúc biết tin con gái trở về thì vui mừng khôn xiết, bà ngỏ ý muốn đón cháu ngoại và con gái về nhà ở vài hôm nhưng Nam My lại khéo léo từ chối: “Con tạm thời chưa nhớ ra được chuyện trước đây, nên muốn ở nhà cùng với bố con Hoàng Bách, biết đâu cảm giác thân thuộc này có thể khiến con nhớ lại.”
“Ơ thế nhà mình không thân thuộc hả chị? Mẹ nhớ chị đến phát khóc lên được, ngày nào cũng nhắc đấy.” Khải Nam nửa đùa nửa thật chen lời.
Nam My thì cứ ngớ ra, Hoàng Bách phải nói đỡ cho cô: “Này, sao cậu lại tranh mẹ với các cháu thế, phải nhường cháu trước chứ. Monkey nhờ.”
“Vâng!”
“Mẹ của bọn cháu phải ở nhà bọn cháu chứ.” Bát nhỏ leo lẻo cái miệng tranh giành.
“Nhưng đấy là chị gái cậu mà.”
“Kệ cậu chứ, là anh em cháu tìm được mẹ về chứ.”
“Bao giờ?”
“Cậu hỏi mẹ mà xem, mẹ thấy bọn cháu trên tivi rồi nhận ra Monkey đấy.” Nó tinh vi khoe.
Khải Nam không cãi được thì ôm cổ cháu mà xoa đầu nó thật mạnh, nhìn hai cậu cháu trêu đùa nhau mà cả nhà cũng cảm thấy vui vẻ.
Chỉ có Phượng là cảm thấy mình không chung một thế giới với bọn họ. Cô dù chân đau nhưng vẫn không ngồi yên mà tất bật trong bếp chuẩn bị bữa tối cho mọi người.
Bên ngoài phòng khách thỉnh thoảng lại rộ lên tiếng cười đùa vui vẻ. Phượng đã kiểm tra nồi ghẹ hấp, nghe tiếng cười nói thì cũng lơ đễnh quay lại nhìn. Nhưng tầm nhìn lại rơi vào nụ cười hiền hậu của bà Hoàng Nguyên.
“Bác ạ!”
“Ừ, thôi để đấy cho bác đi. Chân đau đừng đứng lâu nữa không khó lành.”
“Cháu sắp xong rồi, còn mẻ tôm hấp bia nữa thôi.”
Bà Hoàng Nguyên nhìn bàn đồ ăn đã được sắp xếp tươm tất rồi lại nhìn Phượng đang lúi húi kiểm tra ghẹ trong nồi.
“Cháu ra ngoài chơi cùng mọi người đi. Ốm tha già thải lại còn bầu bí nữa. Sao Hoàng Bách nó lại tuyển bà bầu làm giúp việc vậy nhỉ?”
“Là cháu xin công việc này ạ, bác đừng trách anh ấy.”
Bà không nói nữa, chỉ nhìn theo bóng lưng cô, Phượng mang thai nhưng dường như không bị vào người, nhìn từ phía sau không giống bà bầu chút nào.
Cùng lúc ấy, Hoàng An và Ngọc My dắt díu nhau vào bếp.
“Mẹ, cần con phụ gì không?”
“Cháu nữa.” Ngọc My xông xáo xắn tay.
“Em làm xong rồi, mọi người chuẩn bị vào ăn thôi ạ!” Phượng nhanh nhảu đáp.
“Uầy, cả một bàn này là chị làm hết á? Đảm kinh lên được ấy.” Ngọc My nhìn bàn đồ ăn đầy ắp, không kìm được mà thốt lên.
Phượng khiêm tốn chỉ mỉm cười, cô ấy mất cả buổi chiều để chuẩn bị, không tươm tất làm sao được.
“Phượng siêu đa năng đấy, à hay là lúc em sinh thì thuê Phượng chăm cho. Em ấy chăm trẻ khéo lắm.” Hoàng An hết lời khen ngợi.
Ngọc My hùa theo: “Hay là thế nhỉ?”
“Chăm làm sao được, Ngọc My mà sinh thì Phượng cũng to bụng rồi.” Bà Hoàng Nguyên nhắc.
Lúc này hai người bọn họ mới để ý thấy, họ mải vui mà quên mất người giúp việc nhà Hoàng Bách cũng mang thai.
