Chương 12: Minh si


Tối hôm ấy, ở nhà gọi điện cho Chí Hiếu.

-Chú ạ.

-Ừ, con khỏe không?

-Dạ con khỏe ạ.

-Tuần này con có về không?

-Cuối tuần này con phải làm dự án cùng giáo sư, chắc không về được rồi ạ.

-Ừ, việc học phải ưu tiên hàng đầu. 

-Bố con tái khám lần hai chưa chú?

-Ừ, còn hai tuần nữa mới hết thuốc, khi đó mới đi khám lại.

-Bố con có khỏe hơn không ạ?

-Ừ thì bệnh của bố con vẫn vậy, phải hết mùa lạnh, may ra mới đỡ được.

-Vâng ạ, ở nhà chú để ý bố giúp con.

-Được rồi, thế nhé, chú tắt máy đây.

-Vâng ạ, con chào chú.

Khi trở về phòng, Chí Hiếu thấy Tú Minh đang ngồi trên bàn vi tính của mình, suy tư điều gì đó.

-Anh Chí Hiếu.

-Ừ.

-Em sang học lập trình, Ánh Dương mệt không học ạ.

-Ừ.

-Anh nhận điện thoại của gia đình à? Sao mặt buồn thế, có chuyện gì không?

-Ừ, không có gì.

-Xùy, anh là người hướng nội, anh có biết anh cần phải ở với ai không? Phải ở với người hướng linh tinh như em. Nếu có gì cần thổ lộ, anh phải nói ra ngay, đừng để trong lòng làm gì nảy sinh khó chịu, lâu dần anh sẽ trở thành một ông cố thôi.

-Hừ, nói linh tinh.

-Anh có biết ngày xưa bạn cấp ba của em gọi em là gì không?

-Không.

-Bọn nó gọi em là Minh si.

-Tại sao?

-Một lần lớp em đi cắm trại trong khu rừng cũng gần nhà em, đang chơi thì em lại buồn đi vệ sinh, thế là em đứng lên đi vào nhà vệ sinh, lúc đi ra, em thấy có một con sóc nhỏ, em hứng thú quá bèn đuổi theo nó. Đúng là nhanh như sóc, nó chạy dưới đất chán lại leo lên cây, cứ thế chuyền hết cành nọ sang cành kia, em hoa cả mắt. Tới khi giật mình thì không biết mình đang đứng ở đoạn nào rồi.

Em rất là mù phương hướng, đi đâu chơi chỉ cần không phải khu quen thuộc, nếu không có ai đi cùng, chắc chắn em sẽ bị lạc. Thế là em lạc thật, em ngồi thu lu một góc khóc bù lu bù loa lên, mãi tới sáu mươi phút sau, mới có bạn tìm thấy em.

-Vậy chắc là em ngồi khóc cả tiếng dưới gốc cây si, nên bị gọi là Minh si?

-No no, si không phải trong cây si mà si trong si đần.

Chí Hiếu bỗng dưng phì cười khi nghe đến hai từ si đần, đúng rồi, đó chính xác là từ mà bấy lâu anh đang tìm kiếm để miêu tả về cái cô gái ngốc này. Si đần, quả đúng là si đần ha ha ha.

Tú Minh thấy Chí Hiếu lần đầu tiền cười, quả nhiên, câu chuyện của cô thành công khiến anh cười, nụ cười ấy mới đẹp làm sao, đến cả cái đuôi mắt cong lên cũng trở nên quyến rũ.

-Anh cười rồi.

-Ừ, em có biết đó chính xác là cụm từ mà tôi đang tìm kiếm không? Càng ngày tôi càng thấy ngôn ngữ Việt Nam thật tuyệt. Nói rồi Chí Hiếu lại tiếp tục cười.

Vào lúc này Tú Minh chẳng có tâm trạng nào mà đánh giá ngôn ngữ Việt Nam, bao nhiêu sự chú ý đều dồn hết vào đôi mắt ẩn dưới cặp kính kia. Hóa ra cũng có lúc Hiếu ông cố cười tươi như vậy, trông giống sinh viên năm ba rồi đó.

Dường như Hiếu ông cố cũng chẳng nhận ra sự thay đổi tâm trạng của cô gái nhỏ bên cạnh, vừa chăm chú nhìn vào sách vừa mỉm cười.

