Mùa đông năm nay, có nhiều đợt không khí lạnh và rét đậm rét hại hơn hẳn mấy năm trước, Tú Minh và Ánh Dương phải đi mua thêm một cái chăn bông dày nữa để đắp mới đủ ấm, có lẽ do trời lạnh, nên Chí Hiếu cũng ho dai dẳng mãi mới khỏi.
Anh vốn tưởng bản thân khỏe mạnh, do có lối sống khá khoa học, ai dè vẫn bị lây cúm của một bạn trong lớp. Dù vậy, anh luôn giữ thói quen tập thể dục buổi sáng của mình. Các sinh viên khác có thể lười, có thể tùy ý sử dụng thời gian và sức khỏe của họ, nhưng đối với Chí Hiếu thì không thể, anh còn người cha ở quê ốm yếu, nếu bản thân không ngừng cố gắng, thì không thể nào trở thành chỗ dựa của bố trong tương lai.
Chí Hiếu bẩm sinh đã là người thông minh, từ khi còn là sinh viên năm thứ hai, anh đã được các thầy cô giáo và giáo sư trong trường tin tưởng giao cho các nhiệm vụ trợ giảng. Thậm chí giáo sư Đạt còn giúp anh có được công việc làm thêm cho một số công ty quảng cáo, công ty phần mềm ở thành phố, anh phụ trách lâp trình, viết code hoặc quản trị mạng cho họ.
Với năng lực học tập, Chí Hiếu luôn giành học bổng của trường. Nhờ vậy, mọi chi phí sinh hoạt của anh tại thành phố đều không cần phải xin trợ cấp từ gia đình. Bố của Chí Hiếu rất kỳ vọng con trai có thể giành được suất học bổng đi du học để tương lai sự nghiệp có thể phát triển mạnh hơn, nhưng Chí Hiếu không bao giờ nghĩ tới việc đó. Nếu anh đi du học rồi, ai sẽ chăm lo cho bố. Anh nghĩ, với khả năng của mình, dù ở trong nước cũng hoàn toàn có thể thành công.
Tú Minh và Ánh Dương đang chuẩn bị thi cuối kỳ một của năm thứ hai, nên có rất nhiều bài tập và dự án khó nhằn.
Một ngày nọ, Tú Minh quyết định gõ cửa phòng Chí Hiếu.
-Anh Chí Hiếu.
-Ừ.
-Anh hứa sẽ giúp đỡ hai đứa em, chỉ cần trong khả năng phải không?
Trong giây phút nhìn thấy ánh mắt tinh nghịch nhưng sáng ngời của Tú Minh, Chí Hiếu cảm thấy, hình như mình sai ở đâu rồi. Nhưng vẫn vô thức gật đầu.
-Bọn em chỉ cần anh làm gia sư giúp bọn em vượt qua môn xác suất thống kê và lập trình kỳ này thôi.
-Chỉ cần?
-À thì…không phải là dạy bọn em từ đầu, có vài bài tập, muốn nhờ anh ra tay chỉ giáo, ví dụ là phân tích xem đúng sai ở đâu, cần thêm bớt cái gì…đó…kiểu như vậy ạ.
-Khi nào cần?
-Ngay bây giờ.
Chí Hiếu nghĩ mình sắp bị hai cô bé này bóc lột rồi.
Thấy Chí Hiếu không nói gì, đại sứ thân thiện, kẻ hướng ngoại Tú Minh vội vàng chạy về phòng, lôi theo kẻ hướng tùm lùm Ánh Dương, rồi vác theo sách vở sang phòng Chí Hiếu.
-Hiếu giáo sư, xin chỉ giáo.
-Đây là vở của các cô hả?
-Vâng. Có vấn đề gì sao?
-Tôi không nghĩ, đây là chữ viết của con gái.
Trước khi nhập môn, hai cô gái đã tự dặn nhau, dù IQ và EQ có bị sỉ nhục ra sao, vẫn phải nhẫn nhịn, vì một tương lai sáng sủa.
Vì thế dù suốt buổi học, Chí Hiếu thi thoảng mới thốt lời, nhưng lại là những câu nói mang tính sát thương, hai cô gái vẫn chỉ nuốt hận, gật đầu lia lịa, thật ra, họ cũng chẳng thể phản bác lại lập luận của Chí Hiếu.
Dạo gần đây vì cuối kỳ bận học nhiều, lại thêm khoản đi dạy thêm kiếm tiền, khiến Tú Minh phải nghỉ câu lạc bộ cầu lông một thời gian ngắn, chờ thi xong qua đầu học kỳ hai lại tiếp tục.