“Mà khoan, mẹ sao lại để người bị thương còn mang bầu một mình nấu nướng thế ạ? Tội này mà kiện là nặng lắm đấy, ngược đãi phụ nữ mang thai.” Hoàng An nửa đùa nửa thật.
Phượng vội phân bua: “Ơ không phải, em tự làm chứ có ai bắt đâu.”
Vẻ hốt hoảng đó của cô ấy khiến bọn họ buồn cười, Hoàng An và Ngọc My cứ nhìn nhau tủm tỉm. Bà Hoàng Nguyên lại âm thầm quan sát Phượng mà đánh giá, những gì cháu nội nói ngày hôm qua khiến bà khó nghĩ quá.
Sau bữa tối, mọi người lại quây quần chuyện trò. Lần này bọn Hoàng An và Hà My biết ý mà giúp Phượng dọn dẹp, rửa bát xong xuôi rồi mới ra ngồi. Nam My muốn làm nhưng bị hai đứa trẻ vây lấy nên chẳng làm gì được.
“Nhìn xem bọn trẻ quấn mẹ chưa kìa.” Hà My huých vai Hoàng An nói.
“Nó nhớ mẹ quá mà, cái hôm xem chúng nó lên truyền hình tìm mẹ mà em khóc đến không thở nổi đấy.”
“Chị mà chẳng thế à? Con Su có mà bố bảo cũng không dám lang thang như thế. Thằng Bát gan cùng trời luôn, đi đâu cũng dắt em theo.”
“Nó có thâm niên bỏ nhà ra đi rồi.” Hoàng An bật cười nhắc.
“Nhưng thằng bé hiểu chuyện và tình cảm lắm ạ!”
Lời khen của Phượng thu hút được sự chú ý của hai người. Cô cứ tự nói rồi tự tủm tỉm cười mà không để ý đến ánh nhìn của bọn họ.
Phượng xếp nốt cái đĩa lên giá rồi tập tễnh định đi lên phòng.
“Ra uống nước ăn hoa quả đã Phượng.” Hoàng An níu kéo.
“Thôi em lên tắm rửa đã, người toàn mùi tôm ghẹ hấp thôi, hôi lắm.”
“Ừ.”
Phượng đi rồi, Hà My mới kéo áo Hoàng An, “này!”
“Dạ?”
“Có cảm thấy gì lạ không?”
“Gì là gì cơ? Chị nói rõ ra được không, cứ úp úp mở mở.”
“Nghiệp vụ cảnh sát đâu, chả nhạy bén gì.” Hà My bĩu môi.
“Như nào chị nói nhanh.” Hoàng An cau mày nhìn cô ấy đang lén lút liếc theo bóng Phượng.
“Cái cô giúp việc này có phải có vấn đề gì với Hoàng Bách không?”
“Vấn đề gì?”
“Từ lúc chúng mình đến đến giờ chị cứ có cảm giác gì đó không đúng giữa hai người đó, cứ gượng gạo, tránh né lẫn nhau.”
“Có sao? Sao em chả thấy.”
“Chả lẽ lại nhầm?” Hà My suy tư.
Hoàng An chốt hạ: “Nhầm đấy, em tiếp xúc thấy Phượng tốt và rất biết chừng mực. Nam My về rồi, chị đừng nói linh tinh không lúc lại làm nó suy nghĩ. Mà trước sau gì Phượng cũng nghỉ việc, đừng gây thị phi hiểu lầm cho người ta, mất hay ra.”
Dứt lời, Hoàng An đã ra ngoài trước, để lại Hà My với một bụng thắc mắc khó lý giải. Cô ấy cũng chỉ là lo lắng cho chị em thân thiết nên mới như vậy mà thôi, với cả linh cảm của Hà My thường rất đúng.
Dù đã được Hoàng An cảnh báo nhưng Hà My vẫn không yên tâm về người giúp việc của nhà Hoàng Bách mà một lần nữa dặn dò Nam My trước khi trở về. Cô thì tỏ ra vô tư, vô lo cho rằng Hà My nhạy cảm, dù không nhớ được mọi chuyện trước đây nhưng Nam My rất tin tưởng vào tình cảm của Hoàng Bách đối với mình, bởi vậy mới chấp nhận dọn về đây ở cùng gia đình anh.
