Chương 1
Monkey mới được mấy tháng tuổi, đang lúc cái gì cũng đòi ăn, cứ thấy người ta ăn là nhao tới.
Mẹ không có nhà, trong lúc bà nội đang nấu bột cho em, nhờ Bát nhỏ trông hộ. Nó đang chơi điện thoại, ngoảnh mặt nhìn em rồi tặc lưỡi một cái. Monkey ngồi trong ghế ăn dặm, nghển mặt nhìn anh trai lướt màn hình. Tay nó vươn ra, bám tay Bát nhỏ kéo lại.
Bát nhỏ nhìn theo, thấy Monkey bốc đồ ăn trong màn hình điện thoại thì thích chí cười gian, còn cố tình kéo điện thoại ra xa hòng nhử em gái.
Monkey u oa lên gân đòi, mà thằng anh thì càng nghịch càng vui, đùa dai không cho con bé, khiến em gái phát cáu lên.
Nhìn cháu gái ứa nước dãi, hau háu nhìn theo tay Bát nhỏ mà bà nội cũng nuốt nước bọt theo.
“Bát làm gì đấy, lau miệng cho em đi con.”
“Monkey thèm nhỏ cả nước dãi bà ạ!”
Nó thích thú giơ điện thoại ra cho bà xem, nhìn em gái ngẩn ngơ trông theo cái điện thoại mà Bát nhỏ phì cười.
Bà Hoàng Nguyên mắng yêu Bát nhỏ, rồi ngồi xuống bên cạnh cháu gái, chuẩn bị cho nó ăn bột.
Lúc ấy bà cụ ở trên nhà lại dây bẩn ra quần áo, ông Tùng nhờ vợ vệ sinh cho mẹ giúp nên việc cho cháu ăn chuyển sang cho ông.
Ông cho cháu ăn không khéo như bà, nên cứ một miếng cho ăn một miếng lại phải nhử.
Ông Tùng bóc sẵn một quả cam, đợi cháu gái nuốt xong một miếng lại đưa tới một miếng cam ngang miệng nó. Monkey ham của lạ, liền há miệng thật to muốn ăn miếng cam thì tay kia ông lại nhanh chóng đưa một thìa bột vào miệng cho con bé ăn.
Bát nhỏ ngồi bên cạnh xem nãy giờ, nhìn em gái bị lừa mà không biết, nó hết thở dài lại lắc đầu chép miệng: “Thương lắm mà không làm gì được.”
Nó tụt xuống khỏi ghế, đứng bên cạnh ông, tay mon men với nốt miếng cam còn ở trong vỏ, nhàn hạ tách từng múi ăn ngon lành trước mặt em gái. Monkey nhìn anh trai ăn mà cái miệng nó cứ nhóm nhém thèm thuồng.
…
Monkey hai tuổi, trong lúc hai anh em đang chơi cùng bọn trẻ ở nhà văn hóa, một thằng bé chợt hẩy vai Monkey rồi nói: “Em này xấu thế.”
Bát nhỏ đang lắp ráp ô tô nghe được, nó quắc mắt trừng đứa vừa nói: “Cái gì? Ai xấu?”
“Monkey kìa, xấu.”
“Cái gì mà xấu, mày chê em tao xấu á? Cái mặt nó y chang cái mặt tao hồi nhỏ thế này mà chê xấu, không nhìn thấy à? Không chơi nữa, đi về. Monkey đi.”
Bát nhỏ tức tối đùng đùng ôm em dậy, rồi dắt con bé đi, trước sự ngẩn ngơ tiếc nuối của những đứa trẻ khác bởi vì bộ lego mới coong xịn sò cũng bị nó quơ đem về hết.
Về tới nhà, Bát nhỏ vứt đồ chơi dưới đất, quắp em gái đặt lên bàn uống nước rồi chăm chăm nhìn nó. Monkey ngô nghê nghiêng nghiêng đầu nhìn anh trai.
Nhìn cái mặt dính bẩn lem nhem của con bé, thằng bé khẽ thở hắt ra rồi chép miệng: “Thôi thôi không được rồi, em xấu quá rồi Monkey ơi, sao mà lem nhem như con mèo ăn vụng bẩn hết cả mặt thế này? Cái tội ăn tham, một mình ăn hết cái kem không cho ai. Anh phải làm đẹp cho em thôi.”
Bát nhỏ lại hì hục ôm em xuống đất, rồi dắt con bé đi lên phòng.