Thế nên chiều nay, khi thầy giáo thể dục yêu cầu chạy ba vòng sân trường, Tú Minh đã suýt khóc. Ánh Dương thì còn tệ hơn, môn thể dục luôn luôn phải thi lại tới hai lần mới qua.
Thắng thấy bông hoa hồng của mình sắp không trụ nổi, nên cuối buổi học, liền mang cho cô ít trái cây, toàn là nho mà mẹ cậu vừa đi công tác mua về.
-Woa, nho ngọt quá, sao cậu mang cho tớ nhiều thế?
-Chẳng phải vì xót cho đôi chân của cậu đó sao?
-Thường ngày cũng chăm chỉ đánh cầu lông, mới nghỉ có vài tuần, mà thể lực giảm sút thế hả? Chạy hai vòng sân đã muốn lăn ra đó rồi?
-Hừ, câu lạc bộ của chúng ta đâu phải ngày nào cũng đánh, thế nên tớ mới không được rèn luyện thường xuyên.
-Cái mỏ của cậu lại cong lên đấy, là đứa nào mỗi khi tớ bảo sáng mai dậy sớm đi đánh cầu lông nhé, thì mắt trợn ngược lên quát tớ: tớ mà đi đánh cầu lông, thì thần ngủ biết làm bạn với ai đây?
-Chẳng phải sao, ai cũng chăm chỉ như cậu, thì thần ngủ không có việc để làm, không có bạn đồng hành à? Tớ cũng nên làm người tốt một chút, làm bạn với ngài ấy chứ.
-Thôi đi, đồ con sâu lười.
-Nho ngọt lắm, tớ bóc cho cậu ăn.
-Không cần, tớ ăn ở nhà nhiều rồi, mang về cho Dương ăn nữa.
-Cảm ơn nhé, hí hí hí.
-Để cảm ơn tớ, thì làm bạn gái tớ đi.
-No no, cậu, mãi là chị em tốt của tớ.
-Ông đây thèm vào.
-Là cậu nói đấy nhé.
Thắng giận thật rồi, cậu ấy phủi mông đứng phắt dậy, đi về phía nhà xe, không thèm để ý tới người con gái vô tâm vô tính này nữa. Tú Minh biết Thắng tốt với mình, nhưng quả thật, Tú Minh vẫn luôn xem Thắng như một người bạn thân, giống Ánh Dương mà thôi, tất nhiên cô rất sợ mất đi người bạn ấy, nên không bao giờ muốn phá bỏ giới hạn của hai người.
Tối hôm nay, Ánh Dương lại phải đi dạy thêm ca bảy giờ đến tám rưỡi, cô muốn xin nghỉ nhưng học sinh tầm này cũng đang ôn thi cuối kỳ, do đó vì đạo đức nghề nghiệp, Ánh Dương quyết tâm vẫn sẽ làm tốt công việc của mình.
Tú Minh copy bài lập trình của mình vào USB, rồi lại sang gõ cửa phòng Chí Hiếu, nhờ anh xem bài giúp.
Chí Hiếu chỉ cần nghe ba tiếng: Anh Chí Hiếu, thì sẽ biết ngay con sâu lười kia đang chờ mình.
-Hôm nay anh xem giúp em bài lập trình này nhé.
-Ừm.
-Ánh Dương đi dạy rồi, ngày mai cậu ấy sẽ nhờ anh kiểm tra bài của cậu ấy sau.
Chí Hiếu nhận USB, cắm vào máy, rồi im lặng xem bài cho Tú Minh. Sau khi rà soát một lượt, anh chỉ ra một số điểm sai cho cô, rồi tự mình đưa cho cô hai đề năm ngoái mình đã thi cũng cảm thấy tâm đắc.
-Mau làm hai đề này đi, tôi giặt quần áo xong vào sẽ kiểm tra.
-Vâng, Tú Minh uể oải đáp, chỉ là nhờ anh kiểm tra bài, ai dè lại còn bị giao thêm bài nữa. Nhưng cô đâu dám phản đối chứ. Làm phật ý ông thần này, chẳng phải là thiệt thân hay sao.
Cuối cùng Tú Minh cũng nhắm mắt nhắm mũi làm tới, sau khi hoàn thành, vẫn chưa thấy Chí Hiếu trở vào, cô liền gục xuống bàn tranh thủ chợp mắt một chút.
Chí Hiếu trở lại phòng, cảnh đầu tiên đập vào mắt, là mái tóc dài của cô gái, che hết cả mặt cô, còn có tiếng thở đều và nhẹ nữa.