Sau khi khách khứa ra về hết, cả nhà Hoàng Bách mới lên phòng, Nam My lúc này mới có thời gian cất đồ vào tủ.
“Em dùng cái này à?” Hoàng Bách đăm đăm nhìn vào mấy bánh xà phòng gạo mà cô bỏ từ trong túi ra.
“Vâng. Em bị dị ứng với một số loại sữa và xà phòng tắm, lần trước không biết nên cứ dùng xong bị nổi mẩn ngứa phát điên. Không lẽ trước đây em cũng bị à?”
“Ừ, bình thường toàn là anh chọn sữa tắm cho em, sau này thì dùng của con.”
“Bố mẹ ơi lên giường.” Monkey đợi mãi thấy bố mẹ cứ đứng thì giục.
Hoàng Bách quay lại nhìn con bé, cười với nó: “Đợi mẹ cất đồ xong đã.”
Anh quay lại nhìn vợ, thấy Nam My cứ chăm chăm nhìn vào cái két sắt ở gần tủ quần áo thì bảo: “Mật khẩu là sinh nhật em.”
“Sinh nhật em?”
“Ừ. Nhớ không?”
Cô chậm chạp lắc đầu, anh mỉm cười nhắc cho vợ nhớ, rồi tự mình cất đồ vào tủ giúp Nam My, để nhanh lên giường.
Nhưng anh định tắt điện, Monkey đã gào lên: “Ơ đọc truyện đã chứ mẹ.”
“Truyện gì cơ?”
“Truyện cổ tích, mẹ quên à?”
“Mẹ mất trí nhớ mà Monkey?” Bát nhỏ trả lời thay.
Lúc này bên ngoài cũng có tiếng gõ cửa. Cả nhà bốn người cùng nhìn ra.
Hoàng Bách lên tiếng hỏi: “Ai thế ạ?”
“Anh bác sĩ, là tôi.” Phượng ái ngại đáp vọng vào.
Hoàng Bách định đi ra mở cửa, nhưng Bát nhỏ lại nhanh chân tụt xuống khỏi giường: “Bố để con ra hỏi cho.”
Cửa vừa bật mở, Phượng đã giật thót mình, Bát nhỏ giương mắt nhìn cô ấy.
“Cô tìm bố cháu làm gì ạ?”
“À, quyển truyện cô hay đọc cho hai anh em.” Phượng chìa quyển truyện cổ tích ra trước mặt Bát nhỏ.
Monkey ở trong giường nghe thấy cũng gào lên: “A truyện cổ tích.”
Nó định nhào xuống đã bị mẹ túm lấy: “Monkey tay đau đừng chạy lung tung, để anh Bát mang vào rồi bố đọc cho nhé.”
“Không mẹ đọc cơ.” Con bé phụng phịu.
Nam My đành chiều theo con.
Cô đọc một lúc đã mỏi cả mồm mà Monkey thì không chịu ngủ, bắt mẹ đọc hết trang này đến trang kia. Nam My nhìn chồng cầu cứu, Hoàng Bách mỉm cười với cô rồi xoa đầu con gái: “Thôi muộn rồi, cả nhà mình ngủ thôi. Mẹ về rồi sau này sẽ có nhiều thời gian đọc truyện cho Monkey nghe nhé!”
“Thật không bố? Mẹ không đi làm à bố?”
“Không mẹ quên hết rồi, nhớ gì đâu mà đi làm.”
“Yeah! Tuyệt vời ông mặt trời.” Cả hai anh em nghe bố nói thế thì sung sướng đồng thanh reo lên.
Bọn trẻ ngủ rồi mà cả hai vợ chồng cùng thao thức. Nam My phát hiện ra Hoàng Bách cứ nhìn mình nãy giờ thì tủm tỉm cười, rủ mắt né đi. Hoàng Bách vươn tay qua người hai đứa nhỏ, ôm lấy nửa mặt của cô, Nam My giật thót mình chộp lấy cổ tay anh giữ lại.
“Ami!”
Tiếng anh gọi thật ấm áp, cũng thật ngọt ngào khiến cô rùng mình run rẩy. Nam My thật sự không có chút ký ức nào về Hoàng Bách, về các con, nhưng lại bị vẻ bề ngoài và sự si tình của anh đốn tim ngay từ lần đầu gặp mặt.
