Văn Chỉ đây, thầy Quang Tình ơi. Gia đình tôi từng khá giả. Bố tôi tham gia cách mạng. Sau đó, ông bỏ mẹ con theo nhân tình ở Tuyên Quang. Ông bị nhân tình bỏ rơi, sống trong ân hận. Bố tôi bị dàn cảnh cướp. Công an tìm thấy thư tình từ Sài Gòn, vu cáo tội chính trị. Ông đã tự tử trong trại giam.
Tôi cũng chịu án oan 10 năm vì cái chết của bạn học Lê Trí. Sau 4 năm, tôi được ra tù nhờ khiếu nại. Tôi làm thợ mộc, gặp thầy Quang Tình.
Tôi lại bị kết án oan 15 năm tù vì khai thác gỗ lậu. Vợ tôi bỏ đi. Trong tù, tôi học được nhiều thủ đoạn gian manh. Nhưng tôi cũng nhận ra mình còn khờ khạo.
Tôi từng nghĩ mình ở thế thượng phong, có thể cưu mang thầy. Nhưng hóa ra, thầy Quang Tình mới là người khai sáng cho tôi. Tôi nhận ra con người dễ dàng tự lừa dối mình.
Ôi, những bài học vô thư, vô ngôn! Đúng là học khôn đến chết và học nết đến già là vậy đó, thầy Quang Tình, người khai sáng của tôi ơi!