-E hèm, thế anh không định dạy em học à?

-À, ờm, Minh si muốn tôi chỉ dạy từ đâu đây?

-Ơ người làm thầy như anh lại hỏi học trò là em sao?

-Xin lỗi, tôi quên mất, lại đây, tôi cho em xem cái này.

Hiếu giáo sư mở máy tính ra, đưa cho Tú Minh một link web để thực hành viết câu lệnh SQL, đây là địa chỉ web của nước ngoài, do Chí Hiếu làm việc cho một công ty phần mềm, nên anh có tài khoản đăng nhập. Chí Hiếu muốn Tú Minh vào thực hành nhiều một chút, anh sẽ cầm tay chỉ việc, hướng dẫn cô tiếp cận sâu hơn với SQL và Python.

Khi vào việc, anh trở nên nghiêm túc hơn chứ không còn thấy nụ cười trên môi nữa. 

-Em làm đi, lát nữa tôi sẽ kiểm tra lại.

-Vâng.

Thế là Chí Hiếu nhường chỗ ngồi máy tính cho Tú Minh, còn mình thì ra bàn học ngồi hoàn thành nốt bài tập. Khoảng ba mươi phút sau, Tú Minh cảm thấy mình không viết tiếp được nữa, đành cầu cứu Chí Hiếu.

-Anh Chí Hiếu.

-Hửm?

-Xem giúp em đoạn này đi, câu lệnh này khó quá.

Chí Hiếu bỏ bút xuống, đi lại phía bàn vi tính. Anh vừa cúi xuống ghé sát đầu vào màn hình để nhìn, thì vừa hay Tú Minh lại ngẩng mặt lên. Chỉ hai, ba giây gì đó, nhưng với hai người lại hẳn là một khoảng thời gian dài dài, khuôn mặt cả hai gần nhau tới nỗi Chí Hiếu còn cảm thấy vài sợi tóc của Tú Minh đang chạm nhẹ vào trán mình.

-Em ngồi lùi vào.

-À, vâng.

Chí Hiếu cau mày nhìn vào màn hình máy tính.

-Hừ, em lập câu lệnh kiểu gì thế này.

-Khó…khó quá.

-Mỗi khi vào thư viện, em thường làm gì trong đó hả?

-Tất nhiên là đọc sách rồi.

-Ý em là văn học Nhật Bản đó hả?

-Không, em đọc sách của khoa mà.

-Vậy mà mấy câu lệnh đơn giản này cũng làm sai nữa.

-Đối với anh đơn giản, chứ với em, nó là chân trời mới mà.

-Ừm, tôi quên mất, Minh Si, chỉ số IQ của em có phần hơi khiêm tốn.

-Lại bắt đầu mỉa mai tới chất xám bẩm sinh của người khác rồi đó.

Chí Hiếu không nói gì nữa, môi lại nhếch lên bằng một phần sáu nụ cười, đối với Tú Minh, nụ cười này thật đáng ghét.

Chí Hiếu trực tiếp hướng dẫn Tú Minh cách làm lại câu lệnh, rồi yêu cầu cô làm thêm vài bài tập thực hành với nội dung tương tự nữa.

Khi Tú Minh được thả về phòng, cũng đã gần mười một giờ.

-Tớ làm cậu tỉnh giấc à.

-Không, tớ tỉnh một lúc rồi, người đỡ mệt hơn, tính dậy đi vệ sinh.

-Có muốn ăn cơm nữa không, tớ vẫn cắm cơm nóng đó. 

-Không, tớ không đói.

-Ờ, thế đi vệ sinh đi, rồi vào ngủ tiếp, sáng mai dậy chắc sẽ khỏe hơn.

Ánh Dương đi vệ sinh vào, thấy Tú Minh đang nằm chống cằm trên giường mỉm cười.

-Có chuyện gì vậy cô nương?

-Hôm nay Hiếu giáo sư cười với tớ, tớ phát hiện, khi anh ấy cười, đẹp trai vô cùng.

-Hử? Cười á?

-Ừ.

-Cậu bị thu hút hả?

-Ừ… Lúc ấy tớ thấy tim mình đập nhanh lắm, kiểu rất hồi hộp ấy. Sau đó…sau đó…bọn tớ còn suýt chạm mặt vào nhau nữa.