Cô e thẹn mỉm cười, bàn tay mềm mại bám trên cổ tay Hoàng Bách lần dần áp lấy cả bàn tay anh mà vuốt ve, để anh âu yếm ôm lấy mặt, chạm vào cổ thon mềm. Hoàng Bách chủ động nâng người, nhoài qua hai đứa nhỏ về phía vợ muốn hôn cô. Nam My cũng hơi nhích dậy, hưởng ứng anh. Khi hơi thở nồng nàn cận kề trong gang tấc, chỉ còn khoảng cách tính bằng milimet lại bị cái cựa mình của Bát nhỏ làm cho giật mình khựng lại. Cả hai cùng vội vã thu về, rồi nhìn nhau bật cười.
…
Nam My trở về rồi, cả bọn trẻ lẫn mọi người đều chú ý đến cô ấy, Phượng tự nhiên trở thành người rảnh rỗi nhất nhà. Chỉ duy nhất có một việc mà Bát nhỏ luôn tìm đến cô, việc mà mẹ nó không giúp được.
“Sao cháu vào đây?”
“Cô làm toán thông minh với cháu đi.” Bát nhỏ cầm theo sách và bút đi lại gần Phượng.
“Sao không học cùng mẹ?”
Nó rụt đầu nhún vai, tỏ vẻ hơi thất vọng đáp: “Mẹ cháu mất trí nhớ xong hình như cũng bị ngu đi rồi, không biết mấy cái này đâu. Cháu nói mãi mà không hiểu gì cả.”
Cách nói của nó khiến cô phì cười, lại bị thằng bé lườm: “Cháu vẫn thích mẹ của cháu nhất đấy, cô đừng có mà cười.”
“Ai cười đâu, thích mà nói mẹ vậy à?”
Nó tảng lờ đi không cãi cô nữa mà tót lên giường ngồi đợi Phượng học cùng.
Cô say sưa giảng cho thằng bé, mà chẳng để ý bên ngoài cửa nãy giờ vẫn có người đang đứng chăm chú trông vào. Dưới cầu thang có tiếng bước chân vọng lên khiến Nam My giật mình ngoảnh mặt, cô thấy bóng mẹ chồng thì lùi người lại không nhìn Phượng và Bát nhỏ nữa.
“Mẹ ạ!”
“Ừ, con làm gì đấy?”
“Con đang xem cháu, hình như bọn trẻ rất thích cô giúp việc mẹ nhỉ?”
“Ừ, Phượng chu đáo lại hòa đồng với trẻ con nên chúng nó quấn. Bát nhỏ ở bên này à?”
“Vâng, đang học ạ.”
“Ừ.”
Bà Hoàng Nguyên đi lên tầng thượng lấy quần áo, Nam My vẫn đứng ở đó, bà lại ngoái xuống nhìn con dâu thêm một lần rồi mới đi thẳng.
“Monkey đi đâu đấy?” Nam My thấy con gái lù lù đi về phía cửa phòng của Phượng liền hỏi.
“Mẹ không chơi đồ chơi với con, con đi vào đây chơi với cô “không được đẹp lắm” với anh Bát.”
Nó vừa nói vừa đẩy cửa đi vào trong, thấy Phượng và Bát nhỏ đang cười cười nói nói thì nói dỗi: “Á à, chơi với nhau một mình trốn em à?”
“Trốn đâu mà trốn, anh đang học bài đấy, Monkey ra ngoài kia chơi với mẹ đi.”
“Mẹ có chơi với em đâu, mẹ bận rồi. Cho em học với.”
Nói là làm, con bé vứt luôn đồ chơi xuống sàn nhà mà phi thẳng lên giường. Thật may là Phượng đỡ kịp không cái tay đang băng bó của nó mà bị đụng phải lần nữa thì có mà khóc hết nước mắt.
“Monkey manh động thế, tay đau đấy nhé, nhỡ mà gãy luôn thì làm sao hả?”
“Hề, có cô “không được đẹp lắm” đỡ em rồi thây. Lần trước cô cũng ôm em, em mới không bị xe đâm trúng đấy thây.”
Con bé vừa nói vừa thích thú ngẩng mặt nhìn Phượng mà cười toét cả miệng, cái tay không bị thương của nó cũng vươn lên sờ sờ mặt cô rồi bảo: “Em yêu cô “không được đẹp lắm” lắm đấy, anh đừng có mà chơi một mình.”