Nó mở tung tủ quần áo của Monkey, chọn bộ váy hợp mắt mình nhất, quẳng lên giường, rồi dắt em vào nhà tắm.
Bị thả vào bồn tắm dính nước, Monkey lạnh run chân, ““nạnh” em đấy.”
“Từ sẽ ấm, để anh xem nào, xanh là lạnh, đỏ là nóng” nó vừa lẩm bẩm vừa thò tay vào vòi nước, “ui cha nóng” Bát nhỏ vội rụt tay lại rồi xuýt xoa, tay còn lại chỉnh vòi nước về phía nước ấm.
“Được rồi.”
“Anh Bát làm ướt xết xuần xáo xủa em xồi.” (Anh Bát làm ướt hết quần áo của em rồi.)
Monkey bị xịt nước đột ngột thì tay vuốt mặt thật mạnh, tay túm áo ướt gào lên.
“Quên, đưa anh cởi cho. Tắm sạch sẽ đi cho đẹp, không chúng nó chê.”
“Hông!”
Monkey bị cưỡng chế tắm thì khó chịu vếch mặt đi. Bát nhỏ nhăn mày lườm em gái.
Nó chợt giật mình vì có tiếng lộc cộc dưới nhà, Bát nhỏ đoán là ông bà nội thì vội vội vàng vàng nịnh: “Ngoan tí cho cái kẹo.”
“Mấy xái?” (Mấy cái?) Monkey bị kẹo làm cho sáng mắt, nhưng vẫn không quên hỏi.
Bát nhỏ giơ một ngón tay, Monkey liền lắc đầu. Nó lại giơ hai ngón. Con bé vẫn lắc.
“Thế mấy cái?”
“Xột xàn tay xái.” (Một bàn tay cái)
“Rồi tắm nhanh.”
Sau khi em gái thỏa hiệp, thằng bé vội vội vàng vàng lấy sữa tắm cho em, việc này nó được huấn luyện rồi nên làm rất thành thục, chỉ cần Monkey chịu hợp tác thôi.
Nhưng con bé được ngồi trong bồn tắm thì như cá gặp nước, tha hồ vùng vẫy, quẫy trườn, còn thích thú đập nước chơi đùa với anh trai. Bát nhỏ tắm được cho em xong người cũng ướt rượt.
Nó vừa lau người cho em vừa làu bàu mắng: “Ướt hết cả người người ta, đã bảo ngồi yên rồi lại còn. Yên để mặc quần áo.”
Mặc quần áo cho em xong, Bát nhỏ vẫn cảm thấy chưa được xinh lắm thì lại bắt con bé ngồi yên trên giường. Nó chăm chăm nhìn vào bàn trang điểm, bình thường Nam My cũng ít dùng mỹ phẩm, chỉ có vài loại kem dưỡng da, kem chống nắng và son. Bát nhỏ thấy cái gì dùng được là quơ tất, xếp trên bàn rồi theo trí nhớ, bắt đầu hóa trang cho em gái.
“Để yên xem nào chỗ này phải hồng thêm một tí, ôi đỏ quá rồi.”
“Monkey bỏ cái tay ra không được lau.”
“Nứa!” (Ngứa!)
Con bé phát quạu, Bát nhỏ lại dỗ dành: “Từ sẽ đẹp.”
Phải mất ba mươi phút sau hai anh em mới dắt nhau xuống nhà, Bát nhỏ thì cứ cười suốt vì tâm đắc với tác phẩm nghệ thuật em gái của mình, còn ông bà nội thì tá hỏa nhìn hai đứa cháu.
Ông Tùng vừa tức vừa buồn cười, bà Hoàng Nguyên thì cười đến chảy cả nước mắt.
“Bà nụi!” (Bà nội)
“Trời ơi con chó con của bà, sao lại như thị nở thế này, váy thì mặc trái, lại còn mặc trước ra sau, mặt thì bôi nhành cái gì đây?”
“Đẹp không bà?” Bát nhỏ hớn hở hỏi.
“Đẹp cái gì mà đẹp, mẹ Ngỗng mà nhìn thấy lại tét nát mông ra. Nghịch cái gì thế này hả?”
Ông Tùng mắng, nó liền bĩu môi: “Ông chả có mắt nghệ thuật gì cả. Em con xinh như thế này rồi còn.”
Nó ngoảnh sang hỏi Monkey: “Đẹp không?”
Con bé không hiểu chuyện, chỉ gật đầu cái rụp.