-Hả? Chạm kiểu gì?

-Là kiểu suýt va phải thôi. 

-Thế phản ứng của anh ấy thế nào?

-Ờm…chỉ vài giây ngập ngừng sau đó bảo tớ là ngồi lùi vào để anh ấy có chỗ ngồi xem bài cho tớ.

-Tớ cảm thấy…này, có nên nói không nhỉ?

-Sao thế, mau nói đi.

-Cậu thích Hiếu giáo sư?

-Thích? Tớ, tớ cũng không rõ lắm, nhưng hôm nay khi thấy anh ấy cười, tớ thấy mình bị cuốn vào đó, thấy anh ấy không còn buồn, tớ cũng không buồn nữa.

-Tớ nghĩ là cậu thích người ta từ lâu nhưng không nhận ra đó thôi, từ sự tò mò của cậu, từ sự quan tâm một cách vô thức của cậu, từ sự sùng bái của cậu. Nó không đơn thuần như kiểu ngưỡng mộ, mà nó là sự mến mộ. Dạng như là thích đó, cậu cứ bình tĩnh xem xét trái tim mình thêm đi, đừng nóng vội.

-Có lẽ nào là vậy, tớ thấy tim mình đập rất nhanh.

-Nhưng với người mà kinh nghiệm về con gái là âm vô cực như Chí Hiếu, tớ đoán, anh ta chẳng nhận được tín hiệu nào từ vũ trụ về cậu đâu. Hị hị.

-Ai da, đến tớ cũng còn chẳng nhận ra, nói gì tới cái khúc gỗ ấy.

-Vậy cậu tính sao?

-Thì, chẳng sao cả, cứ để thuận tự nhiên đi.

-Nếu mà cậu muốn thuận tự nhiên, tớ e là phải tới vài năm nữa, may ra mới khai quật được trái tim người ta đó. Hơn nữa anh chàng giáo sư đó chẳng biết gì ngoài học, đối với đồ ngốc như cậu, liệu có biết yêu đương, có mang lại cho cậu hạnh phúc không?

-Sao mà xa xôi thế, tớ còn chưa nghĩ tới yêu đương, thích thì cứ thích thôi đã.

-Tớ đã nói cậu là đồ ngốc mà, khi cậu nhận ra đã thích người ta, chắc chắn sẽ ngày đêm mong mỏi ở bên cạnh nhau, rồi kỳ vọng về sự đáp lại của người ta. Nếu người ta cứ dửng dưng, chỉ sợ trái tim lần đầu nếm trải mùi yêu của cậu sẽ tan vỡ thôi.

-Vậy tớ nên làm sao?

-Cứ thăm dò anh ấy trước đã, để xem anh ấy có tình cảm với cậu không? Hay là…lại thích con trai cũng nên ha ha ha.

-Hừ, nói gì thế, anh ấy chắc chắn là bậc chính nhân quân tử, đàn ông chính hiệu.

-Sao cậu biết. Cậu xem bao năm anh ấy có mảnh tình vắt vai nào chưa? 

-Ừ thì có thể người ta chưa gặp được nhân duyên thôi mà.

-Hi, tớ trêu vậy thôi, nhưng trước mắt phải thăm dò tình hình đối phương hẵng. Quan trọng là cậu hãy xác định tư tưởng trước, nhỡ người ta không thích cậu, cậu định thế nào?

-Vậy tớ sẽ tấn công dồn dập cho tới khi anh ấy thích thì thôi.

-Ừm, tớ nghĩ cậu cũng dám làm lắm.

-Dám chứ, chẳng nhẽ tình đầu lại bị phũ phàng, tớ không cam lòng.

-Đã vậy, thì chúc cậu may mắn, cố lên!

-Ừ, đi ngủ thôi.

-Có ngủ được không đó?

-Chắc là được, cậu xem, tớ lên giường chưa tới ba giây đã lên đến mây rồi.

Ánh Dương không nói gì, chỉ mỉm cười, Ánh Dương biết, với tính cách Tú Minh, dù có hồi hộp tới mấy, chắc cũng không mất ngủ như mình. Cậu ấy cứ hồn nhiên vô tư như vậy lại tốt, tính cách đó, chắc chắn sẽ không khổ được.