Phượng ôm nó trong lòng mà đung đưa: “Cô sắp phải đi rồi, sẽ nhớ Bát nhỏ và Monkey lắm đây.”
“Ơ cô đi đâu thế cô? Ư cô không ở đây nữa à?”
Mặt con bé méo xẹo như muốn mếu, biểu cảm và lời nói của nó khiến Phượng cũng buồn theo. Cô thấp đầu dụi mặt vào má con bé, thủ thỉ với nó: “Mẹ Ngỗng về rồi, có người chăm sóc anh em Monkey rồi, nên không cần cô nữa.”
“Ai bảo?”
Phượng khẽ cười, âu yếm nhìn con bé: “Cô bảo chứ ai bảo.”
“Ư không đâu, anh Bát bảo cô “không được đẹp lắm” ở lại nhà mình đi.”
“Bảo gì mà bảo, cô ấy phải đi về nhà cô ấy chứ, mẹ mình về rồi thây.” Nó cao giọng nạt em gái.
Monkey không chịu vẫn nhõng nhẽo mè nheo, càng khiến Phượng vừa buồn vừa tiếc nếu phải xa bọn trẻ, nhưng căn nhà này làm gì có chỗ cho cô.
…
Nam My trở về rồi, bà Hoàng Nguyên lại có thời gian để về nhà mẹ đẻ chăm sóc bà ngoại Hoàng Bách. Gia đình anh bây giờ mới thật sự là gia đình, có bóng dáng người phụ nữ, có tiếng cười nói chơi đùa của con trẻ, không còn những câu hỏi hay tiếng khóc đòi mẹ của hai đứa con.
Hoàng Bách trở về nhà mà lòng vui phơi phới, đón anh là nụ cười dịu dàng của vợ. Dường như sau khi mất trí nhớ Nam My trở nên nền nã và biết làm nũng chồng hơn, mặc dù Hoàng Bách chưa thật sự quen với sự thay đổi mới này của vợ, nhưng chỉ cần là cô thì anh có thể thích nghi được.
Cũng chỉ còn vài ngày nữa là đến ngày nhận lương tháng làm việc của Phượng. Cô cứ có cảm giác mình là người thừa và Nam My lại rất hay để ý mình thì trong lòng không thoải mái. Phượng thiết nghĩ sẽ không cố nữa, cô muốn nghỉ việc sớm, muốn sớm ra khỏi căn nhà này để không khiến ai cảm thấy bất tiện vì sự có mặt của mình.
Trước bữa tối, Phượng chủ động sang phòng tìm Hoàng Bách nói chuyện. Lúc này anh đang ở trong phòng, vợ thì tắm cùng con gái trong phòng tắm.
Hoàng Bách đang chuẩn bị quần áo để đi tắm thì có tiếng gọi vọng ra: “Hoàng Bách, anh có ở ngoài đó không?”
“Anh đây, sao thế Ami?”
“Em quên khăn tắm với quần áo của hai mẹ con rồi, lấy giúp em được không?”
“Được. Đợi anh một phút.”
Hoàng Bách nhanh tay lấy khăn tắm và quần áo cho vợ, anh lịch sự gõ cửa: “Mở cho anh.”
“Em không khóa.”
Hoàng Bách tưởng mình nghe nhầm, nhưng nghĩ Nam My đã không còn ngại với mình nữa thì khẽ cười rồi mở cửa.
Cửa vừa mở, cô đã từ trong bồn tắm đứng dậy, Monkey vẫn ngồi nghịch nước, tay bị thương của nó gác trên thành bồn tắm, nhưng chốc chốc lại định thò xuống.
Cả xuân phơi phới bày ra trước mắt khiến Hoàng Bách đứng hình, con ngươi đen láy dán trên người Nam My, cô lại không hề tỏ ra ngượng ngùng mà đăm đăm nhìn anh như mời gọi. Chỉ trong giây lát, tròng mắt Hoàng Bách đã không ngừng đảo loạn, rơi trúng chỗ nào cũng là vị trí nhạy cảm của vợ. Anh vô thức nuốt khan bởi dáng hình nuột nà cùng da dẻ mịn màng như thách thức sự kiềm chế của mình. Chỉ trong chốc lát, con ngươi thẫm màu dẫn trở nên đen tối, Hoàng Bách khẽ hít thở nặng nề rồi rủ nhanh mắt nhìn đi chỗ khác.