“Ông thấy chưa? Em cũng bảo đẹp rồi còn.”
Monkey lại chu miệng đòi: “Tẹo đâu?” (Kẹo đâu?)
Ông Tùng bất lực nhìn hai đứa cháu, bà Hoàng Nguyên chỉ biết cười trừ rồi lấy khăn lau cái mặt hề cho con bé.
…
Hiện tại,
Thời gian này bà cụ Ngân yếu hẳn đi, con cháu lúc nào cũng trong tâm thế chuẩn bị sẵn sàng cho việc cụ có thể ra đi bất kỳ lúc nào. Vợ chồng ông Tùng không chỉ chăm hai đứa cháu nội, mà còn cả hai đứa cháu ngoại thỉnh thoảng vợ chồng Tuấn Trung gửi sang và phải chăm cả mẹ già yếu.
Monkey hay chạy vào phòng của cụ, lúc thì nắm tay, lúc lại sờ trán, cái miệng líu lo nói chuyện với cụ.
Bà cụ lúc nhớ lúc quên, nhưng nghe tiếng chắt nội líu ríu bên tai thì cũng lấy làm vui vẻ, cái miệng móm mém thỉnh thoảng lại nhoẻn cười.
Bữa tối, bà Hoàng Nguyên sau khi giúp mẹ chồng ăn cháo xuống tầng một đã thấy cả nhà đông đủ.
Monkey đi cùng bà đến cầu thang thấy anh trai đang cười đùa với bố mẹ, liền mải vui mà chạy xuống trước.
Nó vừa lại gần, Nam My với tay: “Monkey lại mẹ bảo.”
“Mẹ bảo đi.”
Nam My ôm con thủ thỉ: “Trong những người ở đây, Monkey yêu ai nhất?”
Con bé dẻo miệng nói: “Yêu bố mẹ nhất.”
Nó ôm mặt mẹ hôn hít, rồi ôm đến mặt bố. Bát nhỏ ở bên cạnh bĩu môi, chờ đợi hành động tiếp theo.
Monkey hôn xong bố mẹ thì chạy nhào vào giữa ông bà nội, vừa lẻo lẻo cái miệng vừa ôm hôn: “Yêu ông bà nhì.”
Xong đâu đấy con bé lại tụt xuống, chạy biến ra phía cửa trước sự tò mò của mọi người.
“Yêu Thảo Mai ba.”
Cả nhà được tràng cười nghiêng ngả vì sự lém lỉnh của cô bé, chỉ có người nào đó bị hắt hủi thì lấy làm hậm hực vì bị em gái cho ra rìa mà lườm nguýt con bé.
Monkey sau khi tỏ rõ tình yêu với con chó ở góc nhà liền chạy về phía Bát nhỏ, nhưng lại bị anh trai hắt hủi mà ngoảnh mặt quay đi. Nó tưởng anh đang chơi với mình thì khanh khách cười đùa, Bát nhỏ bĩu môi, tay đẩy đầu em gái đang xán lại gần rồi nói dỗi:
“Yêu bố mẹ nhất thì đi ra kia, anh thì còn chẳng bằng con chó. Xán vào đây làm gì?”
Lời phụng phịu của nó ai cũng nghe thấy, Nam My cười đau cả ruột, Hoàng Bách cùng một biểu cảm giống cô.
Chỉ có Bát nhỏ là hằm hằm tức tối vì bị ngó lơ mà làm mình làm mẩy với em gái, mặc nó sấn lại gần.
Monkey cười tít mắt, nhảy bổ vào Bát nhỏ, thằng bé né không kịp, bị em gái xô ngã, con bé cười giòn tan rồi nói: “Yêu anh Bát đặc biệt.”
“Anh đưa cái mặt đây cho em hôn nào.”
Bát nhỏ đơ người, sướng lịm tim vì lời em gái nói. Ơ sao nó lại đáng yêu thế này nhỉ?
Bị bố mẹ cười đểu, Bát nhỏ lại nói: “Con biết ngay mà, thế nào mà Monkey chẳng yêu con hơn mọi người.”
Cả nhà lại được một phen cười nghiêng ngả vì thằng bé.
Nụ cười trên môi Nam My chợt thu lại, cô khều khều gấu áo chồng đánh động. Hoàng Bách hiểu ý vợ thì ngả người gần về phía cô: “Sao thế?”
“Em có chuyện muốn nói với anh, lên phòng một lát đi.”
“Được, để bảo bố mẹ một tiếng đã.”
Sau khi xin phép bố mẹ, hai người dắt díu nhau đi, Bát nhỏ và Monkey chạy trước, thoắt cái đã ở trên cầu thang.
Monkey nhanh chân chạy tót vào phòng cụ, khiến bố mẹ tá hỏa rảo bước theo.
Nhưng cả hai vừa tới cửa nó đã ngoảnh mặt ra mách: “Cụ không cười với Monkey nữa, cụ hết phì phò nữa rồi mẹ ơi!”
Nghe con nói thế, cả hai vợ chồng đều vội vã chạy vào.
“Bà ơi! Bà!”
Nam My kéo con gái ra một chỗ, Hoàng Bách vội kiểm tra bà nội. Thân thể bà vẫn ấm, nhưng mạch đập đã không còn thấy nữa. Hai mắt bà nhắm nghiền, trên gương mặt phúc hậu lúc này như thoáng nở nụ cười thanh thản.
“Bà sao rồi anh?”
“Bà đi rồi.” Hoàng Bách hít thở thật sâu, cố kìm nước mắt tiếc thương vì sự ra đi không báo trước của bà nội.
Trong đêm hôm ấy sau khi nhận được tin cụ mất, con cháu đều nhanh chóng tề tựu đông đủ.
Tang sự được tổ chức trước sự tiếc thương vô hạn của gia quyến và những người thân quen của gia đình cụ Ngân.
Trong lúc tiễn biệt cụ lần cuối, con cháu cầm theo nhang, đi vòng quanh quan tài, Monkey chợt chạy lên một bước bám áo anh trai: “Anh ơi anh, anh bế em lên.”
Bát nhỏ khom người quắp theo em gái, Monkey ở trên tay anh trai với về phía quan tài giục: “Anh Bát lại gần kia một tí đi.”
“Làm gì?” Bát nhỏ chợt hỏi nó, dòng người tiễn biệt cũng vì hai đứa nhỏ mà bị chững lại.
“Cho em vào nằm cùng với cụ.”
Lời nói vô tư của con bé khiến người lớn giật mình, Nam My vội đón con gái từ tay con trai.
Cô định đưa con bé nhanh đi, tránh chậm trễ giờ thì Monkey lại nằng nặc không chịu: “Không đi đâu, mẹ Ngỗng cho Monkey ngủ với cụ đi, cụ ngủ rồi.”
“Không phải cụ ngủ đâu, cụ mất rồi Monkey ơi!” Bát nhỏ sụt sịt nói với em gái.
Nó chỉ tay về phía cỗ quan tài trang nghiêm mách: “Mất đâu mà mất, cụ nằm trong hộp kia thây.”
Bát nhỏ níu tay em gái, thu hút sự chú ý của nó, rồi mếu máo nói với em: “Là cụ chết rồi đấy Monkey, không phải ngủ đâu, giờ mọi người đưa cụ đi mộ rồi.”
Nghe anh trai nói vậy, con bé chợt đờ người ra rồi đảo mắt nhìn tất thảy mọi người đang sụt sùi đỏ mắt trông về phía này.
“Ơ sao cụ lại chết… cụ ơi! Cụ đừng chết… hu hu hu” như một phản xạ tự nhiên, con bé òa lên khóc nức nở.
Tiếng con bé khóc khiến cả nhà lại rưng rức khóc theo.
…
Sau thời gian lo tang sự cho bà nội, lúc này Nam My mới sực nhớ ra chuyện định nói với chồng mà vì công việc gia đình nên quên.
“Hoàng Bách.”
“Hả?”
“Em đang theo một vụ buôn lậu.”
Hoàng Bách đang dở tay gấp đồ phụ vợ, nghe Nam My nói vậy liền xoay hẳn người lại, chăm chú nhìn cô.
Nam My lại nói tiếp: “Có thể sẽ phải vắng nhà một thời gian…”
“Bao giờ thế?”
“Đợi địch động là ta lên đường thôi.”
“Nằm vùng à?”
“Không, thu lưới là về thôi.”
Anh vươn tay kéo vợ lại gần, vừa âu yếm nhìn, vừa nắm tay cô dặn dò: “Hết sức chú ý an toàn đấy. Một nhà người đang đợi em.”