“Em nhanh lau người rồi mặc quần áo cho con không lạnh.” Anh đưa khăn tắm cho vợ rồi quay đi thật nhanh trước sự thích thú của cô.
Hoàng Bách chợt giật mình vì tiếng bước chân bình bịch ở bên ngoài hành lang, anh vô thức quay người nhìn ra cửa, giờ mới để ý là từ nãy giờ cửa phòng mình vẫn mở.
Lúc này, cánh cửa phòng bên cũng vừa sập lại, Phượng tim đập chân run đứng tựa tường mà ôm lấy ngực mình. Mặt cô cũng chợt nóng vì khi nãy thấp thoáng nhìn thấy bóng Nam My không mặc gì ở trước mặt Hoàng Bách.
Cô thấy cửa phòng bọn họ mở toang, lại nghe tiếng Hoàng Bách nói nên mới đi vào chứ không cố tình rình mò bọn họ. Thật sự bối rối quá rồi.
Mặc quần áo xong, Nam My bế con ra ngoài, lại thắc mắc chuyện của Phượng: “Anh này, bao giờ thì cô giúp việc nhà mình nghỉ ấy nhỉ?”
Hoàng Bách ngước mắt nhìn vợ, anh cứ tưởng cô không để ý đến Phượng: “Hết tháng này.”
“Vậy à? Cô ấy bị thương còn mang bầu sao không cho nghỉ sớm, bắt làm việc làm gì tội người ta ấy.”
Anh cảm thấy vợ nói có lý thì gật gù đồng tình: “Ừ, anh cũng không nghĩ ra đấy. Với cả anh cũng bảo cô ấy không cần làm gì cả, cứ nghỉ ngơi thôi nhưng chắc cô ấy ngại.”
“Ngại chứ, nếu là em thì em cũng ngại. Hay mình cứ cho cô ấy nghỉ sớm đi cũng được, đỡ mang tiếng bóc lột người ta.”
“Ừ, để đi công tác về anh nói chuyện.”
“Bao giờ anh đi cơ?”
“Mai, đi bốn ngày thôi.”
“Vâng. Thôi anh tắm đi còn ăn cơm nữa.”
Hoàng Bách nghe lời vợ, ôm quần áo đi vào nhà tắm, nhưng trước khi bước vào anh chợt ngoái đầu lại nhìn cô thêm một lần nữa. Nam My đang lau tóc ướt nên không để ý đến ánh nhìn của chồng.
Tối hôm ấy, con vừa ngủ, Nam My sau khi từ nhà vệ sinh đi ra thì chủ động đi sang phía giường của Hoàng Bách. Anh hiểu ý cô thì bế con nhích về phần giường bên kia, để cho vợ nằm bên cạnh mình.
Được một lúc, người trong lòng Hoàng Bách lại ngọ nguậy không yên, như cố tình dùng sự động chạm thân thể mà khiêu khích anh. Hoàng Bách giật mình rủ mắt, tay đang đặt trên eo vợ cũng siết chặt.
“Sao thế, khó ngủ à?”
Nam My lắc lắc đầu rồi xoay người mặt đối mặt với chồng. Cô ngước mắt nhìn anh, không ngừng chớp chớp, đắm đuối gợi tình. Hoàng Bách xoa đầu cô nhắc nhở: “Muộn rồi ngủ đi, mai anh đi sớm đấy, lại lục cục làm em mất ngủ.”
Anh chợt trở mình, khiến cô hụt hẫng. Đôi mắt ướt át gợi tình chợt dim lại, mà bất mãn cũng dâng ngập lòng.
Nhưng chưa được mấy phút, Hoàng Bách đã cứng đờ cả người khi bàn tay mềm mại từ phía sau men qua hông, chạm vào người mình rồi lần thấp xuống bụng dưới đã căng chặt.
Thấy anh nằm im, cô càng nghịch tợn, bàn tay như rắn trườn gần chạm tới nơi cần tìm thì bất thình lình bị chộp lấy rồi áp chặt vào cơ bụng đã căng chặt của Hoàng Bách.
Nam My khúc khích cười, cô hơi nâng người, chủ động dùng bờ môi mềm ướt át mớm nhẹ vành tai anh, rồi nỉ non thủ thỉ: “Chồng ơi!”