Hoàng Bách đưa mắt nhìn một lượt, đặt lên hai đứa nhóc con đang chí chóe với nhau, Bát nhỏ vừa làm bài tập, thỉnh thoảng lại trêu em gái đang ngồi tập tô, làm con bé cáu nhặng lên. Nam My tủm tỉm cười gật đầu, rồi tựa vai anh cùng ngắm nhìn bọn trẻ.
Lần làm án này đối với cô mà nói cũng giống những lần trước mà thôi, luôn lường trước có những nguy hiểm gì và luôn tự dặn dò bản thân phải thật cẩn thận.
Bên tai Nam My chợt truyền đến cảm giác buồn buồn ngứa ngứa. Cô đang mông lung liền sực tỉnh, khẽ cau mày nhìn chồng, “anh này.”
Hoàng Bách cười cười hất mắt về hai đứa trẻ. Cô bĩu môi thách thức: “Em đố anh đấy.”
Hoàng Bách như chỉ chờ mỗi lời thách đố này của vợ, anh ôm chặt mặt Nam My hôn thật mạnh rồi bật dậy khỏi giường đi đến bên bọn trẻ. Không biết ba bố con lầm rầm điều đình gì với nhau mà hai đứa trẻ tự động rời khỏi bàn học, dắt nhau ra ngoài.
“Ơ này hai đứa kia đang học đi đâu đấy hả?” Nam My ngớ người gọi với.
“Con học xong rồi.” Bát nhỏ gào tướng đáp lại.
“Con thất học rồi.” Monkey thích thú gào lên rồi chạy biến xuống nhà.
Cửa đóng lại trước nụ cười gian xảo của Hoàng Bách, Nam My nghiêm nghị lườm nguýt anh.
“Anh lại xúi chúng nó cái gì đấy hả?”
Anh nhún vai cười bí ẩn, rồi nhanh chóng quơ hết quần áo cất vào tủ.
“Ơ đã gấp xong đâu?”
“Quần áo mai gấp, giờ anh gấp cái khác rồi.”
Cửa tủ gỗ nhanh chóng bị đóng sập lại, Hoàng Bách nhanh nhảu nhảy lên giường ôm vợ. Nam My dựa dẫm tựa vào ngực anh, tay cô trong tay anh, mặt ngước lên dò hỏi: “Anh xúi bọn trẻ đi đâu hả?”
“Sang nhà Hoàng An.”
Nam My phì cười, anh hay lắm, muốn thắp lửa nhà mình thì thôi đi lại còn tiện tay đốt nhà em rể là sao?
Bát nhỏ nghe bố nói nhà Chít và Pi có bộ lego mới mà Pi không biết lắp, còn khích tướng chê bai thằng bé chắc cũng chả lắp được nên nó nổi máu anh hùng, nhất định lắp bằng được cho bố sáng mắt ra nên đã nhanh chóng dắt em đi sang nhà cô chơi.
Nhà này thì hay rồi, hai vợ chồng lùa được con đi thì thảnh thơi chơi với nhau. Nhà hàng xóm còn chưa biết làm sao dỗ được con đi ngủ, lại bị hai đứa cháu mò sang phá đám.
Tuấn Trung cay cú gọi Hoàng Bách sang đón con về, nhưng anh vợ lại nhanh tay tắt nguồn điện thoại, vậy là xong.
“Anh ác thật.”
“Kệ chứ, anh nhớ vợ anh.”
Hoàng Bách âu yếm nhìn vợ. Nam My ngượng nghịu cười, dù đã lấy nhau gần mười năm, nhưng mỗi lần anh nói lời yêu thương như vậy vẫn khiến cô xốn xang rộn ràng.
Hoàng Bách có vẻ gấp thật, không ngừng dùng ngôn ngữ cơ thể nói chuyện với vợ. Nam My lại chẳng né tránh anh, thời gian vừa rồi quá nhiều việc, nên bọn họ gần như chỉ gặp nhau, ăn tối cùng nhau, rồi ôm con ngủ mà không thân mật gì cả.
Hoàng Bách thích nhất là yêu chiều và hôn lên những vết rạn trên người Nam My, đối với cô nó không được thẩm mỹ cho lắm, nhưng với anh đó là minh chứng cho tình yêu mà người phụ nữ này dành cho mình. Là thứ anh luôn khắc sâu trong tâm khảm, chỉ cần là những thứ ở trên người của Nam My, Hoàng Bách đều thấy đẹp.
Bờ môi nóng ấm áp lên đùi, lên bụng khiến Nam My rùng mình co rút, Hoàng Bách chợt động đậy khóe môi, mắt cong cong nhìn vợ đang gồng lên chịu đựng. Trong nhà không chỉ có hai người, cũng chẳng rõ cửa cách âm có tốt hay không, nên mỗi lần âu yếm, hai vợ chồng đều hết sức nhẹ nhàng tế nhị, những tiếng hoan ái lúc đê mê hưng phấn cũng phải tiết chế tối đa.
Nam My mím chặt môi, đè tiếng lòng đang bị Hoàng Bách khuấy động sắp bật ra ở nơi cuống họng. Cô vội đưa tay che miệng. Anh cũng theo đó nhoài người, tay níu tay vợ kéo ra, dùng môi mình chặn lại từng đợt âm thanh mất hồn, quyến rũ từ vợ.
Cơ thể cả hai đã quá quen thuộc đối với đối phương, nên biết được những vị trí khiến nửa kia của mình thỏa mãn nhất.
Hoàng Bách ra sức yêu chiều vợ, đôi lúc còn chơi xấu, khi Nam My muốn nhất, anh lại cố tình chần chừ trì hoãn, mà chậm rãi tới lui phía ngoài chứ nhất định không cho, khiến cô bất mãn.
Cô đang đê mê tận hưởng bị anh bỏ đói thì cáu kỉnh bấu chặt hông Hoàng Bách ghì lấy.
Anh bật cười đến rung cả người, khiến nơi giao nhau giữa hai người không ngừng ma sát, càng làm sự ngứa ngáy rạo rực của ai đó dâng cao. Cô bất mãn nhổm người đẩy anh đổi chỗ.
Hoàng Bách xấu xa đá lông nheo khiêu khích vợ: “Em gấp thế?”
Nam My chơi xấu nhào tới ngấu nghiến hôn, còn nghiến cho anh một cái thật đau, khiến Hoàng Bách rùng mình mà thân dưới càng căng chặt, sừng sững chống giữa mảng lầy lội. Nam My rủ mắt nhìn vào đó, rồi lại nhìn chồng, “giờ chơi hay nghỉ?”
“Em hay lắm.” Hoàng Bách bất lực cười trừ.
Nam My lại đùng đùng nâng người, khiến anh phát hoảng mà níu lấy, “vợ ơi anh sai rồi.”
“Không cho anh nữa.”
“Đi mà, anh không trêu em nữa.”
Nam My bĩu môi, cười tủm, rồi dùng mắt ra hiệu với chồng.
Hoàng Bách biết điều với tay mở ngăn kéo dưới cùng, quờ quạng, tìm kiếm một hồi, móc ra một cái hộp đã được anh giấu kỹ không cho bọn trẻ con biết.
Anh dốc hộp nhìn vợ. Nam My khẽ cau mày, Hoàng Bách tỏ ra vô hại gật gật đầu dụ dỗ, Nam My bĩu môi lắc đầu, lại bị anh mè nheo dụ khị.
“Em mà bị kỷ luật là tại anh đấy.”
“Em mà bị đuổi việc anh nuôi em cả đời.”
“Ba cái tàu há mồm anh có nuôi nổi không?” Cô nhéo mũi anh lắc qua lắc lại, “hử?”
“Em không tin tưởng năng lực của chồng em à?”
“Gánh nặng kinh tế nếu dồn hết cho một người sẽ rất vất vả. Em muốn san sẻ với chồng em, muốn được nhìn thấy anh ấy ở nhà nhiều hơn là tối mặt ở cơ quan.”
“Anh yêu em chết mất.”
Hoàng Bách không nhịn được thì kéo vợ nằm xuống, cô nhất định cứ phải hiểu chuyện và cái gì cũng lo nghĩ cho anh đến như vậy mới chịu được thế này ư, anh làm sao mà chịu nổi.
Nam My biết mình sai rồi, nhưng giờ thì không chịu xin tha, đành mặc sức chiều chồng để cho anh giải tỏa tinh lực đã tích tụ suốt thời gian qua. Hai người nghịch với nhau không biết đã qua bao lâu, đến khi có tiếng đập cửa bên ngoài cùng tiếng gọi của hai đứa trẻ mới giật mình nhìn nhau.
“Bố mẹ ơi!”
Cửa mình chợt co thắt muốn bài xích vật thể lạ đang xâm lấn bên trong, nhưng dường như không kịp nữa, người nào đó thất trận rồi.
“Hoàng Bách! Anh muốn chết không hả???”